Chương 2.2
Khi về đến nhà, căn hộ lại im lặng đến lạ thường. Đèn tắt, điều đó chỉ có nghĩa là một điều. Est đang hờn dỗi.
“Est?” cậu khẽ gọi.
Không có câu trả lời.
Nhưng cửa phòng ngủ hơi hé mở.
Bên trong, trên giường, có một chú mèo trắng nhỏ đang ngồi quay lưng lại.
Vẫy đuôi.
Cố ý.
William dựa vào khung cửa. "Anh thậm chí còn không định nhìn êm à?"
Cái đuôi quẫy mạnh hơn.
Đúng vậy.
William bước lại gần, ngồi xuống mép giường. Nệm giường lún xuống. Tai con mèo khẽ giật nhưng nó vẫn không quay đầu.
“Anh đang giận à?”
Im lặng.
William thở dài. “Em thực sự vội vàng và quên chào tạm biệt vào buổi sáng. Em xin lỗi.”
Tai con mèo hơi cụp xuống.
William do dự.
Rồi, cậu từ từ, cẩn thận nghiêng người về phía trước.
Cậu nhẹ nhàng nâng niu cái đầu nhỏ xíu của nó.
Con mèo im như tượng.
Và William nhẹ nhàng đặt một nụ hôn trìu mến lên đỉnh đầu anh.
Ngay giữa hai tai anh.
Nó không kịch tính. Nó không vội vàng. Chỉ đơn giản là bản năng.
Ấm áp.
Trong khoảnh khắc đó, William quên sạch cuộc trò chuyện với các thành viên.
Mọi thứ không còn quan trọng nữa.
Chỉ còn Est.
Est đang dỗi, trong hình dạng một con mèo.
Con mèo phát ra một âm thanh khẽ khàng, giật mình — không hẳn là tiếng meo, mà cũng chẳng rõ là gì.
William hơi lùi lại, vẫn ôm chặt anh trong vòng tay.
Móng vuốt nhỏ khẽ siết vào tấm chăn.
"Anh hờn dỗi như con nít vậy"
Cậu khẽ thở dài.
“Em hứa sẽ không bao giờ rời đi mà không nói lời tạm biệt nữa.”
Cuối cùng, con mèo hơi quay đầu lại. Chỉ lộ một bên mắt.
Ánh nhìn vừa trách móc. Vừa tổn thưởng
Tim William mềm hẳn ra ngay lập tức.
"Em-"
Sự im lặng kéo dài.
Rồi William lại cúi xuống và nhẹ nhàng hôn lên trán anh.
Lần này lâu hơn.
Con mèo phát ra âm thanh rất nhỏ — một âm thanh ấm áp, dịu dàng rõ ràng là vô cùng hài lòng.
Và sau đó—
Sức nặng.
Đột ngột. Rõ rệt
Là con người.
William hét lên.
“Cái gì thế?!”
Cậu theo phản xạ bật dậy, và ngay lúc đó nhận ra cùng một lúc hai điều rất quan trọng.
Một: Est đã biến đổi . Một lần nữa.
Hai: Est hoàn toàn khỏa thân và hiện đang ngồi trên đùi cậu. Như mọi lần.
William lập tức lấy tay che mắt lại.
“Ôi trời ơi— Est! Anh phải dừng việc này lại ngay!”
“Anh không—” Est bắt đầu nói, cũng giật mình không kém.
William vội vàng chộp lấy chiếc chăn và quấn quanh người Est một cách điên cuồng. Cậu phải thử tới hai lần vì không nhìn thấy gì và cũng không chịu nhìn.
“Báo trước đi!” William rít lên. “Anh cần phải báo trước chứ!”
“ Anh không cố ý! ”
Cuối cùng, chiếc chăn cũng phủ kín vai Est, nhưng trong quá trình đó, bàn tay của William chắc chắn đã chạm vào làn da trần của anh.
Ấm áp. Mềm mại. Rất thật.
Làn da trần rất mịn màng .
William nuốt nước khan khó khăn, mắt vẫn nhắm chặt
“Em sẽ mở mắt trong ba giây nữa,” cậu nói với giọng căng thẳng. “Làm ơn…tử tế giùm em.”
“Anh tử tế mà!”
“Có che chắn kĩ chưa”
"…Rồi"
William thận trọng hé mở một mắt.
Est cuộn tròn trong chăn như một chiếc bánh burrito đang giận dỗi. Tóc tai rối bời. Tai đỏ ửng. Ngồi trong lòng William như thể tự nhiên anh bị dịch chuyển đến đó vậy.
Hai người nhìn nhau.
Lúc đầu Est không nói gì.
