28
Tháng thứ hai sống ở cảng Mersing, Hạ Nhi lấy được thẻ căn cước mới.
Leong Mei Wah.
Lương Mỹ Hoa, với thân phận là em trai Lương Thục Bảo, có giấy chứng nhận thật và hợp pháp, điều không thật duy nhất là huyết thống.
Hạ Nhi tiếp tục sinh sống ở nơi này, chính thức làm em trai của Lương Thục Bảo. Cậu không thiếu tiền, ngay buổi tối khi lấy được giấy tờ tùy thân, cậu đã âm thầm cho Lương Thục Bảo một thỏi vàng coi như cảm ơn. Đối phương kinh ngạc che miệng, luôn miệng từ chối, rồi đẩy thỏi vàng về phía Hạ Nhi, lắc đầu: "Chị không nhận được, em lấy nó từ đâu vậy?"
Hạ Nhi tiếp tục nói dối: "Lúc bỏ trốn em đã lấy nó."
Lương Thục Bảo nghiêm mặt: "Trộm đồ là việc không đúng, Mỹ Hoa."
Hạ Nhi nhìn cô bằng ánh mắt đáng thương.
Lương Thục Bảo thở dài: "Được rồi... vậy em phải nhớ, sau này không được làm như vậy, được không?"
Hạ Nhi gật đầu thật mạnh.
"Em cầm lại đi." Lương Thục Bảo kiên quyết không nhận: "Em còn nhỏ, sau này hay phải dùng đến tiền... Không phải em muốn đi học sao? Mỹ Hoa, em có thể cầm chỗ tiền này đi học mà."
Hạ Nhi ngây ngẩn nhìn chị ấy.
"Em là người có học." Lương Thục Bảo duỗi tay, xoa cánh tay cậu. Hạ Nhi cúi đầu nhìn đôi bàn tay không còn mềm mại của chị ấy, và những vết chai trong lòng bàn tay của chị ấy. "Em đi học đi, Mỹ Hoa, đừng bó buộc mình ở trong thôn làng nhỏ bé này, em cần phải đến những nơi rộng lớn hơn."
Câu nói này có phần quen thuộc, Hạ Nhi động lòng, đột nhiên nghĩ đến một chuyện.
"... Em không thể học trong trường công lập, nhưng có thể học thử trường trung học tiếng Hoa." Lương Thục Bảo nhẹ nhàng nói: "Ngài Lâm Liên Ngọc (Lim Lian Geok) đã dành cho chúng ta cơ hội học trường tiếng Hoa, em phải đi học, phải đến trường."
"Đọc sách, học hành thì mới có đường thoát thân."
Hạ Nhi cũng không định bỏ học, nhưng chế độ giáo dục của Malaysia có chút bất đồng với những nơi khác.
Có khoảng 27% dân số là người Hoa ở Malaysia, ngôn ngữ chính thức là tiếng Mã Lai, vì từng bị Anh Quốc xâm lược nên tiếng Anh cũng là ngôn ngữ thông dụng. Còn ngôn ngữ thông dụng của người Hoa là tiếng Hoa, nhưng nền giáo dục tiếng Hoa lại không được coi trọng. Tỷ lệ nhập học hàng năm của các trường tiểu học người Hoa chiếm gần 20% tổng số học sinh tiểu học ở Malaysia, nhưng những ngôi trường này chỉ có thể nhận được không quá 2% trợ cấp học phí của chính phủ. Nếu không phải các tổ chức đoàn thể người Hoa quyên góp và trợ cấp, e là những trường tiểu học người Hoa rất khó để tiếp tục duy trì.
Người Malaysia gốc Hoa thuộc mọi tầng lớp chưa bao giờ từ bỏ sự phấn đấu và nỗ lực của mình, trước đây, ông Lâm Liên Ngọc đã bán tài sản của mình, thành lập trường dạy tiếng Hoa và xúc tiến việc thành lập Hiệp hội giáo viên trường học người Hoa. Sau này, vào năm 1973, người Malaysia gốc Hoa đã phát động Phong trào phục hưng các trường Trung học Độc lập dạy tiếng Hoa ở Perak...
Trên thế giới ngày nay, ngoài Trung Quốc, chỉ có Malaysia có hệ thống giáo dục mẫu giáo, tiểu học và trung học dạy tiếng Hoa.
Điều đáng tiếc là kỳ thi chung của các trường Trung học Độc lập tiếng Hoa chưa được chính phủ Malaysia công nhận, các trường Trung học Độc lập tiếng Hoa không được nhận bất kỳ nguồn kinh phí nào từ chính phủ, họ chỉ có thể dựa vào sự tài trợ của người gốc Hoa, học sinh phải trả tiền. Hơn nữa hầu hết học sinh của trường Trung học Độc lập tiếng Hoa nếu muốn đào tạo chuyên sâu, chỉ có thể học đại học dân lập, hoặc đăng ký đại học nước ngoài.
Chỉ có tri thức mới có thể mở ra vùng trời mới.
