𝐟𝐚𝐤𝐞𝐧𝐮𝐭 - 𝐫𝟏𝟖 | 𝐞𝐦 𝐭𝐮̛̀ 𝐧𝐡𝐚̀ 𝐪𝐮𝐞̂ 𝐦𝐨̛́𝐢 𝐥𝐞̂𝐧
09 - 12
09
Sanghyeok cảm thấy rất sai, nhưng lại không thể nói là sai chỗ nào.
Wangho lại mang theo quản gia lee đi tham gia buổi tụ họp của các phu nhân. Từ chuyện rơi xuống nước lần trước, Kyeon tựa như chim non tình kết, cứ quấn lấy Wangho, ba ngày thì có hai ngày hẹn cậu ra ngoài uống trà chiều, đi thẩm mỹ viện, mua giày mua túi, tuy rằng Wangho không có tiền, nhưng quản gia lee quẹt thẻ của tiên sinh nhà mình không nương tay chút nào, hơn nữa ánh mắt của Viên nữ sĩ rất tốt, cho nên đồ nhà quê Wangho dần trở nên thời thượng bằng tốc độ mắt thường có thể thấy được.
Nhưng mấy chuyện đó đều không phải trọng điểm.
Sanghyeok bực bội khép tài liệu lại, cầm điện thoại lên định hẹn Junsik đi uống rượu, không ngờ cuộc gọi của đối phương lại tới trước.
"Đại ca! Khẩn! Cậu có thuốc ức chế không? Mau mang tới cho tôi một ít!" Giọng của Junsik nghe có vẻ rất gấp.
"Thuốc ức chế gì?" Sanghyeok nhất thời không load kịp.
"Thuốc ức chế kỳ động dục đó! Chỗ tôi có một nhân viên động dục, cậu mau đem hai liều đến giúp tôi, nhất định phải mau lên! Danh dự của anh em nhờ hết vào cậu đó! Mẹ nó, rõ ràng là omega mà lại giả làm beta! Mày chờ đó cho bố, xem bố trị mày thế nào!" Junsik hùng hổ ngắt điện thoại.
Bóng đèn nhỏ trong đầu Sanghyeok bỗng sáng lên. Đúng rồi, kỳ động dục! Hai người kết hôn cũng được gần ba tháng rồi nhưng tại sao Wangho chưa từng xuất hiện kỳ động dục?? Chẳng lẽ cậu ấy không phải omega? Không thể nào, giới tính trên chứng minh thư rất rõ ràng, cho nên, tên kia lén mình dùng thuốc ức chế?!
Phát hiện này làm Sanghyeok càng buồn bực hơn, tuy rằng ban đầu hắn cũng nghĩ nếu Wangho đến kỳ động dục thì sẽ cho cậu dùng thuốc ức chế, nhưng cảm giác khi đối phương chủ động dùng và hắn kêu đối phương dùng rất khác nhau, đả kích nặng nề lòng tự trọng của chủ tịch người ta căn bản không muốn lên giường với hắn!
Dưới cơn tức giận, Sanghyeok kêu trợ lý đưa hết thuốc ức chế cho Junsik, bản thân thì nghẹn một bụng tức không có chỗ xả.
Hoạt động hôm nay của các phu nhân là phẩm rượu, tuy Wangho chưa từng uống rượu, nhưng ông cậu được xưng là ngàn ly không ngã, cho nên cậu cảm thấy tửu lượng của mình cũng sẽ không kém.
Sự thật chứng minh, có vài thứ không thể di truyền, cầm ly xem màu sắc lắc ly ngửi rượu nhấp môi, bạn học Wangho thành công lấy được hai con mắt hình cọng chỉ.