Anh chỉ vùi mặt vào ngực William.
Hờn dỗi.
Ấm áp.
Sự biến đổi diễn ra đột ngột — một giây trước còn nhỏ xíu, nhẹ bẫng trong tay cậu, giây sau đã là một con người hoàn toàn, hiện hữu rõ ràng — nhưng William thậm chí chưa kịp xử lý thì Est đã cuộn vào cậu như thể đó là bản năng.
Như thể đây vốn là nơi anh thuộc về.
Tay William tự động vòng lên.
Dĩ nhiên là vậy.
Lần nào cũng vậy.
Trong một thoáng, không ai nói gì.
Est vẫn nép sát vào cậu, mặt giấu trong hõm cổ William, hơi thở phả lên da cậu.
Ấm.
Quá gần.
William cảm nhận được điều đó trước khi cậu kịp nghĩ gì.
Mũi của Est khẽ chạm vào cổ cậu.
Cái cách anh nán lại đó.
Không chỉ là trốn.
Không chỉ là dỗi.
Anh đang…?
Ý nghĩ của William lóe lên, nhanh và khó chịu.
Anh ấy đang ngửi mình à?
Cái đó là—
Cái đó là đánh dấu mùi à?
Giọng Hong lập tức vang lên trong đầu cậu.
“Cái này là omegaverse à?”
William đã dập tắt ý tưởng đó nhanh đến mức suýt nữa khiến cậu ta đau đầu.
Hoàn toàn không.
Thay vào đó, cậu thở ra chậm rãi, ép mình tập trùng vào một điều gì đó thực tế.
Sức nặng của Est.
Hơi ấm của anh.
Những ngón tay anh khẽ siết chặt vào áo William như thể anh không có ý định buông ra sớm.
Cái cách những ngón tay Est khẽ siết lấy áo William, như thể chẳng có ý định buông ra sớm chút nào.
Tay William cử động trước cả khi cậu kịp nghĩ nhiều.
Chậm rãi.
Cẩn thận.
Cậu đặt tay lên lưng Est, vuốt nhẹ qua lớp chăn, ngón cái khẽ vẽ những vòng tròn nhỏ, vô thức.
Một cử chỉ quen thuộc.
Êm dịu.
Ổn định.
“Này,” cậu khẽ gọi.
Không có tiếng đáp.
Chỉ là Est khẽ nhích lại gần hơn.
Giọng William lại mềm đi.
“Có chuyện gì vậy?”
Est không trả lời ngay lập tức.
Tay anh siết chặt hơn một chút.
Mặt anh vùi sâu hơn vào cổ William.
Cứ như thể anh đang cố biến mất ở đó vậy.
Lồng ngực William thắt lại.
Cậu điều chỉnh vòng tay theo bản năng, bàn tay trượt lên cao hơn trên lưng Est, những ngón tay khẽ luồn vào tóc sau gáy anh.
Nhẹ nhàng.
Kiên nhẫn.
“Anh đang dỗi. Anh giận em à?” cậu thì thầm.
Một khoảng lặng.
Rồi—
Giọng Est, bị nghẹn lại nơi làn da cậu.
“Giờ thì họ đã biết về anh rồi. Bạn bè của em đấy,” anh nói nhỏ.
William khựng lại trong giây lát.
Sau đó-
"Ừm."
Một hơi thở thật nhẹ.
Gần như không nghe thấy.
"Vậy mà em vẫn không đưa em đi cùng."
Đó rồi.
Không phải giận.
Không hẳn.
Chỉ là—
tổn thương.
Còn tệ hơn cả sự tức giận.
William cảm thấy có thứ gì đó quặn thắt đau đớn trong lồng ngực.
“Est…”
Cậu hơi dịch người, đủ để cúi xuống, cố nhìn xem biểu cảm của anh.
Nhưng Est không ngẩng đầu.
Không cho cậu nhìn.
Vẫn trốn.
Vẫn nép sát.
William khẽ thở ra.
Rồi rất nhẹ nhàng, cậu đưa tay xuống dưới cằm Est, nâng lên.
Chỉ một chút thôi.
Est chống cự trong nửa giây.
Rồi cuối cùng cũng chịu thua.
Má anh ửng hồng.
Ánh mắt không hoàn toàn nhìn thẳng vào mắt William.
“Anh nghĩ em xấu hổ về anh sao?” William khẽ hỏi.
Ánh mắt của Est thoáng dao động.
Như vậy là đủ rồi.
Một cái gì đó trong lòng William thắt lại.
“Ôi, Est.”
Cậu không suy nghĩ.
Không phân tích.
Không để bản thân sa vào vòng lặp nữa.
