Chương 15
Ánh nắng chiều nhuộm vàng khoảng sân nhỏ của căn nhà nằm giữa lòng thành phố đông đúc. Trái với sự náo nhiệt bên ngoài, không gian bên trong nhà Thành Huyền tĩnh mịch, yên ắng đến lạ kỳ, chỉ có tiếng lật sách sột soạt và tiếng hít thở đều đặn của hai người trên chiếc ghế sofa dài mềm mại đặt ở phòng khách nhìn ra khoảng sân nhỏ đầy nắng.
Thanh Kiều vẫn chưa về, cô vẫn tận hưởng kì nghỉ của mình ở một nơi nào đó, phía bên kia nữa vòng trái đất, nơi Thủ đô Buenos Aires.
Thành Huyền đang cuộn tròn người, lười biếng tựa đầu vào bờ vai vững chãi của Kiến Hạo trên sofa. Em chăm chú nhìn vào trang sách, thỉnh thoảng lại bật cười vì một tình tiết nào đó. Kiến Hạo một tay vòng qua ôm lấy eo em, kéo sát em vào lòng như muốn khảm người nhỏ bé này vào cơ thể mình, tay còn lại thì vô thức vuốt ve những lọn tóc mềm mại của người nhỏ.
" haha, anh coi này. làm như này có phải là quá ngốc rồi không " Thành Huyền bật cười, chìa trang sách lên cho hắn nhìn.
Kiến Hạo chỉ mỉm cười, một tay vòng qua ôm lấy eo Thành Huyền, kéo sát em vào lòng như muốn khảm người nhỏ bé này vào cơ thể mình. Lòng bàn tay ấm áp của hắn khẽ siết nhẹ, cảm nhận trọn vẹn sự hiện diện của Thành Huyền. Tay còn lại của Kiến Hạo lười nhác luồn vào mái tóc mềm của em, khẽ vuốt ve rồi lại quấn một lọn tóc nhỏ vào ngón tay mình. Mỗi động tác của hắn đều dịu dàng, chậm rãi như thể muốn kéo dài khoảnh khắc này mãi mãi.
Sau đó Kiến Hạo hơi nghiêng đầu, cúi xuống đặt một nụ hôn nhẹ lên vầng trán thanh tú rồi dời xuống chóp mũi của Thành Huyền. Giọng nói trầm thấp của hắn nồng đượm ý cười và sự cưng chiều dâng lên tận mắt.
" yên cho em đọc"
"Thành Huyền, em đọc sách cả buổi chiều rồi, mắt không mỏi sao? Có muốn ăn chút gì không? Để anh vào bếp làm món gì đó lót dạ cho em nha? "
Thành Huyền ngước mắt lên nhìn Kiến Hạo, đôi mắt trong veo ngập tràn ý cười lấp lánh dưới ánh nắng chiều.
Em khẽ gấp cuốn sách lại, đặt nó lên đùi rồi dụi đầu vào lồng ngực ấm áp của hắn sâu hơn. Vòng hai tay ôm lấy hông hắn, Thành Huyền hít một hơi thật sâu mùi hương gỗ quen thuộc trên áo Kiến Hạo rồi mới chậm rãi đáp.
" hmm... "
"Em chưa đói đâu. Chỉ muốn lười nhác ôm anh trên sofa thế này thôi. Thời tiết hôm nay dễ chịu quá, ở bên anh thế này làm em chẳng muốn động đậy chút nào."
" Đúng là...làm con mèo lười của anh còn hơn cắm đầu vào mấy thứ công việc đó. Mệt chết em. "
Kiến Hạo bật cười khẽ, lồng ngực hắn chấn động nhẹ theo nhịp cười khiến Thành Huyền đang áp má vào đó cũng cảm nhận rõ ràng. Hắn siết chặt vòng tay hơn một chút, ghé sát tai em thì thầm.
"Được, em muốn ôm bao lâu cũng được. Hôm nay anh hoàn toàn thuộc về em, không đi đâu cả. Cứ ngoan ngoãn làm con mèo lười biếng đi. "
Thành Huyền nghe hắn nói thì mỉm cười hạnh phúc, một tay khẽ đan lấy những ngón tay của Kiến Hạo.
