Truyen3h.Co

追随太阳

7. chasing the sun

pdoday_


Seonghyeon có rất ít bạn bè, dù ban nhạc của cậu ngày càng nổi tiếng. Loanh quanh chỉ có vài thành viên trong ban nhạc, dần dần tất cả cũng đều trở thành bạn của Keonho. Mấy đứa trẻ ở bệnh viện cũng đã quen với anh, một vài đứa dám chạy ra lôi Keonho lại mỗi khi anh chuẩn bị đứng dậy nhảy nhót cản trở công cuộc thưởng thức giọng hát của Yul. Dù là như vậy, Keonho vẫn chưa một lần giới thiệu Seonghyeon với bạn bè mình. Mấy người ở công ty của Keonho thì Seonghyeon không tha thiết lắm, nhưng cậu đặc biệt tò mò không biết hội trai đẹp thường xuyên cởi trần khi sửa motor của Keonho trông như thế nào.

Một đôi lần Seonghyeon đem điều đó ra thắc mắc, Keonho thẳng thừng đáp:

"Không được, anh không muốn người yêu anh thấy trai đẹp rồi lại quên mất đường về với anh."

Nói câu đó xong, Keonho tiếp tục lúi húi nghiên cứu chiếc xe. Tiết trời mùa đông làm cho anh không cởi áo được như mấy tháng trước, nhưng Seonghyeon vẫn không nhịn được mà leo lên xe ngồi không cho Keonho tiếp tục làm việc. Bởi vì tướng tá Keonho đứng cạnh chiếc motor thực sự đẹp, hoặc bởi vì đến cả Yul mà Keonho cũng bày đặt ghen tuông, Seonghyeon chưa một lần nghi ngờ độ thực thà trong câu trả lời của anh rằng Seonghyeon thấy trai đẹp rồi sẽ quên mất lối về.

Mấy show diễn mùa Giáng Sinh của ban nhạc Seonghyeon luôn được xếp dày đặc, có mấy buổi cậu phải hát đệm cho James vì giọng cậu đã khản đặc sau khi liên tục chạy qua vài điểm biểu diễn chỉ trong một ngày. Show diễn cuối cùng trong ngày chủ nhật trước Giáng Sinh là ở quán bar của Seonghyeon. James được nghỉ hẳn, cậu ngồi quàng khăn kín mít cạnh Keonho, thỉnh thoảng lại nhịn ho đến đỏ bừng cả mặt mũi. Ở trong không gian ấm áp vì đèn nến cùng với cây thông rực sáng, Keonho mắt sáng long lanh thỏa mãn nhìn Seonghyeon đang hát ở trên sân khấu nhỏ bằng gỗ đã cũ. Giọng hát của cậu hay tới nỗi làm Keonho tạm quên mất việc người đang đệm đàn bên cạnh là Yul. Woojin nhìn vào trong ánh mắt của Keonho, ngao ngán lắc đầu.

"Ahn Keonho, hyung đã bao giờ nghe câu "người tình trong mắt hóa Tây Thi" chưa?"

Keonho chăm chú lắng nghe Seonghyeon hát, mất vài lần Woojin nói anh mới quay sang hỏi lại:

"Tây Thi là ai?"

"Ờ, thôi."

Woojin thảm não đáp lời vì biết rằng Keonho chỉ trả lời cho qua chuyện. Cậu học theo Keonho nhìn lên sân khấu, rồi tự cảm thấy thực ra Seonghyeon đứng ở vị trí của mình lại tốt cho đội hình rất nhiều. Cậu mặc một chiếc áo len dày màu cà phê sữa, đeo một đôi kính gọng tròn nhìn rất đáng yêu. Không biết Keonho nuôi kiểu gì mà Seonghyeon có gầy đi một chút, bù lại đôi mắt cậu cũng nhảy nhót mấy đốm sáng vui vẻ hơn ngày thường. Đến Woojin ngày nào cũng gặp Seonghyeon mà còn nhìn đến mê mải, chẳng trách buổi biểu diễn vừa kết thúc đã có người ở dưới bar chạy tới tìm Seonghyeon.

