Truyen3h.Co

蔡徐坤吴宣仪

Chương 8

ChunSe

Thái Từ Khôn cúi thấp hơn, đôi môi anh phủ lên hoa huyệt của Ngô Tuyên Nghi, để lại những nụ hôn nóng bỏng như muốn thiêu đốt.
Lưỡi anh nhẹ nhàng lướt qua từng cánh hoa, cảm nhận được sự run rẩy trong cơ thể cô.

"Ưm... a... không..." – Cô thốt lên, giọng nói đầy bất lực lẫn khoái cảm, đôi tay bám chặt lấy ga giường.
Cơ thể cô cong lên từng nhịp theo sự đùa nghịch của anh, không thể cưỡng lại cảm giác mãnh liệt mà anh mang đến.

Anh khẽ cười, đầu lưỡi tiếp tục di chuyển, nút lấy cánh hoa mềm mại, tạo nên những âm thanh ướt át đầy mê hoặc.
"Em ngoan lắm..." – Anh thì thầm, đôi mắt lóe lên tia chiếm hữu khi nhìn thấy phản ứng không thể kháng cự của cô.

Ngô Tuyên Nghi thở gấp, hơi thở cô như bị anh chiếm lấy, chỉ còn biết ưm a theo từng nhịp bú liếm của anh.
Hơi ấm từ lưỡi anh như lan tỏa khắp cơ thể, khiến cô hoàn toàn tan chảy.

Thái Từ Khôn không dừng lại, đôi môi anh ngậm lấy hoa châu, lưỡi xoáy nhẹ như muốn trêu đùa sự nhạy cảm của cô.
"Ưm... a... đừng mà..." – Cô rên rỉ, nhưng cơ thể lại vô thức cong lên, đón nhận từng cảm giác mãnh liệt mà anh mang lại.

"Ngoan nào, để tôi giúp em thấy dễ chịu hơn." – Anh dỗ dành, giọng nói dịu dàng nhưng đầy bá đạo. "Em sẽ thích mà."

Anh cúi xuống, lưỡi tiếp tục lướt qua hoa huyệt, từng cú nút, liếm đầy mạnh mẽ khiến cô không thể kiểm soát bản thân.
Cảm giác nóng rực từ đôi môi và lưỡi anh khiến cơ thể cô run lên từng đợt, những tiếng rên rỉ liên tiếp thoát ra không cách nào kiềm chế.

"Ưm... a... Thái Từ Khôn..." – Giọng cô vang lên, run rẩy và lạc đi trong cơn khoái cảm mãnh liệt.

Thái Từ Khôn ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy sự cưng chiều khi nhìn cô hoàn toàn tan chảy trước mặt mình.
"Em thật đẹp khi như thế này." – Anh nói khẽ, đôi môi lại cúi xuống, lần này chậm rãi hơn, như muốn kéo dài từng khoảnh khắc.

Ngô Tuyên Nghi cắn môi, nhưng không thể ngăn được những tiếng rên rỉ đầy mê hoặc thoát ra từ cổ họng.
Cô biết mình đã hoàn toàn chìm đắm, không thể thoát khỏi vòng xoáy cảm xúc mãnh liệt mà anh tạo ra.

Thái Từ Khôn cúi xuống, đôi môi nóng bỏng tiếp tục bao phủ lấy hoa huyệt của Ngô Tuyên Nghi.
Lưỡi anh chậm rãi di chuyển, từng chút một kích thích từng nơi nhạy cảm nhất. Bất ngờ, anh dùng đầu lưỡi đâm sâu vào bên trong, cảm nhận sự co rút mạnh mẽ của cô.

"Ưm... a... Thái Từ Khôn!" – Cô khẽ kêu lên, đôi tay bấu chặt lấy ga giường, cơ thể cong lên theo từng động tác của anh.

Anh khẽ ngẩng lên, ánh mắt lóe lên sự chiếm hữu, nhưng đôi tay không dừng lại.
Một tay anh siết nhẹ eo cô, tay còn lại chậm rãi di chuyển lên, nắm lấy tuyết lê căng tròn. Những ngón tay anh khẽ vuốt ve, cảm nhận sự đàn hồi mềm mại đầy mê hoặc.

