ep 5
Ami không lùi bước, ngẩng cao đầu nhìn thẳng vào mắt Jungkook. Cô nhếch môi cười lạnh, bất ngờ quay người lao vút ra phía cửa với tất cả sức bình sinh, không một chút do dự
"Anh nghĩ giam cầm được tôi cả đời sao? Để xem hôm nay đôi chân này của tôi hay tai mắt của anh nhanh hơn!"
Ami vừa dứt lời, tiếng cười khẩy trầm đục của Jungkook vang lên giữa không gian tĩnh mịch. Cô không chần chừ, quay lưng lao vút về phía cửa. Đôi bàn tay run rẩy vừa chạm vào nắm đấm cửa, một lực mạnh bạo từ phía sau đã giật phắt cô trở lại. Jungkook ép chặt cô vào tường, bàn tay rắn chắc bóp cằm cô, ép cô phải nhìn thẳng vào ánh mắt tối tăm, lạnh lẽo như dã thú của anh.
"Thoát sao? Để xem cô mạnh miệng được bao lâu,"
anh thì thầm, giọng nói nhẹ tênh nhưng chứa đầy sát khí.
Jungkook không nói thêm một lời nào nữa. Ánh mắt anh tối sầm lại, lạnh lẽo đến đáng sợ. Anh bước tới, thô bạo chộp lấy cổ tay Ami rồi thẳng tay lôi xềnh xệch cô đi mặc cho cô ra sức vùng vẫy . Tiếng bước chân dồn dập vang lên dọc hành lang vắng lặng, cuối cùng dừng lại trước một căn phòng biệt lập ở góc khuất của biệt thự.Anh đẩy mạnh cô vào trong. Căn phòng trống trơn, lạnh lẽo với ô cửa sổ nhỏ bị đóng chặt bằng những thanh sắt kiên cố.
"Từ nay, đây là chỗ của cô,"
Jungkook buông một câu lạnh tanh rồi quay lưng khóa trái cửa, phớt lờ tiếng đập cửa tuyệt vọng của cô.
Những ngày tháng sau đó chính là chuỗi địa ngục trần gian đối với Ami. Jungkook biến cô thành một kẻ hầu hạ không hơn không kém trong căn biệt thự rộng lớn.
Mỗi ngày từ tờ mờ sáng, Ami đã bị quản gia đánh thức để bắt đầu chuỗi công việc nặng nhọc. Đôi bàn tay vốn mềm mại nay phải tự tay chà rửa những bậc thang đá buốt giá, dọn dẹp khu vườn rộng hàng trăm mét vuông dưới cái nắng gắt hay những trận mưa xối xả. Cả ngày làm việc kiệt sức, nhưng bữa ăn của cô chỉ là vài mẩu bánh mì khô khốc và bát canh thừa.Đêm đến, cô lại bị nhốt vào căn phòng tối tăm, một mình chịu đựng những cơn đau nhức hành hạ khắp cơ thể. Sự giam cầm nghiêm ngặt cùng khối lượng công việc quá sức khiến Ami gầy rộc đi, đôi mắt tràn ngập tia máu và làn da tái nhợt vì kiệt quệ. Jungkook muốn dùng sự khổ cực này để bẻ gãy đôi cánh của cô
