Truyen3h.Co

내가 태형을 만났을 때.

29

bbikewtie

Jungkook phát hiện, sau khi cậu đồng ý, tâm tình của Taehyung rõ ràng đã tốt lên, hơn nữa còn rất tốt.

Cậu tắm rửa xong mặc đồ ngủ từ trong phòng vệ sinh đi ra, liền nhìn thấy Taehyung ngồi trên giường xem điện thoại di động, khóe miệng mỉm cười.

Thấy cậu đi ra nụ cười trên mặt hắn càng sâu, còn giơ tay vỗ vỗ vị trí bên cạnh, "Tiểu Kook, mau tới đây."

Jungkook liền đi đến bên cạnh hắn ngồi xuống.

anh đưa màn hình điện thoại di động tới trước mặt cậu, vừa nói vừa trượt màn hình điện thoại di động, "Tiểu Kook thích cái này. Hay cái này?"

Anh cho xem poster phim, phim hoạt hình, màu sắc rực rỡ trên poster khiến người ta sáng mắt.

Bộ phim này trên mạng được khen ngợi rất nhiều, nghe nói là phim chữa lành, so với những bộ phim tội phạm hoặc tình yêu, anh cảm thấy Jungkook sẽ thích thể loại phim này hơn.

Quả nhiên, Jungkook sau khi nhìn poster trên màn hình điện thoại di động, ánh mắt liền sáng lên, chỉ vào tiểu hồ ly màu cam đứng ở vị trí nhân vật chính cùng với thỏ con mặc áo cảnh sát, mềm nhũn oa một tiếng.

Theo quan điểm của Jungkook, hồ ly màu cam trên poster này rất đẹp trai và ngầu.

anh nghiêng đầu nhìn kỹ biểu tình của cậu, "Tiểu Kook có thích không?"

Jungkook ánh mắt sáng ngời gật đầu, "Cái đuôi lớn."

Hóa ra là thích cái đuôi lớn của hồ ly màu cam..

"Được, Tiểu Kook thích, vậy tối mai chúng ta sẽ xem cái này."

anh vừa nói vừa đặt hai vé xem phim lúc 8h30 tối mai, đặt vé hắn xong quay đầu nhìn cậu, "Tiểu Kook của chúng ta sẽ ngủ gật ở rạp chiếu phim chứ?"

Dù sao lúc đó cậu hẳn là bắt đầu cảm thấy buồn ngủ.

cậu lắc đầu, "Không có đâu."

anh nghi ngờ, "Thật sự sẽ không sao?"

"Thật ạ." Jungkook nói xong, với mái tóc ướt đẫm muốn bò lên giường.

Taehyung bắt lấy mắt cá chân của cậu, kéo người trở về, "Đây là chân của ai? Hả? Sao mà sạch sẽ quá vậy ta."

cậu bị hắn chọc đến mức vùi mặt vào gối cười khanh khách.

anh nắm lấy đôi chân trắng nõn của cậu, "Để Taehyung ngửi thử xem, xem có thơm hay không."

"Thơm, thơm, Tiểu Kook thơm thơm." cậu giống như sợ hắn chê cậu thúi, chê cậu không thơm, sau khi ngửi ngửi chân, anh còn muốn ngửi tay và cổ cho cậu, sau đó cậu hỏi hắn một câu, "Tiểu Kook rất thơm, đúng không?"

Taehyung gật đầu, "Đúng, Tiểu Kook quá thơm, bươm bướm với ong mật đều muốn tới tìm Tiểu Kook."

"Không cần ong mật đâu."

"Được, không cần ong mật, nếu chúng nó đến tôi sẽ nói cho chúng nó biết Tiểu Kook không có ở nhà, để chúng sau này không tới tìm Tiểu Kook nữa." vừa nói chuyện với cậu vừa tìm máy sấy để sấy tóc cho cậu.

"Đúng, không được tìm Tiểu Kook đâu, Tiểu Kook không thích."

Tóc cậu rất nhiều, mỗi lần sấy tóc đều phải sấy rất lâu, anh đối với cậu luôn có sự kiên nhẫn, sấy hơn năm phút cũng không cảm thấy phiền, còn luôn dùng ngón tay xác nhận đuôi tóc có hoàn toàn khô hay không.

cậu đợi lâu đến mức có chút mệt mỏi, Taehyung nhất định phải sấy khô tóc cậu mới chịu để cậu đi ngủ.

Sau khi nhiều lần xác nhận đuôi tóc không ướt không lạnh, anh tắt máy sấy tóc, "Được rồi, Tiểu Kook có thể đi ngủ."