"rõ ràng, hôm nào anh chả là của em."
Hai người cứ thế chìm đắm trong không gian yên bình tuyệt đối của riêng hai người, tận hưởng hơi ấm từ đối phương giữa lòng thành phố nhộn nhịp.
Rầm rầm!!
Bầu không khí lãng mạn, ngọt ngào như mật đường bỗng chốc bị đập tan tành bởi chuỗi tiếng động kinh hoàng ngoài cổng. Tiếng đập cửa dồn dập, thô bạo đến mức tưởng chừng như cánh cửa sắp bị dỡ tung ra đến nơi. Tiếp theo đó, một giọng hét oang oang quen thuộc, đầy sự phẫn nộ phát ra, phá nát sự yên tĩnh vốn có.
"Kiến Hạo! Thằng quỷ Kiến Hạo kia có nhà không? Mở cửa ngay cho tao! Mày chết ở xó nào rồi hả?"
" ha.. hả? "
Thành Huyền giật mình bật dậy trên sofa, suýt chút nữa là đánh rơi cuốn sách trên tay.
Trong khi đó, sắc mặt Kiến Hạo lập tức đen xì như đít nồi. Hắn tặc lưỡi một tiếng đầy bất lực, gương mặt tràn ngập vẻ khó chịu vì bị kẻ khác phá đám không gian riêng tư. Hắn nhíu mày, đành buông Thành Huyền ra, đứng dậy vò đầu bứt tóc một cách bực dọc đi ra mở cổng. Gã kia, Mã Đình cuối cùng cũng tìm đến tận đây.
" cái đéo gì? "
Kiến Hạo hậm hực bước ra, vừa rút then cài, mở cánh cửa ra thì Mã Đình đã như một mũi tên sộc thẳng vào nhà.
" mày còn thái độ cái gì hả thằng chó!" Gã bước qua khoảng sân gạch, lao thẳng vào phòng khách, mặt hằm hằm sát khí, đôi mắt trợn ngược, vừa đi vừa thở hồng hộc như vừa chạy marathon.
"Tại sao mày lại không liên lạc gì với tao gần hai tuần nay hả? Tao gọi WeChat không bắt máy, nhắn tin không rep. Mày bốc hơi đi đâu gần cả nửa tháng trời thế hả? Có biết tao tìm mày muốn điên người không?" Mã Đình quăng mạnh chiếc túi da nặng trịch xuống chiếc ghế sofa đơn đối diện, tiếng động vang lên khô khốc. Gã chống hai tay vào hông, chỉ thẳng mặt Kiến Hạo vừa đi vào mà gào lên bằng cái giọng oang oang.
Mã Đình ngồi phịch xuống chiếc ghế sofa đơn đối diện với Kiến Hạo và Thành Huyền. Lúc này, gã không còn chút dáng vẻ hung hăng như lúc mới đạp cửa xông vào nhà nữa.
Thành Huyền nghe gã lảm nhảm nảy giờ " ? "
Thấy em, trông gã xìu xuống hẳn, giống như một quả bóng bay to bự vừa bị ai đó rút hết sạch hơi, xẹp lép và tội nghiệp một cách nực cười. Mã Đình hai tay bưng ly trà hoa cúc nóng hổi mà Thành Huyền pha sẵn ban nảy, nhưng không uống ngay mà cứ lúng túng áp lòng bàn tay vào thành ly để tìm chút hơi ấm, hoặc có lẽ là để che giấu đi sự bối rối đang dâng lên tận mang tai.
" Mã Đình hả, sao hôm nay anh qua đây đột ngột vậy? " Thành Huyền thấy gã đến thì khó hiểu, em không biết tên này hôm nay dở dở ương ương thế nào, mặt mày thì hậm hực như giận dỗi cả thế giới. Còn đến đây đập cửa ầm ẩm làm gì không biết.
