𝐟𝐚𝐤𝐞𝐧𝐮𝐭 - 𝐫𝟏𝟖 | 𝐞𝐦 𝐭𝐮̛̀ 𝐧𝐡𝐚̀ 𝐪𝐮𝐞̂ 𝐦𝐨̛́𝐢 𝐥𝐞̂𝐧
03 - 04
Trong phòng làm việc, Sanghyeok cố gắng giảng đạo lý với người không nói đạo lý nhất trong nhà họ lee.
"Giờ là thời đại nào rồi? Bây giờ người ta đề cao tình yêu tự do, dù ông là ông nội của cháu thì cũng không thể ép cháu kết hôn với người cháu không thích chứ?"
"Không thích? Lúc nhỏ anh lại chẳng nói như thế." Ông lão lườm nguýt cháu trai mình.
"Lúc nhỏ gì?" Sanghyeok nhíu mày, hắn chắc chắn đây là lần đầu tiên mình gặp Wangho.
"Lúc anh năm tuổi, tôi đưa anh đến nhà họ Han làm khách, anh cứ ôm Wangho mới sinh ra không bao lâu sống chết không buông tay, một hai phải cưới người ta làm vợ, vậy nên tôi mới hứa hôn cho hai đứa. Sao? Không nhớ?"
"???" Năm tuổi? Sanghyeok cố gắng lục lọi trong ký ức, hình như mình thật sự đã từng ôm một đứa trẻ trắng trắng mềm mềm, nhưng mà có liên quan gì đến Wangho vừa đen vừa quê đâu!
"Không thể nào! Cháu không có ấn tượng gì với Wangho này cả, tuyệt đối không phải cậu ta!"
"Lúc đó người ta vẫn chưa có tên họ gì mà anh đã tự tiện đặt biệt danh cho Wangho, gọi là bé Ú." Ông lão lấy từ trong ngăn kéo ra một quyển album, chỉ vào tấm ảnh Sanghyeok ôm Wangho, hai đứa trẻ mũm mĩm dính chặt lấy nhau: "Nhìn xem, tên ngốc này có phải anh không? Đứa trẻ anh ôm chính là Wangho."
Sanghyeok ngơ ngác nhìn ảnh chụp như bị sét đánh, tức khắc cảm nhận được sự tuyệt vọng khi vỡ mộng, quả nhiên là omega lên mười tám sẽ lột xác mà, lúc trước ú ú vậy mà sao giờ lại biến thành con mực còi xương thế này rồi? Không đúng, đây không phải trọng điểm.
*ê t tự thêm vô é bây chứ bản gốc hổng có =)
"Sao có thể xem lời của trẻ con nói là thật chứ?" Sanghyeok đỡ trán.
"Được rồi được rồi, tôi muốn nghỉ ngơi, anh cũng đưa Wangho về đi!" Hiển nhiên ông lão không muốn tốn nhiều nước bọt với Sanghyeok về chuyện này nữa, làm dáng muốn đuổi người.
Bây giờ lòng Sanghyeok chỉ có suy nghĩ muốn thoát khỏi hôn ước này, bên ông nội đi không được rồi thì chỉ có thể hành động bên phía nhóc nhà quê, cho nên khi ông lão kêu hắn đưa người về hắn cũng không từ chối.
Khi trở lại biệt thự đã là đêm khuya, Wangho cõng cái cặp cũ kỹ bước xuống xe, bám sát theo sau Sanghyeok đi vào biệt thự.
"Ngài đã về, ngài muốn ăn khuya không?" Quản gia beta lịch lãm cung kính đứng cạnh cửa, hơi khom người nói.
"Không cần, dọn phòng cho khách cho..." Sanghyeok quay đầu lại nhìn Wangho đang co ro, nói tiếp: "Cậu ta đi."
"Vâng."
Dù đã vào nhà chính rồi, nhưng khi thấy biệt thự của Sanghyeok Wangho vẫn thấy hơi sốc, nhà lớn như thế, chắc là quét rất mệt.