Jungkook ngoan ngoãn xoay người bò vào trong giường, nằm trên gối chậm rãi chớp chớp hai mắt, sau đó nhắm mắt lại ngủ thiếp đi.

Sáng sớm hôm sau, vừa đúng 7 giờ, đồng hồ báo thức của điện thoại di động reo.

Taehyung mở mắt tắt báo thức, xốc chăn dậy, quay đầu lại nhìn Jungkook còn đang ngủ say, hắn không đánh thức cậu.

Bảy giờ hai mươi, anh rửa mặt xong đi xuống lầu, mở tủ lạnh tìm nguyên liệu nấu ăn, hắn không có thói quen đi siêu thị, tuy rằng ở nhà đều tự nấu ăn, nhưng nguyên liệu nấu ăn hắn đều đặt giao tới nhà, mua một lần có thể ăn hai ba ngày.

Hôm qua khi hắn mua tôm cho Jungkook, nguyên liệu nấu ăn còn dư một chút, nên hắn lục lọi một chút chuẩn bị nấu bữa sáng.

Bảy giờ ba mươi lăm, anh vặn lửa nhỏ nhất, trở lại phòng ngủ chính ở lầu hai, đánh thức tiểu ngốc nhỏ còn đang ngủ say.

cậu tỉnh lại ngồi dậy nhưng vẻ mặt vẫn còn mơ mơ màng màng, vẫn là anh dắt cậu vào phòng vệ sinh.

"Tiểu Kook, đánh răng rửa mặt, sau đó xuống lầu ăn sáng, Taehyung nấu mì cho em."

Jungkook với mái tóc rối bời đứng trước bồn rửa mặt ngáp một cái thật lớn, cũng không biết có nghe thấy anh nói chuyện hay không.

Trong phòng bếp Taehyung còn chưa tắt lửa, hắn sốt ruột xuống lầu, nhìn cậu vẫn đứng bất động, nói: "Tiểu Kook, mì nếu lạnh thì không ngon."

Jungkook đứng nhắm mắt lại, nhìn qua giống như là đứng cũng có thể ngủ được.

anh đành phải bất đắc dĩ đi đến bên cạnh cậu nhéo nhéo vành tai cậu, "Tiểu Kook, mau tỉnh."

Jungkook từ từ mở mắt ra, ủy khuất đáng thương mím môi nhìn anh, "Tiểu Kook buồn ngủ..."

"Vậy Tiểu Kook không muốn đi làm với Taehyung sao?"

"Tiểu Kook muốn..."

"Vậy phải cùng nhau ra ngoài mới được, bằng không Tiểu Kook sẽ không nhìn thấy Taehyung."

"... Taehyung ở nhà với Tiểu Kook."

"Nhưng Taehyung phải đi làm, không thể ở nhà với Tiểu Kook."

Jungkook rũ mắt xuống, không cam lòng tình nguyện dạ một tiếng.

Taehyung đem mặt kề sát đến trước mặt cậu, "Tiểu Kook đã quên hôm nay sẽ đi hẹn hò với Taehyung sao?"

cậu sửng sốt một chút, bỗng nhiên lấy lại tinh thần

"Tối nay Tiểu Kook còn phải đi xem hồ ly đuôi lớn không phải sao?" anh nói xong tìm ra poster phim ngày hôm qua cho cậu xem, "Tiểu Kook nhớ ra chưa?"

Jungkook nhìn hồ ly đuôi to trên màn hình di động, chậm rãi gật đầu,"Nhớ ra rồi ạ."

anh mím môi cười, cất điện thoại di động, hai bàn tay to nâng mặt Jungkook lên, "Tiểu Kook thật thông minh! Thoáng cái liền nhớ ra, hôm nay nhất định phải mua dâu tây lớn cho Tiểu Kook."

Buồn ngủ trong mắt Jungkook thoáng cái đã biến mất, nắm lấy cánh tay đang nâng mặt mình, cậu cười cười.

anh thấy cậu bắt đầu rửa mặt đánh răng mới yên tâm xuống lầu dưới, đem mì nấu chín trong nồi đổ ra, rồi bỏ thêm đồ xào vào.

Chén vừa đặt lên bàn, Jungkook đúng lúc từ trên lầu đi xuống, đầu tóc rối bời.

anh chỉ nấu một phần cho cậu, mình thì không ăn, bữa sáng của hắn chính là một ly cà phê đen, vừa uống vừa nhìn Jungkook ngồi ăn.

Không bao lâu cậu liền đem mì trong bát ăn sạch sẽ, ngay cả nước cũng không còn lại, anh sợ cậu no uống không hết chỉ rót cho cậu nửa ly sữa.

Tám giờ ba mươi, anh dắt Jungkook đi vào gara, lái xe đi làm.

