Truyen3h.Co

𝐱𝐢𝐚𝐧𝐠𝐥𝐢𝐧 | 𝐜𝐨̀𝐧 𝐲𝐞̂𝐮 𝐤𝐡𝐨̂𝐧𝐠

27.

moeweeii


Điên rồi.

Nhất định là điên rồi.

Trương Ca đứng sau lưng Nghiêm Hạo Tường, anh ấy đứng chết trân ở đó không thể nào bước lên phía trước, chỉ nhìn Nghiêm Hạo Tường tự tay thu nhặt những mảnh vụn đã không còn hình người kia.

Trương Ca muốn nôn nhưng lại không làm được. Tuy anh ấy là người nhìn Hạ Nhi trưởng thành, nhưng bây giờ nhìn mấy mảnh vụn chẳng còn hình dạng... không được tính là nguyên vẹn, cũng đã biến dạng vì nhiệt độ cao...

Đây chẳng khác nào một cơn ác mộng, dạ dày anh ấy đảo lộn co giật. Mọi thứ trước mắt khiến anh ấy nhìn thấy mà ghê tởm, vậy mà Nghiêm Hạo Tường lại chạm vào chúng, sắp xếp lại rồi thu nhặt, giống như đối xử thật dịu dàng với người mình yêu.

Khả năng chịu đựng về tâm lý của lão Tứ mạnh hơn anh ấy một chút, chỉ lặng lẽ ra hiệu cho anh ấy ra ngoài, tìm người mang hộp đựng đến đây. Ngay từ khi nhìn thấy xương cốt, lão Tứ đã chuẩn bị đâu vào đấy, sai thuộc hạ mang đồ đạc qua đây.

Sau khi cắt cử xong, lão Tứ hạ giọng bàn bạc với mấy người cảnh sát, nói với họ rằng cậu trai trẻ Trung Quốc lưu lạc, đáng thương này là em trai của người đàn ông mặc vest đi giày da kia.

Nhóm cảnh sát bày tỏ sự cảm thông sâu sắc, đồng thời cũng cảm thấy nhẹ nhõm.

May là có người trong gia đình đến nhặt xác, nếu không... chỉ riêng việc xử lý hiện trường cũng khiến người ta cảm thấy đau đầu.

Nghiêm Hạo Tường quỳ một gối trên đất, từ từ thu nhặt mảnh vụn trên đất bỏ vào chiếc hòm mà lão Tứ đưa đến, bên trong đã được lót một lớp lụa thật một cách chỉn chu, là màu trắng tinh.

Chăn ga mà Nghiêm Hạo Tường chọn cho Hạ Nhi cũng đều là lụa thật, như thể những chất liệu khác sẽ khiến da cậu thô ráp. Hạ Nhi yêu cái đẹp, thích vẻ vang, vì vậy anh sẽ cho cậu sự vẻ vang.

Trong quá trình nhặt xác, Nghiêm Hạo Tường không nói dù chỉ một câu, anh chỉ trầm mặc nhặt được nhiều mảnh vụn nhất có thể bỏ vào trong hòm, dù là mảnh vụn đã không thể phân biệt đó có phải là cậu hay không. Lỡ như thiếu mất bộ phận nào đó, Hạ Nhi nhất định sẽ buồn. Một người yêu cái đẹp, sợ đau như cậu sao có thể chịu được sự hành hạ này.

Chiếc hộp đã được chất đầy, Nghiêm Hạo Tường cúi xuống bê hộp lên, lặng lẽ ra khỏi công xưởng bụi bay mịt mù này. Vầng thái dương gay gắt trên bầu trời xa vời chiếu xuống đất, phản chiếu cơn đau thiêu đốt trên vũng nước.

Trương Ca im lặng theo sau Nghiêm Hạo Tường, anh ấy lo cho trạng thái tinh thần của Nghiêm Hạo Tường nhưng vẫn không dám lên tiếng, chỉ đi ở đằng sau. Đi được một đoạn xa, cuối cùng đã nghe thấy Nghiêm Hạo Tường mở lời.

Anh ôm chiếc hộp, khẽ nói: "Trương Ca."

Trương Ca đáp lại: "Vâng Tường Ca, em đây."

Lần trước anh ấy phạm phải đại kỵ, được Nghiêm Hạo Tường giữ lại cái mạng, đến bây giờ vẫn cho đi theo mình, đằng sau đó anh cũng nói với Trương Ca rằng mọi lỗi lầm trước đây đều bỏ qua.

Trương Ca rất biết ơn.