" à... hôm nay... "
" ? "
Gương mặt Mã Đình hết đỏ rồi lại mét. Gã nuốt nước bọt một cái ực, cổ họng trồi sụt, rồi lại đưa một bàn tay hộ pháp lên gãi gãi sau gáy, vò cho mái tóc vốn đã bù xù vì gió bụi đường phố nay lại càng trở nên rối tung rối mù như một cái tổ quạ.
Mã Đình khẽ liếc nhìn Kiến Hạo, thấy thằng bạn chí cốt của mình đang khoanh tay, nhướng cao đôi mày đầy vẻ đắc ý và chế giễu, gã lại càng thêm nhột nhạt. Gã hít một hơi thật sâu, cố lấy lại chút can đảm còn sót lại trong cái thân xác cao mét chín khổng lồ, ghé sát người về phía trước, hai khuỷu tay chống lên đùi, hạ giọng xuống đến mức nhỏ nhất có thể, cứ như thể đang chuẩn bị giao dịch một phi vụ mật quốc gia.
"Thì... chuyện là...Tao cũng biết tao thô lỗ, biết tao đường đột. Nhưng mà hai người phải hiểu cho cái thằng đang đứng bên bờ vực sinh tử như tao chứ."
" ? "
" đến cỡ đó " Kiến Hạo mỉa mai.
Mã Đình chậc một tiếng, đưa hai tay lên ôm lấy đầu, gục mặt xuống mặt bàn trà, rên rỉ một cách thảm thiết như một đứa trẻ bị giật mất kẹo. Gã ngẩng đầu lên, nhìn Thành Huyền bằng ánh mắt long lanh nước, tràn ngập sự khẩn cầu và hy vọng, hoàn toàn dẹp bỏ cái tôi của một gã đàn ông cao lớn.
"Thành Huyền ơi, em là cứu tinh duy nhất của cuộc đời anh lúc này! Thật ra...anh thích Chu Huân lắm. Anh muốn quay lại với em ấy! "
Kiến Hạo "... "
Hả?
Cái tên vừa thốt ra khỏi miệng Mã Đình khiến cả bầu không khí trong phòng khách lập tức rơi vào một khoảng lặng sững sờ, ngột ngạt đến mức nghe rõ cả tiếng gió thu thổi qua khe cửa.
Thành Huyền nhìn gã nảy giờ đang định cười khúc khích bỗng khựng lại, nụ cười tắt ngấm trên môi, đôi mắt mở to hết cỡ vì kinh ngạc. Em đứng hình mất vài giây, đầu óc quay cuồng, toàn bộ những suy nghĩ trong đầu như bị một luồng điện mạnh đánh trúng, đóng băng hoàn toàn.
Chữ "Chu Huân" vừa rồi cứ lặp đi lặp lại trong tai em như một trò đùa vô căn cứ.
" cái...cái gì?...anh bảo thích ai cơ, rồi muốn quay lại với ai? " Thành Huyền nghe mà say sẩm mặt mày, em cố gắng hỏi lại Mã Đình.
" Chu Huân ấy, là anh của em đó. Kim Chu Huân " Mã Đình thấy sự khò hiểu của em, nhanh chóng khẳng định lại.
" ? "
" thích... quay lại... Chu Huân...yêu nhau. Hai, hai người đã yêu nhau à? " Thành Huyền tự lẩm bẩm một mình, não bộ như muốn tạm ngừng hoạt động. Em hỏi quay ra hỏi Mã Đình, gã thấy thế thì gật đầu như gà mổ thóc.
" ... "
Thành Huyền bắt đầu lục lọi lại toàn bộ ký ức của mình, tua chậm lại những lần hội bạn tụ tập trước đây. Rõ ràng, Mã Đình và Chu Huân mới chỉ gặp nhau cách đây chưa lâu thông qua một đám cưới của Thanh Kiều. Đếm đi đếm lại số lần chạm mặt chung của cả hai cũng chỉ trên đầu ngón tay, nói thẳng là 2 lần duy nhất. Mà quan trọng nhất là, mỗi lần có mặt đông đủ mọi người, em nhìn kiểu gì cũng không thấy hai người họ có vẻ gì là thân thiết hay có phản ứng hóa học nào của một cặp đôi.