Lương Thục Bảo đã cố gắng đưa Hạ Nhi đến học tại một trường Trung học Độc lập tiếng hoa ở Johor Bahru, nơi này được quản lý nghiêm ngặt, mỗi tháng được về nhà một lần. Hạ Nhi đã có mục tiêu mới một lần nữa, cậu sẽ học ở nơi này rồi đăng ký nhập học đại học ở Anh Quốc - trong những ngày nghỉ lễ, cậu phải làm việc chăm chỉ để kiếm được khoản học phí cao ngất ngưởng trong tương lai. Sớm muộn gì thì tiền mặt và vàng thỏi trên người cũng sẽ cạn kiệt. Hạ Nhi không muốn nhàn rỗi. Cậu đã được mở mang tầm mắt thì sẽ không cam chịu ở yên một xó nữa.
Lương Thục Bảo nói đúng, bản thân cậu cũng không muốn sống cả đời ở trong xóm nhỏ này.
Cuộc đời thuộc về Hạ Nhi đã kết thúc, bây giờ cậu là Lương Mỹ Hoa, em trai của Lương Thục Bảo.
Hạ Nhi qua lại giữa Johor Bahru và cảng Mersing, thỉnh thoảng đến Nhà thờ Hồi giáo trên đỉnh núi, đứng cạnh tòa nhà màu xanh trắng có thể cảm nhận thưởng thức phong cảnh của dòng sông và những ngôi làng nhỏ yên tĩnh. Ẩm thực Nyonya vẫn luôn truyền cho nữ, không truyền lại cho nam. Lương Thục Bảo đã dạy Hạ Nhi làm bánh pate tôm hình tròn khô cứng từ tôm bạc nhỏ và muối, rồi dùng bánh pate tôm đó làm ra loại sốt cay sambal.
Thỉnh thoảng Hạ Nhi đến miếu cúng bái thần thổ địa, nghe nói ông ấy có thể giữ cho thiên hạ thịnh vượng, nhưng Hạ Nhi không có gì để ước. Trước đây cậu không tin vào thần phật, nếu không cậu đã ngăn cản Nghiêm Hạo Tường khi anh nhét hạt niệm vào người cậu. Lương Thục Bảo cầu khấn chồng chị ấy ra biển bình an trở về, mong rằng mình sớm mang thai, sinh ra kết tinh tình yêu của mình, mong cho Mỹ Hoa học hành đỗ đạt, có thể thuận lợi xin vào các trường đại học chất lượng...
Hạ Nhi thì cầu nguyện cho Lương Thục Bảo cầu được ước thấy.
Còn cậu và Nghiêm Hạo Tường, Hoa Ngọc Quỳnh, Trương Ca, ông chủ Nghiêm, bà Nghiêm...
Dường như đã là người của hai thế giới.
Kể từ đây núi non chẳng thể tương phùng.
Nỗi nhớ mong cách cả đại dương.
Nghiêm Hạo Tường vừa ăn tối xong, kể từ khi Hạ Nhi gặp chuyện, trong vòng nửa năm anh đã gầy sọp đi. Làm việc, bàn chuyện làm ăn, cư xử với người khác, v.v... Nghiêm Hạo Tường vẫn hệt như trước đây. Chỉ khác là anh càng ngày càng ít cười hơn, thời gian trầm mặc càng ngày càng kéo dài.
Anh rất ít khi về biệt thự nhà họ Nghiêm, chỉ ngủ ở trong phòng ngủ của Hạ Nhi. Căn hộ đã được sửa xong, Nghiêm Hạo Tường đã làm cho Hạ Nhi một phòng ngủ lớn, phòng thay đồ rộng rãi sáng sủa, những tay săn hàng bên nước Pháp vẫn gửi trang sức xa xỉ trong quý mới về, hỏi Nghiêm Hạo Tường rằng cậu chủ có hài lòng hay không.
Nghiêm Hạo Tường đáp: "Cậu ấy rất hài lòng."
Nghiêm Hạo Tường đã tổ chức cho Hạ Nhi một tang lễ đơn giản, tất cả mọi thủ tục đều do anh đích thân lo liệu. Nhưng đối với người ngoài, Nghiêm Hạo Tường chỉ nói Hạ Nhi đang du học nước ngoài, hoặc bị bệnh.
Anh vừa không mong muốn linh hồn của cậu không được siêu độ, vừa tự dối gạt mình, ôm ấp hi vọng cậu vẫn còn trên đời này.
Hoa Ngọc Quỳnh và vú Trần vẫn làm việc ở nơi này, Nghiêm Hạo Tường đã biến căn hộ này thành căn hộ mà Hạ Nhi thích, nhưng tiếc là cậu không thể quay về ngắm dù chỉ một lần.