Người tới tìm Seonghyeon là một chàng trai không khác mấy với Keonho. Khi Keonho đi tới, Seonghyeon đang đứng nói chuyện bên giá đặt micro. Hai tay cậu đặt hẳn lên giá, không biết người kia nói gì mà nụ cười của Seonghyeon càng ngày càng rạng rỡ. Dù đã vài lần nhận nhầm từ bố đến chị gái của người yêu, Keonho vẫn không nhịn được mà trực tiếp nắm lấy tay Seonghyeon kéo xuống bên cạnh mình. Seonghyeon không phản đối mà bước xuống cùng.

"Martin, đây là bạn trai tôi."

Seonghyeon níu tay Keonho lại đàng hoàng giới thiệu, Keonho cũng dừng bước rồi ngoảnh nhìn người kia. Hai đôi mắt vừa gặp nhau, cùng một lúc cả hai đều lên tiếng:

"Ahn Keonho?"

"Martin?"

Martin hết nhìn Seonghyeon rồi lại đến Keonho, nụ cười trên môi cậu có hơi nhạt đi mất. Keonho thì bối rối buông lỏng tay Seonghyeon ra một chút rồi lại nắm chặt hơn. Seonghyeon quay về phía Martin:

"Hai người quen nhau?"

"À, bọn tôi ở chung hội motor."

Martin trả lời hơi e dè, lại nhìn Keonho như đánh giá. Seonghyeon rõ ràng vẫn không hiểu chuyện gì xảy ra, cậu vui vẻ kéo Keonho và Martin đi tới một bàn trống rồi gọi một ít đồ uống. Trái với suy nghĩ của Seonghyeon rằng nếu gặp nhau trong hoàn cảnh như vậy sẽ có nhiều chuyện để hỏi, ít nhất Keonho cũng sẽ thắc mắc vì sao Seonghyeon lại quen với Martin, hai người kia chỉ lặng lẽ ngồi uống, thậm chí không nhìn đến nhau. Tới khi chào nhau ra về, Martin vẫn nhìn Keonho lẫn Seonghyeon bằng một cái nhìn dịu dàng buồn bã rồi lên xe nổ máy đi nhanh.

Keonho cũng không nói gì nhiều, anh kiên quyết không cho Seonghyeon đội mũ bảo hiểm mà tự mình đội lấy cho cậu, sau đó lái xe đi ngược hướng về nhà Seonghyeon. Gió lạnh như roi quất vào người Seonghyeon, cậu biết rằng Keonho còn hứng nhiều gió hơn mình nhưng anh vẫn vít tay ga thật mạnh. Tiếng động cơ gầm rú trong đêm vắng bỗng nhiên làm cho Seonghyeon có cảm giác khó hiểu, cậu vòng tay ôm chặt lấy Keonho rồi nhắm mắt mặc kệ anh chở đi bất cứ đâu.

Keonho dừng xe lại ở con đường uốn quanh vịnh nhỏ quen thuộc. Biển đêm đông không hề có một ánh đèn nào của tàu cá, chỉ có sóng bạc đầu ùa vào ghềnh đá cùng với một ngọn hải đăng ở phía xa hớt hải lia đèn trên mặt nước đen. Đến lúc cởi mũ bảo hiểm xuống rồi ngồi yên trên xe vùi đầu vào hõm cổ Seonghyeon, Keonho mới bắt đầu hỏi:

"Vì sao em lại quen Martin?"

"Học chung trường nghệ thuật, cậu ấy cùng khoa với Woojin. Hồi trước hai người đó chen nhau vào ban nhạc, em chọn Woojin vì thằng nhỏ còn biết vẽ. Martin giận lắm, giận lây sang cả Woojin, cuối cùng bây giờ thỉnh thoảng lại chạy đến xem Woojin diễn rồi trêu ghẹo không ngừng."

"Hai người thường xuyên nói chuyện không?"

"Không thường xuyên lắm, từ hồi hẹn hò đến bây giờ chỉ gặp cậu ấy có một lần."

