Truyen3h.Co

...

Chương 2.3

EllenDoris0

Cậu đã không làm vậy.

Không kịp suy nghĩ — vì suy nghĩ sẽ làm hỏng khoảnh khắc — cậu khẽ nghiêng đầu rồi đặt môi lên trán Est.

Nụ hôn thật dịu dàng. Lưu lại lâu hơn một chút

Chính xác là nơi cậu từng hôn giữa hai tai mềm mại.

Nhưng giờ đây cảm giác đã khác.

Ấm hơn.

Nguy hiểm hơn.

Đôi môi cậu nán lại đó lâu hơn một chút so với cần thiết, như thể đang ghi nhớ hình dáng của khoảnh khắc ấy. Như thể tự nhủ với bản thân rằng điều này vô hại. An toàn. Quen thuộc.

Khi cuối cùng cậu cũng lùi lại, hàng mi của Est từ từ mở ra.

Có điều gì đó trong ánh mắt anh  - điều gì đó khiến dạ dày William thắt lại.

Thứ gì đó mềm mại.

Một thứ gì đó trông giống hệt như—

William cử động, nhưng thay vì lùi hẳn về phía sau, cậu xoay người nằm nghiêng bên anh. Gần đến mức đầu gối của họ chạm vào nhau.

Căn phòng trở nên ấm áp hơn.

Yên tĩnh hơn.

Họ không nói gì.

Trong vài giây, Est vẫn nằm im, như thể đang suy nghĩ. Sau đó, anh hơi quay người về phía William.

Rồi tiến lại gần hơn.

Rồi lại gần hơn nữa.

Động tác diễn ra từ từ, gần như thận trọng, như thể anh  đang thăm dò giới hạn của một thứ gì đó mong manh.

Chân anh vắt qua hông William.

Tay đặt nhẹ lên ngực cậu—ngay nơi nhịp tim đang đập.

Mặt vùi vào hõm cổ, hơi thở ấm áp phả lên làn da nhạy cảm.

William khựng lại trong nửa giây.

Bởi vì chuyện này—

không giống trước.

Không phải là vô thức khi ngủ rồi biến hình.

Đây là hành động có chủ ý.

Là lựa  chọn.

Cánh tay cậu lửng một cách vụng về giữa hai người trước khi từ từ vòng ra sau lưng Est. Lòng bàn tay cậu áp sát vào làn da ấm áp qua lớp vải, các ngón tay xòe ra như thể đang neo giữ mình ở đó.

Est khẽ phát ra một âm thanh rất nhỏ, đầy vẻ mãn nguyện.

Âm thanh đó gần như giống hệt tiếng rì rầm khe khẽ mà anh thường phát ra khi ngủ lúc là một con mèo.

Sự quen thuộc ấy như đánh thẳng vào tim William.

Chỉ vài phút sau, nhịp thở của Est đã đều đặn hơn. Sâu hơn.

William nhìn chằm chằm lên trần nhà, nhận thức rõ từng điểm tiếp xúc giữa hai người — sức nặng của chân Est đặt trên hông cậu, đường cong cơ thể anh áp sát vào cậu, hơi ấm liên tục lan tỏa vào cậu như thể nó vốn thuộc về nơi đó.

Cậụ có thể di chuyển.

Cậu có thể tạo ra khoảng cách

Nhưng cậu đã không làm vậy.

Những ngón tay cậu bắt đầu vẽ những vòng tròn chậm rãi, nhẹ nhàng dọc theo lưng Est, cùng một kiểu vuốt ve êm dịu mà cậu vẫn thường dùng khi trấn an anh. Est khẽ rúc sát vào cậu hơn, vô thức siết chặt tay.

William nuốt nước bọt.

Cậu là một người ích kỷ.

Cậu biết rõ điều đó.

Cậu lại nghĩ đến chuyện cho Est ngủ phòng khách. Làm điều đúng đắn. Cho anh không gian, khoảng cách, sự độc lập.

Nhưng nằm đây lúc này — với Est ôm chặt lấy cậu như thế này — cậu đã biết rõ sự thật.