Chớp mắt đã đến Tết, bữa cơm tất niên của nhà họ Nghiêm vào năm nay im ắng hơn mọi năm. Bà Nghiêm vẫn luôn đau ốm, chứng ho càng ngày càng nghiêm trọng. Nghiêm Hạo Tường nhìn bàn ăn, gọi vú Trương: "Sao không chuẩn bị bát đũa cho Hạ Nhi?"
Vú Trương thầm sợ hãi, ngập ngừng nói: "Hạ Nhi..."
"Câm miệng." Nghiêm Hạo Tường nhìn bà ta: "Ai cho phép bà gọi thẳng tên họ của con bé?"
Vú Trương cúi gằm mặt, không dám nhiều lời.
"Chuẩn bị lại chỗ ngồi và bát đũa cho Hạ Nhi." Nghiêm Hạo Tường nói: "Nhanh lên."
Vú Trương vội vàng rời khỏi đó, ông chủ Nghiêm ngồi ở ghế trên cũng thở dài: "Nghiêm Hạo Tường, Hạ Nhi, con bé đã..."
Bắt gặp ánh mắt của con trai, ông chủ Nghiêm lại miễn cưỡng nuốt những lời còn lại vào bụng, lảng sang chuyện khác: "Vú Trương là người già trong nhà, con trút giận lên bà ấy làm gì."
"Càng lớn tuổi thì càng không nên cậy già lên mặt." Nghiêm Hạo Tường gắp một miếng thịt bồ câu: "Phải chấn chỉnh lại cái nhà này từ lâu rồi, chẳng hiểu phép tắc gì cả."
"Đúng là phải tìm một người lo liệu việc trong nhà." Ông chủ Nghiêm gật đầu đồng tình, hỏi dò: "Con xem Hạ Minh Nghi —"
"Nếu bố không muốn nhắc con nhớ là ai đã gián tiếp hại chết Hạ Nhi..." Nghiêm Hạo Tường bỏ đũa xuống: "Thế thì đừng nói nữa."
Ông chủ Nghiêm im bặt.
"Nếu không phải bố và Đinh Trình Hâm dựng chuyện lừa con, nếu không phải bố đưa Hạ Nhi đến Johor Bahru..." Nghiêm Hạo Tường nhìn ông: "Tất nhiên cũng có trách nhiệm của con, nếu con không ép con bé, dọa dẫm con bé thì bây giờ nó vẫn yên lành ngồi ở đây, ăn cơm, trò chuyện cùng chúng ta."
Anh nói chậm rãi: "Chúng ta đều là hung thủ giết người."
Ông chủ Nghiêm im lặng, một lúc lâu sau ông mới giơ tay: "Ăn cơm, ăn cơm đi đã."
Vú Trương đã mang bộ bát đũa mới đến, đặt ở vị trí mà Hạ Nhi hay ngồi. Bữa cơm tất niên này trôi qua một cách vô vị. Sau khi kết thúc, tài xế đưa Nghiêm Hạo Tường về nhà, nhưng Nghiêm Hạo Tường lại bảo anh ta lái đến quán cà ri cá viên.
Sắp đến Tết rồi, còn hàng quán nào mở cửa nữa? Nghiêm Hạo Tường hút thuốc, sai lão Tứ, Trương Ca, A Lan và Báo Lớn cùng đi tìm, cả đám cuối cùng đã tìm được mấy hàng quán còn mở cửa đến giờ, Nghiêm Hạo Tường xuống xe một mình, vào mua đồ ăn.
Trong lúc chờ đợi, tài xế khẽ hỏi lão Tứ: "Cậu chủ... bị sao vậy?"
"Đừng có dò hỏi lung tung." Lão Tứ trách mắng: "Làm tốt chuyện mình nên làm, đừng hỏi gì đến những chuyện khác."
Tuy trách mắng người khác như vậy nhưng lão Tứ cũng thấy lo lắng, anh ta đứng tựa vào xe, nhìn Trương Ca đang đi tới.
Trải qua chuyện lần trước, hai người lại có chung một số suy nghĩ. Lão Tứ giơ tay ra hiệu hỏi han, Trương Ca lắc đầu: "Phải đợi thêm một lúc nữa, Tường Ca muốn chủ quán tự tay làm."
Lão Tứ thở dài, lẩm bẩm một mình: "Đến khi nào mới quên được đây?"
Trương Ca nói: "E là không quên được."
Lão Tứ ngậm một điếu thuốc, tiện tay đưa cho Trương Ca một điếu: "Hai ngày nay, Tường Ca vẫn liên hệ với đám nước ngoài, nói là cơ sở nghiên cứu bên Anh Quốc mới có kỹ thuật gì đó... Hầy, gọi là kỹ thuật đối chiếu thứ gì đó, chính là nhổ một cọng tóc của cậu rồi nhổ một cọng tóc của tôi, làm xét nghiệm là có thể biết cậu có phải con trai ruột của tôi hay không."
Trương Ca mắng anh ta: "Tiên sư nhà anh."
Lão Tứ bật cười, hơi thuốc đi vào phổi. Anh ta bất chợt nghĩ đến Hạ Nhi, không thể cười nổi nữa, cúi đầu hút thuốc: "Tường Ca vẫn không chịu chấp nhận sự thật."