Nơi hắn làm ở khu vực phồn hoa nhất thành phố A, nơi này đều là những tòa nhà cao tầng, còn có những tòa nhà văn phòng sừng sững.

Mà công ty của hắn và Jimin sáng lập nằm trong tòa nhà cao nhất thành phố A này, từ tầng hai mươi đến tầng hai mươi lăm đều thuộc về trụ sở công ty bọn họ.

Xe vững vàng từ trong dòng xe đi ra, lái vào bãi đỗ xe dưới hầm, ánh mắt Jungkook vẫn tò mò nhìn ra ngoài cửa sổ xe.

Chờ anh đỗ xe xong, hắn xuống xe trước rồi mới mở cửa xe cho cậu, sau đó xách ba lô đặt ở ghế sau lên tay.

Bãi đậu xe dưới hầm có thang máy có thể lên lầu, không cần phải đi đường vòng lên.

Jungkook từ sau khi đến thành phố A chỉ cần ra ngoài cậu nhất định phải nắm tay của anh, lúc đi thang máy cũng không ngoại lệ.

Thang máy lúc đầu chỉ có hai người bọn họ, nhưng khi thang máy từ tầng đỗ xe lên tầng một thì dừng lại, ngoài cửa thang máy bỗng nhiên có năm sáu người tiến vào.

Jungkook bị bọn họ làm cho hoảng sợ, theo bản năng dán sát vào người anh.

anh nhìn một chút, đổi vị trí đưa cậu vào trong gốc, trấn an nhéo nhéo tay cậu.

Thang máy dần dần đi lên, người trong thang máy cũng liên tục đi ra đi vào, đợi đến khi tầng hai mươi ba bên trong cũng chỉ còn lại hai người bọn họ.

Taehyung nghỉ phép nhiều ngày, thật vất vả mới trở về làm việc, hắn như thường lệ tới văn phòng lúc 9 giờ, toàn bộ nhân viên công tác tầng hai mươi hai đều chen chúc ở quầy lễ tân vỗ tay hoan hô.

"A a a Kim tổng! Chào mừng trở lại!"

"Kim tổng! Cuối cùng anh cũng quay lại! Tôi đã mơ về anh trong mấy ngày nay đấy!"

Tiếng hoan hô của bọn họ đột nhiên dừng lại sau khi bọn họ nhìn thấy anh nắm tay một người, tất cả mọi người đều làm ra vẻ mặt khó hiểu và khiếp sợ nhìn anh cùng một nam sinh nhìn qua hình như còn đang học đại học đang tay trong tay.

anh không để ý tới sự khiếp sợ của bọn họ, tự mình dắt Jungkook đi vào trong, cười cười với bọn họ, "Được rồi, cám ơn mọi người đã chào đón, hôm nay cà phê tôi mời, tất cả đều trở về làm việc đi."

Nói xong liền quay lưng với cho bọn họ, đưa Jungkook vào phòng làm việc cá nhân của hắn, đem hết các lời xì xào bàn tán cùng những ánh mắt tò mò bỏ ở ngoài cửa.

Jungkook chờ anh đóng cửa mới nhỏ giọng nói, "Taehyung, rất nhiều người."

"Ừm, bọn họ đều là đồng nghiệp của Taehyung, không phải người lạ." anh vừa nói vừa dắt Jungkook đến sofa ở bên cạnh.

Bởi vì lo lắng Jungkook ở chỗ này sẽ nhàm chán, anh đem bút vẽ của cậu theo, thậm chí máy tính bảng trong nhà cũng mang theo một cái.

Bàn trà và sofa trong văn phòng của hắn hầu hết đều để trang trí, vì vậy những thứ như gối và chăn là hoàn toàn không có.

Taehyung là một người rất cẩn thận, lúc dẫn Jungkook tới đây đã chuẩn bị tốt những thứ cậu có thể dùng được.

Jimin bên ngoài gõ cửa hai lần, lúc đẩy cửa tiến vào, liền thấy anh đang lấy một cái gối nhỏ cùng một cái chăn nhỏ từ trong ba lô ra.

Jimin trở tay đóng cửa lại, biểu tình trên mặt đều là hoảng hốt, "Cậu đây là..."

Taehyung nhìn anh một cái, để gối cùng chăn lên ghế sa lon, "Tiểu Kook có thói quen ngủ trưa."

Jimin há miệng, anh phát hiện mình đã đánh giá thấp sự cẩn thận của Taehyung rồi...., "Cậu định để cậu ta ngủ ở đây à?"

Taehyung đứng dậy khó hiểu nhìn anh, "Vậy nếu không thì sao?".

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co