26. tìm thấy em rồi
Hạ Nhi chưa bao giờ nghĩ mình lại sa sút đến mức độ này.
Cậu chỉ muốn xuống dưới mua một ít bánh mì để làm đồ ăn lúc khẩn cấp mà lại bị người ta giật mất túi xách.
Người cướp đồ của cậu là một nhóm trộm một nam một nữ, chiều cao khác biệt, màu da cũng chẳng tương đồng, nhìn có vẻ là người Indonesia, may mà tuổi không lớn lắm. Thanh niên cầm đầu nhìn chòng chọc vào cơ thể Hạ Nhi hồi lâu, ánh mắt đó khiến Hạ Nhi cảm thấy ghê tởm.
Giật mất túi xách của cậu vẫn chưa xong chuyện, rõ ràng đám người này còn có suy nghĩ xấu xa hơn.
Hạ Nhi ưỡn ngực, cậu dứt khoát rút con dao găm giấu trong ống tay áo ra, nhìn chằm chằm hai người kia. Cậu không chắc chúng có hiểu lời của cậu hay không, nhưng cậu vẫn dùng tiếng Anh nhấn mạnh rằng: "Tao có bệnh xã hội, nếu chúng mày dám động vào tao, tao sẽ cắt cổ tay để máu chảy vào mắt và mồm chúng mày, cho chúng mày lây bệnh giống tao, mọc mụn rộp rồi đi đời."
Những lời chứa đựng sự đe dọa của cậu vừa được nói ra, quả nhiên tên cầm đầu nhìn cậu với vẻ chán ghét rồi dừng bước lại.
Hạ Nhi nghe thấy tiếng xe cộ, cậu không có ý định đánh nhau với nhóm người này. Nhân lúc chúng đang do dự, cậu co giò bỏ chạy.
... Lũ khốn nạn!!!
Hạ Nhi nghiến răng.
Từ lâu cậu đã nghe người ta nói đây là dân nhập cư trái phép từ Indonesia qua đây. Có lẽ là vì vấn đề chủng tộc - dù sao người Indo và người Mã Lai cũng giống nhau và chung một ngôn ngữ, xét về phương diện này, chính quyền về cơ bản cũng mắt nhắm mắt mở cho qua, dù chúng đã làm ảnh hưởng đến sự ổn định của xã hội.
Đặc biệt là người Hoa, đám người nhập cư này ưa trộm cướp người Hoa.
Nhất là khi về đêm, thường xuyên có một số con bạc, trộm cắp và thậm chí là những tên nghiện bắt đầu lang thang khắp nơi, tìm kiếm cơ hội ra tay.
Hạ Nhi cảm thấy may mắn vì mình không để toàn bộ tài sản ở trong chiếc túi xách, trên người cậu vẫn có tiền và vàng thỏi. Những thứ này được giấu trên người cậu, tuy lúc chạy sẽ bị đống vàng thỏi nặng trĩu đập vào người phát đau, nhưng cậu không bận tâm, trên đời này còn chuyện gì hạnh phúc hơn là bị vàng thỏi đập vào người phát đau chứ?
Hạ Nhi nghĩ, chắc là không có.
Cậu vốn định quay về khách sạn nghỉ một đêm, đợi trời sáng sẽ rời đi theo kế hoạch ban đầu. Có điều mí mắt bên phải cứ nhấp nháy suốt đã nhắc nhở cậu rằng dường như sắp xảy ra chuyện gì đó.
Cậu vốn định gọi điện cho Đinh Trình Hâm, song lúc chuẩn bị gọi thì cậu lại chần chừ, quyết định gọi về biệt thự nhà họ Nghiêm ở Hồng Kông. Hạ Nhi nói tiếng Anh muốn tìm ông chủ Nghiêm.
Người nhận điện thoại không nhận ra giọng cậu, giọng mỗi người khi nói tiếng phổ thông, tiếng Quảng Đông hoặc tiếng Anh sẽ không giống nhau.