Trương Ca: "Em cũng thế."
Trương Ca rít mạnh một hơi thuốc, một tay cầm điều thuốc, búng tàn thuốc: "Chưa nói gì Tường Ca, em là người thường nằm mơ nhất, cũng mơ thấy Hạ Nhi... con bé đứng giữa đám du con Indo kia, khóc lóc kêu cứu."
Lão Tứ nói: "Đừng nhắc tới chuyện này nữa."
Trương Ca giữ im lặng.
Sự việc đau lòng, thương tâm khiến người ta tuyệt vọng này là nỗi cấm kỵ của Nghiêm Hạo Tường.
"Nhưng kể ra cũng lạ," Lão Tứ nói như đang lẩm bẩm một mình: "Tết nhất đến nơi, lại còn vào lúc này, Tường Ca mua cà ri cá viên làm gì nhỉ? Sao anh ấy ăn được thứ này?"
Vừa dứt lời, họ đã thấy Nghiêm Hạo Tường chậm rãi bước ra từ bên trong, lập tức im bặt.
Hai suất cà ri cá viên, một bát mì hoành thành, ngay cả bát của quán ăn Nghiêm Hạo Tường cũng mang đi, đồ ăn vẫn còn bốc khói nghi ngút, tỏa ra mùi cà ri nồng nàn với tiêu cay, hồi hương, nhục quế, gừng... Nghiêm Hạo Tường lên xe, nói với tài xế: "Đi thăm Hạ Nhi."
Hạ Nhi được chôn cất trên một ngọn núi yên tĩnh.
Nghiêm Hạo Tường đặt bát hoành thánh trước bia mộ lạnh lẽo, những người khác đứng ở chỗ xa xa, không ai đến làm phiền Nghiêm Hạo Tường, chỉ giữ gìn khung cảnh tĩnh mịch này, để Nghiêm Hạo Tường nói chuyện riêng với cậu.
"Hạ Nhi à, bác sĩ nói, nếu muốn xét nghiệm DNA thì cần phải có chân tóc của em." Nghiêm Hạo Tường ngồi trước bia mộ: "Thật may là trước đây tôi đã bảo vú Trần giữ lại toàn bộ đồ đạc em từng dùng, cũng giữ lại tóc của em trước khi em ra nước ngoài, không biết có ích gì không."
"Tôi hi vọng người mà tôi đang nói chuyện không phải là em, Hạ Nhi."
Ngón tay thon dài của anh đưa hộp cá viên nóng hổi đến trước bia mộ, mặt đá lạnh lẽo cũng nhiễm nhiệt độ cơ thể Nghiêm Hạo Tường. Anh bày biện mọi thứ xong xuôi, đặt đôi đũa sạch lên bát hoành thánh, cũng đặt một đôi đũa lên bát của mình: "Tôi biết em không thích cơm tất niên, cũng oán hận tôi, vì thế bấy lâu nay, em chưa từng bước vào giấc mơ để gặp tôi.
Gió đêm lạnh, ánh trăng thanh.
"Nhưng bữa cơm tất niên năm nay, tôi mang cho em món cá viên em thích ăn này."
"Bây giờ em đã vui hơn chưa?"
Nghiêm Hạo Tường gắp một viên cá, mỉm cười và nói: "Năm mới vui vẻ, Hạ Nhi."
Hạ Nhi.
Tôi muốn chúc em sống lâu trăm tuổi, vạn sự như ý.
Nhưng đến giờ em đã nằm yên dưới đất vàng, những lời nguyện ước này chỉ sợ sẽ quấy nhiễu hương hồn em an nghỉ, khiến em không có chỗ quay về.
Vậy thì tôi chỉ chúc em năm mới vui vẻ.
...
Lão Tứ hút xong hai điếu thuốc mới nhìn thấy Nghiêm Hạo Tường đi tới, anh ta dùng tay không dập tắt điếu thuốc đã cháy tới đầu lọc, đi qua: "Tường Ca."
Nghiêm Hạo Tường nói: "Tết năm nay, các cậu cũng về nhà sớm đi."
Lão Tứ cười khổ: "Tường Ca, xem anh nói kìa, anh ở đâu thì nhà chúng em ở đó."
Trong số những người được Nghiêm Hạo Tường cưu mang năm xưa, có mấy người vẫn còn bố mẹ, nếu không đi đến bước đường cùng, ai chẳng muốn học hành, tìm được một công việc đàng hoàng, ngồi trong văn phòng, đâu ai sẵn lòng liếm máu trên lưỡi dao, tính mạng luôn gặp nguy hiểm.