Chủ tịch trốn việc về nhà, lại đối mặt với biệt thự trống rỗng, quản gia bình thường tận chức tận trách giờ trong mắt hoàn toàn không có tiên sinh, chỉ biết đi theo phía sau Wangho, thời gian ở sân vườn còn nhiều hơn thời gian hầu hạ hắn. Nghĩ đến sân vườn được phu nhân trên danh nghĩa của mình xử lý, Sanghyeok nổi hứng đi nhìn xem, vừa thấy, suýt nữa khiến hắn nhồi máu cơ tim.
Sân vườn của biệt thự tiền tỷ cao cấp biến thành vườn rau! Hai mắt Sanghyeok biến thành màu đen, vừa nghe thấy ở cửa có tiếng động là lập tức lao ra lớn tiếng chất vấn: "Rốt cuộc cậu đã làm gì với sân vườn của tôi?!"
Quản gia lee đang đỡ Wangho mềm nhũn sững sờ ở cửa, tiêu rồi, bị phát hiện rồi!
Không đợi quản gia lee mở miệng, Wangho đang say nghe thấy hai chữ sân vườn lập tức phản xạ đi qua hướng đó, kết quả nhào thẳng vào lòng chủ tịch, pheromone bạc hà mát lạnh kích thích đầu óc mơ màng, Wangho thoải mái cọ mặt vào ngực Sanghyeok.
Mùi sữa ngọt ngào từ cơ thể Wangho tuôn ra ngoài cuồn cuộn, quấn quanh người bạn đời, lặng lẽ dung hợp cùng pheromone của đối phương.
"Sân vườn rất lớn, có thể trồng rất nhiều ~ rất nhiều rau!"
"Chuyện... chuyện gì nữa vậy?" Sanghyeok cứng đờ hỏi quản gia lee.
"Phu nhân chỉ nhấp một ngụm rượu."
"Rồi thành như vầy?"
"Thành như vầy."
"Chồng ơi?" Wangho ngẩng đầu mở to đôi mắt ướt nhẹp tròn xoe nhìn Sanghyeok, xác nhận thân phận đối phương xong rồi cười dang hai tay ra: "Ôm một cái!"
"......"
"......"
Quản gia lee bỗng nhiên cảm thấy mình hơi sáng, biết điều lặng lẽ chuồn đi.
Sanghyeok ghét bỏ khẽ đẩy người ra: "Ôm cái gì mà ôm! Chuyện sân vườn còn chưa nói rõ đó!"
"Ôm... Ôm một cái! Đừng có giận..." Wangho khi say hệt như động vật nhỏ, chỉ biết lấy lòng alpha theo bản năng.
"Hừ, chờ cậu tỉnh rượu tôi sẽ tính sổ với cậu sau!" Sanghyeok nhẹ nhàng bế người đi lên trên lầu.
Khi định đặt người lên giường, Wangho lại vươn tay ôm chặt lấy cổ Sanghyeok, sống chết không chịu buông ra.
Sanghyeok chỉ có thể ôm cậu cùng lên giường, lập tức người trong lồng ngực trở nên an tĩnh lại, ngoan ngoãn cuộn người gối lên cánh tay Sanghyeok.
Cậu mở to mắt nhìn chằm chằm Sanghyeok, bởi vì say rượu nên đôi mắt hơi hồng hồng, hồi lâu sau mới xấu hổ nói: "Anh đẹp quá."
"Tôi đương nhiên đẹp." Sanghyeok không phát hiện khoé miệng của mình đã vô thức cong lên, hắn nghĩ chắc là mình bị mùi sữa ngọt chết người kia làm thiếu oxy rồi, nếu không sao lại cảm thấy tên nhóc trong ngực rất dễ nhìn chứ? Dễ nhìn đến nỗi muốn cắn một cái.
"Anh còn xinh hơn A Hoa nhà em nữa."
"A Hoa là ai?" Sanghyeok nhíu mày.
"A Hoa là mèo em nuôi." Wangho nói xong, rốt cuộc hết chịu đựng nổi nữa, từ từ nhắm mắt lại.