Cậu chỉ cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán Est.
Ấm áp.
Rõ ràng.
Có chủ ý.
Est khựng lại.
William không rời đi ngay lập tức.
“Em không đưa anh đi vì em quan tâm đến anh,” cậu nói nhỏ. “Không phải vì em không quan tâm.”
Mi mắt của Est khẽ cụp xuống.
“Em nghĩ anh sẽ cảm thấy choáng ngợp,” William tiếp tục, giọng nói nhẹ nhàng. “Tất cả những câu hỏi, những ánh nhìn… sẽ hơi nhiều.”
Một khoảng lặng ngắn.
“Em không nên quyết định thay cho anh. Em xin lỗi.”
Những ngón tay đang nắm áo anh của Est khẽ nới lỏng.
“Và,” William nói thêm, giọng điệu hơi trêu chọc xen vào dù mọi chuyện đã khác, “em cũng đang cố tránh việc anh biến đổi trước mặt nhiều người nữa.”
Câu đó cuối cùng cũng kéo được một phản ứng.
Khóe môi Est khẽ động.
Rất nhẹ.
Hàng mi rung lên, như thể anh đang mắc kẹt giữa việc muốn cãi lại… và muốn tan chảy luôn trong lời xin lỗi đó.
“…Anh không hối hận,” Est lẩm bẩm sau một lúc.
Vẫn bướng.
Những vẫn mềm mại.
“Con mèo của anh vẫn thích làm vậy.”
William khẽ cười, cảm giác nhẹ nhõm xen lẫn với một điều gì đó phức tạp hơn.
“Con mèo của anh chính là anh.”
Est chần chừ.
Rồi lần này nói nhỏ hơn—
Gần như là tự vệ.
“…Có thể.”
Lại là từ đó.
William cảm thấy cái vòng suy nghĩ rối rắm lại bắt đầu—
Có thể?
Nghĩa là gì?
Sao không thể trả lời thẳng—
Nhưng trước khi nó kịp kéo cậu đi xa—
Est nhích lại gần.
Thu hẹp khoảng cách.
Trán anh tựa nhẹ vào xương quai xanh của William, cả người nghiêng về phía cậu như thể trọng lực vừa đổi hướng..
Như thể anh ấy thuộc về nơi đó vậy.
Và cứ thế—
Suy nghĩ của William bị rối loạn.
Bởi vì mặc cho cậu có xoáy sâu vào chuyện “hai phần”, “bản năng”, hay mấy thứ Hong nhét vào đầu—
Est vẫn ấm.
Est đang ở đây.
Est chọn điều này.
Không phải vì bản năng.
Không phải vì một phần nào khác.
Mà vì anh muốn.
Tay William lại luồn vào tóc anh, lần này nhẹ hơn.
Và khi Est khẽ ngẩng đầu lên một chút, ánh mắt yên lặng mà đầy chờ đợi—
William cúi xuống, đặt thêm một nụ hôn lên trán anh.
Chậm rãi.
Dịu dàng.
Gần như có chủ ý.
“Làm ơn đừng biến đổi đột ngột trong lòng em nữa,” cậu lẩm bẩm. “Em suýt chết đấy.”
Est lại đỏ mặt và quay mặt đi.
“…Anh không biến hình,” anh lẩm bẩm.
William khựng lại.
“Hiện tại anh đang ở dạng con người đấy.”
“Ý anh là anh không hề cố ý biến hình.”
William nghiêng đầu.
“Câu đó có nghĩa là sao?”
Est nhất quyết không nhìn cậu
—------
“Chỉ là… tự nhiên thôi. Tại vì em… em làm cái đó.”
Dần dần, bộ não của William đã xâu chuỗi các sự kiện lại với nhau.
“Ý anh là,” cậu cẩn thận nói, “anh biến lại… vì em hôn anh à?”
Est phát ra một âm thanh đầy bối rối, vùi nửa khuôn mặt vào chăn.
“Anh đâu có nói vậy.”
“Em không cần nói đâu”
"Im đi."
William không kìm được nụ cười đang len lén hiện lên nơi khóe môi.
“Vậy là giờ hôn trán cũng kích hoạt anh luôn à?”
“William !.”
“Phản ứng với mùi hương? Phản ứng cảm xúc? Hay kiểu phản xạ có điều kiện của mèo?”
Est trừng mắt nhìn cậu qua tấm chăn, hai má đỏ bừng.
"Em phiền phức thật đấy."
“Và anh thì biến hình ngay trong tay em.”
Est nghẹn lời, rồi úp cả đầu vào cổ William như để chặn đứng cuộc trò chuyện.