Dù Seonghyeon dường như đã ở gọn trong lòng của Keonho, anh vẫn siết chặt thêm vòng ôm của mình. Giọng Keonho hơi khàn hơn bình thường, tiếng nói trầm trầm của anh hòa lẫn vào với tiếng sóng biển:

"Đừng nói chuyện với cậu ấy."

Seonghyeon bật cười.

"Sao vậy? Lại ghen rồi?"

"Không. Chỉ là đừng nói chuyện thôi. Đừng gặp cậu ấy nữa. Nếu có gặp thì trốn đi. Anh không muốn hai người nói chuyện với nhau."

"Ahn Keonho, nói ra mấy câu như vậy thì cần phải giải thích. Không giải thích thì em sẽ không làm."

Keonho lắc đầu không nói thêm gì nữa. Hai người ngồi bên nhau cho đến khi thủy triều lên sát chân con đường, mấy bọt sóng trắng đánh tới gần bên xe của Keonho thì anh mới bắt đầu nới lỏng vòng tay ra. Con đường đi về cũng nhanh hơn bình thường, Seonghyeon xuống xe trước cổng nhà liền hắt xì liên tục vài tiếng. Keonho vươn hai bàn tay ấm nóng ra áp lên má cậu, khẽ nói:

"Anh xin lỗi, làm em bị cảm rồi."

Seonghyeon cười cười, hôn tạm biệt Keonho rồi đi vào nhà. Đứng ở cửa sổ lâu không nghe thấy tiếng động cơ xe đi khỏi, cậu cởi chiếc khăn quàng cổ ra rồi xuống nhà pha một ly trà nóng. Vừa bưng ly trà ra tới hàng cây tùng trước cửa thì đã có tiếng nổ máy, Seonghyeon lại đi vào nhà thẫn thờ đặt xuống bàn ăn. Keonho không muốn giải thích hay không thể giải thích, Seonghyeon không có tò mò nhiều về chuyện đó. Cậu chỉ cảm giác được rằng cái điều mà Keonho đang giấu, điều đó chắc chắn sẽ có ngày tìm đến dù anh có cố gắng che giấu bao nhiêu.

Seonghyeon cứ tưởng rằng sau lần gặp Martin hôm đó, Keonho sẽ phải bám theo cậu ở bất cứ mọi nơi. Ngược lại, anh bận rộn cho mùa Giáng Sinh ở công ty tới nỗi không còn tới xem cậu diễn, bù lại luôn luôn xuất hiện ở góc quán bar nhìn Seonghyeon hát trên sân khấu nhỏ ít người. Cứ tưởng chỉ một mình Seonghyeon sẽ buồn khi không có Keonho xuất hiện, ai ngờ người buồn nhất lại là James. Vì sao ư? Vì sau bao nhiêu lần Seonghyeon dụ dỗ, James thực sự đã sắm cho mình một chiếc motor đỏ chót. Ban nhạc vẫn thường hay trêu chọc rằng sẽ không có ai dám leo lên xe của James ngồi vì cậu ta chớp mắt một cái cũng làm rớt được hai chiếc lens đeo trên mắt, lỡ như đi trên đường rồi chớp mắt thì dễ có tai nạn xảy ra.

Nhưng Seonghyeon thì không bao giờ lo lắng, bởi vì chân của James quá dài. Thậm chí nếu có chuyện gì xảy ra thật thì cậu tin hai chân của James cũng dư sức chống để xe khỏi ngã. Chính vì tin tưởng James đến như vậy nên một buổi chiều Keonho bận ở công ty không đến, James vừa rồ ga tới ném cho Seonghyeon một chiếc mũ bảo hiểm, cậu đã ngay lập tức lên xe của James ngồi. Keonho là một kẻ gây nghiện, nhưng tiếng động cơ motor cùng với cảm giác gió đáp bên tai khi phóng đi trên đường cũng gây nghiện không kém. James tỏ ra mình không phải là một kẻ tay mơ, tay lái của cậu không được mượt mà như Keonho nhưng Seonghyeon từ đầu tới cuối cũng chỉ quan tâm mỗi một chuyện rằng không biết để tay vào đâu nếu không ôm eo người phía trước.