Sau những trận đòn roi tinh thần và thể xác kiệt quệ, Ami hiểu rằng việc khóc lóc hay phản kháng trực diện lúc này chỉ là tự sát. Cô lau khô giọt nước mắt cuối cùng, ép bản thân phải nuốt chửng mọi uất hận vào sâu trong lòng. Ami bắt đầu im lặng. Cô không còn khóc, không còn van xin, cũng không nhìn Jungkook bằng ánh mắt cầu khẩn nữa.Mỗi ngày, cô lẳng lặng thức dậy từ sớm, cam chịu cúi đầu làm mọi công việc nặng nhọc được giao. Dù đôi bàn tay có rớm máu vì dọn dẹp, dù tấm lưng có đau nhức đến mức không thể đứng thẳng, gương mặt cô vẫn phẳng lặng như mặt hồ không chút gợn sóng. Sự ngoan ngoãn đột ngột này khiến đám người hầu và quản gia trong nhà bắt đầu lơi lỏng cảnh giác.Nhưng sâu trong đôi mắt vô hồn ấy, đốm lửa căm hận chưa từng tắt, nó chỉ đang âm ỉ cháy đợi ngày thiêu rụi tất cả. Mỗi lần Jungkook đi ngang qua hoặc nhìn cô với ánh mắt đắc thắng của một kẻ bề trên, Ami lại âm thầm khắc sâu từng nỗi nhục nhã này vào tim. Cô đang diễn kịch. Cô giả vờ thần phục, giả vờ bị bẻ gãy ý chí chỉ để đổi lấy sự tự do đi lại trong căn biệt thự. Ánh mắt cô bắt đầu âm thầm quan sát: lịch trình di chuyển của Jungkook, thời gian đổi ca của vệ sĩ, và những góc khuất mà camera giám sát không thể chiếu tới. Ami biết rõ, cô chỉ có duy nhất một cơ hội để trốn thoát, và khi ngày đó đến, cô sẽ khiến anh phải trả giá đắt cho những gì đã gây ra.
Là một người đứng đầu hắc bang, Jungkook vốn sở hữu sự thông minh, nhạy bén và giác quan nhạy cảm hơn người. Sự phục tùng quá mức của Ami không hề qua mắt được anh. Trái lại, nó nhen nhóm trong lòng anh một sự nghi ngờ tột độ. Một con mèo hoang từng bất chấp tất cả để bỏ chạy, nay lại có thể ngoan ngoãn quỳ dưới chân anh dọn dẹp mà không một lời oán thán? Sự im lặng này không phải là khuất phục, mà là sự tĩnh lặng trước một cơn bão lớn.Đêm muộn, Jungkook đẩy mạnh cửa bước vào phòng Ami. Tiếng động lớn vang lên giữa đêm tĩnh mịch, nhưng Ami đang ngồi trên chiếc giường gỗ lạnh ngắt chỉ khẽ chớp mắt, không hề tỏ ra sợ hãi. Anh sải bước tới, thô bạo túm lấy tóc cô nắm chặt cảm giác như muốn rách da đầu của cô mà ép cô phải ngửa mặt lên nhìn mình.
"Cô đang mưu tính cái gì?"
Jungkook rít qua kẽ răng, đôi mắt sắc lẹm như muốn nhìn thấu tâm can cô.
"Sự ngoan ngoãn này là sao? Đừng tưởng tôi không biết cô đang giả vờ!"
Ami nhìn thẳng vào gương mặt giận dữ của người đàn ông trước mặt. Trái tim cô sục sôi thù hận, nhưng ánh mắt cô lại trống rỗng, vô hồn như một con búp bê đứt dây. Cô khẽ mấp máy đôi môi khô khốc, giọng nói khàn đặc nhưng phẳng lặng đến đáng sợ
"Chẳng phải đây là điều anh muốn sao, Jeon Jungkook? Anh muốn tôi ngoan ngoãn, tôi làm theo rồi. Giờ anh lại muốn tôi phải khóc lóc cầu xin anh à?"
Câu trả lời bình thản của cô như mồi lửa châm vào cơn thịnh nộ của Jungkook. Bàn tay anh siết chặt hơn, khiến da đầu cô đau nhói, nhưng Ami vẫn không hề né tránh, khóe môi cô thậm chí còn nở một nụ cười lạnh đầy thách thức ẩn giấu ngầm bên trong.
