Truyen3h.Co

𝐱𝐢𝐚𝐧𝐠𝐥𝐢𝐧 - 𝐫𝟏𝟖 | 𝐠𝐚̉ 𝐜𝐡𝐨 𝐜𝐡𝐚̀𝐧𝐠 𝐝̄𝐚́𝐧𝐡 𝐜𝐚́ 𝐛𝐢̣ 𝐜𝐚̂𝐦

14. end

moeweeii



Ba tháng chớp mắt đã trôi qua.

Hạ Nhi biết mình có chút tùy ý thích gì là làm đấy, nhưng cậu cũng sẽ không làm những chuyện không nắm chắc, như chuyện mở quán ăn, sự thật chứng minh, quả nhiên cậu có thể làm tốt.

Trước kia Nghiêm Hạo Tường đánh cá, thường xuyên bán cho một tay lái buôn, nguyên liệu trong quán hiện giờ đều nhập từ nhà đó, ngày nào tay lái buôn cũng chuyển rau củ và hải sản tươi mới từ thị trấn lên huyện, vừa rẻ vừa chất lượng.

Thực đơn được thiết kế theo khẩu vị của Hạ Nhi, cậu có khẩu vị đại chúng, món cậu thích về cơ bản mọi người cũng sẽ ưa. Quán cũng mời một đầu bếp kinh nghiệm và một nhân viên phục vụ, Nghiêm Hạo Tường và đầu bếp bận rộn đằng sau, còn Hạ Nhi thu tiền ngoài sảnh.

Hiện giờ quán bọn họ đã khai trương được hơn nửa tháng, buôn bán ngày càng ăn khách, Hạ Nhi rảnh ra là ngồi tính sổ sách, càng tính càng vui. Cậu đúng là một tiểu thiên tài yêu kiếm tiền bình bình đạm đạm mà!

Ban đầu Hạ Nhi còn nghĩ nếu không có khách, thì cậu sẽ xài một số chiêu trò makerting của thế kỷ 21, không ngờ vị trí quán ăn nhà cậu quá tuyệt vời, đối diện là cơ quan hành chính của tỉnh, thành ra đến tầm buổi trưa, một số nhân viên nhà xa sẽ tụ tập đến quán cậu ăn cơm, mà họ không thiếu tiền, thế nên dần dà phát triển thành khách quen.

Khu phòng riêng cũng thích hợp cho những người đến bàn chuyện làm ăn, chỉ riêng tiền rượu không thôi cũng đã thu về không tệ, chẳng qua lúc thu dọn hơi phiền, một người phục vụ phải chạy đôn chạy đáo hai tầng, vừa phải thu đĩa vừa phải quét tước, bận tối tăm mặt mũi.

Hạ Nhi tính toán một chút, quyết định dán thông báo tuyển người.

Cần thuê hai nhân viên phục vụ, vậy là tổng cộng có ba người, một người rửa bát, một người quét dọn, một người bưng bát đĩa. Rồi lại thuê thêm một phụ bếp giúp đỡ sơ chế. Vừa ổn.

Nhưng Hạ Nhi không ngờ, trong số những người dự tuyển còn có Tiểu Ngọc

"Anh Hạ, chờ em được nghỉ đông, cho em đến làm việc ở đây được không? Không cần tiền, lo cơm là được!" Tiểu Ngọc ngồi trước quầy thu ngân, điệu bộ ngoan ngoãn.

Ngoại hình Tiểu Ngọc có nét giống Nghiêm Hạo Tường, đặc biệt là đôi mắt, gần như là giống hệt, chỉ khác ở chỗ mũi Nghiêm Hạo Tường cao thẳng hơn, còn mũi Tiểu Ngọc thì thiên về xinh gọn, môi đầy đặn, đường nét cũng mềm hơn, là ngoại hình của một người thiếu niên, chưa nảy nở thành góc cạnh đàn ông.

Hạ Nhi thích mẫu hình đậm mùi nam tính, toàn thân phát ra mùi hooc-môn như Nghiêm Hạo Tường hơn. Còn cậu em chồng Tiểu Ngọc này, dạo gần đây khá ngoan ngoãn, cũng xem như không tồi.

Hạ Nhi biết, nhà họ Nghiêm thuộc loại có của ăn của để, Tiểu Ngọc không cần thiết phải làm thêm, hơn nữa mẹ cậu ta không phải người thân thiện, trái lại còn rất cay nghiệt, bà ta mà biết cậu để em chồng đến làm thêm giúp mình thì không biết sẽ âm thầm xử lý cậu ra sao nữa.