James dừng xe lại ở một bãi đất lớn mà phía sau là trạm ga cũ cùng với một gara rộng đầy người. Seonghyeon nhảy xuống xe rồi làu bàu nói rằng mình thật sự chỉ nên ngồi xe của Keonho chứ không bao giờ nên ngồi xe người khác, James nói rằng mình cần vào đổ xăng rồi bắt cậu đứng chờ trước cổng. Chờ lâu mà James vẫn chưa quay lại, Seonghyeon hết ngắt lá đến đá đá mấy viên sỏi dưới chân, quay đầu nhìn thì thấy con cào cào đỏ chót của James vẫn ở trước trạm xăng nhưng chủ đã đi đâu mất dạng. Ở trong gara ồn ào tiếng cười nói, Seonghyeon nghi ngại nhìn một chút rồi nhích mấy bước chân đi vào. Cách gara còn hơn mười mét, nhìn một dàn motor đứng thành hàng rào mà đứa nào đứa nấy đều bự như là Lucy của Keonho, Seonghyeon chợt nghĩ rằng có lẽ mình đã tìm ra được sào huyệt mà Keonho thường nói đến. Vẫn còn ngó nghiêng nhìn xem trong dàn xe liệu có Lucy hay không, giọng nói ồm ồm của James đã vui vẻ vang lên ở sau một chiếc bàn bi-a nhỏ:

"Seonghyeon, vào đây một chút!"

Seonghyeon giật mình nhìn lên rồi đi vào bên trong. Gara trang trí không khác với nhà kho của cậu là bao, chỉ khác là ban nhạc dặt dẹo được thay bằng một dàn trai gái ăn mặc rất ngầu đang ngồi quanh một đống lửa lớn. Ở trên tường trang trí bằng đủ loại phụ tùng motor hỏng cùng những máy móc để sửa chữa hoặc độ lại xe, ghế ngồi được kết bằng rất nhiều bánh xe dày với nhau. Có cả một chiếc xích đu treo từ trần xuống, hai tay vịn được làm bằng bốn sợi dây xích motor còn ghế ngồi lại là một chiếc lốp ô tô rất lớn. Seonghyeon nhìn xung quanh đến ngẩn ngơ, còn đám người ngồi quanh đống lửa cũng nhìn cậu ngẩn ngơ không kém. Hai chàng trai ngồi gần đống lửa nhất dụi mắt. Một cô gái đã đứng bật dậy, đôi bốt da dưới chân cô còn chưa kịp buộc dây. Từ sau một đống phụ tùng có hình dạng giống như một chiếc xe cơ bản, chàng trai đang lúi húi lắp ghép bộ nhông xích không thấy tiếng người nói chuyện liền ngẩng đầu lên. Martin đánh rơi chiếc cờ lê trong tay, cậu thở dài thườn thượt. Cũng biết rằng ngày này sẽ tới, chỉ không ngờ là tới nhanh như thế.

Seonghyeon nhìn hết quang cảnh xung quanh rồi mới quay lại phía đám người đang đóng băng. James lạ lùng nhìn đám người đó, còn Seonghyeon thì nghi ngại gật đầu chào. Cô gái đầu tiên đứng lên khi Seonghyeon vừa bước vào cũng là người đầu tiên lên tiếng.

"Lucy?"

Seonghyeon quay đầu ra phía sau lưng mình. Dãy xe trong đó không có Lucy, trong đám người cũng không có Keonho, Seonghyeon lại không ôm theo bộ trống, Lucy là gì?

"Không phải đâu, Tiny."

Martin ở phía sau đi tới khẽ nói.

"Không phải Lucy. Cậu ấy là bạn anh."

Martin nói không phải, đám người ở đó lại càng kinh ngạc hơn nữa. Cô gái nọ ngồi phịch xuống chỗ một chiếc bánh xe, đưa tay ôm miệng. Seonghyeon nghi hoặc định mở miệng ra hỏi thì một chàng trai khoác áo da ngồi gần Seonghyeon nhất đã đi tới bên anh đưa một tay ra:

"Xin lỗi cậu, chúng tôi cứ tưởng Lucy lại tìm về."