Họ chỉ chào hỏi nhau vài câu xã giao lạnh nhạt, thậm chí không khí giữa cả hai còn có phần hơi gượng gạo, xa cách, giống như hai người lạ buộc phải ngồi chung một bàn. Có lần ở đám cưới của chị gái, Thành Huyền thấy Chu Huân còn cố tình chọn vị trí ngồi xa Mã Đình nhất có thể. Thái độ của anh với gã cũng không tốt mấy. Em khi đó còn tưởng hai người họ ghét không hợp tính nhau hay gì.
Giờ đùng một cái bảo yêu nhau là yêu như nào.
Thành Huyền quay sang nhìn Kiến Hạo bằng ánh mắt đầy dấu chấm hỏi, tìm kiếm một sự xác nhận, rồi lại quay sang nhìn chằm chằm vào Mã Đình. Đôi môi em mấp máy, mất một lúc lâu mới tìm lại được giọng nói của mình, thanh âm run run vì quá đỗi ngỡ ngàng.
"Anh..anh và anh Chu Huân từng yêu nhau á? Hai người yêu nhau từ bao giờ? Sao em không biết một chút gì luôn thế? Em thấy hai người gặp nhau chưa được bao lâu, lần ở biển còn chẳng thèm nhìn mặt nhau chứ đừng nói là nói chuyện, nhìn chẳng thân tí nào... Sao tự nhiên một cái anh lại biến thành người yêu cũ muốn xin quay lại rồi?"
" Hai người rốt cuộc là đang chơi trò gì sau lưng em vậy?"
"... "
Nghe đến đây, Thành Huyền uất ức xoay phắt người sang phía Kiến Hạo. Nhưng vừa nhìn thấy biểu cảm trên gương mặt hắn, em lập tức khựng lại. Khác với sự bàng hoàng tột độ của em, Kiến Hạo hoàn toàn không có một chút gì gọi là ngạc nhiên. Hắn vẫn thản nhiên ngồi tựa lưng vào ghế, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý, ánh mắt nhìn Mã Đình vừa có chút chế giễu vừa có chút thông suốt.
Cảnh tượng đó giống như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu Thành Huyền. Em nheo mắt, giọng điệu từ ngơ ngác chuyển sang nghi ngờ, rồi dần trở nên nguy hiểm.
"Kiến Hạo... anh biết từ trước rồi đúng không?" em gằn giọng lên.
" ha... Hả"
Kiến Hạo đang đắc ý bỗng cảm nhận được luồng sát khí lạnh sống lưng từ người bên cạnh truyền sang. Hắn liếc nhìn biểu cảm xù lông của mèo nhỏ nhà mình, nụ cười trên môi lập tức cứng đờ. Hắn nuốt nước bọt, vội vàng xua tay giơ hai thế phòng thủ.
"Từ từ đã... "
"...Thành Huyền, nghe anh giải thích đã. Thật ra anh cũng mới biết trước em không lâu đâu, chính xác là cái hôm thằng Mã Đình say bét nhè rồi gọi anh ra bar ấy. Anh tính nói với em rồi, nhưng quên mất. Với...với sợ nói ra làm em khó xử với Chu Huân..."
"Quên à? anh cái gì cũng có thể quên dễ dàng vậy?" Thành Huyền khoanh tay trước ngực, giận dỗi nhích người ra xa Kiến Hạo một chút, quay mặt đi chỗ khác.
"Thành Huyền ơi anh lạy em, lỗi là tại anh hết! Em có giận thì trút hết lên đầu anh đây này, đừng giận Kiến Hạo tội nghiệp nó. Bây giờ anh bức bối lắm rồi, em cứu anh trận này với, không có em quân sư thì anh với Chu Huân toang thật sự đấy!" Mã Đình thấy tình hình chiến sự bên phía kia bắt đầu căng thẳng, gã sợ mình chưa kịp dỗ được Chu Huân thì đã làm sập luôn cái nhà này mất. Gã vội vàng dập đầu lia lịa về phía Thành Huyền.