"Em thật ngoan..." – Anh khẽ thì thầm, giọng nói trầm ấm như một lời dỗ dành. "Để tôi chăm sóc em."

Ngô Tuyên Nghi thở dốc, cơ thể run rẩy không kiểm soát, chỉ còn biết bám víu vào những tiếng rên rỉ yếu ớt.
"Ưm... đừng mà... tôi không chịu nổi..." – Cô nói nhỏ, nhưng âm thanh phát ra lại như một lời đáp lại sự cuồng nhiệt của anh.

Lưỡi anh không ngừng di chuyển, đâm sâu hơn vào hoa huyệt, từng cú đâm mạnh mẽ nhưng đầy chính xác như muốn chiếm trọn toàn bộ cảm giác của cô.
Bàn tay anh nắm chặt tuyết lê, ngón cái và ngón trỏ khẽ mân mê đỉnh ngọc hồng, khiến cơ thể cô càng thêm căng cứng vì khoái cảm.

"Ngoan, đừng sợ..." – Anh khẽ dỗ dành, đôi môi khẽ nhếch lên một nụ cười. "Em chỉ cần cảm nhận thôi."

Ngô Tuyên Nghi cắn môi, nhưng không thể ngăn được những tiếng rên rỉ thoát ra từ cổ họng.
Cảm giác mãnh liệt từ lưỡi anh, bàn tay anh khiến cô không thể suy nghĩ gì nữa, chỉ biết đón nhận từng cơn sóng khoái cảm mãnh liệt mà anh mang lại.

"Thái Từ Khôn... cậu..." – Cô bật thốt, nhưng lời nói bị cắt ngang bởi sự tấn công không ngừng nghỉ của anh.

Anh ngẩng đầu lên một chút, đôi mắt tràn đầy sự cưng chiều nhìn cô.
"Em thuộc về tôi, Tuyên Nghi." – Anh khẳng định, giọng nói mang theo sự bá đạo không thể chối cãi.

Ngô Tuyên Nghi không đáp, cơ thể cô run lên từng đợt, lý trí hoàn toàn bị cuốn đi trong vòng tay và sự cuồng nhiệt của anh.

Khi sự cuồng nhiệt của Thái Từ Khôn đạt đến đỉnh điểm, cơ thể anh như hòa quyện vào từng cử động của Ngô Tuyên Nghi.
Cả hai đều thở gấp, hơi thở hòa quyện trong không gian chật hẹp giữa giường ngủ.

Cơ thể anh áp sát cô, và trong một khoảnh khắc bất chợt, cô cảm nhận được thứ nóng bỏng và cứng rắn chạm vào nơi nhạy cảm của mình.
Đôi mắt cô mở to, hơi thở ngắt quãng vì hoảng hốt.

"Thái Từ Khôn... cậu..." – Giọng cô run rẩy, lạc đi trong cơn hỗn loạn cảm xúc.

Anh nhận ra phản ứng của cô, liền dừng lại một chút, đôi mắt dịu dàng nhìn cô.
"Đừng sợ." – Anh cúi đầu, vùi mặt vào hõm vai cô, giọng nói trầm thấp nhưng đầy an ủi. "Anh sẽ không vào. Tin anh."

Cơ thể cô cứng đờ trong giây lát, nhưng sự dịu dàng trong giọng nói của anh khiến cô dần thả lỏng.
Hơi thở ấm áp của anh phả nhẹ lên da thịt cô, đôi tay mạnh mẽ siết nhẹ lấy eo cô, như muốn trấn an cô rằng anh sẽ không vượt qua giới hạn.

"Anh chỉ muốn em biết rằng, em thuộc về anh." – Anh thì thầm, đôi môi khẽ lướt qua hõm cổ cô, để lại những nụ hôn đầy cưng chiều. "Không cần phải sợ."