Hạ Nhi yên lặng chờ mấy phút, ông chủ Nghiêm đã nghe điện thoại.
Ông chỉ nói với Hạ Nhi: "Nghiêm Hạo Tường đã sang Malaysia, ta đoán có lẽ sự tình đã lộ, con chạy đi, chạy càng xa càng tốt."
"Giấy tờ tùy thân làm cho con trước đây cũng không an toàn." Ông chủ Nghiêm nói: "Con đường tốt nhất với con lúc này là mang tiền bỏ đi. Ta không thể giúp đỡ con nữa, vì sau này rất có thể ta sẽ nói mọi chuyện cho Nghiêm Hạo Tường."
"Con cố bảo trọng."
...
Hạ Nhi đứng trước bàn điện thoại, trước khi kết thúc cuộc gọi, cậu khẽ gọi một tiếng: "Ông nội."
Ông chủ Nghiêm không bỏ ống nghe xuống, ông im lặng nghe giọng của Hạ Nhi.
Lúc vừa mới đến nhà họ Nghiêm, Hạ Nhi đã gọi ông và bà Nghiêm là ông nội, bà nội. Dù sao bố nuôi của cậu cũng là thuộc hạ của ông chủ Nghiêm, gọi ông một tiếng "bố già", bối phận của Hạ Nhi càng thấp hơn.
Tuy nhiên sau này Hạ Nhi không còn gọi ông nội bà nội nữa, cậu gọi họ là ông chủ Nghiêm và bà chủ Nghiêm giống như bao người hầu khác. Duy chỉ có xưng hô với Nghiêm Hạo Tường là không đổi, từ nhỏ đến lớn vẫn là một tiếng anh Nghiêm.
Và cũng chỉ có mỗi Nghiêm Hạo Tường vẫn đối xử tốt với cậu như trước sau khi chuyện của Lý Phi vỡ lở.
Cậu là một cậu bé ngoan, thông minh hiểu chuyện, biết phép tắc. Nếu không có tư tình với Nghiêm Hạo Tường, ông chủ Nghiêm sẽ chọn cho cậu một gia đình không tồi để gả. Yên ổn rời xa chốn đấu đá, làm một người vợ bình thường của người ta, có một công việc đàng hoàng, như vậy thì tốt biết bao.
Nhưng tiếc rằng số phận của cậu không tốt, tiếc là cậu đã được Nghiêm Hạo Tường để mắt đến.
Ông chủ Nghiêm nói: "Hạ Nhi, chạy đi, sau này đừng gọi điện về nhà nữa."
Hạ Nhi nói: "Cảm ơn ông."
Cậu không nghe thấy tiếng của ông chủ Nghiêm, khi cậu nói ra chữ đầu tiên, ông ấy đã chấm dứt cuộc gọi này.
Trời cao biển rộng, thể nào cũng có một nơi mà cậu có thể đến. Hạ Nhi đột ngột đổi ý, cậu mua một bộ quần dài áo dài mà người Mã Lai thường mặc ở cửa hàng bên đường, chải lại tóc tai, trùm khăn và mũ lên đầu, lên xe đến cảng Mersing.
Cậu không thể làm Hạ Nhi thuộc về Nghiêm Hạo Tường, cũng không thể làm Hạ Nghi của ông chủ Nghiêm.
Khi đăng ký mua vé, Hạ Nhi đã nói ra cái tên mới của mình.
"Mỹ Hoa," Cậu nói: "Tôi tên là Lương Mỹ Hoa."
Xe bus từ từ lăn bánh, Hạ Nhi ăn mặc kín mít gần như từ đầu đến chân, không nhìn cảnh vật ngoài cửa xe, cậu chỉ bình tĩnh nhìn thẳng phía trước. Cậu biết mình sắp đến nơi nào, đó là một bến cảng có nhịp sống hối hả.
