Truyen3h.Co

|𝑑𝑜𝑜𝑔𝑒𝑚| 𝑨́𝒏𝒉 𝒔𝒂́𝒏𝒈 𝒏𝒐̛𝒊 𝒕𝒐̂́𝒊 𝒕𝒂̆𝒎

Chap 44: sốt

ptht0612

Nghe được tin, anh chẳng màn tới công việc nữa mà vội vã chạy xuống xe vừa xuống thì lại nhận ra rằng mình quên chìa khóa, lên đến phòng nhưng tìm mãi lại chẳng thấy nó đâu, rõ ràng Hải Đăng bảo bỏ trên kệ nhưng làm gì có đâu chứ.

Anh tìm đi tìm lại phải 3 4 lần rồi mà vẫn chẳng thấy, bất lực lắm, cố tìm lại vài lần nữa nhưng vẫn vậy.

Hết cách, anh định mượn tạm một chiếc xe nào đó của mọi người ở trong xóm trọ, nhưng vừa mở cửa phòng ra thì

Linh: em đây rồi...giúp chị

Linh- đồng nghiệp cùng công ty với Đức Duy đang đứng trước cửa, bên cạnh đang dìu theo Duy

Hoàng Hùng: trời ơi, em xin lỗi nãy giờ em tìm chìa khóa xe mà  không thấy đang định xuống mượn  tạm cái xe thì chị đến

Linh: Bảo sao lâu thế, may là bác sĩ nói không sao, chỉ cần nghỉ ngơi thêm là được. Duy vừa truyền xong một bình nước biển rồi. Lúc ở viện thì cũng tỉnh lại rồi, nhưng chắc do mệt quá nên về đến giữa đường lại ngủ thiếp đi luôn. Em giúp chị chăm nó nhé, chị đang vội, chị đi trước cái.

Hoàng Hùng: dạ em cảm ơn chị nhiều lắm

Linh: ừm, không có gì

Nói rồi Linh vội vã rời đi

Hoàng Hùng: Duy, nằm đấy đừng ngồi dậy

Không biết từ lúc nào mà Đức Duy đã tỉnh lại. Vừa mở mắt ra, cậu đã trông thấy Hoàng Hùng ở bên cạnh. Cậu hơi khựng lại, rồi cố rướn người dậy.

Đức Duy: anh đến đây làm gì đấy? – nói với giọng yếu ớt

Hoàng Hùng: trời ơi, em làm gì mà giờ trông tàn tạ thế này hả? với lại đây là nhà anh cơ mà 

Nhìn Đức Duy xem có còn giống con người không cơ chứ ?

Thần sắc thì nhợt nhạt, hai quầng mắt thâm đen sưng húp, hình như còn bị sụt rất nhiều cân nên khuôn mặt chẳng còn đầy đặn như trước mà dần trở nên hốc hác.

Hoàng Hùng thấy thì bất ngờ lắm bởi dạo này có hay gặp em đâu, Duy toàn ở công ty không có khi còn làm việc qua đêm ở đấy chẳng thèm về nhà

Đức Duy: em đang ở công ty mà sao...

Hoàng Hùng: không biết gì luôn ấy hả, chị Linh kể em làm việc quá sức, mệt quá ngất, vừa truyền nước biển xong đấy, làm cái gì cũng phải vừa vừa thôi chứ sao lại ra thế này hả em ?

Đức Duy: tại...

Hoàng Hùng đợi câu trả lời của cậu em nhưng Đức Duy chỉ ấp úng mãi mà chẳng nói gì, vậy chắc hẳn là có lý do khó nói rồi. Thôi không làm khó nữa.

Nhưng mà sao mặt Duy lại đỏ ửng lên thế kia, người còn có chút run. Nghi ngờ, anh đưa tay sờ lên trán cậu.

Hoàng Hùng: ui nóng thế, em sốt hả Duy ?

Vội vã tìm cái nhiệt kế rồi đo cho Đức Duy

Hoàng Hùng: gì mà tận 39 độ 5. Nằm im đấy đợi anh

Anh nhanh chóng quay lại với vài viên thuốc hạ sốt và một chiếc khăn ấm

Đức Duy: quay lại với em được không..hức..em nhớ anh

Hoàng Hùng: hả?

Đức Duy: Hức..hức..Quang Anh

Đức Duy đang nằm trên giường với đôi mắt đẫm lệ, mở một cách hờ hững, môi thì liên tục nhắc tên người cũ...

Hoàng Hùng thấy vậy thì liền chạy lại kiểm tra tình hình, nhưng hình như Đức Duy như chẳng hề biết đến sự tồn tại của anh mình mà cứ thế nói mớ

Hoàng Hùng: sốt cao là vậy à trời

Đức Duy: hức...hức..em xin anh đấy về với em đi..em không ương bướng nữa...hức

Dù biết cậu đang trong cơn mê man, không nhận thức được rõ mọi thứ xung quanh, nhưng nghe những lời này Hoàng Hùng vẫn thấy lòng nặng trĩu.

Cứ tưởng sau những lời khuyên nhủ của anh và Hải Đăng thì Đức Duy đã chịu buông bỏ, nhưng ai mà ngờ cậu ta vẫn còn lụy người cũ đến vậy.