Nghiêm Hạo Tường nhìn về phía trước, không khí bốc hơi nóng, sóng nhiệt như biến thế giới trở nên méo mó, đây là đất nước không có mùa đông. Lượng mưa dồi dào, quanh năm là mùa hè, là nơi mà bố mẹ của Hạ Nhi sinh ra và lớn lên, Hạ Nhi luôn ấp ủ mong ước gặp lại bố mẹ ở nơi này.

Có vẻ cát bụi đã về với cát bụi, bùn đất đã về với bùn đất, nhưng...

Cậu không đáng gặp phải chuyện này, cậu còn trẻ như vậy.

Nghiêm Hạo Tường hỏi: "Lần đầu gặp Hạ Nhi, em ấy mấy tuổi rồi?"

Trương Ca hơi ngây ngẩn, trả lời: "Khoảng sáu tuổi."

Anh ấy cũng không quá chắc chắn

Người kiếm cơm dựa vào lưỡi dao, tính mạng luôn bị đe dọa, ăn gió nằm sương, liếm máu mà sống, cũng không bận tâm đến tuổi tác vì ngay cả Trương Ca cũng thường xuyên quên mất tuổi của mình, không biết rốt cuộc mình đã già hay vẫn còn trẻ. Thi thoảng đứng soi trước gương, vuốt tóc một cái đã thấy sợi tóc bạc lẫn trong mớ tóc đen, dưới mắt có nếp nhăn, mới nhận ra mình không còn trẻ nữa.

"Lúc đấy em ấy..." Nghiêm Hạo Tường giơ tay áng chừng độ cao: "Cao từng này?"

Trương Ca nói: "Thấp hơn một chút."

Hồi Hạ Nhi còn là đứa bé năm sáu tuổi sống trong căn nhà đi thuê chật hẹp, ngay cả thịt cũng không được ăn. Lý Phi và Trương Ca mang đồ nhắm về nhà, thường xyên nhìn thấy bàn tay đen nhẻm bám vào mép cửa sổ, đôi mắt đen láy của đứa trẻ nhìn vào bên trong, dù nước miếng thèm khát chảy ròng ròng cũng không nói gì, biết điều không được xin đồ ăn của người khác.

Vừa đáng thương vừa dễ thương.

Bố mẹ của cậu bé đều là những người có văn hóa nhưng yếu ớt, luôn tươi cười khi chào hỏi nhau, Trương Ca và Lý Phi cũng xé cho cậu cái đùi gà, hoặc gắp cho cậu mấy miếng thịt.

Đối với một đứa trẻ đang cần dinh dưỡng để trưởng thành, nhiêu đây cũng chỉ như muối bỏ biển, Hạ Nhi hồi còn thơ bé vẫn còm nhom, y như con khỉ con.

"Lần đầu tiên tôi gặp em ấy, nó giống như nhánh cây bé xíu." Nghiêm Hạo Tường nói: "Khó khăn lắm mới nuôi lớn từng này, lễ phép, học hành cũng chăm chỉ."

Trương Ca im lặng lắng nghe, anh nghe những lời trần thuật của Nghiêm Hạo Tường, bất giác khóe mắt cay cay.

Thật sự không nên.

Anh ấy đã ngần này tuổi rồi, thật sự không nên bày ra vẻ mặt này trước mặt chủ của mình.

Không thể kiềm chế được nữa, Trương Ca ngửa mặt nhìn bầu trời xanh thẳm. Anh ấy không nói một lời, chỉ nghe Nghiêm Hạo Tường bình tĩnh nói: "Lần trước gặp em ấy, tôi đã bế em ấy, hơn bốn mươi lăm cân, đối với một cậu bé tầm tuổi em ấy thì đây được coi là gầy rồi."

"Tôi đã hỏi em ấy là có phải không quen đồ ăn ở đây không? Lần sau tôi sẽ đưa một đầu bếp nấu món Quảng qua đây, dặn dò em ấy phải ăn nhiều hơn, học hành quan trọng nhưng sức khỏe cũng quan trọng."

"Nhưng, Trương Ca à." Nghiêm Hạo Tường ôm chặt chiếc hộp, cất giọng khẽ khàng: "Cậu xem, em ấy vẫn không biết chăm sóc bản thân."

"Giờ em ấy đã nhẹ như này rồi."

...

Nhóm bọn họ ở lại đây hai ngày, Trương Ca không ra ngoài làm việc, anh ấy được Nghiêm Hạo Tường yêu cầu ở cùng chiếc hộp chứa Hạ Nhi. Hạ Nhi sợ tối, sợ cô đơn, nếu để em ấy ở nhà một mình khi ra ngoài làm việc, em ấy sẽ khóc, sẽ sợ hãi.

Hai ngày.

Trương Ca chưa thấy Nghiêm Hạo Tường nở một nụ cười nào. Dường như anh đã phát điên, nhưng lại giống như chưa bị điên.