"......" Sanghyeok thật lòng muốn rút tay ra ngay lập tức, nhưng người trong lồng ngực lại bất mãn lẩm bẩm hai tiếng rồi ôm hắn chặt hơn nữa, thế là Sanghyeok đành phải điều chỉnh tư thế, căm giận nói: "Chờ cậu tỉnh lại sẽ xử lý cậu sau!"
Thật ra Wangho còn nửa câu chưa kịp nói, trừ ông nội ra, cậu thích nhất là A Hoa!
10
Wangho vốn dĩ chỉ uống một ngụm rượu, ngủ hai tiếng là tỉnh lại.
Mới thức dậy nên còn hơi choáng, cảm thấy sức nặng của cánh tay trên eo, cậu khó chịu nhúc nhích hai cái.
Sanghyeok tỉnh lại gần như cùng lúc với cậu, hắn cúi đầu đối mắt với Wangho, ngay lập tức, lưng hắn nổi lên cảm giác tê tê dại dại, vẫn chưa kịp thưởng thức cảm giác quái dị này thì omega trong lòng đã giãy giụa ngồi dậy.
"Ưm... Sao anh lại ở đây?" Wangho lắc đầu, khó hiểu nhìn ông chồng luôn chia phòng ngủ của mình.
"Cái gì gọi là sao tôi lại ở đây? Đây là nhà tôi, tôi thích ở đâu thì ở đó." Sanghyeok xù lông hệt như con sư tử bị dẫm đuôi.
"Nhưng mà em vào phòng anh phải được cho phép, anh vào phòng em không phải cũng nên được em đồng ý sao?" Omega vẫn chưa tỉnh táo hẳn muốn giảng đạo lý cho alpha, còn bất cẩn phóng pheromone ra ngoài.
Sanghyeok không vui, rõ ràng là omega này không biết xấu hổ ôm hắn không buông mà, sao giờ lại thành hắn tự ý vào phòng ngủ của cậu ta rồi?
"Cậu đừng nói với tôi là cậu không nhớ gì hết nhé."
Wangho cố gắng nhớ lại những chuyện đã xảy ra sau khi mình say: "Em nhớ ra rồi!"
"Nhớ cái gì?" Sắc mặt Sanghyeok dịu đi.
"Anh đã cho phép em trồng rau ở sân vườn rồi, lúc trước quản gia lee tới hỏi anh, anh nói tùy em."
"... Còn gì nữa?" Sanghyeok hít sâu một hơi hỏi tiếp, mẹ nó ai để ý cái này?
"Còn?" Wangho cào đầu, dưới ánh mắt chờ mong của Sanghyeok, nói: "Còn... lần sau vào phòng em phải được em cho phép."
"Phựt", Sanghyeok cảm giác cái thứ gọi là "lý trí" trong não mình đã bị cắt đứt, hắn giận dữ xuống giường, đen mặt quay lại phòng mình.
Chỉ nhớ mấy thứ rau cỏ đó! Sao không nhớ mình từng quấn lấy hắn rồi còn khen hắn đẹp chứ? Lúc này chủ tịch không hề ý thức được suy nghĩ này của mình tượng trưng cho điều gì.
Bởi vì hai người ngủ nướng, cho nên thời gian bữa tối cũng chậm lại.
Khi ăn cơm, mặt chủ tịch vẫn còn rất đen.
Wangho cho rằng hắn vẫn đang giận vụ sân vườn, bèn gắp một đũa rau xanh đặt vào trong chén hắn: "Chồng ăn đi."
"Đừng gọi tôi là chồng." Sanghyeok bực dọc bỏ đồ ăn vào miệng nhai, mùi vị không tồi, lại ăn thêm hai miếng.
"Thế phải kêu là gì?" Wangho cắn đũa, buồn rầu suy tư.
"Kêu tên." Sanghyeok lạnh nhạt nói
Wangho nghĩ Sanghyeok cũng không kêu mình là "vợ", vì thế gật đầu, "Ăn ngon không?"