Có lẽ chính điều đó cũng là lý do khiến Đức Duy rơi vào tình trạng như bây giờ.

Nhanh chóng đặt chiếc khăn lên trán của Đức Duy nhưng làm sao mà cho cậu uống thuốc đây, đang lúc này bỗng chuông điện thoại anh reo lên

Hải Đăng: Nhớ anh quá đi giờ mới rảnh để gọi bé

Hoàng Hùng: à sẵn có em ở đây giúp anh với

Hải Đăng: sao đấy anh?

Hoàng Hùng nhanh chóng lật ngược camera lại chỉa vào phía Đức Duy vẫn cứ liên tục nói mớ

Hải Đăng: thằng Duy hả? Nó làm sao vậy anh?

Hoàng Hùng: Duy sốt, mà giờ cứ nói một mình như này, sốt cao dữ lắm anh không biết cho uống thuốc kiểu gì

Hải Đăng: trời ơi, làm gì mà sốt cao đến mức sảng luôn vậy?

Hoàng Hùng: nãy thấy chị Linh bảo là mấy nay nó cứ lao đầu vào công việc, không nghỉ ngơi mệt quá nên ngất đi, vừa mới đi bệnh viện về, ổn được tí giờ lại sốt

Hải Đăng: vãi, ăn gì mà ngu vậy trời

Hoàng Hùng: nhưng mà phải uống thuốc chứ sốt gần 40 độ, để như này không ổn

Hải Đăng: vậy anh thử lấy thuốc giã nát ra rồi hoà với nước cho nó uống đi

Hoàng Hùng: à đúng rồi đợi anh xíu

Hoàng Hùng nhanh chóng làm theo lời của Hải Đăng , may mắn là thành công thật

Đức Duy: a đắng đắng

Thuốc vừa chảy xuống họng Đức Duy liền trợn to mắt lên

Hải Đăng: thằng kia mày tỉnh chưa?

Ở trong điện thoại Hải Đăng hét to

Đức Duy: anh Hùng ơi thằng Đăng nó ở đâu đấy, em vừa nghe giọng nó mà, sao không thấy người

Hải Đăng: tao đây

Hoàng Hùng đưa máy cho Đức Duy

Đức Duy: ủa

Hải Đăng: ủa cái gì mà ủa m làm sao đấy thằng kia

Đức Duy: sao là sao có sao đâu?

Hải Đăng: m làm gì mà ngủ cũng gọi tên thằng Quang Anh là như nào?

Đức Duy: đ..đâu có

Hoàng Hùng: Duy nói mớ thì làm sao nhớ được

Đức Duy: hồi nãy em có nói gì hả anh?

Hải Đăng: ừ, m còn yêu thằng Quang Anh đúng không?

Đức Duy: không..không có

Hải Đăng: đừng có mà cãi, t bảo m như nào, nó không xứng!

Đức Duy: t biết rồi mà...

Hải Đăng: muốn bắt máy bay về đập cái cho m tỉnh ghê

Hoàng Hùng: nó tồi vậy sao m vẫn yêu nó thế hả em?

Đức Duy: hức..em..hức..hức

Đức Duy bỗng khóc nấc lên như vừa bị chạm vào chỗ đau nhất

Hoàng Hùng: ơ kìa thôi nín, nghe lời anh, quên nó đi , thay vì yêu nó sao không yêu bản thân mình vậy, m nhìn m xem có ra người nữa không

Hải Đăng: tàn tạ! Nào về t gặp thằng Quang Anh tính sổ

Đức Duy: thôi đừng..hức..làm vậy không được gì đâu.. tại t mà

Hoàng Hùng: ui Quang Anh gọi

Hải Đăng: anh nghe xem nó nói gì

Hoàng Hùng: vậy Đăng đợi anh xíu nha

Đức Duy cứ nằng nặc đòi Hoàng Hùng mở loa ngoài , hết cách đành làm theo vậy

Quang Anh: anh Hùng, Duy đang ở đâu anh biết không?

Hoàng Hùng: m hỏi làm gì?

Quang Anh: em biết Duy đang ở cạnh anh, nói em biết đi, Duy bị sao đấy?

Hoàng Hùng: anh đang hỏi m đấy? Hỏi làm gì?

Quang Anh: em lo!

Hoàng Hùng: wtf?? Lo với chả lắng cái gì, m lấy tư cách gì mà lo cho nó?

Quang Anh: th..thì bạn bè cũng lo được

Hoàng Hùng: im đi! Duy có bọn t không đến lượt m lo

Quang Anh: ơ anh...

*tút tút*

Hoàng Hùng thẳng tay tắt máy mà chẳng có chút kiêng nể gì

Đức Duy: sao anh lại tắt?

Hoàng Hùng: ơ chứ m không thấy tức à, chia tay chia chân cho đã giờ bày đặt lo lắng, ý nó là như nào đây

Đức Duy:...

Hoàng Hùng: m ở im đấy cho anh, đừng có mà giao động, nó là người chia tay trước đấy. Mấy ngày tới ở với anh, Đăng đi công tác rồi hai tuần nữa mới về, anh ở một mình cũng buồn. Đi làm hay đi đâu thì anh chở đi, cấm gặp mặt nó nghe chưa

Đức Duy: dạ...

__________________
Nó bị nhạt í mn oii ☺️

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co