Truyen3h.Co

|𝑑𝑜𝑜𝑔𝑒𝑚| 𝑨́𝒏𝒉 𝒔𝒂́𝒏𝒈 𝒏𝒐̛𝒊 𝒕𝒐̂́𝒊 𝒕𝒂̆𝒎

Chap 17: Ngủ

ptht0612

Hoàng Hùng: buồn ngủ quá chời , chừa rồi lần sau không có dám thức khuya nữa

Duy: ủa tối qua anh thức khuya hả , mà thức làm gì

Hoàng Hùng: thì

Hải Đăng: anh í rủ t xem phim ma lúc 12 giờ đêm cho nó kịch tính đồ đó , xem xong 2 đứa sợ chả dám ngủ thức đâu đến 4 5 giờ sáng mới ngủ nên sáng nay mới đi học muốn đấy

Quang Anh: quãi đạn thiệt

Duy: trước giờ em cứ tưởng anh thông minh sáng suốt , không có chơi ngu bao giờ cơ mà Hùng

Hoàng Hùng: huhu anh có biết đâu , tự dưng lúc đó nổi hứng

Mắt anh lờ đà lờ đờ như sắp sập xuống đến nơi , quầng thâm thì chả khác gì con gấu trúc

Hải Đăng thấy vậy thì thở dài một tiếng rồi kéo cả cái ghế anh đang ngồi lẫn người anh lại gần mình

Hải Đăng: đây dựa vào em ngủ tí đi , như này thì tiết sau học sao được

Hoàng Hùng: anh cảm ơn nhé

Nói rồi , Hoàng Hùng không ngần ngại mà dựa luôn vào vai của cậu nhóc đô con bé hơn anh một tuổi kia .

Duy: ơ vậy không ăn à

Quang Anh: thì gọi đồ đê t ăn hộ phần của anh Hùng cho

Duy: khôn

Quang Anh: t là người chứ phải chó đéo đâu mà khôn

Duy: thế mà trước giờ t cứ tưởng m là chó

Quang Anh: mẹ thằng này

Hải Đăng: im!! 2 đứa m có nín đi cho anh Hùng ngủ không

Quang Anh: gớm tình cảm ghê ha , thế mà bảo thẳng

Duy: Hải Đăng thẳng như cái thước dẻo á

Hải Đăng trợn mắt giơ nắm đấm lên . Cảm tưởng như bây giờ mà anh không nằm trên vai cậu thì cậu đã đấm cho 2 thằng bạn thân của mình cho không còn răng ăn cơm rồi

[...]

Duy: a no quá , nạp đủ năng lượng để học tiếp ròi

Quang Anh: 5 phút sau lại đói

Duy: kệ taoo

Hải Đăng: sắp vào học rồi mà ảnh cứ ngủ như này thì làm sao được trời

Đúng vậy , Hoàng Hùng vẫn đang say giấc trên chiếc vai rộng kia , ngủ một cách ngon lành chẳng chút động tĩnh gì

Duy: ê làm cái trò gì đấy

Hải Đăng: vãi cái đéo gì vậy

Bỗng từ đâu, một bóng người lao tới, đẩy mạnh vào Hải Đăng khiến cậu loạng choạng ngã ra phía sau. Hoàng Hùng cũng vì thế mà giật mình tỉnh dậy.

Quang Anh: đù má, lại là m hết trò rồi à con kia

Mai Phương: Hải Đăng , ai cho anh lại gần Hùng như thế , lại còn tựa vai nhau nữa

Cô ta vừa nói vừa dãy nảy lên trông không giống ai

Thì ra lực đẩy mà Hải Đăng vừa phải hứng trọn ấy không ai khác chính là ả Mai Phương gây ra .

Cậu tức tối phủi quần áo đứng dậy

Hải Đăng: này cô điên nó cũng phải vừa vừa thôi chứ , cô là cái thá gì mà dám xen vào chuyện của tôi . Mà tôi với anh Hùng có làm sao đi nữa thì liên quan gì đến cô

Mai Phương: anh Hùng là người yêu tôi , không ai được phép thân thiết với anh ấy ngoài tôi ra

Ả ta kéo Hoàng Hùng về phía mình rồi khoác lấy cánh tay anh , anh vẫn ngơ ngác không hiểu chuyện gì , nói thẳng ra là anh còn chưa tỉnh ngủ

Đức Duy bày ra vẻ mặt khó coi nhìn ả

Duy: sáng quên uống thuốc à , anh Hùng là người yêu m hồi nào ?

Mai Phương: chẳng phải hồi sáng anh ấy vừa nhận socola của tôi à

Quang Anh: ôi vãi , m lấy cái quy luật ở đâu ra mà có cái kiểu nhận quà là làm người yêu được luôn vậy

Mai Phương: quà tỏ tình của tôi , anh ấy nhận đồng nghĩa với việc anh ấy đồng ý

Hải Đăng kéo anh về phía mình

Hải Đăng: bớt ngáo hộ cái. Nếu không ổn thì tự đi khám lại tinh thần đi, ở đây không ai rảnh đôi co với người nói chuyện không có logic như cô đâu.

Cậu hít nhẹ một hơi, rồi nói tiếp, giọng trầm xuống rõ ràng hơn:

Hải Đăng: còn nữa, anh Hùng là anh trai tôi. Nếu cô còn dám làm phiền hay vượt quá giới hạn với anh ấy, thì đừng trách tôi không giữ lịch sự nữa.

Nói rồi , Hải Đăng kéo anh lên lớp

Duy: nghe rõ rồi đó

Duy và Quang Anh cũng đi theo sau

Mai Phương chỉ biết cay cú mà đứng dậm chân xuống đất

Mai Phương: mấy người được lắm , nhưng chẳng có ai có thể cướp anh Hùng khỏi tay tôi đâu , cứ đợi đấy

____________________________________________

Chuyến này gáy banh nhà cho toiii khỏi nói nhiềuu

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co