Nhưng bọn họ lại cảm thấy rất tốt, ví dụ như Báo Lớn, cậu ta là một người tài giỏi chính trực, xin vào làm việc với mức lương cao. Bố mẹ A Lan đã làm việc dưới trướng ông chủ Nghiêm, đến giờ anh ta cũng đi theo Nghiêm Hạo Tường, đều là tâm phúc cả. Chỉ duy có hai người lão Tứ và Trương Ca mới là những người không cha không mẹ thật sự. Nếu không đi theo Nghiêm Hạo Tường, e là đến giờ này ngay cả mạng cũng chẳng còn nữa.
Năm mới đến, A Lan và Báo Lớn còn có người nhà để đoàn tụ, còn lão Tứ và Trương Ca chỉ thui thủi có hai người, cũng chẳng biết phải đi đâu.
Nghiêm Hạo Tường gật đầu: "Cậu và Trương Ca đến nhà tôi, vú Trần nấu ăn khá được."
Lão Tứ và Trương Ca từ chối năm lần bảy lượt, Nghiêm Hạo Tường nhìn thoáng qua Trương Ca: "Lão Tứ thì thôi, còn cậu không muốn gặp Hoa Ngọc Quỳnh à?"
Khuôn mặt đen nhẻm của Trương Ca tức khắc đỏ bừng: "A, chuyện, chuyện này..."
"Cậu cũng chẳng trẻ trung gì nữa đâu." Nghiêm Hạo Tường vỗ vai anh ấy: "Tiết kiệm tiền đi, để thời gian tới tôi sẽ bố trí chỗ ở cho hai người, cậu cũng không thể để con gái nhà người ta chờ đến già đúng không? Đợi cậu tiết kiệm tiền mua nhà thì phải mất mấy năm nữa?"
Trương Ca không biết phải trả lời thế nào, anh ấy ho khan mấy tiếng: "Cảm ơn Tường Ca."
"Đi cảm ơn Hạ Nhi ấy." Nghiêm Hạo Tường thoáng dừng lại: "Dù sao cậu ấy cũng gọi cậu là anh trai."
Trương Ca lặng thinh.
Đêm đông ở Hồng Kông thường có gió lạnh căm căm, từ từ chui vào phổi, tựa như lưỡi dao mỏng dính nhưng sắc bén. Từ xưa đến nay dịch vụ hỏa táng rất phổ biến ở Hồng Kông, tro cốt sẽ được gửi đi. Hạ Nhi không theo đạo, không thể đưa cậu vào khu mộ tôn giáo, Nghiêm Hạo Tường đã trả giá rất cao để thuê lại phần mộ này, làm nơi yên nghỉ cho Hạ Nhi.
Đến giờ chắc chắn cậu rất sợ lửa.
Gió thổi qua vai, Nghiêm Hạo Tường băng qua nghĩa trang thanh vắng. Hôm nay là năm mới, cả nhà vui vẻ, còn anh thì chẳng thể hân hoan được nữa.
Tựa như bị mặt băng bị đập vỡ, khó trở lại như thuở ban đầu.
- -
Sông suối ở Malaysia chưa từng đóng băng.
Lần đầu tiên Hạ Nhi đón Tết cổ truyền ở Malaysia.
Nhờ vào sự nỗ lực bao thế hệ người Hoa, người Hoa ở Malaysia đã truyền thừa văn hóa truyền thống. Gần đến Tết, rất nhiều hàng xóm đến nhà thăm hỏi, ai cũng mang theo bánh nếp với mong muốn "làm ăn tấn tới". Lương Thục Bảo và Hạ Nhi cùng cắt bánh nếp thành những miếng nhỏ, phết lòng đỏ trứng lên trên, chiên thành những miếng vàng rụm, cùng với những loại Tết mới như Bánh dứa, bánh khoai, bánh tôm, v.v...
Tết là một ngày tốt lành, phải ăn đồ tươi sống, ăn thức ăn nấu sẵn, cũng ăn cả cá để "năm nào cũng dư dả". Trong thôn còn có màn múa lân, còn có màn lấy "rau xanh"* và tất nhiên không thể không có phong bao lì xì... Hạ Nhi cũng nhận được bảy cái lì xì, mọi người chỉ coi cậu là em trai của Lương Thục Bảo, tươi cười chúc cậu học hành suôn sẻ, sau này sẽ phát tài.
*Một tiết mục trong múa lân chính là người có tiền thường treo giải bằng tiền buộc trong một miếng vải đỏ, treo cùng bắp cải hoặc rau xanh. Lân phải trèo lên cao lấy bằng được "thức ăn" này.
Vào ngày mồng chín Tết phải cúng bái thần linh, cúng mía và lợn quay, đốt pháo và đốt giấy bạc, bái trời vào sáng sớm, cầu ông trời phụ hộ bình an, cầu cho sức khỏe tốt và may mắn trong mọi việc.
Còn có những vị thần du hành nhân gian, Lương Thục Bảo kéo tay Hạ Nhi đi xem. Trong khung cảnh huyên náo, Hạ Nhi nhìn thấy một người mặc áo sơ mi đen, lòng cậu hoảng loạn - may mà người kia xoay người lại, Hạ Nhi mới trẫn tĩnh lại, đứng nhìn từ phía xa.