"Cũng được."
"Em tự trồng đó! Có phải là ngon hơn mua ở ngoài không?" Wangho lại gắp cho hắn một đũa nữa.
"......" Một O như cậu mà thích trồng rau thế sao hả?
Cơm tối xong, hai AO trong nhà hiếm khi cùng ngồi trên sô pha phòng khách xem TV. Gần đây, bộ phim truyền hình luân lý gia đình máu chó có tên là《Tạm biệt, người tôi yêu》mạnh mẽ vọt lên đứng đầu bảng xếp hạng ratings, Wangho và quản gia lee đã theo dõi được hơn nửa tháng, mỗi tối ra hai tập, mỗi tập đều có một bước ngoặt mới, rất kịch tính!
Sanghyeok ngồi xem với họ được nửa tập, khi hai nhân vật chính đang trong lễ đường, mẹ của A bỗng nhiên xuất hiện ngăn cản hai người kết hôn, lý do là vì A và O là anh em cùng cha khác mẹ, O đau khổ lao ra đường lớn rồi bị ô tô đi ngang đâm phải, lúc đến bệnh viện phải truyền máu mới phát hiện O không phải con ruột của ba mẹ mình, lúc này mẹ của O mới nói thân thế cậu ta ra. Thì ra năm đó vì con trai chết yểu, chồng lại không ở bên, nên để để giấu giếm sự thật này, bà đến cô nhi viện ôm một omega về nhà, giấu diếm chồng mình hơn hai mươi năm...
"Cái mớ hỗn độn gì thế này? Ngày nào hai người cũng xem cái này?" Sanghyeok không nhịn được cầm điều khiển lên muốn đổi đài.
"Đừng đừng đừng!" Wangho và quản gia lee luống cuống giựt điều khiển lại.
"Cái này có gì hay? Xem cái nào bổ ích hơn được không?" Wangho thì thôi đi, sao mà một beta như quản gia lee cũng thích xem phim máu chó như thế? Sanghyeok cảm thấy nếu cứ tiếp tục như vậy nữa, hắn sẽ chuyển từ chủ tịch bá đạo sang chuyên viên phỉ nhổ mất!
"Sunwo quá khổ rồi, nếu cậu ấy biết cha mẹ ruột của mình đã bị chính cha mẹ nuôi hại chết thì sẽ đau lòng biết bao nhiêu!" Wangho lau nước mắt thở dài.
"Chỉ là một bộ phim thôi mà?" Sanghyeok thật sự không hiểu, tại sao Wangho xem phim còn biểu hiện ra nhiều cảm xúc hơn so với khi đối mặt với hắn?
"Phim cũng giống như cuộc đời!" Quản gia lee lấy khăn tay ra chấm khóe mắt.
"Anh quá máu lạnh." Wangho hít mũi.
"Đúng vậy đúng vậy."
Có lầm không? Xem TV mà cũng bị xa lánh? Địa vị chủ nhà của hắn đâu? Chủ tịch cuối cùng cũng không chịu nổi nữa, phải kết thúc hoạt động "xem TV sau khi ăn tối" này trước thời hạn, cũng tỏ vẻ sau này sẽ không bao giờ tham dự nữa.
11
Gần đây Junsik hơi bận, bởi vì y đã sa thải tên O giả B kia rồi nhưng lại không tìm được người mới, vậy nên ông chủ là y phải tự đứng ra buôn bán.
Thế mà Sanghyeok lại cố tình chọn lúc y bận nhất để tìm tới cửa, uống rượu xong rồi phóng pheromone loạn xà ngầu, toàn bộ quán bar hết tiếng hắt xì này tiếng hắt xì khác vang lên, khách khứa điên cuồng ấn chuông kêu phục vụ lấy khăn giấy, phục vụ và ông chủ chỉ có thể vừa hắt xì vừa đưa giấy khắp nơi.