Cậu hi vọng mình có thể tạm thời ở lại trạm dừng chân không mấy phát triển này một thời gian.
Xin trời cao phù hộ, mong rằng cậu không gặp phải chuyện gì ngoài ý muốn vào ban đêm nữa.
Nghĩ như vậy, Hạ Nhi nắm chặt con dao găm trong tay, từ từ nhớ lại một số đòn đánh cận chiến mà cậu đã từng học được.
Bây giờ cậu không muốn giết ai cả.
- -
Mười giờ sáng hôm sau.
Nghiêm Hạo Tường giật lấy một tờ báo, siết chặt trong tay, quên cả trả tiền - Lão Tứ trả tiền cơm và cả tiền tờ báo mà Nghiêm Hạo Tường đã cầm đi.
Nghiêm Hạo Tường chỉ nói một câu, anh phải đến nơi xảy ra vụ việc ở trên báo.
Đây không phải chuyện khó khăn gì, Nghiêm Hạo Tường không nói một lời. Lão Tứ thầm cảm thấy bất an, mấy lần liếc trộm cũng chỉ thấy gương mặt lạnh lùng không một nụ cười của Nghiêm Hạo Tường.
Công xưởng bỏ hoang nơi xảy ra vụ án đã bị cảnh sát phong tỏa đám đông, căng dây cảnh báo, có mấy viên cảnh sát canh chừng, họ đều là người Mã Lai. Người đứng ngoài cùng nhìn thấy Nghiêm Hạo Tường đang đi đến từ xa, nhíu mày hỏi: "Các anh muốn làm gì? Nơi này không được tùy tiện..."
Lão Tứ trao đổi với anh ta, nói ra một cái tên, nói năng lịch sự: "Ông ấy khuyên anh để cho ngài Nghiêm làm chuyện ngài ấy muốn làm, tốt nhất là đừng ngăn cản."
Vẻ mặt của viên cảnh sát nọ hơi biến sắc, một lúc sau anh ta lùi lại, nhường đường cho họ nhưng ánh mắt vẫn dõi theo Nghiêm Hạo Tường và lão Tứ.
Khuôn mặt Nghiêm Hạo Tường nghiêm trọng, anh sải bước dài, bước qua dây cảnh báo, có cảnh sát tiến lên hỏi "Anh..."
Viên cảnh sát đã trao đổi với lão Tứ trước đó vội vàng đi tới, đặt tay lên vai đồng nghiệp, vội vàng dùng tiếng Malaysia trao đổi với anh ta. Chỉ thoáng chốc người kia giơ tay, ra hiệu những cảnh sát khác nhường đường để Nghiêm Hạo Tường đi qua.
Đây là vụ hiếp dâm giết người rồi đốt xác một cách tàn nhẫn.
Người bị hại nghi là một cậu trai Trung Quốc, tuổi không lớn, mặc chiếc áo dài màu trắng và đôi giày da. Kẻ thủ ác đã hành hạ cậu trong công xưởng bỏ hoang này, sau đó tẩm xăng đốt xác phi tang.
Nghiêm Hạo Tường đã nhìn thấy chiếc túi da trong ảnh trên báo, có nút bấm quai xách bằng đồng thau. Hạ Nhi rất thích cái đẹp, con gái tầm tuổi cậu cũng đều thích cái đẹp và cũng rất xinh đẹp. Ngay cả chiếc túi da nho nhỏ cũng tinh xảo đẹp đẽ như vậy. Lão Tứ muốn tiến lên nhưng bị Trương Ca kéo tay lại.
Lão Tứ quay lại, Trương Ca khẽ lắc đầu với anh ta.
Hai người nhìn về phía người đàn ông đang bước từng bước đến đó.
Một viên cảnh sát đang kiểm tra đồ đạc trong túi, thấy vậy cũng tự động nhường đường để Nghiêm Hạo Tường kiểm tra.