Jungkook từ từ nới lỏng lực tay, thẳng người dậy rồi lạnh lùng hất tóc cô ra như thể vừa chạm vào một thứ đồ chơi đã phiền phức. Anh rút khăn tay lau sạch những ngón tay mình, đôi mắt sắc lẹm vẫn không rời khỏi gương mặt tái nhợt của Ami .Không một lời thừa thãi, anh rút điện thoại ra ngay trước mặt cô và bấm số gọi. Giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực vang lên trong không gian tĩnh mịch
"Tăng cường gấp đôi lực lượng canh gác xung quanh khu vực phòng của cô ta. Bất kể ngày hay đêm, một con ruồi cũng không được lọt qua. Nếu để cô ta biến mất khỏi tầm mắt dù chỉ một giây, các người tự biết hậu quả"
Ngắt máy, Jungkook ném cái nhìn cảnh cáo cuối cùng về phía Ami rồi quay lưng bước thẳng ra ngoài, tiếng khóa cửa rầm một tiếng khô khốc vang lên
Ami ngồi sụp xuống giường, hai tay siết chặt đến mức run rẩy. Kế hoạch trốn thoát vốn đã khó khăn, nay trước sự cẩn mật và nhạy bén của Jungkook lại càng trở nên bế tắc. Chiếc lồng giam giờ đây đã được gia cố bằng những lớp xiềng xích vô hình nhưng dày đặc hơn gấp bội
Sáng hôm sau, Ami thức dậy từ sớm khi những tia nắng đầu ngày còn chưa kịp sưởi ấm căn phòng. Theo thói quen, cô bước nhanh ra phía cửa để bắt đầu một ngày làm việc nặng nhọc như thường lệ. Thế nhưng, khi bàn tay cô vừa chạm vào tay nắm và dùng lực vặn, cánh cửa vẫn bất động.Ami nhíu mày, cố gắng xoay mạnh tay nắm cửa thêm vài lần nữa, nhưng phản hồi lại cô chỉ là những tiếng "cạch cạch" khô khốc của ổ khóa. Cửa đã bị khóa trái từ bên ngoài.Lòng Ami thắt lại, một cảm giác bất an ập đến. Cô dùng cả hai tay bấu chặt lấy tay cầm, dùng hết sức bình sinh để giật, rồi lại dùng vai ra sức thúc mạnh vào cánh cửa gỗ dày cộm. Cho dù cô có cố gắng thế nào, có dùng bao nhiêu sức lực, cánh cửa kiên cố ấy vẫn đóng chặt, nhốt cô hoàn toàn trong không gian chật hẹp, ngột ngạt này.Sự nhạy bén của Jungkook tối qua không phải là lời đe dọa suông. Anh không chỉ tăng cường người canh gác, mà đã chính thức tước đi chút quyền tự do đi lại ít ỏi cuối cùng của cô. Giờ đây, cô không còn là một kẻ hầu hạ được đi lại trong biệt thự nữa, mà đã hoàn toàn trở thành một tù nhân bị giam cầm biệt lập.
Sự kiên cường gượng ép suốt bao lâu nay hoàn toàn sụp đổ trước cánh cửa khóa trái. Ami bất lực khuỵu rạp xuống nền nhà lạnh ngắt, đôi bàn tay rớm máu vì cào cấu tay nắm cửa giờ buông thõng vô lực.Bao nhiêu tủi nhục, đớn đau và uất hận dồn nén qua những ngày tháng làm việc kiệt sức, bị hành hạ cả thể xác lẫn tinh thần, lúc này như vỡ òa ra. Cô không thể nhẫn nhịn được nữa. Ami ôm lấy gương mặt gầy rộc của mình rồi oà khóc nức nở. Tiếng khóc nghẹn ngào, đau đớn vang lên trong căn phòng trống trải, xé toạc sự tĩnh mịch của buổi sớm mai. Cô khóc cho sự bất lực của bản thân, khóc cho chiếc lồng giam tăm tối không có lối thoát, và khóc cho số phận sống không bằng chết mà người đàn ông tàn nhẫn kia đã áp đặt lên cuộc đời cô.