Seonghyeon đưa tay ra bắt tay người đó. Bàn tay chàng trai to lớn nhưng lạnh tê, Seonghyeon vừa chạm tay vào lòng bàn tay cậu thì tỉnh hẳn. Trừng mắt nhìn cả James lẫn Martin đe dọa, Seonghyeon quay lại nhìn cả đám người:

"Tôi không sao. Lucy là ai vậy?"

Martin toan trả lời thì Seonghyeon lại một lần nữa nhướn mày. Mấy người trong hội motor ai nấy đều giống như Keonho, tính tình vui vẻ phóng khoáng. Chỉ sau vài giây làm quen, Seonghyeon nói rằng người yêu của mình cũng mê xe phân khối lớn, cậu đã được rủ nhập hội rồi sau đó mọi người đều nói chuyện như anh em trong nhà. James á khẩu ngồi nhìn Seonghyeon ở quanh một đám người hầm hố mà nói chuyện không hề lạc quẻ, anh nghiêm túc suy xét xem liệu sau này có nên giới thiệu bạn gái cho hội phân khối lớn này hay không. Cô gái vừa nãy sau khi nhận nhầm thì tỏ ra vô cùng hối lỗi, ở bên cạnh Seonghyeon liên tục mời cậu uống bia hâm nóng cùng với kẹo dẻo. Seonghyeon hơi buồn cười vì thứ đồ nhắm kì lạ đó, cậu nói chuyện vòng vo rồi một chút sau đã quay lại với chủ đề mà mình đã thắc mắc từ lâu.

"Lúc nãy mọi người gọi tôi là Lucy là vì cái gì?"

"À, chuyện đó."

Một chàng trai có mái tóc màu lam ở đối diện J lên tiếng trước. Mỗi người góp vào một câu chỉ trừ Martin đang đứng khổ sở xoay chiếc cờ lê đủ mọi hướng, cho tới khi đống lửa tàn và cốc bia nóng cuối cùng được uống cạn, J mơ màng tạm hiểu một câu chuyện như thế này: Một trong những người đầu tiên thành lập câu lạc bộ đua xe, anh ấy có thói quen đặt tên motor của mình là Lucy. Chàng trai đó gọi Lucy là bé cưng của mình, dường như chỉ biết đến bé cưng cùng với mấy đường đua trên con đèo nối giữa hai thành phố lớn. Rồi đến một ngày, anh thật sự gặp được Lucy của đời mình. Lucy là một cô gái hiền ngoan, lần đầu tiên đến với gara cô còn mặc nguyên một bộ váy rộng dài ngang mắt cá chân, sau đó cắn răng xé bớt để khi ngồi lên xe của anh sẽ không còn vướng víu. Lucy chơi với hội motor mãi nhưng vẫn không hề nhiễm bất cứ trò đùa nào, cũng không nghe đến dù chỉ là một câu chửi thề bởi vì người bạn trai kia cưng chiều bảo bọc cô từng chút một. Mọi người đều không hiểu vì sao Lucy lại quen được chàng trai đó, cũng không hiểu bằng cách nào mà Lucy lại mê được mấy trận đua xe. Hai người nọ gắn chặt với nhau, thậm chí hình ảnh của họ đã trở thành một dạng biểu tượng của cả câu lạc bộ, một chàng trai mạnh mẽ hầm hố cùng với một cô gái dịu dàng nữ tính. Mặc kệ cho việc chàng trai mê mấy thứ đồ có màu kim loại, anh còn sắm riêng cho cô một chiếc mũ bảo hiểm màu trắng tỉ mẩn vẽ hình mặt trăng. Lucy ban ngày ở nhạc viện, ban đêm đi diễn xong lại cùng chàng trai kia tham gia vào mấy cuộc đua xe bạt mạng. Có hôm Lucy vừa trở về từ một buổi hòa nhạc lớn, trên người còn mặc bộ lễ phục sang trọng, cô vẫn không ngại leo lên chiếc motor cùng anh đổ đèo.

Seonghyeon cầm lấy một chiếc que cời đống than hồng bên bếp lửa gần tàn, cười hỏi:

"Vậy tại sao mọi người lại gọi tôi là Lucy?"