Biểu cảm của đồ nhà quê Wangho đã lấy được lòng chủ tịch. Hắn nghĩ, sau khi thấy sự ưu việt này, có lẽ Wangho đã nhận thức được sự chênh lệch giữa bọn họ rồi chăng? Nếu là một omega biết điều thì sẽ không làm mấy chuyện la liếm lì lợm như vậy nữa.
"Cậu..." Sanghyeok hoàn toàn không biết nên nói chuyện với Wangho thế nào, hắn nhìn thời gian, đánh mất ý định muốn giao lưu với cậu: "Thôi, muộn rồi, đi nghỉ trước đi."
"Ò." Wangho ôm cặp đi theo Sanghyeok lên lầu hai, vừa lúc thấy quản gia bước ra khỏi phòng cho khách.
Sanghyeok chỉ vào phòng cho khách nói: "Mấy ngày nay cậu ở đây, có cần gì thì nói với quản gia anh ta là quản gia nơi này."
"Vâng." Wangho vội gật đầu với Quản gia.
"Không có sự cho phép của tôi thì không được vào bất cứ căn phòng nào, đặc biệt là phòng ngủ và phòng làm việc của tôi." Sanghyeok suy nghĩ một lát rồi bổ sung: "Phạm vi hoạt động của cậu chỉ có phòng cho khách và lầu một, không cho đi chỗ khác."
"Được." Wangho ngoan ngoãn đáp lời, thấy Sanghyeok không dặn dò gì nữa thì chủ động hỏi: "Vậy em phải làm gì?"
"Cái gì?" Chủ tịch nghi hoặc.
"Em biết quét tước, nấu cơm." Wangho vỗ cánh tay mình: "Yên tâm đi, sức em rất lớn, làm được nhiều việc lắm."
"......"
"......"
Một khoảng lặng trôi qua, Quản gia lee không biết móc từ đâu ra một cái khăn tay lau đi giọt nước mắt không tồn tại: "Tiên sinh, ngài không hài lòng tôi ở điểm nào sao? Đã tìm người mới thay thế tôi rồi."
"Anh im miệng cho tôi." Sanghyeok nhất thời không rõ Wangho đang đặt mình ở vị trí nào.
Wangho mở to đôi mắt trong veo, con ngươi sẫm màu làm đôi mắt tròn xoe, giống hệt như động vật nhỏ vô hại nào đó. Sanghyeok sửng sốt, giờ khắc này hắn thật sự đã nhìn thấy bóng dáng đứa trẻ kia trên người Wangho.
04
Thói quen sinh hoạt lành mạnh làm Wangho luôn thức dậy vào lúc 6 giờ sáng.
Mở cửa phòng ra vừa lúc thấy Sanghyeok ra khỏi phòng ngủ chính, cậu vẫy tay chào hỏi theo bản năng: "Chào buổi sáng."
Đồ ngủ trên người chủ tịch rất rộng, phần ngực phía trước bị lộ khá nhiều, làm khuôn mặt nhỏ của Wangho đỏ cả lên, cũng may da cậu đen, không nhìn thấy rõ ràng lắm.
Trên đỉnh đầu Sanghyeok có cái ổ chim, vẻ mặt cũng hiếm khi hơi mờ mịt.
"Buổi sáng tốt lành." Wangho cho rằng hắn không nghe thấy, chu đáo nói lại lần nữa.
"......" Đúng rồi, đây là vị hôn phu từ trên trời rơi xuống của hắn, ngày hôm qua mới vào nhà hắn ở. Sanghyeok bình tĩnh kéo cổ áo lại, xoay người vào phòng.
Wangho hiểu, người ta không muốn để ý đến cậu.
"Cậu Han, cậu thích bữa sáng kiểu Tây hay là kiểu Trung Quốc?" Quản gia lee đi ra từ phòng bếp, hỏi Wangho đang đứng trên cầu thang.
Wangho vừa nghĩ "bữa sáng kiểu Tây và kiểu Trung Quốc có gì khác nhau" vừa xuống lầu, rồi vào phòng bếp ngó thử: "Tôi... tôi ăn bánh bao* với dưa muối là được rồi."