“Thôi nói đi.”
Giọng anh lại nghẹn ngào, nhưng lần này không thể che giấu được nữa — sự ngượng ngùng, sự ấm áp, cái cách anh áp sát vào người kia như thể muốn tan biến vào cậu.
William khẽ bật cười, âm thanh nhẹ đến mức gần như chỉ là một hơi thở.
“Thử bắt em im xem.”
Est hừ nhẹ, đầy bất mãn, nhưng không hề rời ra.
Ngược lại, anh còn rúc sâu hơn.
Cánh tay anh siết chặt hơn quanh vai William, siết nhẹ như thể đang cố neo mình ở đó.
Dường như anh không có ý định buông tay.
William đã cảm nhận được điều đó.
Một sự thay đổi nhỏ.
Sự lựa chọn đó.
Và ngay lập tức, một điều gì đó trong lồng ngực cậu dịu lại.
“Cẩn thận đấy,” cậu thì thầm, giọng nói nhỏ dần, sự trêu chọc nhường chỗ cho điều gì đó dịu dàng hơn. “Cứ thế này, anh chỉ đang chứng minh lời em nói là đúng thôi.”
“Anh không có,” Est khăng khăng nói, dù lần này giọng anh yếu ớt hơn, mặt anh vẫn vùi vào cổ William.
“Có mà,” William nói khẽ. “Anh bám người hơn khi xấu hổ.”
“Anh không bám.”
“Anh đang quấn chặt lấy em đấy.”
Một khoảng lặng.
“…Cái này khác.”
William mỉm cười.
Tất nhiên là khác rồi.
Cậu để cho sự im lặng lắng xuống trong giây lát, một tay nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của Est, những ngón tay luồn qua tóc anh một cách chậm rãi, vô thức.
Căng thẳng đã giảm bớt.
Chỉ một chút thôi.
Est khẽ thở ra trên làn da cậu.
Không còn phản đối nữa.
Chỉ đơn giản là—
ở đó.
“Em không đẩy anh ra,” Est nói sau một lúc, giọng nhỏ hơn.
William khựng lại.
“…Khi nào?”
“Lúc anh biến đổi,” Est lẩm bẩm. “Vừa nãy.”
Tay William lại chậm rãi vuốt tóc anh.
“Sao em phải làm vậy?”
Est không trả lời ngay lập tức.
Thay vào đó, tay anh siết chặt hơn một chút.
William đã cảm nhận được điều đó.
Cậu hiểu rồi.
“Anh đã từng làm những việc tệ hơn thế này rồi,” William nói thêm nhẹ nhàng, cố gắng xoa dịu tình hình. “Việc này thậm chí còn không nằm trong top 5 nữa.”
Est hừ khẽ vào cổ anh.
“Đồ dối trá.”
“Không hề.”
“Lần trước em đã hét lên.”
“Em không hề hét lên.”
"Em có."
“Đó là một phản ứng cố ý đó .”
Est lại hừ, lần này nhẹ hơn.
Gần như là cười.
Âm thanh ấy vẫn còn đọng giữa hai người.
Ấm áp. Dễ chịu.
Những ngón tay của William chậm lại, nhẹ nhàng vuốt ve sau gáy của Est, ngón cái vẽ những đường nhỏ, đều đặn.
“Nhưng mà,” cậu nói thêm sau một lúc, giọng nhỏ hơn. “lần sau một lời cảnh báo trước thì tốt hơn.”
Est khẽ cựa mình, vừa đủ để nghiêng đầu, môi khẽ chạm vào xương quai xanh của William khi anh nói.
“…Anh đã nói với em rồi,” anh lẩm bẩm. “Anh không hề quyết định được”
William thở ra chậm rãi.
Phải.
Cái đó.
Đầu óc cậu lại định phân tích—tại sao, bằng cách nào, cái gì kích hoạt—
Nhưng cậu tự ngăn lại.
Không phải lúc này.
Không phải khi Est vẫn đang cuộn tròn trong lòng cậu như thế.
Không phải khi mọi thứ… đang yên ổn.
“…Vậy chắc em phải cẩn thận hơn thôi,” William nói, giọng lại nhẹ đi.
Est trở nên rất im lặng.
“…Cẩn thận?” anh lập lại.
“Ừm,” William nói, khóe môi hơi cong lên. “Không thể để anh biến đổi mỗi lần em làm thế này được.”
Và trước khi Est kịp phản ứng, cậu đã cúi xuống.
Nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán anh.
Est đông cứng,
Hoàn toàn.
William lùi lại vừa đủ để nhìn thấy khuôn mặt anh.
Mắt mở to.
Má ửng hồng.