Cậu không thích nhà họ Nghiêm, cũng không muốn dính dáng tới nhà họ.

"Chỗ bọn tôi không nhận làm bán thời gian, cậu cứ học hành chăm chỉ đi đã," Hạ Nhi nhìn Tiểu Ngọc, đưa cho cậu ta một chiếc kẹo, "Không cần giúp đỡ gì đâu."

"Em không ăn kẹo, cũng không phải trẻ con..." Tiểu Ngọc vừa qua sinh nhật mười sáu tuổi, chỉ trong vòng mấy tháng, cậu ta đã cao lên không ít, hiện chỉ thấp hơn Hạ Nhi một hai phân, cậu ta lúng túng, "Em muốn cách xa mẹ một chút."

"Tại sao?" Hạ Nhi lơ đãng lật sổ sách, "Bác ấy đối tốt với em thế còn gì."

Mặc dù cái nết chẳng ra sao, nhưng lại rất tốt với con trai mình.

"Mẹ em..."

Tiểu Ngọc cứng họng, thật ra cậu ta không có gì không vừa ý với mẹ mình hết, chẳng qua là muốn tìm cớ ở gần Hạ Nhi mà thôi. Hạ Nhi thấy cậu ta nói mãi không được, không khỏi bật cười, "Nhân dịp nghỉ đông đọc thêm nhiều sách thì hơn, sắp thi cấp ba rồi đúng chứ?"

"Thi cấp ba cũng chẳng để làm gì..." Tiểu Ngọc ỉu xìu.

Lúc này đang là giờ nghỉ buổi chiều, Hạ Nhi liếc thấy Nghiêm Hạo Tường tới, lập tức đứng dậy nhường ghế, "Tường Ca, lại đây nghỉ ngơi đi!"

Nghiêm Hạo Tường không ngại người ngoài, mỉm cười xoa đầu Hạ Nhi, ánh mắt dịu dàng.

Chứng kiến cảnh tượng ấy, Tiểu Ngọc ngẩn người, cậu ta chưa từng thấy một Nghiêm Hạo Tường như vậy, cậu ta tưởng rằng Nghiêm Hạo Tường sẽ không bao giờ cười.

Cậu ta siết chặt nắm tay, một người bản chất hay đố kỵ, nhưng giờ phút này lại chẳng biết đố kỵ với ai, cậu ta muốn anh trai xoa đầu mình, nhưng cũng muốn xoa đầu Hạ Nhi.

Tiểu Ngọc đột nhiên nhớ lại dấu hôn trên người Hạ Nhi mấy tháng trước, nghĩ đến đây cậu ta lại vô cớ tưởng tượng ra hình ảnh Hạ Nhi nằm dưới thân anh trai, cậu ta nghiến răng, ghen ghét điên cuồng.

Hạ Nhi là người đẹp nhất cậu ta từng gặp, cậu ta cũng muốn đè Hạ Nhi xuống giường, làm một vài chuyện mình mong muốn.

Nhưng đấy là chị dâu cậu ta, là vợ của anh trai cậu ta.

Đây không phải nhà họ Nghiêm, không thể lôi máu mủ và chiêu trò để đoạt được tình cảm.

Hạ Nhi phớt lờ cậu ta, cậu ta không thể làm gì.

Hạ Nhi không để ý Tiểu Ngọc đi lúc nào, trên quầy thu ngân còn đặt viên kẹo cậu cho Tiểu Ngọc ban nãy, cậu cũng không để bụng, cất viên kẹo trở về ngăn tủ, sau đó cười tủm tỉm ghé vào người Nghiêm Hạo Tường, "Mệt không? Em bóp vai cho anh nhé?"

Nghiêm Hạo Tường lắc đầu, thấy xung quanh không có người, bèn ôm Hạ Nhi cắn lên cổ cậu, rồi lại hôn cậu. Dạo này Nghiêm Hạo Tường rất thích cắn cậu, dĩ nhiên là cắn không mạnh, nhưng răng nanh nghiến vào da vẫn sẽ có cảm giác tê tê gợn gợn. Để tránh tình huống nước chảy thành sông, Hạ Nhi dứt khoát đẩy Nghiêm Hạo Tường, rồi lấy một chiếc ghế con ngồi bên cạnh. Ban ngày ban mặt, đừng có mà quá trớn!