Bấy lâu nay, Hạ Nhi vẫn nằm mơ mỗi tối, không hẳn toàn là ác mộng, mà hầu hết nội dung trong giấc mơ đều khiến cậu choàng tỉnh. Cậu mơ về hồi bé khi cậu sống cùng khu với các chú các anh Lý Phi và Trương Ca, Lý Phi xé một chiếc đùi gà cho cậu, cậu chạy về nhà, đưa cho người mẹ bị bệnh nặng của mình ăn, còn mình thì lén trốn ra chỗ cửa sổ, liếm mỡ trên ngón tay, mỡ của con gà nướng thơm phức chảy xuống lòng bàn tay, Hạ Nhi liếm một mạch từ lòng bàn tay đến cổ tay, rồi biến thành cậu quỳ trước mặt Nghiêm Hạo Tường ngậm lấy anh. Anh chợt kéo cậu dậy, ôm chầm lấy cậu, khẽ thủ thỉ: "Hạ Nhi, em có biết là tôi nhớ em lắm không?"
Hạ Nhi sợ hãi lùi về phía sau, chỉ nhìn thấy tay chân của mình đều bị trói chặt, Nghiêm Hạo Tường cụp mắt nhìn cậu, ánh mắt bén như dao.
Hạ Nhi không dám nghe ngóng tin tức bên Hồng Kông, dù cậu thuộc số điện thoại cũng không muốn liên lạc lại nữa. Hạ Nhi đã chết, chết một cách nhanh gọn, những chuyện trong quá khứ đều bị quăng hết lên chín tầng mây, cậu chỉ bật dậy giữa đêm khuya với cơ thể mướt mồ hôi, rồi lại ép mình đi vào giấc ngủ.
Malaysia không có xuân thu và đông, nơi này chỉ có mùa hè, quạt điện là thứ không thể thiếu quanh năm, Hạ Nhi không muốn lãng phí điện, buổi tối đi ngủ cậu chỉ mở cửa sổ cho gió lùa vào phòng, nghe tiếng chim kêu rả rích bên ngoài, tiếng gió len lỏi qua bụi rậm.
Cuộc sống phồn hoa đô hội, ngợp trong vàng sơn ở Hồng Kông đã mãi xa rồi.
Các trường học ở Malaysia bắt đầu năm học mới vào tháng ba, kỳ thi kết thúc năm học của trường Trung học Độc lập rơi vào ngày mười một tháng hai. Hạ Nhi nỗ lực học hành, điểm trong kỳ thi chung cũng cao, được sự giúp đỡ của giáo viên trường Trung học Độc lập, cậu đã nộp đơn xin vào học mấy trường đại học bên Anh Quốc.
Tháng Tư, Hạ Nhi nhận được giấy báo trúng tuyển của Đại học Warwick.
Lương Thục Bảo vui mừng khôn xiết, nhiệt liệt chúc mừng. Hạ Nhi cũng bắt đầu chuẩn bị hành lý để ra nước ngoài du học, nào là hộ chiếu, học phí, v.v... Hạ Nhi tìm được một công việc ở Johor Bahru, làm gia sư cho một đứa trẻ trong gia đình người Hoa, bảng điểm đẹp và trường đại học mà cậu đã trúng tuyển đã khiến gia đình người Hoa này trả lương hậu hĩnh cho cậu.
Lúc nào có buổi học, Hạ Nhi sẽ ở trong căn phòng nhỏ được cải tạo từ phòng kho mà gia đình này dành cho cậu, đồ ăn cũng do gia đình họ chuẩn bị. Thỉnh thoảng, Hạ Nhi sẽ đi đó đây cho khuây khỏa, ăn món cà ri gà trong quán ăn nhỏ trên phố, mua thêm cốc nước mía tươi ngon, thong thả thưởng thức.
Quán đồ ăn Trung mà cậu từng ăn đã biến mất, thay vào đó là một cửa hàng bánh mì, chủ cửa hàng là người Hoa quê ở Hải Nam, mang kỹ thuật nướng khô trong lò than ở Hải Nam qua nơi này. Đối phương rất thích chụp ảnh, những bức ảnh chụp đường phố dán đầy trên tường. Trong lúc chờ bánh mì được đưa ra, Hạ Nhi liếc qua một lượt, đa số là ảnh chụp bóng lưng của người lạ.
Bánh mì giòn rụm vừa ra lò, Hạ Nhi cắn một miếng, mùi thơm của bơ tràn ngập trong miệng, từ từ lan ra khắp nơi.
Lúc nào không có tiết học, Hạ Nhi sẽ quay về cảng Mersing, về bên Lương Thục Bảo. Rất nhiều người ngồi thuyền từ nơi này ra đảo Tioman, còn Hạ Nhi lại dần dần yêu ngôi làng nhỏ có nhịp sống chậm rãi yên bình này, cả bến cảng tấp nập hối hả nữa.