Ngô Tuyên Nghi nhắm mắt, hơi thở dần đều lại, nhưng cơ thể vẫn không ngừng run rẩy dưới sự bao bọc của anh.
"Cậu... thật phiền phức..." – Cô nói nhỏ, nhưng giọng nói không còn sự phản kháng như trước.

Thái Từ Khôn mỉm cười, đôi môi khẽ nhếch lên.
"Với em, tôi nguyện phiền phức cả đời."

Anh nhẹ nhàng dịch chuyển cơ thể, tạo khoảng cách vừa đủ để không khiến cô quá bối rối, nhưng vẫn giữ sự gần gũi đầy chiếm hữu.

"Em tin tôi chứ?" – Anh hỏi, ánh mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào cô.

Ngô Tuyên Nghi im lặng một lúc lâu, rồi khẽ gật đầu, đôi má đỏ bừng vì ngượng ngùng.
Cô biết, dù có hoảng hốt hay dao động, sự dịu dàng và quyết tâm của anh khiến cô không thể từ chối niềm tin đó.

Thái Từ Khôn cúi đầu, đôi môi anh tìm đến tuyết lê mềm mại của Ngô Tuyên Nghi, ngậm lấy đỉnh ngọc hồng và khẽ mút nhẹ.
Hơi thở nóng bỏng của anh phả lên làn da nhạy cảm, khiến cô không khỏi run rẩy.

"Ưm... Thái Từ Khôn..." – Cô thốt lên, tiếng rên rỉ thoát ra không cách nào kiềm chế.
Đôi tay cô bất lực bám chặt vào vai anh, cảm nhận được từng chuyển động mãnh liệt nhưng đầy dịu dàng của anh.

Cơ thể anh áp sát hơn, côn thịt nóng rực ma sát nhẹ trên hoa huyệt ướt át, tạo nên những cơn sóng khoái cảm khiến cô thở gấp.

"Ngoan nào..." – Anh khẽ thì thầm, giọng nói trầm ấm vang lên giữa những âm thanh hỗn loạn. "Anh sẽ không làm đau em. Chỉ để em cảm nhận thôi."

Ngô Tuyên Nghi khẽ lắc đầu, đôi mắt mờ sương, lý trí hoàn toàn tan rã trước sự cuồng nhiệt của anh.
"Cậu... đừng..." – Giọng cô yếu ớt, nhưng không còn chút sức lực nào để chống cự.

Thái Từ Khôn ngẩng đầu lên, ánh mắt tràn đầy sự cưng chiều nhưng cũng không giấu được sự chiếm hữu.
"Đừng lo, anh biết giới hạn mà." – Anh cúi xuống lần nữa, đôi môi bao phủ lấy tuyết lê của cô, ngậm mút đầy đam mê.

Bàn tay anh giữ chặt eo cô, côn thịt cứng rắn tiếp tục trượt nhẹ trên hoa huyệt, tạo nên những ma sát khiến cô không ngừng run rẩy.
"Ưm... a... không..." – Cô rên rỉ, đôi chân vô thức khép lại nhưng không thể thoát khỏi sự kiểm soát của anh.

"Tuyên Nghi..." – Anh gọi tên cô, giọng nói khàn đặc đầy mê hoặc. "Em cảm nhận được không? Em thuộc về anh."

Ngô Tuyên Nghi cắn môi, hơi thở gấp gáp, nhưng không thể phủ nhận rằng từng động tác của anh khiến cô hoàn toàn bị cuốn theo.

Anh tiếp tục ngậm mút, đôi tay không ngừng mơn trớn trên cơ thể cô, như muốn khắc ghi từng khoảnh khắc vào tâm trí.
"Em ngoan lắm..." – Anh thì thầm, đôi môi rời khỏi tuyết lê, khẽ đặt những nụ hôn rải rác dọc theo cổ và vai cô.

Cô không đáp, chỉ thở dốc trong vòng tay anh, cảm giác như mọi lý trí đều bị cuốn trôi.

Thái Từ Khôn siết nhẹ lấy eo Ngô Tuyên Nghi, cơ thể anh áp sát hơn, côn thịt nóng rực trượt nhẹ lên hoa huyệt đang ướt át của cô.
Hơi thở anh trở nên nặng nề, từng động tác đầy mạnh mẽ nhưng vẫn giữ sự dịu dàng để cô không cảm thấy khó chịu.