Nghiêm Hạo Tường vẫn ra ngoài gặp một số băng đảng ở địa phương, những người này giúp Nghiêm Hạo Tường tìm ra những kẻ thủ ác ở công xưởng. Không biết là may mắn hay là bất hạnh, khi Nghiêm Hạo Tường đuổi đến nơi, nhóm du côn Indonesia này đã tụ tập hít đá rồi chết trong tư thế cực kỳ vặn vẹo vì dùng thuốc cấm quá liều - Ngay khi Nghiêm Hạo Tường đạp tung cửa, tim của đám du côn này đã ngừng đập.

Nghiêm Hạo Tường chỉ tìm thấy một chiếc áo của Hạ Nhi và một chiếc dây chuyền vàng mà Hạ Nhi từng đeo ở chỗ bọn chúng.

Chuyện này càng làm Nghiêm Hạo Tường điên cuồng hơn, và cũng khiến anh trở nên tỉnh táo hơn.

Anh không rơi một giọt nước mắt, cũng không khóc lóc đau đớn trước mặt mọi người. Thay vào đó Nghiêm Hạo Tường sẽ dành nhiều thời gian nói chuyện với chiếc hộp im lìm kia, bình tĩnh "nói chuyện" với nó.

Hạ Nhi, bọn Indo kia đã xuống địa ngục rồi.

Hạ Nhi, hôm nay nắng đẹp lắm, buổi trưa tôi đã ăn món cao quy linh kiểu Trung, mùi vị rất lạ, thế mà họ còn nhận là "chính tông", em bảo có buồn cười không?

Hạ Nhi, tôi nghe người ta nói em đã hỏi xe đi Muar nhiều lần, sao em không đi Muar? Nếu ngày ấy em đi Muar thì tốt biết bao.

Hạ Nhi...

Nghiêm Hạo Tường đứng dậy, trong đêm đen như mực, anh bước ra khỏi phòng, mấy người đang gà gật ở bên ngoài cũng đứng dậy. Lão Tứ mang đôi mắt đỏ quạch, khẽ gọi: "Tường Ca."

"Ngày mai về Hồng Kông." Nghiêm Hạo Tường nói: "Chúng ta đưa Hạ Nhi về nhà."

"Vâng."

"Hạ Nhi..."

Nghiêm Hạo Tường hé môi, đột nhiên khụy xuống, anh kiềm chế không mất bình tĩnh trước mặt thuộc hạ, nhưng dường như có tấm lưới chặt khít xuyên qua lồng ngực, thắt chặt tim anh như quấn quanh con cá, hai tay không thể ngăn lại cơn run rẩy, gân xanh nổi lên, anh bật ra tiếng hự kiềm nén.

Đưa hai tay bụm mặt, Nghiêm Hạo Tường thở dốc từng hơi, bả vai run run, anh nỗ lực kiềm chế không cho mình bật khóc thành tiếng, không được phát ra bất cứ âm thanh nào, nhưng cơn đau không ngừng lan ra từ ngực anh, qua kẽ ngón tay, thoát ra khỏi khóe môi, như tán cây mùa thu bị gió bắc quật ngả nghiêng, lá khô kêu xào xạc.

Căn phòng chìm trong tĩnh lặng, không ai dám bước lên.

Chỉ còn Nghiêm Hạo Tường ôm mặt, như một con thú tuyệt vọng nhìn thấy đứa con duy nhất của mình ra đi.

Hạ Nhi, tôi rất nhớ em.

Nhưng em đã bỏ tôi mà đi.

Ánh trăng thật xa xôi, vạn nhà đã ngủ yên.

Nhà thờ Hồi giáo trên đỉnh núi tĩnh mịch, cỏ xanh như tấm nệm thêu dệt bằng hoa dại, những chiếc thuyền đánh cá sặc sỡ đậu lại bến cảng, vạn vật chìm trong yên tĩnh.

Gió đưa ánh trăng len lỏi vào thôn làng đã say giấc nồng, một hộ gia đình bình thường vẫn bật đèn sáng trưng.

Hạ Nhi đã thay sang bộ đồ khác, đang chăm chú ăn suất cơm Nyonya.

Người đã cưu mang cậu tạm thời là một phụ nữ Trung Quốc tốt bụng tên là Lương Thục Bảo, chồng cô ấy là một "Baba"* kiệm lời. Vào thời nhà Minh, có người Hoa đã theo thuyền lưu lạc sang đây định cư, họ kết hôn sinh con với người bản địa, nếu là con trai sẽ gọi là Baba, là con gái thì gọi là Nyonya. Họ cũng không nói tiếng Trung, mà là một loại ngôn ngữ hỗn hợp giữa tiếng Phúc Kiến và tiếng Malaysia.