Kiến Hạo cũng vội vàng xích lại gần, mặt dày vòng tay ôm lấy eo Thành Huyền, cúi đầu dúi vào cổ em dỗ dành nũng nịu. " anh sai rồi, anh không nên giấu em. Em phạt anh thế nào cũng được, nhưng đừng giận anh mà. Bây giờ chúng ta cùng hợp lực xử tội thằng Mã Đình trước được không em?"
Cái gì! Xử tội ai?
Mã Đình nghe thấy hắn nói thì vội ngẩng đầu, gã định chửi thì chợt nhìn thấy cảnh tượng kia, lập tức trợn tròn mắt, ủa vãi chưởng? Vãi! Vãi! Vãi! Vãi Kiến Hạo?
Gã tự nhẩm trong lòng, hình như Kiến Hạo kết hôn với Thanh Kiều mới đây không lâu. Hắn bây giờ đã công khai lén lút với em vợ mình như này rồi à? Thì Mã Đình cũng biết, Kiến Hạo cưới Thanh Kiều cũng là cái mục đích gì đó của mình. Nhưng mà cái tốc độ mềm lòng của Thành Huyền... Không phải là quá nhanh rồi sao?
Em không để ý đến tình cảnh hiện tại, vẫn vô tư để Kiến Hạo làm càn.
Thành Huyền nhìn Mã Đình ban nảy ôm gối khóc lóc thảm thương, lại nhìn Kiến Hạo hắn đang không ngừng cọ cọ dỗ dành mình, Thành Huyền vừa giận vừa buồn cười, khẽ thở dài một tiếng bất lực.
Mã Đình sau một lúc định thần, gã nhìn thấy Thành Huyền đã nguôi giận đôi chút, mặc kệ chuyện hai người, liền chớp lấy thời cơ để lấy công chuộc tội. Gã ngồi ngay ngắn lại, hai tay vẫn ôm khư khư chiếc gối tựa, bắt đầu chậm rãi kể lại ngọn ngành câu chuyện bằng một giọng điệu vừa bồi hồi vừa đầy hối hận.
"Thật ra, mọi chuyện bắt đầu từ cái đêm hôm đó..." Mã Đình liếc nhìn Kiến Hạo một cái, như để tìm kiếm sự đồng lõa.
Kiến Hạo thấy gã nhìn mình, liền quay đi chỗ khác. Ý là tao không biết. Đừng nhìn. Cảm ơn.
" ... "
"Hôm ấy, anh gọi Kiến Hạo đi bar giải sầu. Một hôm trước đó cũng là hôm mà Chu Huân bảo chia tay anh, anh thật sự cũng không biết làm sao, nói bao nhiêu em ấy cũng không cho anh biết lý do là gì. Bất quá nên mới gọi nó ra than thở, Kiến Hạo nó nghe anh nói cũng lắc đầu chịu thua, rồi cũng bảo bày cách cho anh các thứ. "
Mã Đình mím môi lại, thở dài nói tiếp.
" rồi như em cũng biết đó, hai đứa anh say bí tỉ ra, có biết trời trăng gì. Rồi đầu óc lơ mơ thế nào anh gọi Chu Huân ra đón, giờ anh mới biết mình gọi cho em ấy cả chục cuộc, đêm hôm rồi, ai không bực mới là lạ. Vậy mà người ta đến thật... "
Nói đến đây, Mã Đình khẽ liếc nhìn Thành Huyền, thấy em đang gật gù nhớ lại, gã mới dám dán chặt mắt vào ly trà hoa cúc kể tiếp.
"Lúc em và Chu Huân bước vào bar, hai đứa anh đã lảo đảo ngồi không vững rồi. Anh nhớ mang máng em là vừa đỡ nó lên vừa cằn nhằn. Anh thấy em ấy đến thì vui mừng phải biết, nên làm mấy thứ khá khó coi, nhớ lại lúc đấy Chu Huân cũng chửi anh nữa." Mã Đình ngẩn người kể lại, khóe môi còn mang chút ý cười.