Cậu vừa cố gắng làm thêm kiếm tiền, vừa giúp Lương Thục Bảo làm việc nhà nằm trong khả năng của cậu, chờ đợi tháng Tám gõ cửa.
Tháng Tám, Hạ Nhi sẽ lên đường sang Anh Quốc.
- -
Thời tiết dần nóng lên.
Cuối cùng Nghiêm Hạo Tường cũng nhận được bản báo cáo gửi về từ Anh Quốc.
Tới bây giờ kỹ thuật giám định DNA vẫn chưa được ứng dụng rộng rãi, nhưng ngay khi người Anh vừa nghiên cứu phát triển ra, Nghiêm Hạo Tường đã có được thông tin này. Chỉ là anh chưa bao giờ nghĩ, có ngày anh lại dùng đến kỹ thuật này vì một chuyện đau đớn tận xương tủy.
Lúc thu nhặt mảnh thi thể của Hạ Nhi, Nghiêm Hạo Tường từng nhặt được mấy sợi tóc bên trong chiếc túi thất lạc của cậu. Những cọng tóc này quấn vào dây chuyền rồi rơi trong túi. Nghiêm Hạo Tường đã giữ gìn cẩn thận, đồng thời mang hết số tóc còn sót lại của Hạ Nhi ở trong nhà đi đối chiếu.
Lúc mở túi đựng báo cáo, Nghiêm Hạo Tường đã cho mọi người lui ra hết, mình anh ở trong phòng, cầm dao rọc giấy rạch túi, rút tờ giấy ra, chậm chạp đọc báo cáo bằng tiếng Anh.
Anh thật sự hi vọng rằng báo cáo xét nghiệm sẽ nói với anh rằng, đó là hai người khác nhau.
Nhưng chuyện không như là mơ.
Đúng là cùng một người.
Các số liệu đều trùng khớp.
Nghiêm Hạo Tường trầm mặc bỏ bản báo cáo xuống, người bên ngoài hồi lâu không nghe thấy động tĩnh, bèn hỏi: "Tường Ca?"
"Không sao." Nghiêm Hạo Tường ngồi xuống ghế, nhắm mắt lại: "Không sao."
Bàn tay buông thõng, tập báo cáo rơi xuống mặt bàn.
Không có chuyện gì xảy ra, chỉ có Nghiêm Hạo Tường bị ốm nặng một trận.
Trận ốm này đến rất dữ dội, Nghiêm Hạo Tường nhanh chóng ngã quỵ vì nó, mãi một tuần sau mới chữa khỏi.
Ngày thứ nhất sau khi nhiệt độ cơ thể trở lại bình thường, Nghiêm Hạo Tường bèn dặn lão Tứ: "Đặt vé máy bay, tôi phải sang Malaysia."
Lão Tứ sửng sốt, thắc mắc: "Tường Ca, anh muốn đến Kuala Lumpur ư?"
"Đến Johor Bahru."
Lão Tứ không nói gì nữa.
Mấy ngày trước, dựa vào phản ứng của Nghiêm Hạo Tường, họ đã đoán được bản báo cáo này đã một lần nữa chứng minh cậu chủ Hạ Nhi đã chết, thi thể bị thiêu cháy kia chính là cậu ấy.
Vậy mà giờ đây Nghiêm Hạo Tường lại muốn đến Johor Bahru.
Nghiêm Hạo Tường uống một ngụm nước thuốc. Bản thân anh vốn là con lai, làn da trắng hơn người bình thường, giờ mới khỏi ốm, nước da càng trắng hơn.
"Sắp đến ngày giỗ của Hạ Nhi rồi." Nghiêm Hạo Tường nói với vẻ mệt mỏi: "Tôi muốn đến nơi cậu ấy ra đi để cúng tế."
Có người nói, vào ngày giỗ linh hồn lang thang sẽ vô thức lang thang trên trần gian, nhất là nơi họ qua đời. Cả một năm nay Nghiêm Hạo Tường không mơ thấy Hạ Nhi, trước đây anh không tin thần linh ma quỷ. Đến bây giờ lại muốn đi gặp cậu, dù chỉ là mấy phần tàn hồn, dù cho...
Nghiêm Hạo Tường biết thừa là tin đồn ma quỷ là vô căn cứ, nhưng anh vẫn vội vã ra nước ngoài vì mấy phần vô căn cứ này.
Nếu như...
Nếu như linh hồn lang thang của cậu quay lại chỗ cũ thì sao.
Sau bốn tháng, Nghiêm Hạo Tường lại đến Johor Bahru một lần nữa, anh đến quán ăn Trung Quốc mà anh từng ăn như thường lệ, phát hiện cảnh vẫn còn mà người đã sớm rời đi, vợ chồng ông bà chủ không còn ở đây nữa mà thay vào đó là một tiệm bán bánh mì. Nghiêm Hạo Tường mua một ổ bánh mì, im lặng ăn mấy miếng, chỉ nếm được vị đắng chát lan ra khắp miệng.