Biểu cảm như bị phản bội.
William mỉm cười.
“Ồ,” cậu nói nhẹ nhàng. “Cách này hiệu quả thật”
“William.”
“Em chỉ đang thử nghiệm một giả thuyết thôi.”
“Ngừng thử nghiệm đi.”
“Sự tò mò khoa học là điều cần thiết ”
Est rên rỉ và lập tức vùi mặt vào cổ William một lần nữa.
Lần này mạnh hơn.
“Nếu anh lại biến đổi lần nữa thì anh sẽ đổ lỗi cho em đấy”
“Anh đã là như vậy rồi.”
“…Lần này còn tệ hơn.”
William khẽ cười, vòng tay ôm lấy anh chặt hơn một chút.
“Vậy thì em chịu.”
Và lần này, Est không tranh cãi nữa.
Anh ta chỉ ở yên đó.
Ấm áp. Gần gũi.
Đúng nơi anh muốn thuộc về
—
William nằm dài trên giường, một chân gác lên chân kia, điện thoại đặt hờ trên bụng khi lướt màn hình. Cậu ăn mặc chỉnh tề - áo cotton mềm và quần short rộng.
Một thói quen mới.
Cần thiết.
Kể từ khi Est không còn biến hình vào ban đêm.
Kể từ khi Est bắt đầu ngủ cạnh cậu với hình dạng con người, thay vì cuộn tròn thành một khối ấm áp quen thuộc.
William đưa tay xoa mặt.
Cậu vẫn không biết phải gọi anh là gì trong đầu.
Con mèo của cậu?
Hay là Est? Est của cậu?
Cả hai đều… nguy hiểm như nhau.
Ngón tay cậu lười biếng lướt màn hình.
Est thực sự đã nổi tiếng trên mạng.
Internet đã bùng nổ vì sự kiện được tài trợ diễn ra hồi đầu tuần đó — sự kiện mà Est, khi đó hoàn toàn ở dạng mèo, đã quyết định đánh dấu chủ quyền William là của mình trước toàn thế giới. Những cái chớp mắt chậm rãi. Một cái vươn mình. Một cú quẫy đuôi đầy kịch tính. Và rồi khoảnh khắc Est khè lên với bất cứ ai, dù là mèo hay người, nếu họ đến gần William dù chỉ năm centimet.
Sự kiện đó còn khiến tim William rối loạn hơn cả việc Est biến hình trước mặt mọi người phía sau hậu trường.
Dòng thời gian tràn ngập những bài đăng về chuyện đó. Và lần này, chính William là người đi tìm xem.
Cậu muốn biết Est đã thấy gì.
@lykyoustan:
"Hào quang điện ảnh của con mèo nhà William còn đỉnh hơn nửa cái showbiz này nữa, tôi KHÓC MẤT."
@softlyknstan:
"Cái cách mà con mèo nhà William nhìn thẳng vào ống kính kiểu: 'Ta biết ta nổi tiếng rồi' ấy nhỉ????"
@catdadwill:
"Cái sự chiếm hữu này là sao??? Cứu tôi, tôi không ổn chút nào."
@lyknwestie:
"Xin kiến nghị lập fandom riêng cho mèo của William đi, vì rõ ràng là William thuộc về NÓ rồi!"
William để điện thoại rơi xuống ngực với một tiếng động nhẹ rồi nhìn chằm chằm lên trần nhà.
Giá mà họ biết… mọi thứ còn đúng hơn họ tưởng.
Tiếng cửa phòng tắm mở nhẹ kéo anh ra khỏi dòng suy nghĩ.
Cậu quay đầu lại.
Est bước ra chậm rãi, hơi nước cuộn nhẹ phía sau. Tóc anh ẩm ướt và sẫm màu, nước vẫn còn đọng lại ở ngọn tóc. Anh đang mặc một trong những chiếc áo ngủ rộng thùng thình của William, vải trượt khỏi một bên vai vừa đủ để lộ làn da ấm áp bên dưới. Gấu áo cọ vào đùi mỗi khi anh di chuyển.
Một thay đổi mới nữa.
Est không chịu ngủ bằng bất cứ thứ gì ngoài quần áo của William.
“Anh thích mùi của em” anh từng nói, giọng gần như phòng thủ.
William đã thử nghiệm giả thuyết đó vì tò mò. Cậu áp chiếc áo vào mũi và hít vào. Tất cả những gì cậu ngửi thấy chỉ là mùi nước hoa thoang thoảng và mùi nước giặt.
Nhưng rõ ràng giác quan của Est không giống của con người.
"Anh ấy thích mùi hương của em ," giọng nói của Hong vang vọng trong tâm trí cậu.