"Ưm... Thái Từ Khôn..." – Ngô Tuyên Nghi rên rỉ, đôi tay bấu chặt lấy ga giường, không thể kiểm soát được cảm giác nóng bỏng lan tỏa từ nơi hai cơ thể chạm vào nhau.

Côn thịt của anh di chuyển chậm rãi, ma sát từng chút một khắp hoa huyệt, như muốn trêu đùa và kéo dài cảm giác mãnh liệt ấy.
"Cảm nhận được không?" – Anh khẽ thì thầm bên tai cô, giọng nói trầm ấm như một lời mê hoặc. "Anh thuộc về em, và em thuộc về anh."

Ngô Tuyên Nghi cắn môi, hơi thở gấp gáp, nhưng không cách nào phản kháng.
"Đừng mà... cậu..." – Giọng cô yếu ớt, nhưng không thể che giấu được sự dao động trong lòng.

Thái Từ Khôn khẽ cúi xuống, đặt những nụ hôn nhẹ nhàng lên bờ vai cô, đôi môi anh di chuyển dọc theo cổ, để lại những dấu ấn mờ nhạt.
"Đừng lo, anh biết giới hạn." – Anh dỗ dành, bàn tay vuốt ve nhẹ nhàng dọc theo eo cô, như muốn trấn an cô trong vòng tay mình.

Côn thịt tiếp tục trượt khắp hoa huyệt, tạo nên những ma sát mãnh liệt khiến cô không thể giữ bình tĩnh.
Hơi ấm từ cơ thể anh và cảm giác ma sát đầy mạnh mẽ ấy khiến từng tiếng rên rỉ thoát ra từ môi cô ngày càng không kiểm soát được.

"Ưm... a... Thái Từ Khôn..." – Cô gọi tên anh trong sự mê đắm, cơ thể cong lên theo từng chuyển động.

Anh siết nhẹ eo cô, tăng tốc độ di chuyển, từng nhịp ma sát ngày càng sâu và mạnh mẽ hơn.
Hơi thở của anh trở nên dồn dập, cơ thể nóng bừng như muốn bùng nổ.

Cuối cùng, anh rên khẽ một tiếng, côn thịt cứng rắn áp chặt lấy hoa huyệt, dòng tinh trùng nóng hổi trào ra, bao phủ lên cơ thể cô.
Thái Từ Khôn khẽ nghiêng đầu, đôi môi tìm đến môi cô lần nữa, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng như một lời dỗ dành.

"Ngoan nào..." – Anh thì thầm, ánh mắt dịu dàng nhưng vẫn tràn đầy sự chiếm hữu. "
Thái Từ Khôn khẽ nghiêng đầu, đôi môi tìm đến môi Ngô Tuyên Nghi lần nữa, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng, như để xoa dịu những cảm xúc mãnh liệt vừa trải qua.
Hơi thở của anh vẫn phả nhẹ lên môi cô, mang theo hơi ấm và sự dịu dàng đầy chiếm hữu.

"Ngoan nào..." – Anh thì thầm, giọng nói trầm thấp vang lên bên tai cô, ánh mắt dịu dàng nhưng ẩn chứa sự kiên định không thể chối cãi.
"Lần sau sẽ không chỉ như vậy đâu... Anh sẽ đi vào."

Ngô Tuyên Nghi mở to mắt, trái tim đập loạn nhịp khi nghe lời nói đầy bá đạo ấy.
"Cậu... đừng nói linh tinh..." – Cô khẽ lắc đầu, nhưng giọng nói run rẩy, không giấu được sự dao động trong lòng.

Thái Từ Khôn bật cười khẽ, cúi xuống để lại một nụ hôn trên trán cô.
"Em không cần lo lắng. Anh sẽ luôn chờ đến khi em sẵn sàng."