Cậu thích nó.

Cậu thích thức dậy trong tư thế quấn quýt vào nhau.

Cậu thích sự ấm áp.

Thích việc trở thành nơi Est có thể quay về.

Nếu điều đó có nghĩa là phải ngủ như thế này mỗi đêm — nếu điều đó có nghĩa là phải ôm anh như thế này cho đến sáng —

Vậy thì cứ như vậy đi.

William siết nhẹ cánh tay lại.

Và họ đã không buông tay.


Hai tuần sau

Có điều gì đó... không ổn.

Lúc nãy Est nói chuyện điện thoại trầm lặng hơn thường lệ. Không phải im lặng hoàn toàn, cũng không phải xa cách—nhưng nhẹ nhàng hơn. Chậm phản hồi hơn. Như thể sự chú ý của anh cứ hướng về nơi khác, như thể anh đang kìm nén điều gì đó và không biết làm thế nào để bộc lộ ra.

William đã nhận ra ngay lập tức.

Dĩ nhiên là cậu đã làm vậy rồi.

Cậu luôn để ý đến điều đó.

Nhưng cậu không nói gì cả.

Ít nhất thì cậu cũng đã học được điều đó.

Việc thúc ép chỉ khiến Est lùi bước. Khiến anh thu mình lại, trở nên im lặng theo cách mà có nghĩa là cuộc trò chuyện đã thất bại ngay từ trước khi nó bắt đầu.

Vậy nên William đã để cho sự im lặng tồn tại giữa họ. Để cho những khoảng lặng kéo dài hơn bình thường. Lấp vào khi có thể, và im lặng khi cần.

Ngay cả lúc cậu vẫn cảm thấy không ổn.

Khi cậu về đến nhà, đèn trong căn hộ đã bật sáng.

Mọi thứ đều im lặng.

Quá yên tĩnh.

Và Est—

Est đã đón cậu ở cửa.

Ở dạng mèo.

William khựng lại ngay khi bước vào bên trong.

Bởi vì điều đó—không còn là bình thường nữa.

Không như trước đây. Không phải sau tất cả những gì đã thay đổi giữa họ.

Không phải sau khi Est ngừng trốn sau hình dạng đó trừ khi thực sự cần thiết.

“…Này,” William khẽ nói, hơi khom người xuống.

Con mèo trắng nhỏ chậm rãi và quen thuộc đi vòng quanh chân cậu một vòng, trước khi nằm xuống gần chân cậu.

Không có màn chào hỏi ồn ào.

Không leo lên người cậu.

Không đòi hỏi sự chú ý ngay lập tức.

Chỉ—

ở đó.

Nhìn cậu.

Có điều gì đó không ổn, chuông báo động vang lên trong tâm trí William.

Lồng ngực William thắt lại, chỉ một chút thôi, nhưng cậu vẫn giữ nụ cười trên khuôn mặt.

Dù vậy, cậu vẫn cúi xuống, những ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông mềm mại, tìm kiếm sự an ủi từ một điều gì đó quen thuộc.

"Anh ổn chứ?"

Không có câu trả lời.

Chỉ là một cái chớp mắt chậm rãi.

Điều đó không làm cậu yên tâm.

Không hẳn.

Nhưng cậu vẫn để vậy.

Hiện tại thôi.

Cậu quan sát.

Chỉ vậy thôi.

Nhìn cách Est ở gần nhưng không thật sự đòi hỏi.

Nhìn cách anh theo cậu từ phòng này sang phòng khác, nhưng luôn chậm lại nửa bước—như thể không chắc mình có nên ở đó hay không.

Nhìn cách anh không nói gì.

Không biến lại.

Không làm gì cả ngoài việc ở gần.

Và William để anh như vậy.

Không hỏi.

Không ép.

Chỉ… luôn ở trong tầm với.

Sẵn sàng.

Ở đó.

Mãi đến một lúc sau, Est mới biến lại.

Âm thầm.

Đến mức William suýt không nhận ra.

Không có cảnh báo nào. Không than phiền

Không có thông báo ồn ào nào như thường lệ.