"Vì cậu giống cô ấy quá. Giống đến nỗi chúng tôi còn tưởng qua mấy năm không gặp, Lucy đã cắt tóc ngắn rồi."

Seonghyeon nhếch mép cười, cậu giả vờ gạt mấy mảnh than hồng vào người vừa nói ra câu đó:

"Cậu muốn chết đúng không, dám so sánh tôi đây với một cô gái nữ tính dịu dàng?"

"Nhưng hai người giống nhau là thật. Chưa kể, cô ấy là nghệ sĩ violon còn cậu lại là một tay trống. Cũng có chút liên quan với nhau, chắc vì vậy nên khí chất giống nhau."

"Khí chất cái beep, tôi lang thang đầu đường xó chợ để chơi mấy bài nhạc vớ vẩn, cô ấy ở trong nhà hát lớn chơi nhạc cổ điển, làm sao có chung khí chất được?"

Chàng trai kia nhún vai. Seonghyeon nghe nói đến chuyện Lucy nào đó giống mình, cậu không mất đến ba giây để nghĩ đến một cô gái tên là Lee Eunjoo. Cô nhỏ hơn Seonghyeon một tuổi nhưng đã là giảng viên của khoa violon, cũng là nghệ sĩ vĩ cầm nổi tiếng. Mấy danh xưng thiên tài hay thần đồng gì đó của cô, Seonghyeon đều biết, cậu cũng biết chuyện mọi người ở khoa violon gọi Seonghyeon là phiên bản nam của Eunjoo, người ở khoa trống lại gọi Eunjoo là Seonghyeon phiên bản nữ. Thậm chí có ngày nọ, Seonghyeon lơ ngơ lạc vào một buổi biểu diễn nhạc thính phòng rồi ngay lập tức cậu đã phải quay về hỏi bố rằng liệu mình có hay không một cô em gái thất lạc. Hai người giống nhau như hai giọt nước, Seonghyeon không mất công đi lục tung cả thế giới cũng đã tìm thấy phiên bản song trùng. Chỉ là cậu cũng như mọi người ở đây, không thể hiểu được vì sao người như Eunjoo lại bỗng nhiên gặp rồi yêu một chàng trai như thế.

Một chàng trai còn mặc nguyên đồ lao động ném vào đống lửa đã tàn một ôm củi lớn. Củi ẩm cháy lách tách, khói bốc lên mù mịt. Vài người văng ra mấy câu chửi tục, Seonghyeon dụi mắt rồi gạt nhẹ củi dưới đáy lên. Lửa bùng ra nhanh chóng, có lửa thì mới có khói, chuyện này cậu đã rõ từ rất lâu rồi. Lửa đã nổi lên, bia lại được thêm vào, câu chuyện nhanh chóng được tiếp tục. Mọi người kể cho Seonghyeon biết rằng Lucy, vì càng ngày càng nổi danh trong giới nhạc thính phòng nên mỗi ngày lại càng đi xa hơn một chút. Cô khi thì ở Áo, khi thì ở Nga, những lúc về nước lại bận công việc ở nhạc viện dù còn đang rất trẻ. Ước mong cùng hi vọng gì đó đẩy bọn họ ra hai bờ dù rõ ràng là vẫn rất yêu nhau, tới cuối cùng một câu chia tay cũng chưa nói ra được, hai người bọn họ đã xa nhau rồi. Chàng trai kia buồn đến nỗi không động đến Lucy, ý là chiếc motor của anh trong một thời gian dài. Không hề chia tay nhau cũng không phải hết yêu nhưng không thể ở bên nhau, điều đó làm cho mọi người đều thấy tiếc. Phủi tay sau khi đẩy mấy mảnh vụn của một cành cây lớn vào hẳn trong đống lửa, chàng trai tóc màu lam kết luận:

"Vậy nên thấy cậu bước vào đây, mọi người đều tưởng rằng Lucy quay về tìm cậu ấy. Chúng tôi đã lâu rồi không gặp cô ấy, mọi người đều rất nhớ. Dù sao thì cô ấy cũng là một trường hợp cá biệt, đáng ra chúng tôi không nên nhận nhầm cậu mới phải, Lucy chắc chắn sẽ không bao giờ thay đổi bản thân mình đến mức này đâu."