Nghiêm Hạo Tường vẫn ở trong căn nhà mà Hạ Nhi từng ở, sai thuộc hạ đi mua hương nến tiền giấy, anh ngồi một mình trước cửa sổ, nhìn đăm đăm ra bên ngoài, như thể anh có thể nhìn thấy cố nhân nhờ vào ô cửa sổ này.
Tiếc thay cố nhân chẳng xuất hiện, người xưa không chịu đến đây.
Khi màn đêm sắp sửa buông xuống, Nghiêm Hạo Tường ra ngoài một mình. Thời điểm này tiệm bánh mì đang vào lúc đông khách, Nghiêm Hạo Tường dừng bước chờ mấy phút, chợt nhìn thấy một bức ảnh dán trên mặt tường chính của tiệm.
Lòng Nghiêm Hạo Tường dậy sóng.
Anh mua một chiếc bánh mì, ngắm nghía kỹ càng toàn bộ ảnh trên tường từ đầu đến cuối một lượt.
Một bức, hai bức, ba bức...
Ánh mắt Nghiêm Hạo Tường dừng lại ở một góc.
Ở cái góc nằm tít dưới cùng, kém nổi bật nhất, Nghiêm Hạo Tường nhìn thấy một tấm hình đã được rửa, nửa bức ảnh đã bị bờ lưng của cậu chiếm trọn, chỉ chụp được nửa người bên phải và cần cổ, mái tóc màu tối, sau tai có nốt ruồi không quá rõ nét.
Con tim Nghiêm Hạo Tường chợt ngừng đập.
Dường như làn gió đang thổi vi vu qua mang tai, đưa mọi âm thanh xung quanh đi thật xa, Nghiêm Hạo Tường chỉ có thể nhìn thấy bức ảnh này, mọi thứ lần lượt phai màu và biến mất, chỉ còn lại bức ảnh này.
Chỉ còn lại bức ảnh này.
Nghiêm Hạo Tường nín thở.
Máu trong người chảy cấp tốc, trái tim đã sống lại, cây khô đã gặp lại dòng cam lộ, hoang mạc lại thấy xuân về.
Nghiêm Hạo Tường giơ tay lên, anh bình tĩnh nhìn những ngón tay run rẩy của mình, từ từ, chậm chạp chạm vào bức ảnh, chậm đến mức như thể anh đang lo mình sẽ quấy nhiễu giấc mộng đẹp đẽ này.
Và cuối cùng anh đã chạm tay vào nó, giấc mơ không bị đánh thức, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve.
Anh không thể xác định nốt ruồi trong ảnh rốt cuộc là sai sót khi rửa ảnh, hay là côn trùng bay qua lọt vào ống kính, hay là bụi bẩn tích lại theo thời gian, hay có lẽ là - Cậu Trung Quốc này, thực sự có nốt ruồi ở vị trí này.
Nghiêm Hạo Tường hỏi ông chủ: "Bức ảnh này được chụp khi nào thế?"
Ông chủ cười: "À, tôi cũng không nhớ nữa, từ khi mở quán tôi đã chụp rồi... sao có thể nhớ rõ được?"
Nghiêm Hạo Tường lấy bức ảnh xuống, hỏi ông chủ: "Có thể bán cho tôi bức ảnh này không?"
Tất nhiên là được.
Trên đời này chẳng có ai lại từ chối một khoản tiền kếch xù ngoài ý muốn như này.
Nghiêm Hạo Tường cầm bức ảnh rời khỏi tiệm bánh mì, lão Tứ, Trương Ca và Báo Lớn theo sát phía sau, A Lan lên tiếng: "Tường Ca."
Nghiêm Hạo Tường quay lại, giao bức ảnh cho anh ta: "A Lan, cậu và Báo Lớn ở lại đây, tiếp tục nghe ngóng, nhất định phải tìm ra người trong ảnh."
A Lan nhận lấy tấm hình, nghi hoặc: "Chỉ có mỗi bóng lưng này..."
Nghiêm Hạo Tường nhìn anh ta: "Đây là Hạ Nhi."
A Lan tức khắc im bặt, trịnh trọng cất kỹ tấm hình.
Anh ta không dám nói gì. Trước đây anh ta đã sai người gần như lật tung cả cái đất Johor Bahru cũng chẳng tìm thấy tung tích của Hạ Nhi. Bây giờ chỉ có một bức ảnh chụp được một phần gáy của cậu, sao Tường Ca lại khẳng định chắc nịch đây là Hạ Nhi?
Nghiêm Hạo Tường giơ tay, gọi mấy người còn lại: "Lão Tứ, anh và Trương Ca đi theo tôi, ngày mai về Hồng Kông."
Lão Tứ sửng sốt: "Thế còn hương nến vàng mã..."
"Cứ chờ đã." Ánh mắt của Nghiêm Hạo Tường sáng ngời: "Quay về Hồng Kông trước, khai quan khám nghiệm thi thể lần nữa."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co