"Anh ơi! Em xin anh! Về nhà đi!" Junsik khóc lóc.
"Không về." Trong nhà đã không còn chỗ cho hắn dung thân rồi, chắc chắn bây giờ hai người kia còn đang xem phim, căn bản không quan tâm hắn có không về nhà hay không! Nghĩ như thế, hắn lại nốc thêm một ly rượu mạnh.
"Thế ngài có thể thu pheromone lại hay không?" Junsik lấy lùi làm tiến.
Sanghyeok im lặng một lát, sau đó mùi bạc hà gay mũi dần tiêu tán, thay vào đó là mùi rượu Rum nồng nặc, khách khứa vốn đã uống say chuếnh choáng giờ như hít ke, nháy mắt biến quán bar thành sàn nhảy, Junsik thầm chửi má nó ở trong lòng.
Uống đủ rượu rồi, sanghyeok cuối cùng cũng cảm thấy chán, chuẩn bị bãi giá về nhà, chủ quán bar vui vẻ hận không thể đốt hai dây pháo đưa tiễn hắn.
"Đúng rồi, trả thuốc ức chế còn dư cho tôi." Sanghyeok nhớ đến yêu cầu buổi sáng của Wangho "Em dùng hết thuốc ức chế rồi, anh có thể lấy về cho em một ít không?"
Thuốc ức chế thuộc loại dược phẩm được quản lý vô cùng gắt gao, onega chưa lập gia đình có thể sử dụng với hạn mức nhất định, nhưng omega đã kết hôn muốn dùng thì vô cùng khó khăn.
Họ cần phải có giấy xác nhận của bạn đời về việc đồng ý sử dụng thuốc ức chế, cơ quan nhà nước và bệnh viện sẽ nghiêm khắc xét duyệt rồi mới cung cấp giấy chứng nhận và thư đồng ý, sau đó mới có thể đến hiệu thuốc đổi liều lượng sử dụng trong một thời gian nhất định. Trừ hiệu thuốc chính quy ra thì nơi phân phối thuốc ức chế duy nhất chính là chợ đen.
Wangho lớn lên trong thôn, thuốc ức chế đều do ông nội chuẩn bị giúp cậu, thế nên cậu không hề biết gì về chuyện này, hoàn toàn xem thuốc ức chế như các loại thuốc trị cảm bình thường. Sanghyeok cũng không phải người hay giải thích mấy chuyện như này, Wangho mở miệng, hắn đồng ý.
"Cậu cần thuốc ức chế làm gì?" Junsik tranh thủ thời gian tiễn người ra cửa châm một điếu thuốc.
"Không phải tôi cần, cho Wangho."
"Chị dâu tôi cần thuốc ức chế làm gì? Các người cũng kết hôn rồi mà còn ra vẻ như thế á?" Junsik ngậm điếu thuốc, ngữ điệu đáng khinh.
"Cậu ấy hỏi tôi." Sanghyeok duỗi tay lấy một điếu thuốc, hai alpha cùng nhau đứng trước cửa quán bar hít mây nhả khói, "Hơn nữa, tôi không có hứng thú với cậu ta."
"Thật không đó? Cậu không có hứng thú với cậu ấy hay cậu ấy không có hứng thú với cậu?" Junsik rất đam mê tám chuyện.
"Nói nhiều thế làm gì? Kêu cậu đưa thì cứ đưa đi sao phải dài dòng vậy?"
"Đừng nóng giận mà! Anh em đang quan tâm cậu đó! Cậu nghĩ đi, cũng đã kết hôn rồi, hai vợ chồng lăn giường là chuyện rất bình thường, dùng thuốc ức chế làm gì?"
"Cậu có phiền không? Kêu cậu đưa thì đưa nhanh lên." Sanghyeok mất kiên nhẫn, alpha đã bị cồn kích thích không thể chịu thêm kích thích nào khác.