Cô im lặng, ánh mắt vẫn lộ rõ sự bối rối, nhưng không thể phản bác.
Hơi thở dịu dàng của anh, sự kiên định trong giọng nói ấy khiến cô không thể tìm được lời từ chối.

Thái Từ Khôn khẽ cười, đôi tay siết nhẹ eo Ngô Tuyên Nghi, ánh mắt dịu dàng nhưng không giấu được sự trêu chọc.
"Em thích phải không?" – Anh thì thầm, giọng nói lả lơi như muốn kéo cô sâu hơn vào vòng xoáy cảm xúc của mình.

Ngô Tuyên Nghi đỏ mặt, đôi mắt hơi né tránh, nhưng không phản bác hay nói lời nào như trước.
"Cậu... cứ nói linh tinh..." – Cô khẽ đáp, giọng nhỏ đến mức gần như không nghe thấy.

"Không phải linh tinh." – Anh nghiêng đầu, đôi môi đặt nhẹ lên má cô, tạo nên một cảm giác mềm mại nhưng đầy chiếm hữu. "Em không cần phủ nhận. Chúng ta đều biết cảm giác này không thể giấu được."

Cô cắn môi, nhưng không thể tìm được lý do nào để phản bác. Trái tim cô đập loạn nhịp khi ánh mắt anh khóa chặt lấy mình, như muốn nhìn thấu tất cả.

"Tuyên Nghi..." – Anh gọi tên cô một cách dịu dàng, bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve eo cô, tạo nên một sự an ủi không lời. "Đừng lo lắng gì cả. Chỉ cần ở cạnh anh là đủ."

Ngô Tuyên Nghi cúi đầu, nhưng lần này, thay vì né tránh, cô khẽ dựa vào lồng ngực anh.
Hơi ấm từ anh bao quanh khiến cô cảm thấy an toàn và thoải mái, một cảm giác mà cô chưa từng muốn thừa nhận trước đây.

"Chúng ta... thật sự như thế này ổn chứ?" – Cô thì thầm, giọng nói pha lẫn chút lo lắng nhưng không còn sự chống đối.

"Ổn chứ. Rất ổn." – Anh đáp ngay, không chút do dự, đôi môi nhếch lên một nụ cười. "Chúng ta gần như là người yêu rồi. Chỉ cần em không từ chối, anh sẽ không bao giờ buông tay."

Cô im lặng, nhưng ánh mắt lóe lên sự dịu dàng hiếm thấy.
Dường như, cô đã dần chấp nhận sự hiện diện của anh trong cuộc sống của mình, một cách không thể quay đầu lại.

Thái Từ Khôn nhẹ nhàng kéo Ngô Tuyên Nghi vào lòng, để cơ thể cô hoàn toàn dựa vào anh.
Hơi ấm từ da thịt chạm vào nhau lan tỏa, như xóa nhòa mọi khoảng cách giữa hai người.

Ngô Tuyên Nghi khẽ cựa mình, nhưng không cố gắng rời xa anh.
Cô có thể cảm nhận nhịp tim mạnh mẽ và ổn định của anh vang lên bên tai, mang lại một cảm giác an toàn không thể diễn tả.

"Ngoan nào..." – Anh thì thầm, giọng nói trầm ấm như một lời ru. "Chỉ cần nằm yên trong vòng tay anh."

Cô không đáp, chỉ nhẹ nhàng nhắm mắt, hơi thở dần trở nên đều đặn.
Cả hai không cần nói thêm gì nữa, sự hiện diện của nhau đã đủ để lấp đầy mọi khoảng trống trong không gian tĩnh lặng ấy.

Thái Từ Khôn siết nhẹ vòng tay, cúi đầu đặt một nụ hôn lên mái tóc của cô.
"Ngủ ngon, Tuyên Nghi." – Anh khẽ nói, đôi môi vẫn mang theo nụ cười dịu dàng.

Chỉ có hơi thở đều đặn của cả hai vang lên, hòa quyện trong đêm.
Cô chìm sâu vào giấc ngủ trong vòng tay anh, để mặc cho sự dịu dàng của anh vây quanh, không còn chút đề phòng nào.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co