Chỉ là một khoảnh khắc còn là mèo— khoảnh khắc sau đã là người.

Ngồi ở mép giường. Im lặng.

William đứng dựa vào khung cửa, khoanh tay hờ hững, giả vờ như không hề chờ đợi điều gì.

Est ngước nhìn lên.

Ánh mắt hai người chạm nhau.

Và trong giây lát— chỉ một giây.

Est trông như sắp nói điều gì đó.

Môi anh khẽ hé mở.

Như thể những từ đó đang ở ngay trước mặt vậy.

Chỉ chờ được thốt ra.

Rồi anh dừng lại.

Khép môi. Quay mặt đi.

William cảm thấy có thứ gì đó thắt chặt trong lồng ngực.

Cậu nhìn chằm chằm lâu hơn một giây so với mức cần thiết
Rồi chính cậu là người quay đi trước.

"Đi tắm đi," cậu nói nhẹ nhàng.

Như thể không có chuyện gì xảy ra.

Như thể cậu chưa từng chứng kiến ​​khoảnh khắc đó trôi qua giữa  họ.

Est gật đầu.

Rời đi, không nói một lời.

Ngay cả bây giờ, khi nằm trên giường, căn phòng tối và yên tĩnh, William vẫn cảm nhận được nó.

Cái gì đó.

Chưa được nói ra.

Chưa được giải quyết.

Est cuộn tròn bên cạnh cậu như thường lệ, nép vào sườn cậu, một chân gác hờ lên người, những ngón tay đan nhẹ vào tay William.

Gần

Ấm.

Thân thuộc.

Thế nhưng, anh lại im lặng hơn mức cần thiết.

Quá yên lặng

Bàn tay của William nhẹ nhàng vuốt qua mái tóc, vô thức, tĩnh lặng, động tác quen thuộc mà cậu luôn dùng mỗi khi Est cần được an ủi—cho dù Est có nói ra điều đó đi chăng nữa.

Cậu không hỏi.

Không thúc ép.

Cậu cứ ở đó. Chờ đợi.

Vì Est cuối cùng cũng sẽ tìm đến cậu.

Cậu chỉ cần thời gian.

“…William.”

Giọng anh rất nhẹ nhàng.

Gần như tan vào không khí

William liếc nhìn xuống.

"…Vâng?"

Có một khoảng lặng.

Những ngón tay của Est khẽ chuyển động trên tay cậu, lướt nhẹ dọc theo các khớp ngón tay, như thể anh không hoàn toàn nhận thức được mình đang làm vậy.

Sau đó-

“Anh muốn đi ra bên ngoài.”

William chớp mắt.

Trong giây lát, cậu tưởng mình đã tưởng tượng ra điều đó.

Nói mớ khi ngủ.

Chắc chắn là vậy rồi.

Cậu suýt bật cười, tiếng cười khẽ và đầy vẻ hoài nghi.

“...Anh đang nói mớ trong lúc ngủ đấy à,” cậu lẩm bẩm.

“Anh không có”

William khẽ thở dài, rúc sâu hơn vào gối.

“Khuya rồi, Est.”

"Anh biết."

Câu trả lời đến ngay lập tức.

Quá vội vàng.

Mắt William lại mở ra.

Cậu nhìn chằm chằm lên trần nhà một lúc, rồi thở ra chậm rãi.

“Ngày mai chúng ta sẽ đi,” cậu nói. “Em sẽ đưa anh đến bất cứ nơi nào anh muốn.”

Một khoảng lặng.

Những ngón tay của Est dừng lại.

Rồi chúng siết chặt.

"KHÔNG."

Lần này William quay đầu lại.

Cậu đã nhìn anh một cách kỹ lưỡng.

"KHÔNG?"

“Anh muốn ra ngoài ngay bây giờ.”

Cái đó-

Điều đó khiến cậu cau mày.

Est đang tỉnh táo. Tỉnh táo hoàn toàn.

Mắt mở to, tập trung, vẫn nghịch ngón tay của William như thể anh  vừa không nói điều gì hoàn toàn vô lý vậy.