Bên ngoài hành lang, hai tên vệ sĩ cao lớn đứng canh cửa vẫn giữ gương mặt lạnh lùng, hoàn toàn ngó lơ tiếng khóc xé lòng của cô gái nhỏ bên trong theo đúng lệnh của ông chủ.
Tiếng khóc nghẹn ngào nhỏ dần rồi tắt hẳn, chỉ còn lại những tiếng nấc nghẹn uất nghẹn trong cổ họng. Ami ngồi thẫn thờ trên nền nhà lạnh ngắt, lưng tựa vào cánh cửa khóa chặt, đôi mắt sưng mọng nhìn trân trân vào khoảng không vô định.Trong bóng tối của sự tuyệt vọng, tâm trí cô vô thức tìm về một khoảng trời bình yên duy nhất trong quá khứ. Cô nhớ đến Gun-Woo.Gun-Woo là người duy nhất mang đến cho cô một chút hơi ấm giữa cuộc đời đầy rẫy giông bão này. Ami vốn sinh ra trong một gia đình đổ vỡ, từ nhỏ đã phải gánh chịu những tổn thương sâu sắc từ sự rạn nứt của cha mẹ. Giữa lúc cô cô độc và yếu đuối nhất, Gun-Woo đã xuất hiện như một tia nắng ấm áp. Anh không chê bai hoàn cảnh của cô, ngược lại luôn dịu dàng che chở, dang rộng vòng tay giúp đỡ cô vượt qua những ngày tháng tăm tối nhất. Nghĩ đến nụ cười hiền hậu và ánh mắt ngập tràn bao dung của Gun-Woo, trái tim Ami thắt lại vì đau đớn. Sự ấm áp ít ỏi mà anh từng gom góp cho cô, giờ đây đã bị sự tàn nhẫn của Jungkook nghiền nát không thương tiếc.
Sự ấm áp từ ký ức về Gun-Woo vừa tan biến, thực tại tàn khốc lại ập về bóp nghẹt lồng ngực Ami. Ngay khi cái tên Jungkook lướt qua tâm trí, dòng máu trong người cô như sôi lên. Đôi mắt sưng mọng vì khóc dần mất đi sự yếu đuối, thay vào đó là một tia nhìn sắc lẹm, tràn ngập sự căm hận thấu xương tủy.Cô nhìn chằm chằm vào cánh cửa gỗ trước mặt, như thể ánh mắt ấy có thể đâm xuyên qua lớp gỗ dày để găm thẳng vào người đàn ông tàn nhẫn kia.Chính anh ta đã tự tay đập nát cuộc sống bình yên của cô. Chính anh ta đã dùng quyền lực để giam cầm, hạ nhục và biến cô thành một cái xác không hồn trong ngôi mộ sống này. Ami siết chặt nắm tay đến mức móng tay găm sâu vào da thịt, rỉ máu. Sự cam chịu bấy lâu nay hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho một ý chí trả thù mãnh liệt. Cô thề với lòng mình, dù có phải trả một cái giá đắt đến thế nào, cô cũng sẽ khiến Jeon Jungkook phải nếm trải nỗi đau đớn gấp trăm ngàn lần những gì anh ta đã gây ra cho cô.