Hai người ngồi cách nhau một bước, Nghiêm Hạo Tường trực tiếp móc chân kéo cả người cả ghế Hạ Nhi lại gần, hiện giờ nhân viên đã tan ca, đầu bếp đang nghỉ ngơi phía sau, thân mật một chút cũng không ai thấy.

Nghiêm Hạo Tường như mắc chứng đói da vậy, vừa ôm chặt Hạ Nhi vừa cọ vào người cậu, Hạ Nhi bị hắn cọ cho phát nhột, ban đầu thì cười khùng khục, sau lại phá lên cười không ngớt miệng.

"Tóc anh cứ chọc vào em ấy, lần sau đừng để đầu đinh nữa, có muốn nuôi dài ra một chút không?" Hạ Nhi ngồi trên đùi Nghiêm Hạo Tường, lau nước mắt do cười lắm mà ra, "Nhưng mà anh để đầu đinh cũng rất đẹp trai, nuôi dài chưa chắc đã có hương vị thế này."

Nghiêm Hạo Tường dịu dàng nhìn cậu, nụ cười trên môi chưa từng giảm bớt.

"Đúng rồi, em hẹn với bác sĩ trên thành phố rồi, chờ ít bữa nữa bớt bận, thì mình lên bệnh viện kiểm tra cổ họng chút nhé, được không?"

Nghiêm Hạo Tường gật đầu, hắn không có dị nghị gì với ý kiến của Hạ Nhi. Trên đời không có ai có thể làm hắn tin tưởng và yêu thích như vậy nữa.

Hạ Nhi đang tính xem khi nào có thể dành thời gian, thì có khách tới quán.

Nhân lúc khách chưa bước vào cửa, Hạ Nhi vội vàng rời khỏi đùi Nghiêm Hạo Tường, "A, bác ấy là người buổi trưa đến đặt một phần ăn, chắc là giờ tới lấy, nhà bếp đã làm xong rồi chứ?"

Nghiêm Hạo Tường đứng dậy, sải chân tới bếp, mang đồ ăn đã được đóng gói cẩn thận lên.

Hạ Nhi nhận tiền, cười tươi rói, "Chị gái thấy ngon thì lần sau tới nữa nhé ạ!"

Nghiêm Hạo Tường không hiểu, sao mà lại lúc bác lúc chị...
Người đàn bà được gọi là chị đỏ cả tai, tiếp đó cười sang sảng, "Thế này thì phải tới nữa rồi, ái chà cậu chàng miệng lưỡi ngọt ghê."

Nghiêm Hạo Tường ngộ ra: Thì ra là thế.

Khách rời đi xong, hai người lại ngồi trên sảnh chơi trò chơi anh nắm tay em, em cắn môi anh, chơi hay, kích thích, tối thu tiền xong vui gần chết.

Hai người hiện đang sống trong gian phòng lớn nhất trên tầng hai, đóng quán thu dọn xong một cái là có thể lên thẳng tầng trên tắm rửa rồi đi ngủ.

Giường mới mua rất dễ chịu, được trải ga và chăn theo lệ thường.

Sắp đến mùa đông, thời tiết se lạnh, Hạ Nhi nhỏ nhắn xinh xẻo được Nghiêm Hạo Tường ôm vào lòng, người Nghiêm Hạo Tường ấm, được hắn ôm ngủ rất thư thái.

Hạ Nhi duỗi người một cái, ấn lên môi Nghiêm Hạo Tường một nụ hôn chúc ngủ ngon ngọt ngào.

Nghiêm Hạo Tường hôn trả rất chi là mãnh liệt.

Thế là, không có gì đáng ngạc nhiên, trên giường lại bắt đầu phát ra âm thanh mờ ám.

Dạo này Nghiêm Hạo Tường trên giường vô cùng cuồng dại, cuồng dại đúng nghĩa đen, hành vi cụ thể là: Không chịch đến nửa đêm thì không dừng.

Nhưng không sao, trùng hợp là gần đây Hạ Nhi cũng rất đói khát.

Nhân viên ở văn phòng đối diện hay phải tăng ca, ngày nào cũng được chứng kiến phòng riêng trên tầng hai quán ăn sáng đèn đến giữa đêm mới tắt.

Màn đêm lại trở nên yên tĩnh.
Hạ Nhi: "Mai không được làm lâu vậy đâu nha."

Trả lời cậu chỉ có nụ hôn đầy lưu luyến của người đàn ông.

"Thôi được rồi, vậy thì mai anh phải nhẹ nhàng một chút."

Lần này cậu nhận được một cái ôm rộng dày mà ấm áp.

End.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co