William quan sát anh, cố gắng đọc được suy nghĩ ẩn sau vẻ ngoài điềm tĩnh.

“…Ngay bây giờ sao?” câu lặp lại.

Est gật đầu - nhẹ nhưng chắc chắn - và William thở ra một hơi chậm rãi, ánh mắt cậu lướt đi trong giây lát khi mọi thứ thực tế tự động sắp xếp trong đầu cậu như mọi khi.

Lịch sáng. Phỏng vấn. Tập nhảy. Một buổi chụp ảnh được chen vào giữa. Ngủ rất ít nếu may mắn.

Cậu nên nói không. Cậu biết mình nên nói không.

Nhưng ý nghĩ đó khiến cậu không thoải mái.

Bởi vì lần này—lần này không giống những lần khác.

Khi Est mới bắt đầu biến hình, William đã thử. Cẩn thận, nhẹ nhàng, chưa từng ép buộc—nhưng cậu đã cố đưa anh ra ngoài. Những chuyến đi ngắn. Những nơi yên tĩnh. Những buổi chiều muộn khi thế giới trở nên dịu hơn. Cậu đề nghị như thể chẳng có gì quan trọng, như thể đi hay không cũng được—chỉ để Est không cảm thấy bị dồn ép.

Và lần nào Est cũng do dự. Dừng lại lâu hơn một giây. Tìm cớ. Hoặc đơn giản là… im lặng.

Ngay cả lần đó—khi họ đi mua quần áo—cũng cần rất nhiều nỗ lực. Sự trấn an. Một kiểu dỗ dành nhẹ nhàng mà William thậm chí không nhận ra mình đang làm cho đến hi mọi thứ kết thúc. Và một khi mọi chuyện đã kết thúc, Est không bao giờ nhắc lại nữa. Chắc chắn Est đã rất vui, anh cũng nói rất nhiều nhưng sau đó, anh lại thu mình.

Không bao giờ chủ động muốn ra ngoài lần nữa.

Est cũng đã đến sự kiện do nhà tài trợ tổ chức đó—nhưng không phải với tư cách là chính mình. Không hẳn. Anh đã đến với tư cách là một con mèo, nằm gọn trong vòng tay của William, ẩn mình ngay trước mắt mọi người. Và điều mà William chưa bao giờ nói ra—điều mà cậu chưa từng kể với những người khác, thậm chí chưa từng cố gắng giải thích là những gì xảy ra sau đó …

Sao Est cứ ở trong hình dạng đó.

Suốt nhiều ngày.

Biến hình ít hơn.

Nói chuyện ít hơn.

Dành phần lớn thời gian để cuộn tròn trong hình dạng nhỏ bé, yên tĩnh đó như thể điều đó dễ chịu hơn là bị người khác nhìn thấy.

William đã nhận ra

Dĩ nhiên là cậu nhận ra rồi

Cậu đã hỏi một lần. Có lẽ hai lần.

Và mỗi lần như vậy, Est đều… chỉ lặng đi.

Không phòng thủ. Không bực bội.

Im lặng đến mức hoàn toàn chấm dứt cuộc trò chuyện.

Vậy là William đã ngừng hỏi.

Và bây giờ—

Giờ đây, vào lúc mười một giờ đêm, giọng nói nhẹ nhàng và những ngón tay đan hờ hững vào tay William—

“Anh muốn ra ngoài,” Est nói lại.

Nhỏ hơn,

Và có điều gì đó trong giọng nói đó—một điều gì đó mong manh, một điều gì đó dè dặt nhưng có thật —khiến William không thể phớt lờ.

Lồng ngực William thắt lại.

Bởi vì lần này, Est không hề né tránh điều đó.

Anh không hề do dự.

Anh không hề trốn tránh sau sự im lặng.

Anh đang hỏi.

Và chỉ riêng điều đó, hơn bất cứ điều gì khác, đã đủ để cậu đưa ra quyết định.