"Đừng nóng vội, đồ không ở chỗ tôi, hôm đó tình thế cấp bách nên tôi để hết ở nhà omega kia rồi, ngày mai tôi đi lấy về rồi mang qua cho."
"Không ở chỗ cậu mà lại làm lãng phí nhiều thời gian của tôi như thế." Sanghyeok dập tàn thuốc, ngồi lên xe trợ lý lái đến rời đi.
Đêm nay Wangho xem phim hơi mất tập trung, cứ mở điện thoại ra xem mãi, khi quản gia đề nghị gọi điện thoại cho sanghyeok thì trợ lý đỡ Sanghyeok hơi say vào, Wangho lập tức chạy ra đón.
Sanghyeok hơi say nhìn thấy ánh mắt lo lắng của vợ, bước chân tức khắc càng thêm lung lay.
"Sao lại uống nhiều vậy chứ?" Wangho tới gần Sanghyeok lập tức ngửi thấy mùi rượu nồng nặc, cảm thấy mình cũng muốn say theo luôn.
"Có xã giao." Nhận được ánh mắt uy hiếp của sanghyeok, trợ lý nhắm mắt nói dối: "Phiền phu nhân chăm sóc anh ấy, tôi về trước."
"Được, cứ giao cho tôi! Anh đi đường cẩn thận."
Sanghyeok gần như dồn hết trọng lượng cơ thể lên người omega, hẹp hòi nghĩ, hôm qua Wangho cũng hành hạ mình như thế, mình phải trả thù.
Quản gia đã sớm biết mùi rượu kia là một mùi pheromone khác của sanghyeok, khi anh đang do dự không biết có nên giúp hay không, giây tiếp theo, omega gầy yếu nhẹ nhàng cõng alpha cao hơn mình nửa cái đầu, nặng gần 80kg vững bước lên lầu trước hai ánh mắt ngỡ ngàng. Ông đứng dưới lầu nhìn lên trên, cơ thể sanghyeok che mất cả người Wangho, làm hắn nhìn như đang bay lửng lơ trên không, trông cực quỷ dị.
Sanghyeok nằm trên lưng Wangho sốc muốn rớt cằm, trong suy nghĩ của hắn, omega sẽ phải nửa khiêng nửa ôm, vô cùng gian nan để kéo hắn lên lầu, sau đó mệt đến thở hồng hộc, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng. Nhưng tình huống bây giờ hoàn toàn không như hắn mong muốn!
Sanghyeok mơ màng "Tôi là ai? Tôi ở đâu?" xoay đầu lại, nhìn thấy quản gia đứng dưới phòng khách, miệng mỉm cười tay giơ điện thoại camera 100 megapixel của mình lên hướng về phía họ, "Tách" một cái.
Nếu tôi có tội, xin hãy để pháp luật trừng trị tôi, mà không phải để một omega cõng tôi còn bị người khác chụp được. Sanghyeok đau khổ.
12
Đây là lần đầu tiên Wangho vào phòng Sanghyeok, trừ diện tích khá lớn ra thì cũng không có gì đặc biệt.
Sanghyeok được nhẹ nhàng đặt lên giường hơi uể oải, Wangho cho rằng do hắn uống nhiều rượu quá nên không thoải mái, xoay người đến phòng vệ sinh cầm một cái khăn lông ra muốn lau mặt cho hắn.
"Khăn này là khăn lau tay." Sanghyeok nhìn thấy màu sắc và hoa văn của khăn xong lập tức ồn ào.
"Nhưng khăn ở trong giống nhau hết mà." Wangho nghi là chồng mình uống say nên quậy.
"Không giống! Khăn này sọc nhỏ, khăn lau mặt sọc lớn hơn một chút." Sanghyeok một hai phải bắt vợ đi thay khăn cho mình.
"......" Wangho nghĩ thầm, dù không giống nhưng mà dùng chung khăn lau tay với lau mặt có vấn đề gì sao? Cậu cũng chỉ dùng một cái thôi.