Chàng trai kia cười cười nhìn Seonghyeon, cậu chỉ nhìn vào đống củi lập lòe. James từ nãy đến giờ ngu ngơ nghe chuyện mà không thốt lên được một lời nào hết. Seonghyeon thực lòng cảm ơn vì điều đó, cậu ngồi nói chuyện với mọi người thêm một lúc lâu rồi lôi James đứng dậy đi về. Đêm nay họ còn bận buổi diễn cho đám trẻ con trong bệnh viện, chắc chắn không thể vắng mặt, đám trẻ đã chờ buổi diễn Giáng Sinh từ lâu lắm rồi.

Nghe nói ban nhạc của Seonghyeon diễn từ thiện trong bệnh viện, nhóm motor hào hứng đòi tham gia. Seonghyeon cười khổ lắc đầu, một mình Keonho ở đó cũng đã đủ loạn, nếu bây giờ có thêm dàn anh chị này đứng trước sảnh chắc chắn người đi ngang sẽ tưởng rằng sắp có một trận giải quyết ân oán giang hồ. Chàng trai tự nhận mình là chủ câu lạc bộ hẹn Seonghyeon cùng người yêu tới buổi đổ đèo vào đêm trước Giáng Sinh, cậu ngay lập tức gật đầu đồng ý. Trên đường từ gara trở về nhà kho để cùng ban nhạc đi tới bệnh viện, Seonghyeon nghĩ mãi về chuyện tình mà đám người ở gara kể cho mình. Câu chuyện đó thật sự đẹp, thường chỉ ở trong phim cậu mới thấy được sự kết hợp lạ lùng kiểu như là khi mới nhìn thì thấy như nước với lửa, đến khi nhìn kĩ lại hóa ra chất lỏng đó không phải là nước mà lại là xăng. Nếu là một người xem phim, khi câu chuyện tắc nghẽn ở giai đoạn hai người xa nhau, chắc chắn cậu sẽ tưởng tượng tiếp diễn biến là chàng trai kia tìm được một người thay thế, nhưng ở bên người mới anh vẫn sẽ không quên được tình xưa. Cô gái đi một vòng trái đất rồi lại quay về nói rằng mình nhớ anh, hai người lại ở cùng với nhau, mọi chuyện đã qua thì sẽ cho qua hết, kể cả người tạm bợ.

Câu chuyện đẹp như thế mà Seonghyeon vừa nghĩ vừa thấy chua chát vô cùng, bởi lẽ nam chính lần này trùng tên với tên bạn trai của Seonghyeon, người đang đứng đợi cậu ở trước cửa nhà kho với vẻ mặt không lấy gì làm vui vẻ. Keonho nhìn thấy Seonghyeon bước xuống từ xe của James đã giữ lấy cậu nhìn quanh xem có sứt sẹo chút nào không, rồi sửa sửa tóc của Seonghyeon trước khi lại nhẹ nhàng đội lên đầu cậu chiếc mũ bảo hiểm khác. Seonghyeon ra hiệu cho James đừng nói, James lắc đầu rồi chạy trước, Yul nổ máy chiếc xe bán tải theo sát phía sau. Chỉ còn lại hai người, Keonho lại quen thói cầm lấy hai tay Seonghyeon miết nhẹ lên từng ngón rồi mới vòng tay cậu siết chặt vào eo anh.

"Ôm chặt nhé, anh phải vượt James đây."

Xe lao vút trên đường. Keonho không bận tâm chuyện mình đang phóng vòng vèo qua mấy đầu ô tô đang chậm chạp tiến về phía trước, một tay anh thỉnh thoảng đặt xuống chỗ bàn tay Seonghyeon đang giữ lấy eo mình rồi vỗ nhẹ nhàng. Còn Seonghyeon, lần đầu tiên kể từ khi bắt đầu ngồi lên chiếc motor của Keonho, cậu nhận ra rằng mình đang muốn buông lỏng bàn tay.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co