William đột ngột ngồi bật dậy, sự lựa chọn ập đến trong lồng ngực cậu ngay lập tức, dứt khoát và tức thì trước khi cậu kịp suy nghĩ lại.

Est giật mình, lập tức ngồi dậy theo cậu, mắt mở to.

“Em đi đâu vậy?”

William đưa chân khỏi giường, tay vuốt tóc khi đứng lên.

“Chuẩn bị đi.”

Est chớp mắt.

"…Cái gì?"

“Anh nói là anh muốn ra ngoài mà,” William nói, liếc nhìn anh. “ Chúng ta đi thôi.”

Có một khoảng lặng.

Có một khoảnh khắc Est chỉ nhìn chằm chằm vào cậu

Và rồi toàn bộ nét mặt của Est thay đổi.

Sáng bừng lên.

"Thật à?"

William khẽ thở ra, lại đưa tay vuốt tóc ra sau.

"Ừm."

Chỉ cần thế thôi.

Est đã nhanh chóng di chuyển, trèo xuống giường chỉ trong một động tác ngắn rồi nắm lấy tay William.

Không hề do dự.

Không hỏi.

Chỉ đơn giản là nắm lấy.

Và kéo.

“Đi thôi.”

William để mặc mình bị kéo đi một bước, rồi dừng lại, một tia thích thú khẽ lọt qua kẽ hở của cảm xúc dù cậu đang cố kìm nén

“…Giày,” anh nói.

Est dừng lại.

Nhìn xuống.

Rồi quay lại nhìn cậu.

"…Phải rồi."

“Và em cần lấy chìa khóa nữa,” William nói thêm.

Est không buông tay.

Thậm chí anh còn không nới lỏng tay.

Thay vào đó, chỉ cần dịch lại gần hơn một chút.

William nhìn anh một giây.

Thật sự nhìn.

Khi những ngón tay anh siết nhẹ lấy tay cậu.

Cách anh đã hướng về phía cửa từ lúc nào.

Chờ đợi.

Hy vọng.

Và một điều gì đó trong lồng ngực William trở nên mềm mại theo một cách mà cậu thậm chí không cố gắng ngăn lại.

“…Năm phút,” cậu nói.

Est gật đầu ngay lập tức.


Họ không ra được đến xe trong vòng năm phút.

Lẽ ra cậu phải lường trước được điều đó.

William vừa bước được một bước về phía cửa thì đã quay lại, đôi mắt hơi nheo lại khi nhìn Est chằm chằm – lần này thực sự nhìn kỹ, như thể cậu đang quyết tâm làm điều này một cách nghiêm túc. Còn Est thì vẫn lảng vảng gần cậu, những ngón tay móc hờ hững vào tay áo của William như thể việc buông tay chưa từng xuất hiện trong tâm trí anh.

“Giày ?” William lại hỏi, cúi xuống dùng chân đẩy một đôi giày về phía anh.

Est liếc nhìn chúng, vẻ không mấy ấn tượng. "Anh không cần—"

“Phải cần” William nhẹ nhàng ngắt lời, vừa cúi xuống nhặt chúng lên. “Anh không được đi chân trần đâu.”

Est khẽ hừ một tiếng, nhưng không cãi lại. Thay vào đó, anh khẽ chuyển trọng lượng cơ thể, giữ thăng bằng bằng cách nắm chặt tay áo của William khi William nhẹ nhàng xỏ chân anh vào giày, rồi đến chân kia. Sự ngoan ngoãn ấy diễn ra lặng lẽ, gần như vô thức, nhưng nó vẫn hiện hữu.

Điều đó, hơn bất cứ điều gì khác, đã làm cho lòng William cảm thấy dịu phần nào.

“Giơ tay,” William nói thêm một lát sau, với tay lấy chiếc áo hoodie đang vắt trên ghế gần đó.

“Trời thậm chí còn chẳng lạnh,” Est lẩm bẩm, dù giọng nói không hề có chút phản kháng nào.

“Em biết,” William nói, vừa bước lại gần hơn. “Nhưng lát nữa có thể lạnh.”

Est khẽ thở dài, nhưng vẫn giơ tay lên.