Sanghyeok lau mặt xong càng tỉnh táo hơn, đang đắn đo không biết có nên giả say nữa hay không.
Wangho bỗng nhiên duỗi tay sờ trán hắn: "Vì công việc nên mới phải uống nhiều thế hả? Công việc của anh vất vả lắm sao?"
Sanghyeok không kịp phản ứng, sửng sốt một hồi lâu, hắn muốn nói không phải, công việc của hắn rất nhẹ nhàng, chỉ cần ngồi im một giây là cũng kiếm được một xấp tiền lớn, nhưng những lời này chưa kịp nói ra, đầu hắn đã không nghe theo khống chế.
"Thật ra anh không cần vất vả như thế cũng được, em có thể nuôi anh." Mặt Wangho hơi đỏ lên, không dám nhìn thẳng Sanghyeok: "Em... Em sẽ trồng rau! Có thể đi bán, lần trước mấy phu nhân còn nói rau của em rất ngon, muốn đặt hàng dài hạn đó!"
Sanghyeok hơi buồn cười, người ta khách sáo thôi mà cậu tin thật? Nếu không vì mặt mũi của tôi thì ai thèm để ý cậu?
"Nếu anh đồng ý về quê với em thì càng tốt, ở đó phong cảnh đẹp, chi phí cũng thấp, chắc chắn em có thể nuôi anh." Wangho nhìn chằm chằm ngón tay mình, càng nói giọng càng nhỏ.
"Tôi giàu hơn cậu nghĩ nhiều, đừng nhọc lòng nữa." Sanghyeok phát hiện đồ nhà quê lúc trước giờ đã trắng hơn rất nhiều, cuối cùng cũng giống một omega bình thường, mặt cũng sẽ đỏ.
Wangho gật đầu, cậu cũng không biết tại sao mình lại nói những lời này, "Em nói chơi chơi thôi, không quấy rầy anh nghỉ ngơi nữa."
Thấy Wangho muốn đi, Sanghyeok vội giữ chặt tay cậu lại, hắn nghi là bây giờ rượu mới bắt đầu phát tác, nếu không sao hắn lại thấy đầu nóng lên, còn cảm thấy lâng lâng như thế?
"Cậu muốn bán đồ ăn thì bán đi, để giá cao chút, chồng của mấy phu nhân đó không thiếu tiền, cũng coi như là giúp tôi giảm bớt gánh nặng."
"Vậy chắc là rất cao nhỉ?" Hai mắt Wangho sáng lấp lánh nhìn Sanghyeok.
"Cậu đi hỏi quản gia, anh ta sẽ sắp xếp giúp cậu." Sanghyeok ho nhẹ một tiếng, đã sớm quên sạch cơn tức giận vì vườn nhà mình bị biến thành vườn rau.
"Giờ em đi ngay!" Wangho hưng phấn muốn đi ra ngoài, lại bị Sanghyeok kéo lại, "Sao nữa vậy?"
"Để cậu ta nghỉ ngơi đi, ngày mai lại nói."
"Được, vậy anh cũng nghỉ sớm một chút, em về phòng đây." Wangho kiềm chế cảm giác sung sướng trong lòng, hoàn toàn không phát hiện Sanghyeok đang vô cùng tỉnh táo.
Đợi đến khi người đi ra ngoài rồi đóng cửa lại, sanghyeok mới thấy hơi ảo não, đáng lẽ phải giả vờ thêm một lát! Mới có lau mặt cho hắn thôi là xong việc rồi, hôm đó hắn đã phải ngủ với cậu ta hai tiếng đó! Quá mệt!
Sáng sớm hôm sau, Wangho thương lượng với quản gia lee chuyện bán rau, quản gia móc máy tính ra ấn lia lịa, mấy con số trên màn hình làm người ta hoa cả mắt, kết quả cuối cùng làm Wangho kinh ngạc há to miệng: "Cái giá này có cao quá không?"