"Trên đường về, anh được Chu Huân dìu ra xe. Anh thì cứ lảm nhảm, bám chặt lấy eo em ấy không chịu buông, còn Chu Huân thì cứ im lặng chịu đựng, thỉnh thoảng mới gắt lên bảo anh đi đứng cho cẩn thận."
" Thì em biết đó, em ấy tất nhiên không biết nhà anb ở đâu rồi, lúc đấy anh còn không nhớ nỗi nữa cơ mà. Sau thì Chu Huân đành phải đưa amh về nhà em ấy thôi. "
"Về đến nhà của Chu Huân, em ấy vất vả lắm mới vác được cái thằng say mướt này lên giường trong phòng. Rồi mang cho anh thêm cốc nước giải rượu, uống xong đầu óc cũng tỉnh táo lên chút. "
" Không biết sao nữa, lúc ẻm định quay lưng bỏ ra phòng khách ngủ ngay lập tức...chắc lúc đó cơn say vẫn còn kích thích, anh chẳng biết lấy đâu ra lòng can đảm, liền chộp lấy cổ tay em ấy rồi kéo mạnh một cái. Chu Huân mất đà, ngã nhào lên người anh. Giữa không gian tối om của căn phòng, ngửi thấy mùi nước hoa quen thuộc pha lẫn chút hơi lạnh của gió đêm, anh đã không kìm lòng được mà ghé sát lại... hôn một cái...."
Thành Huyền nghe đến đây liền ồ lên một tiếng, hai mắt mở to đầy phấn khích, bao nhiêu sự giận dỗi ban nãy bay biến sạch sành sanh. Em lập tức dịch lại gần, chăm chú lắng nghe không bỏ sót một chữ nào.
" sao... sao nữa? "
Nhưng ngay sau đó, gương mặt Mã Đình lại méo xệch đi khi kể tiếp.
" haiz, Chu Huân đứng hình mất một giây, rồi lập tức nổi cáu, thẳng tay đẩy mạnh anh ra. Em ấy tức giận mắng anh là đồ điên, đồ lợi dụng lúc say để làm càn, rồi đùng đùng bỏ ra ngoài phòng khách khóa chặt cửa lại, bỏ mặc anh một mình trong phòng... "
" ừ, cũng đáng đời. " Kiến Hạo bật cười, nói.
"Đúng luôn. Đáng đời anh lắm, ai biểu anh lợi dụng lúc say làm xằng làm bậy, hèn gì anh Chu Huân không nổi cáu mới lạ!".Thành Huyền nghe đến đây thì không nhịn được nữa, liền cầm chiếc gối tựa bên cạnh đập thẳng vào người Mã Đình, vừa bực vừa buồn cười mắng.
Mã Đình ôm lấy chiếc gối che trước ngực, ấm ức nghiêng đầu, vẻ mặt dở khóc dở cười đầy tủi thân. Gã nhìn Thành Huyền, rồi lại liếc sang Kiến Hạo, giọng điệu chuyển từ mếu máo sang hoang mang tột độ. Gã hạ giọng, thắc mắc hỏi với vẻ mặt vô cùng nghờ nghệch.
"Nhưng mà... Em có biết cái điều vô lý nhất là gì không? Tụi anh mới chính thức gật đầu yêu nhau được đúng ba ngày... tự nhiên đùng một cái Chu Huân bảo chia tay! Ba ngày đấy! Yêu đương cái kiểu gì mà ngắn ngủi như một cái chớp mắt vậy? Anh nghĩ nát óc cả tuần nay rồi mà vẫn không hiểu nổi mình đã làm sai cái gì nữa!"
" ba ngày á? " Thành Huyền thấy khó tin nên hỏi lại.
" chứ sao, hôm anh kể cho Kiến Hạo nói nó còn bày đặt khinh bỉ anh nữa cơ, bộ ba ngày không đáng quan trọng sao! " Mã Đình lườm Kiến Hạo một cái gã bắt đầu kể tội với em.