Est bước về phía giường, kéo chiếc khăn trùm đầu một cách chậm rãi và uể oải, rồi thả mình xuống mép nệm với một tiếng thở nhẹ đầy kịch tính. Anh không nói gì. Anh chỉ nhìn chằm chằm vào William.
Ánh nhìn gần như… trách móc.
Khóe môi William cong lên theo phản xạ.
Cậu ngồi dậy, đưa tay lấy chiếc khăn. Est giữ lại một giây, siết chặt hơn.
“Anh có thể tự lau khô được,” Est lẩm bẩm, dù anh chỉ dùng rất ít sức để giữ lấy chiếc khăn. “Anh mệt rồi.”
“Mệt vì chuyện gì vậy?” William nhẹ nhàng hỏi khi cậu từ từ lấy chiếc khăn ra khỏi tay anh.
Est nheo mắt lại một chút. "Làm việc."
William “ừm” một tiếng. “Làm việc nghĩa là gầm gừ với mèo hàng xóm, không chịu rời khỏi tay em, rồi trở thành người nổi tiếng trên mạng à?”
Một thoáng vẻ thích thú lướt qua khuôn mặt Est. Ánh mắt ấy trở lại – sắc sảo và hài lòng – chính là ánh mắt anh đã thể hiện trước đó khi LYKN không ngừng trêu chọc William về việc là một người bạn trai yêu mèo hết mực. Chính ánh mắt ấy cho thấy anh đang tận hưởng từng giây phút đó.
William bước đến giữa hai chân của Est và bắt đầu lau tóc cho anh một cách cẩn thận, dùng ngón tay vuốt nhẹ từng sợi tóc ẩm. Mùi dầu gội của William thoang thoảng trong không khí ấm áp — sạch sẽ và thoang thoảng hương hoa, hòa quyện với một mùi hương dịu nhẹ mà William không thể gọi tên.
Khi William quay người lại trong giây lát để lấy máy sấy tóc, tay Est bất ngờ nắm lấy vạt áo cậu.
“Em đi đâu vậy?”
“Đi lấy máy sấy,” William kiên nhẫn đáp.
"Để làm gì?"
William liếc nhìn xuống anh, vẻ mặt thích thú. "Vì tóc anh vẫn còn ướt."
Est không buông ngay. Ngón tay siết chặt thêm rồi mới từ từ thả ra.
Khi William quay lại và cắm điện máy sấy, Est đang ngồi im một cách bất thường, đầu hơi cúi xuống. Ngón tay anh vô thức xoắn vạt áo trên đùi, và mặc dù vẻ mặt không biểu lộ cảm xúc, đôi mắt anh vẫn dõi theo từng cử động của William quanh phòng.
William cảm thấy có điều gì đó trong lồng ngực mình dịu lại.
“Em ngạc nhiên là anh không đi theo em đấy,” cậu trêu chọc nhẹ nhàng.
Est khịt mũi. "Tại sao anh lại phải làm thế?"
Nhưng ánh mắt anh vẫn không rời.
Máy sấy tóc khẽ kêu vo vo khi khởi động ở chế độ thấp. Luồng khí ấm lan tỏa giữa hai người, và William làm chậm rãi, nâng từng phần tóc của Est lên và dẫn luồng khí nóng xuyên qua. Lúc đầu, Est hơi né tránh, rõ ràng là cảnh giác với tiếng ồn và cảm giác đó.
“Anh nghĩ là khô rồi,” Est nói nhanh.
“Chưa đâu” William đáp. “Anh sẽ bị ốm đấy.”
“Không sao,” Est trả lời ngay. “Em sẽ chăm sóc anh.”
Sự chắc chắn trong giọng nói của anh khiến tim William đập thình thịch.
Anh nói điều đó thật đơn giản. Thật hiển nhiên. Như thể đó là một chân lý không thể phủ nhận của vũ trụ.
“Anh không được ngủ với tóc ướt,” William nhẹ nhàng nhấn mạnh.
Est ngước nhìn cậu. "Được thôi, nhưng chỉ vì anh tin tưởng em thôi đấy."
Những lời nói ấy đã gây ảnh hưởng sâu sắc hơn mức cần thiết.
William giữ máy sấy ở vị trí ổn định. Dần dần, vai của Est thả lỏng. Đầu anh nghiêng về phía trước. Rồi nghiêng sang một bên.
Chỉ vài phút sau, trán Est nhẹ nhàng tựa vào bụng William, hơi thở ấm áp phả qua lớp vải mỏng của chiếc áo. William theo bản năng điều chỉnh góc để luồng gió không quá mạnh.