Đồ đạc đáng tiền trong túi đã bị lấy đi hết, ngay cả lớp vải lót bằng lụa bên trong cũng bị rạch ngang rạch dọc bằng dao găm. Nghiêm Hạo Tường khụy gối, cúi xuống vươn tay chạm vào chiếc túi xách tinh xảo.
Nghiêm Hạo Tường nhìn thấy áo lót của phụ nữ bên ngoài chiếc túi, đó là loại màu trơn mà Hạ Nhi thích, cũng là kích cỡ của cậu, chỉ là bên trên đã bị tinh dịch của đàn ông vấy bẩn, vo thành một cục nhàu nhĩ, vứt ngay bên cạnh.
Và cả...
Hạ Nhi có thói quen để tiền vào trong chiếc ví xinh xắn, bây giờ chiếc ví đã bị dao rạch nát, bị vứt chổng chơ ở bên cạnh.
Còn có đôi giày, bộ áo có kích cỡ của Hạ Nhi rơi vãi trên đất, đám người xấu đã lấy hết những thứ đáng giá ở trong túi, chỉ bỏ lại chiếc túi trống trơn.
Nghiêm Hạo Tường ngửi được hương nước hoa thoang thoảng tỏa ra từ trong túi, đó là hương hoa trắng thân thuộc với anh. Hạ Nhi đã dùng nước hoa này lâu, dù không dùng thì trên quần áo của cậu vẫn bất cẩn ám chút mùi nước hoa.
Anh chạm vào mép túi da, nhặt được một sợi tóc trong lớp lót túi bằng lụa. Sợi tóc không dài, độ dài ước chừng là qua vai, màu đen, không uốn hay nhuộm, khỏe mạnh tự nhiên.
Nghiêm Hạo Tường hỏi cảnh sát: "Đã có báo cáo giám định chưa?"
Viên cảnh sát đứng ngẩn ra một thoáng: "Vừa rồi nhân viên pháp y đã tới đây, xác nhận nạn nhân bị sát hại vào đêm qua..."
Anh ta thành thật trình bày toàn bộ tình hình.
Chiều tối hôm qua có người nhìn thấy mấy người Indonesia xách chiếc túi này, vác một cậu trai mặc áo dài đi đến đây. Những người kia rõ ràng vừa mới hít thuốc nên không ai dám dây vào. Đến nửa đêm, có người ngửi thấy mùi cháy, đánh bạo đến gần xem sao mới nhìn thấy cảnh tượng thương tâm này.
Bị sát hại vào đêm qua.
Trong cơn mưa tầm tã tối qua, Nghiêm Hạo Tường đang tra hỏi người của Đinh Trình Hâm để tìm ra tung tích của Hạ Nhi.
Tối qua Hạ Nhi đang làm gì?
Trương Ca đã kiểm tra thi thể mà những người kia chuẩn bị trước, xác nhận thi thể mà họ định dùng để đánh lừa người của Nghiêm Hạo Tường lấy từ bệnh viện hoặc bằng con đường khác. Thi thể đó rõ ràng chết đã lâu, vẫn luôn được bảo quản trong phòng lạnh.
Nghiêm Hạo Tường đã ngăn chặn người của Đinh Trình Hâm, còn ông chủ Nghiêm ở tận Hồng Kông, sau khi nghe Nghiêm Hạo Tường nói, ông ấy càng không thể tiếp tục giúp đỡ.
Hạ Nhi chỉ có một mình.
Mà cậu trai trẻ người Trung Quốc bị hại vào tối qua lại có cùng chiếc túi da, mũ và đôi giày da.
"Chỉ là trùng hợp." Nghiêm Hạo Tường lẩm bẩm: "Chỉ là trùng hợp mà thôi."