" rồi rồi "
Nhìn bộ dạng dở khóc dở cười, vừa đáng thương vừa đáng ghét của gã, Thành Huyền không nhịn được mà đưa tay lên che miệng cười khúc khích, còn Kiến Hạo thì chỉ biết lắc đầu, ném cho Mã Đình một cái gối tựa sofa vào người để cắt ngang tràng kể khổ dài như sớ văn ấy.
"... Thế nên giúp anh đi " Mã Đình nhìn em đầy khẩn cầu.
Thành Huyền nhìn vẻ thành khẩn của Mã Đình mà thở dài, chắc có lẽ em nên làm gì đó rồi .
" haiz...thật ra em cũng không làm gì được đâu. Em thấy cái cuộc tình này của hai người nó cứ cấn cấn thế nào ấy, anh Chu Huân thì em không rõ, cũng không biết anh ấy yêu đương cái kiểu gì. Thôi, thấy anh như thế thì để em xem sao vậy, cùng lắm chỉ là cho anh gặp được Chu Huân thôi...Còn việc anh ấy có hết giận anh không thì em bó tay. "
" được được, chỉ cần gặp Chu Huân là đủ rồi!!" Mã Đình như vớ được vàng, vội lao đến nắm chặt tay Thành Huyền.
" để em gọi anh ấy xem" Thành Huyền không để ý đến gã, tay kia lấy điện thoại trên bàn lên tìm số Chu Huân.
" BỎ RA COI!" Kiến Hạo hắn thấy thì vội vàng giật tay Mã Đình ra, hắn nắm lấy tay gã như thể muốn bóp nát. Giương mặt hầm hầm.
Mã Đình chợt nhìn chằm chằm Kiến Hạo, trên mặt gã như thể hiện thừ lừ hai chữ:"mày khá". Gã rất thán phục cái khả năng dỗ dành kia của hắn, cái chuyện của Kiến Hạo vừa to vừa phức tạp. Ban đầu Mã Đình cũng không nghĩ Kiến Hạo có thể làm lành lại với em, có lẽ là Thành Huyền quá dễ dãi đi. So lại mỗi một chuyện cỏn con đó của gã với Chu Huân lại không giải quyết được? Mã Đình càng nghĩ càng thấy tự tin hơn, môi miệng cười hoác ra tận mang tai.
Kiến Hạo " ?? "
" Tao, cho, phép, chưa ?" hắn mỉm cười, gằn từng chữ qua cổ họng.
#)¢£÷€¢^€℅℅€#
Thành Huyền tìm tên anh rồi nhấn gọi, máy reo chưa đầy ba tiếng thì Chu Huân đã bắt máy. Em cũng không bất ngờ lắm, Chu Huân thì lúc nào cũng rãnh rỗi nên đây là chuyện hết sức bình thường.
" anh Chu Huân à " Thành Huyền nói, sau đó quay qua hai con người đang còn cải cọ kia, em lườm một cái rồi đưa tay lên miệng ra hiệu im lặng.
" ừm, anh đây "
" qua chỗ em một chút được không? ờm... em có... em muốn gặp anh một chút. " Thành Huyền ngập ngừng nói, em cũng không biết phải làm sao. Nếu Chu Huân thật sự không thích Mã Đình thì em đang gây chuyện cho anh, nhưng theo như thái độ của gã thì chắc đây không phải trò đùa. Ít nhất là ở phía Mã Đình.
" giờ hả, cũng tối rồi. Hay để mai sáng rồi anh qua sau. " Chu Huân có chút khó hiểu, Thành Huyền thì không bao giờ gọi anh qua mà chưa báo trước thế mày, mà đến đột ngột em cũng không thích.
Thành Huyền bật loa ngoài, nên Mã Đình và Kiến Hạo đều nghe được hết. Gã vừa nghe thấy Chu Huân bảo mai mới qua liền hối lắc đầu với Thành Huyền, em hiểu ý liền nói với Chu Huân qua điện thoại.
" không cần đâu ạ... anh cứ... cứ qua bây giờ đi. Em chỉ mượn anh chút thời gian thôi. "
" cái gì mà đòi nằng nặc thế, thôi đuợc rồi. Giờ anh qua.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co