"Không đâu, bọn họ có tiền." ông cười.
"Vậy tôi phải trồng nhiều hơn nữa, tổng cộng bán cho mười hộ gia đình, mỗi gia đình thu 50 ngàn, một năm là 500 ngàn!" Hai mắt Wangho hiện lên hai cái ¥.
"Không không không, cậu tính sai rồi." ông lắc ngón trỏ, "Không phải một năm 50 ngàn, là một tháng 50 ngàn."
"!!!"
Khi Sanghyeok cần cù phê duyệt tài liệu ở công ty, quản gia của hắn đang đưa vợ hắn đi phân phát hợp đồng đến từng nhà.
"lee tổng, điện thoại của luật sư tae."
"Nhận đi." Sanghyeok cho rằng taesung có chuyện công việc tìm mình, kết quả cuộc gọi vừa chuyển tiếp, bên kia đã phun xối xả.
"sanghyeok, gần đây trong nhà rất thiếu tiền à? Sao lại để chị dâu đi bán rau vậy? Còn bán đắt vậy nữa? Rau nhà mấy người làm bằng vàng hả?" hắn vốn đang ở nhà vui vẻ ôm bà xã, jaewan lão gia bỗng nhiên tới nhà đưa một bản hợp đồng làm hắn suýt tức hộc máu.
"......" Sanghyeok gượng gạo kéo cà vạt, "Cái đó, cậu ấy có định giá bao nhiêu thì cậu cứ ký tên là được, sau này tôi sẽ thanh toán toàn bộ."
Taesung nghe xong lập tức vui vẻ: "Thì ra là cậu đổi cách đưa tiền tiêu vặt cho chị dâu à! Hay lắm hay lắm! Tôi ký tên ngay."
"Sẵn tiện chào hỏi với mấy nhà khác giúp tôi."
"Đương nhiên rồi, đều là hàng xóm, chuyện này có là gì!" hắn cười đê tiện, làm chị kang đang ngồi sô pha cùng hắn cũng chịu không nổi phải hất tay hắn đi.
"Đừng để cậu ấy biết."
"Rõ rồi! Không ngờ cậu kết hôn vào lại tình thú như thế, kiến thức đã được tiếp thu! Chị dâu cũng quá đáng yêu mà, định khi nào có con đây? Cậu cũng già đầu rồi, con trai nhà tôi sắp đi mua nước tương được luôn rồi đấy."
Sanghyeok ngoài miệng nói không vội không vội, trong lòng lại nghĩ cậu đang đánh rắm à.
Buổi tối về đến nhà, Wangho gấp gáp báo với Sanghyeok rằng sự nghiệp bán rau của cậu đã đi vào quỹ đạo, cũng tỏ vẻ sẽ giao hết tiền kiếm được cho hắn.
"Theo tôi biết, đại đa số gia đình thường để vợ giữ tiền." quản gia đúng lúc chen miệng vào.
"Cậu cầm đi, đợi khi nào thiếu tiền tôi sẽ tìm cậu." Sanghyeok thản nhiên nói.
"Vậy em cất trước, sau này mình cùng xài." Wangho nâng niu tấm thẻ lão quản mới làm cho cậu như bảo bối.
"Cậu muốn xài cái gì thì cứ xài, muốn mua cái gì thì cứ mua, đều là một nhà cả." Sanghyeok nhìn thẳng vào TV đang chiếu phim máu chó.
jaewan xúc động rút khăn tay ra chấm khóe mắt, cuối cùng tiên sinh cũng biết nói tiếng người rồi.
Không biết có phải do Wangho ảo giác hay không, cậu cứ cảm thấy mình lại ngửi được mùi rượu ngày hôm qua, mùi rượu hòa lẫn với pheromone bạc hà của sanghyeok, nhất thời thấy hơi hơi lâng lâng.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co