Anh thà tin đây chỉ là sự trùng hợp, không muốn nhìn chiếc túi da kia. Nghiêm Hạo Tường nghĩ, anh vẫn có thể tìm ra được nhiều tin tức hơn. A Lan nói, quả thực có người nhìn thấy cậu trai xách chiếc túi này giằng co với nhóm người Indonesia, chỉ là họ sợ gặp phiền phức nên mới không nhìn nữa... Sau đó không ai còn nhìn thấy cậu đội chiếc mũ tròn, xách chiếc túi da có nút quai đồng thau này nữa.
Nghiêm Hạo Tường đứng dậy, cuối cùng anh cũng đến gần thi thể cháy đen kia. Thực ra thi thể này đã không thể dùng từ thi thể để hình dung nữa, nhóm côn đồ kia đã chặt nạn nhân thành mấy khúc rồi đốt cháy, gần như không thể nhận ra hình người, chỉ có một cẳng chân vẫn còn nguyên vẹn.
Nghiêm Hạo Tường nhìn bàn chân có thể nhận rõ hình dáng ban đầu kia mang một chiếc giày da đẹp đẽ.
Anh từng thấy Hạ Nhi đi đôi giày kiểu này.
Cảnh sát cuối cùng cũng không nhịn được: "Thưa anh, xin hỏi anh..."
Những lời tiếp theo chẳng thể lọt vào tai Nghiêm Hạo Tường, anh khom người, đeo bao tay đen, lật xem kích cỡ của chiếc giày.
Y như đúc.
Kích cỡ quen thuộc.
Nghiêm Hạo Tường nhẹ nhàng tháo chiếc giày xuống, anh nhẹ tay đến nỗi giống như sợ đánh thức người yêu khỏi giấc mộng đẹp.
"Gọi xe cứu thương." Nghiêm Hạo Tường đứng dậy, anh quay lại nói với lão Tứ: "Gọi xe cứu thương, đưa cậu ấy đến bệnh viên, tôi..."
Những lời còn lại, anh chưa kịp nói hết đã ngã ngồi xuống đất.
"Tường Ca!"
Trương Ca hoảng hốt kêu lên, tiến lên trước muốn đỡ lấy Nghiêm Hạo Tường, nhưng lại nhìn thấy Nghiêm Hạo Tường ngồi trên đất, bỗng nhiên bật cười.
Trương Ca đứng sững tại chỗ, không biết phải làm sao.
Anh chỉ nhìn thấy một người vẫn luôn bình tĩnh lý trí như Nghiêm Hạo Tường ngã khụy lên đống gạch vữa đổ nát.
Công xưởng này đã bị bỏ hoang lâu, đến nay đã trở thành nơi làm điều ác của dân tị nạn. Trong không khí bụi bay lửng lơ còn có một thứ mùi kỳ lạ khó ngửi, Nghiêm Hạo Tường mặc vest đi giày da vốn ưa sạch sẽ gọn gàng lại làm như không cảm nhận được gì.
Lòng dạ lão Tứ như lửa đốt.
Đôi mắt của mọi người chỉ thấy Nghiêm Hạo Tường ngã ngồi dưới đất đang cười.
Tiếng cười của anh không lớn, chỉ là mấy tiếng cười rất khẽ, tựa như một người giám hộ cuối cùng đã nhìn thấy đứa con đi chơi rồi về nhà, giống như bậc phụ huynh đã đón được con mình tan học sau quãng thời gian chờ đợi đằng đẵng.
Anh thật sự đã đích thân tìm được Hạ Nhi.
Bàn tay mang găng tay đen chống trên mặt đất, sỏi cát li ti bị ép xuống đất. Nghiêm Hạo Tường chống tay xuống mặt đất bụi bặm đứng dậy, bước từng bước chậm chạp lại gần thi thể bị thiêu cháy, thê thảm không thể nhìn nổi.
Khuôn mặt anh có vẻ bình tĩnh lạ lùng, méo mó đến độ khiến người ta sợ hãi.
"Hạ Nhi." Nghiêm Hạo Tường nói: "Đừng sợ, tôi đưa em về nhà."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co