Những ngón tay cậu chuyển động chậm lại.
Máy sấy tắt với một tiếng tách nhẹ.
Sự im lặng bao trùm lấy họ - thân mật và nặng nề.
“Est,” William khẽ gọi. “Nằm xuống đàng hoàng đi.”
Est phát ra âm thanh phản đối nho nhỏ.
William hơi cúi xuống, dùng ngón tay khẽ chạm nhẹ quai hàm của Est để nâng mặt anh lên.
Đó là lúc cậu nhận ra mắt của Est đang mở.
Quan sát cậu.
Ánh mắt của William hướng xuống môi của Est.
Quá gần.
Gần đến mức nguy hiểm.
Cậu cảm nhận được hơi thở của Est. Thấy rõ lồng ngực anh khẽ nâng lên hạ xuống.
Trong một khoảnh khắc liều lĩnh, cậu nghĩ đến việc rút ngắn khoảng cách.
Nhưng ý nghĩ ấy chưa kịp ổn định thì nghi ngờ đã len vào.
Bởi vì thứ này—bất kể nó là gì—chưa bao giờ đơn giản.
Đây có phải điều Est muốn không?
Hay chỉ là điều anh vô thức bám vào vì William ở đây?
Est không còn nơi nào khác. Không còn ai khác.
Nếu anh bám lấy William vì cậu an toàn, chứ không phải vì anh muốn có cậu thì sao?
William lùi lại trước.
"Nằm xuống đi," cậu nói khẽ.
Ánh mắt của Est lóe lên điều gì đó khó hiểu.
Rồi chậm rãi, anh giơ hai tay về phía William.
Đó là cử chỉ giống hệt như khi còn là một con mèo và muốn được bế.
William nhìn anh chằm chằm với vẻ không tin nổi, một tiếng cười pha lẫn sự hoài nghi nghẹn lại giữa cổ họng và lồng ngực. "Hiện giờ anh không phải là mèo," cậu nói, dù giọng nói thiếu đi vẻ uy lực thực sự.
Est vẫn không hạ tay xuống.
Thay vào đó, tay anh trượt về phía trước và tìm thấy ngực William, các ngón tay cuộn vào lớp vải mỏng của chiếc áo với một sự quyết tâm thầm lặng. Cái nắm tay của anh không mạnh mẽ — chỉ là chắc chắn.
“Em lúc nào cũng bế anh,” Est nói khẽ, như nhắc một điều hiển nhiên.
William nín thở.
Cậu đã làm vậy. Cậu luôn luôn làm vậy.
Bởi vì Est sẽ nhìn cậu bằng đôi mắt mở to đầy mong đợi khi ở dạng mèo, và William chưa bao giờ từ chối anh. Cậu luôn luôn – luôn luôn – đầu hàng.
Cậu thở ra chậm rãi, như thể đang chuẩn bị cho điều gì đó nguy hiểm hơn nhiều so với việc bế một con người.
Một tay luồn xuống dưới đầu gối của Est. Tay kia vòng quanh eo anh, lòng bàn tay trải đều trên tấm lưng ấm áp của anh.
Ngay cả khi xuyên qua lớp vải, cậu vẫn có thể cảm nhận.
Est khẽ giật mình khi chân rời khỏi mặt đất. “Đợi—William—đừng làm rơi anh!”
William cảm nhận ngay lập tức vòng tay của Est siết chặt lấy vai mình, những ngón tay khẽ ấn vào cơ bắp khi bản năng lấn át lòng tự trọng.
“Em sẽ không,” William lẩm bẩm, nhưng cậu vẫn cố tình nới lỏng tay ra một chút — vừa đủ để cảm nhận cái ôm chặt phản xạ đây.
“ William! ”
Sự phẫn nộ trong giọng nói của anh khiến William khẽ cười. Nhẹ nhàng. Trìu mến.
Cậu lập tức siết chặt vòng tay, kéo Est sát vào ngực mình. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, cậu cảm nhận rõ rệt toàn bộ cơ thể Est đang áp sát vào mình —đùi chạm đùi, thân nhiệt lan sang, hơi thở phả nhẹ lên xương quai xanh William.
Cẩn thận đấy Jakrapatr , lần này giọng nói vang vọng trong đầu cậu là của Nut.
Cậu nhẹ nhàng đặt anh xuống nệm, đỡ anh xuống thay vì thả rơi. Nhưng khi lưng Est chạm vào ga trải giường, tay William vẫn chưa rời đi
Ánh mắt cậu dừng lại ở vòng eo. Vòng eo nhỏ nhắn, vừa vặn trong lòng bàn tay cậu như thể được tạo ra để cậu ôm lấy.