(*) Bánh bao không nhân nhen
Quản gia lee quay đầu lại nhìn bữa sáng đã chuẩn bị xong xuôi, cảm thấy mình đang gặp phải kiếp nạn đầu tiên ở biệt thự, mà đầu sỏ gây tội chính là bánh bao và dưa muối, một bàn xíu mại, bánh cuốn, sủi cảo, bánh bao canh, bánh bao thịt, hoành thánh, mì thịt bò, cháo thịt nạc trứng bắc thảo, cháo gạo kê bí đỏ, sữa bò, cà phê, bánh mì nướng, mứt trái cây, giăm bông, thịt xông khói, trứng chiên, ngũ cốc, sandwich, bánh quế... Chỉ duy nhất không có bánh bao và dưa muối.
Wangho không ngờ câu nói bâng quơ của mình lại gây ra sóng to gió lớn trong lòng quản gia quản gia chưa biết thất bại là gì, cậu chỉ cảm thấy bữa sáng ở nhà Sanghyeok quá phong phú rồi, chẳng lẽ lát nữa có rất nhiều người tới ăn sao?
"Xin cậu chờ một lát, tôi sẽ chuẩn bị cho cậu." Quản gia vén tay áo lên, xoa tay hầm hè, tốt lắm, yêu cầu bất ngờ này đã khiến cho anh chú ý, đã khơi dậy được tính hiếu thắng đáng chết của anh!
Đã có nhiều đồ ăn như thế mà còn muốn chuẩn bị nữa? Lúc Wangho hoàn hồn thì quản gia lee đã đang nhào bột rồi.
"Yên tâm đi, cậu sẽ được ăn bánh bao nhanh thôi."
"?" Wangho nghiêng đầu khó hiểu: "Sao còn phải làm bánh bao thế?"
"Không phải cậu muốn ăn bánh bao sao?" Quản gia lee cũng nghiêng đầu.
"Tôi... muốn ăn sao?" Wangho vươn ngón trỏ chỉ vào mình, bình thường đi theo ông nội chỉ được ăn bánh bao, lần đầu tiên ở nhà người khác làm khách nên cậu nói khách sáo một chút thôi, có đồ tốt hơn thì ai muốn ăn bánh bao chứ!
Cuối cùng quản gia lee cũng nhận được chính xác tín hiệu Wangho truyền đến, dừng động tác tay lại.
"Các người đang làm gì?" Sanghyeok vừa chỉnh cà vạt vừa đi tới, bưng cà phê lên uống một ngụm.
"Không có gì, dùng cơm đi." Quản gia lee mỉm cười, lại khôi phục dáng vẻ thong dong bình tĩnh của quản gia.
Cậu Han thật sự không phải là một omega đơn giản.
_____
Quán bar ồn ào, đủ loại ABO đang cụng ly chuyện trò vui vẻ, thảnh thơi thư giãn. Nơi đây là nơi giải tỏa hết thảy áp lực, bạn có thể tùy ý tán tỉnh người xa lạ, hôn môi, thậm chí là lên lầu hai thuê phòng làm một nháy cũng được, dù sao khi ra khỏi cửa quán bar, mọi người đều sẽ làm như chưa từng nhìn thấy nhau.
Chủ quán bar là một alpha rất ngả ngớn, đêm nào cũng mang theo pheromone mùi hoa lan đi lởn vởn xung quanh khách khứa nghe tám chuyện, thỉnh thoảng còn câu được một omega đáng yêu thơm ngọt làm hoạt động hài hòa. Cuộc sống không nên quá tốt đẹp đâu!
Nhưng đêm nay lại khác, bởi vì bạn thân của y - chủ tịch muộn tao tới.
Sanghyeok ngồi trên ghế buồn rầu uống Richard Hennessy, xả hết thảy bực bội trong người.
"Lại xảy ra chuyện gì? Rượu ngon của tôi không phải để cậu uống như thế đâu." Junsik đau lòng nhìn chai rượu đã vơi đi một nửa.
"Cậu uống rượu ở nhà tôi còn ít chắc?" Sanghyeok cũng lười nhìn y.
"Sao giống nhau được? Cậu có tiền, nhưng tôi thì không! Chủ tịch đại nhân ~~" Junsik rất muốn nhào vào lồng ngục Sanghyeok làm nũng, nhưng khổ nỗi dáng người cao lớn của y không cho phép.