*Babanyonya dùng để chỉ con do người Hoa di cư sang Malaysia và người bản địa sinh ra.

Điều này không hề gây khó dễ cho Hạ Nhi, tổ tiên của cậu ở Phúc Kiến, giao tiếp vẫn khá lưu loát.

Trong mắt chính phủ Malaysia, dù là Baba hay Nyonya thì đều được coi là người Hoa, mà không phải dân cư bản địa -- Cho dù họ đã sinh ra và sống ở nơi này hàng trăm năm.

Có lẽ cũng bởi lẽ đó, người phụ nữ Trung Quốc này đã để lộ hết vẻ mặt vui mừng trước mặt Hạ Nhi.

Hạ Nhi bịa ra một lí do không quá thuyết phục, thậm chí còn hơi vụng về. Cậu nói mình bị người ta lừa bán đến nơi này, nhập cư trái phép, khó khăn lắm mới tìm được cơ hội trốn ra bên ngoài.

Đôi vợ chồng thật thà này đã tin lời của cậu, họ chiêu đãi cậu món cá họ bắt được và loại sốt sambal mà họ tự làm, dọn dẹp nhà kho thành một phòng ngủ nhỏ dành cho Hạ Nhi, để cậu nghỉ ngơi tử tế.

Hạ Nhi muốn đưa tiền cho họ, nhưng Lương Thục Bảo lại lắc đầu từ chối.

Chị ấy nói với Hạ Nhi: "Chị có một đứa em gái đi lạc, nếu nó lớn lên khỏe mạnh, chắc bây giờ cũng lớn bằng em... chị chỉ tiếp đãi em nhiều hơn mà thôi, không cần trả tiền."

Chị ấy từ chối nhiều lần, chẳng còn cách nào khác, Hạ Nhi đành giúp chị ấy dọn dẹp nhà cửa, làm một số việc đơn giản.

Ở nơi đất khách quê người, cuối cùng Hạ Nhi cũng ăn được bữa cơm đầy ấm cung, cậu dùng tiếng Phúc Kiến không mấy thành thạo của mình trò chuyện với vợ chồng họ, bày tỏ sự biết ơn của mình với họ. Lương Thục Bảo nhẫn nại nghe cậu nói hết, mỉm cười bảo cậu nghỉ ngơi sớm.

Hạ Nhi ở lại đây hai tối.

Không biết có phải vì hai người "cùng một họ" hay không mà Lương Thục Bảo lại coi cậu như em trai út của mình, đối xử với cậu cực kỳ tốt. Cảng Mersing là một bến cảng nhỏ, đợi đến khi tàu ra khơi, chồng chị ấy sẽ lên thuyền đánh cá với mọi người. Lương Thục Bảo tuy là người Hoa, nhưng lại giống như bao Nyonya khác, chỉ ở nhà dọn dẹp nhà cửa, học cách làm được nhiều món ăn hơn.

Hạ Nhi vốn định nghỉ ngơi hai ngày rồi rời đi, nhưng không may bị cảm, chẳng thể làm gì khác là ở lại đây thêm một thời gian.

Sang ngày thứ năm, tàu đánh cá ngoài biển trở về, chồng của Lương Thục Bảo bình an vô sự trở về, biết Hạ Nhi bị ốm, lại chạy đi mua thuốc cho cậu.

Thuốc được gói trong tờ báo, Hạ Nhi rảnh rỗi giở ra đọc.

Trên báo viết, một số nhóm người nhập cư trái phép Indonesia ở Johor Bahru đều bị bắt giam, một số nhóm du côn Indo dựa vào nghề trộm cắp, thậm chí phạm tội hiếp dâm giết người đã bị băng đảng người Hoa thanh trừng, dường như nhóm người này đã dây phải người không nên dây vào...

Hạ Nhi im lặng đọc hết cả trang báo, nghĩ bụng: sau này phụ nữ Trung Quốc ở nơi này có lẽ không cần phải sợ khi đi trên đường lớn nữa rồi.

Hôm nay nắng đẹp, Lương Thục Bảo hạ giọng hàn huyên với chồng ở trong phòng, chất giọng vừa dịu dàng vừa nhẹ nhàng. Hạ Nhi ngồi trong ánh nắng, cẩn thận gấp gọn tờ báo, nghe Lương Thục Bảo gọi cậu ở sau lưng: "Em ơi, em ơi, Mỹ Hoa."

Hạ Nhi vẫn chưa quen với cái tên mới, ngẩn ra mấy giây, lại nghe thấy Lương Thục Bảo gọi em ơi, cậu mới nhận ra đối phương đang gọi mình.

Thế là cậu đứng lên, cười đáp lại: "Dạ chị, em đến đây."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co