Hơi ấm dưới lòng bàn tay.
Nhịp thở của Est khẽ lên xuống.
Nhịp tim anh khẽ rung lên dưới lớp vải mỏng.
Ánh mắt của William hướng lên.
Và thấy Est đang quan sát mình.
Không bối rối.
Không ngượng ngùng.
Mà là… tập trung.
Không khí giữa họ bỗng trở nên loãng đi.
William không nhúc nhích.
Chưa.
Thay vào đó, ánh mắt cậu lướt qua chậm rãi, cẩn thận, như thể cậu đang nhìn Est một cách kỹ lưỡng lần đầu tiên.
Ánh mắt cậu dừng lại trên đôi mắt của Est—mở to và đen, vẫn còn hơi đờ đẫn, được bao quanh bởi hàng mi cong vút tạo nên những bóng mờ nhạt trên làn da. Chúng trông to hơn, gần hơn, quá gần như thế này, và William cảm thấy mình nghẹn thở mà không hề cố ý.
Ánh mắt cậu cụp xuống trước khi kịp ngăn lại, bị thu hút bởi đôi môi của Est. Mềm mại. Hình trái tim. Hơi hé mở, như thể anh sắp nói điều gì đó mà lại quên mất.
William nuốt nước bọt, cổ họng đột nhiên khô khốc, nhưng cậu không ngoảnh mặt đi. Cậu không thể.
Ngay dưới mắt Est là một nốt ruồi nhỏ – một nốt ruồi mà cậu biết mình đã từng thấy trước đây, nhưng chưa bao giờ như thế này. Chưa bao giờ gần đến thế. Chưa bao giờ tay cậu vẫn đặt trên eo Est, cảm nhận hơi ấm của anh, nhịp thở đều đặn của anh.
Ánh nhìn cậu lại trượt xuống, bắt gặp một nốt ruồi khác ngay trên môi—nhạt, dễ bỏ qua—nhưng không phải lúc này.
Không phải khi mọi thứ trở nên sắc nét hơn. Yên tĩnh hơn. Như thể thế giới thu hẹp lại chỉ còn khoảnh khắc này, chỉ còn mình anh.
Cậu bắt đầu để ý đến những điều này từ khi nào?
Từ khi nào những chi tiết nhỏ nhặt như đôi mắt, khuôn miệng, những vết sẹo nhỏ mà chẳng ai để ý đến lại trở thành thứ khiến William không thể rời mắt?
Lồng ngực cậu thắt lại khi nhận ra điều đó.
Bởi vì đây không chỉ đơn thuần là sự để ý nữa.
Đó là một chuyện hoàn toàn khác.
Cổ họng William khô khốc. Cậu biết mình nên lùi lại. Cậu biết mình nên tạo khoảng cách trước khi làm điều gì đó liều lĩnh — điều gì đó ích kỷ.
Cậu bắt đầu rút tay.
Nhưng tay Est siết chặt.
Động tác diễn ra nhanh chóng và theo bản năng, những ngón tay móc vào vai William và kéo cậu về phía trước trước khi cậu kịp lùi lại hoàn toàn.
William loạng choạng, chống một tay xuống bên cạnh đầu Est để giữ thăng bằng. Chiếc nệm lún xuống dưới sức nặng của cậu, kéo họ lại gần nhau hơn — quá gần.
Giữa hai người hầu như không còn khoảng trống nào.
William có thể cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ làn da của Est. Có thể thấy vệt đỏ ửng nhẹ trên cổ anh ấy. Có thể đếm từng sợi lông mi quanh mắt anh ấy.
Tim cậu đập mạnh đến nỗi cậu chắc chắn Est có thể cảm nhận được.
Cậu nên chuyển đi.
Cậu đã không làm vậy.
Thay vào đó, cậu từ từ — gần như thành kính — cúi trán xuống cho đến khi trán cậu chạm vào trán Est.
Cái chạm diễn ra nhẹ nhàng.
Thân thuộc.
Cậu làm điều này không biết bao nhiêu lần rồi, chỉ là với một hình dạng khác. Áp trán vào lớp lông mềm, xoa dịu sự bồn chồn, kéo cả hai về một điểm cân bằng yên ổn. Cậu thậm chí còn từng đùa về chuyện đó.
Nhưng lần này không phải là lông.
Mà là làn da ấm.
Và cảm giác… hoàn toàn khác.
Est khẽ nín thở khi họ chạm nhau. Không phải giật mình—chỉ là nhận ra.
William nhắm mắt lại trong giây lát.
Cậu có thể kết thúc chuyện này ở đây.
Cậu nên làm vậy.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co