William trùm chiếc áo hoodie qua đầu anh, những ngón tay khẽ chạm vào làn da ấm áp khi cậu kéo nó xuống cho đúng dáng, vuốt phẳng nó qua vai một cách tự nhiên. Est không hề né tránh. Thậm chí, anh còn hơi nghiêng người về phía cậu, như thể sự tiếp xúc này là điều quen thuộc. Hiển nhiên.

William chỉnh lại tay áo, kéo chúng xuống qua cổ tay của Est, rồi dừng lại, bàn tay cậu nán lại lâu hơn nửa giây so với cần thiết.

“Đứng yên,” cậu thì thầm.

Est đứng yên.

Dĩ nhiên rồi.

William đưa tay lên, những ngón tay theo bản năng chỉnh lại mái tóc bị vướng dưới mũ trùm đầu của Est. Est khẽ cúi đầu xuống – vừa đủ để William dễ dàng hơn – và William khựng lại trong tích tắc trước sự tin tưởng thầm lặng trong cử chỉ đó.

Nhỏ thôi.

Đáng ra không nên quan trọng đến vậy.

Nhưng lại quan trọng.

Cách Est để mặc cho cậu chăm chút—như thể đây là chuyện bình thường, như thể đây là điều được mong đợi—khiến lồng ngực của William vừa cảm thấy siết lại vừa ấm lên cùng một lúc.

“…Xong rồi,” cuối cùng cậu nói, vuốt lại lọn tóc cuối cùng vào đúng vị trí.

Est không rời đi

Không buông tay.

Anh cứ ở đó, những ngón tay vẫn nhẹ nhàng nắm nhẹ tay áo của William, đủ gần để William có thể cảm nhận được hơi ấm của anh ngay cả khi không nhìn.

Trong khoảnh khắc, mọi thứ dường như… quá dễ dàng.

Sau đó họ quay về phía cửa.

Và đó là lúc mọi thứ thay đổi.

William cảm nhận được trước khi kịp nhận ra—lực nắm khẽ buông ra, ngón tay Est trượt khỏi tay áo cậu, rơi xuống thay vì giữ lại.

Cậu dừng lại.

Quay đầu.

Est đứng ngay phía sau cậu, không cử động, không nói gì. Có điều gì đó khác biệt trong tư thế của anh – nhỏ bé hơn, có vẻ không chắc chắn hơn. Ánh mắt anh cụp xuống sàn, vai hơi rụt lại như thể đang chuẩn bị tinh thần cho điều gì đó mà anh không thể gọi tên.

William lập tức bước lại gần anh.

"Sao vậy?" cậu hỏi, giọng nhẹ nhàng hơn.

Est khẽ lắc đầu, như thể câu trả lời không đơn giản như vậy. "Anh không biết," anh nói sau một giây, giọng nhỏ nhẹ, gần như bực bội với chính mình. "Anh chỉ... anh không biết phải giải thích thế nào."

William không cần lời giải thích.

Không hẳn.

Cậu có thể nhìn thấy điều đó.

Hãy cảm nhận nó.

Sự do dự. Nỗi sợ hãi ẩn sâu bên trong – không ồn ào, không quá dữ dội, nhưng vẫn hiện hữu. Đủ để giữ chân anh bước thêm một bước nào nữa.

Và khi nhìn thấy điều  đó, William cảm thấy nhói đau trong lồng ngực.

Chậm rãi, cẩn thận, câu vươn tay ra và nắm lấy tay Est.

Cảm giác ấm áp lan tỏa ngay lập tức qua lòng bàn tay cậu, mang lại sự vững chắc và ổn định, cậu siết nhẹ bàn tay anh – không đủ để giữ chặt, chỉ đủ để trấn an.

Sau đó, cậu nhẹ nhàng kéo anh lại gần hơn.

“Này,” cậu khẽ nói, giọng nhẹ nhàng hơn trước. “Không sao đâu.”

Est không rút tay.

Nhưng cũng không ngẩng đầu lên.