Sanghyeok cảm thấy rượu ngon mới nuốt xuống đã vọt lên cổ họng, nếu Junsik õng ẹo cái nữa là sẽ phun ra ngay.
"Rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Tôi không tin cậu đến chỉ để uống rượu." Junsik cầm ly lên rót cho mình chút rượu, trong lòng lại nhớ nhung hầm rượu quý báu nhà Sanghyeok.
"Vị hôn phu của tôi đang ở nhà tôi." Sanghyeok thản nhiên nói.
"Phụt --" Ngụm rượu Junsik vừa rót vào miệng chưa kịp nuốt xuống đã cống hiến hết cho bộ tây trang của Sanghyeok, trong nháy mắt, mùi bạc hà nồng nặc xông thẳng lên đại não Junsik, sau đó y nghe thấy những người xung quanh bắt đầu hắt xì hết đợt này đến đợt khác, mãi mà không dứt, đương nhiên y cũng chỉ nghe được một giây, bởi vì y cũng phải hắt xì: "A... hắt... hắt xì... A -- hắt..."
"Anh... hắt xì... ... hắt xì... em sai... hắt xì... Cậu định giết tôi à! Hắt xì!" Mặt Junsik nước mắt nước mũi giàn giụa, hận không thể khiến Sanghyeok quỳ xuống.
"Bẩn chết." Sanghyeok cầm khăn tay lau vết rượu trên tây trang, sau đó chậm rãi thu pheromone lại.
"Hắt xì... Hờ..." Junsik ấn huyệt thái dương, hít sâu mấy hơi, mẹ nó, thật là quá quắt mà!
"Không được, tôi thật sự không được..."
"Đàn ông không thể nói không được."
"......" Y rất muốn để Sanghyeok nhìn xem mình có được hay không, nhưng chuyện này chẳng có ý nghĩa gì cả, bởi vì đối phương còn được hơn y -- Khi Sanghyeok chưa tiếp nhận sự nghiệp của nhà họ hai người họ đã từng chơi rất điên.
"Nè anh hai, cậu có vị hôn phu hồi nào? Sao tôi không biết gì hết?"
"Đương nhiên cậu không biết, đến tôi còn mới biết hôm qua đây."
"Là sao?" Junsik ngồi sang băng ghế nhỏ bên cạnh, nắm một nắm hạt dưa lên vô thế chuẩn bị hóng chuyện.
"Hôm qua tự tìm tới cửa, nói là hứa hôn từ bé." Sanghyeok uống một ngụm rượu: "Không đúng, chắc là ông nội đưa người tới, xem ra ông ấy đã quyết tâm phải khiến tôi kết hôn với omega kia."
"Vậy thì kết thôi." Junsik thản nhiên nói: "Dù sao hôn nhân của tư bản mấy người đều đặt lợi ích lên hàng đầu, hơn nữa cậu cũng không có người trong lòng."
"Vấn đề là cậu ta hoàn toàn không hợp gu tôi." Sanghyeok thở dài, nếu là một omega dịu dàng non mềm pheromone dễ ngửi thì hắn cũng không đến nỗi bài xích như vậy.
"Như thế nào?"
"Vừa đen vừa quê, nhìn là biết người từ quê lên, cái gì cũng không biết, ăn bít tết chín kỹ, ai ăn bít tết mà ăn chín kỹ chứ?" Sanghyeok nghĩ trăm lần cũng không ra, lại uống một ngụm rượu, cười lạnh định nghĩa Wangho: "Hừ, đồ nhà quê."
Junsik nghe Sanghyeok miêu tả xong thật sự rất muốn cười, nhưng y không thể, bởi vì hễ cười là sẽ chết.
"Sao ông lão lại hứa hôn cho cậu với người như vậy?"
Sanghyeok đã hơi say, nhưng vẫn còn tỉnh táo, biết đáp án của câu hỏi này có thể làm tổn hại đến hình tượng vĩ đại của hắn, cho nên hắn lựa chọn tránh né không nói. Mà Junsik lại thầm vui trong lòng, quyết định ngày mai phải đến biệt thự Sanghyeok xem đồ nhà quê kia trông như thế nào.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co