William thở ra chậm rãi, ngón tay cái khẽ lướt nhẹ trên mu bàn tay anh một cách vô thức, một động tác nhỏ giúp anh ổn định tâm trí.

“Em sẽ ở bên em suốt,” cậu tiếp tục. “Anh không cần phải lo lắng về bất cứ điều gì.”

Các ngón tay của Est khẽ động trong lòng bàn tay cậu.

“Nếu anh không thích,” William nói thêm, cũng nhẹ nhàng không kém, “anh có thể biến lại. Chúng ta sẽ về nhà. Không hỏi. Không áp lực gì hết.”

Điều đó khiến Est ngước nhìn lên.

Chỉ một chút thôi.

Đôi mắt anh mở to, tối sẫm, đầy vẻ băn khoăn, dò xét khuôn mặt William như thể đang cố tìm kiếm điều gì. Môi anh hơi hé mở, muốn nói nhưng không biết bắt đầu từ đâu.

Có một khoảng lặng.

Rồi, một cách lặng lẽ—

“Chỉ là…” Ánh mắt Est lại cụp xuống, liếc nhìn đôi bàn tay đang nắm chặt của họ. “Anh nhớ lại lần rời khỏi nhà.”

William im lặng.

“Anh nhớ mình đã bước ra ngoài,” Est tiếp tục, giọng chậm hơn, như thể đang ghép nối các mảnh ký ức lại với nhau khi nói. “Rồi anh biến hình. Và rồi…” Anh nuốt nước bọt nhẹ. “anh bị mắc kẹt.”

Những lời đó rơi xuống nặng hơn mức cần thiết.

William cảm thấy lồng ngực mình quặn thắt, nhưng cậu không để lộ ra. Thay vào đó, cậu bước lại gần hơn, thu hẹp khoảng cách giữa hai người cho đến khi đứng ngay trước anh.

Est ngước nhìn lên lần nữa.

Và trong giây lát, William chỉ… nhìn anh.

Nhìn một cách kỹ càng.

Nhìn cái cách anh đứng đó trong bộ quần áo không phải của mình, vậy mà chẳng hiểu sao lại vừa vặn đến lạ, như thể chúng vốn dĩ sinh ra là dành cho anh vậy. Đôi mắt mở to, đầy bất an đang khóa chặt lấy cậu, chờ đợi—dù chính anh có nhận ra hay không—một lời trấn an. Một điều gì đó chắc chắn

Một nơi an toàn .

Vẻ mặt của William dịu lại.

“Em ở đây,” cậu nói khẽ.

Đơn giản.

Chắc chắn.

Và khi ánh mắt của Est thoáng dao động, vẫn còn do dự, cậu nói thêm—lần này nhẹ nhàng hơn, nhưng không kém phần kiên định—

“Em sẽ luôn tìm thấy anh”

Những lời nói ấy lắng đọng giữa họ, nhẹ nhàng nhưng vững chắc đến mức không còn chỗ cho nghi ngờ.

William vô thức đưa tay còn lại lên, khẽ vuốt những ngón tay lên mái tóc của Est, trước khi cuối người về phía trước.

Nụ hôn lên trán anh đến thật nhẹ nhàng.

Quen thuộc. Có chủ ý

Và trong giây lát, Est hoàn toàn bất động.

Rối—

William cảm nhận được.

Sự căng thẳng dần tan. Vai anh rũ xuống, tay siết chặt William hơn một chút—lần này không phải vì sợ hãi, mà là một điều gì đó vững vàng hơn.

Một điều gì đó thể hiện sự tin tưởng.

Khi William lùi lại, Est trông đã khác.

Chưa hoàn toàn hết sợ.

Nhưng không còn cứng người nữa.

Vậy là đủ rồi.

William khẽ siết tay anh một cách trấn an trước khi quay về phía cửa lần nữa—lần này không chút do dự.

Est đã không buông tay.

Dù chỉ một giây cũng không.

Và khi William mở cửa, luồng không khí mát mẻ của đêm nhẹ nhàng tràn vào căn hộ—

Họ cùng nhau bước ra ngoài.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co