Một hồi lâu sau, khi mặt trời đã lên cao, tiếng xích sắt loảng xoảng trước cửa phòng vang lên phá tan sự im lặng ngột ngạt. Cánh cửa dày cộm mở ra, một tên vệ sĩ lạnh lùng bước vào, đặt vội khay thức ăn xuống chiếc bàn gỗ nhỏ rồi nhanh chóng quay người bước ra ngoài.Cánh cửa một lần nữa đóng sầm lại, tiếng khóa trái khô khốc vang lên đầy tàn nhẫn. Lại một lần nữa, cô bị giam cầm trong bóng tối.Ami nhìn chằm chằm vào khẩu phần ăn trên bàn. Đó chỉ là một bát cháo trắng loãng và một ly nước lọc ngả màu. Jungkook dường như muốn dùng cách này để vắt kiệt chút sức tàn cuối cùng của cô. Thế nhưng, thay vì khóc lóc hay hất đổ khay thức ăn như trước, Ami lại chậm rãi đứng dậy. Đôi mắt cô loé lên sự căm hận lạnh lùng. Cô hiểu rằng, muốn trả thù Jungkook, muốn trốn thoát để gặp lại Gun-Woo, cô buộc phải sống. Ami bưng bát cháo lên, ép bản thân phải nuốt từng thìa một dù cổ họng đắng ngắt. Cô cần sức lực để chuẩn bị cho một cuộc chiến dài hạn.Đặt bát cháo trống không xuống , Ami tựa lưng vào tường để nghỉ ngơi. Thế nhưng, chỉ một lát sau, cô bỗng nhận ra cơ thể mình có những dấu hiệu bất thường vô cùng đáng sợ.Đầu tiên là một cảm giác tê dại chạy dọc từ đầu lưỡi xuống đến cổ họng. Tiếp theo đó, lồng ngực cô thắt lại, nhịp tim đập nhanh liên hồi một cách hỗn loạn. Ami cố gắng đứng dậy để đi đến cánh cửa để cầu cứu nhưng đôi chân cô hoàn toàn bủn rủn, không còn một chút sức lực nào để nâng đỡ cơ thể. Cô ngã quỵ xuống sàn nhà, tầm nhìn bắt đầu mờ đi, mọi cảnh vật xung quanh nhòe nhoẹt và đảo lộn. Khắp các cơ khớp đau nhức dữ dội như có hàng ngàn mũi kim châm, khiến cô ngay cả việc nhấc một ngón tay cũng trở nên bất khả thi.
Trong cơn mê man u uất, ý thức của Ami đột ngột bị đánh thức bởi một âm thanh lạ. Tiếng nước chảy róc rách từ trong phòng tắm vang lên mỗi lúc một rõ, xua tan đi sự tĩnh mịch đáng sợ. Có người đang tắm ở bên trong.Ami loạng choạng, cố gắng dùng chút sức tàn cuối cùng để hé mở đôi mi nặng trĩu. Thế nhưng, đập vào mắt cô không phải là bốn bức tường bong tróc, lạnh lẽo của căn phòng giam tăm tối lúc trước. Cô bàng hoàng nhận ra mình đang nằm sõng soài trên nền đá cẩm thạch bóng loáng, xung quanh là một không gian xa hoa, lộng lẫy đến ngợp thở với ánh đèn chùm pha lê lấp lánh và nội thất đắt đỏ.Jungkook đã mang cô ra khỏi căn phòng giam bẩn thỉu kia, nhưng không phải vì lòng thương hại. Việc đưa cô đến phòng ngủ chính của anh, kết hợp với tiếng nước chảy trong phòng tắm, như một lời khẳng định ngầm rằng một chương địa ngục mới, mang tính chiếm hữu và tàn khốc hơn gấp bội, chuẩn bị bắt đầu.Tiếng nước chảy trong phòng tắm đột ngột tắt hẳn. Vài giây sau, cánh cửa kính mờ chậm rãi mở ra, mang theo một luồng hơi nước ấm nóng tràn vào phòng.Jungkook bước ra với chiếc áo choàng tắm lụa màu đen hờ hững, để lộ khuôn ngực săn chắc và những giọt nước còn đọng lại trên làn da nam tính. Mái tóc ướt được anh vuốt lên càng làm tăng thêm nam tính vẻ hoang dại và nguy hiểm. Anh không vội bước tới, chỉ đứng tựa lưng vào thành cửa, khoanh tay trước ngực và cúi xuống nhìn Ami bằng ánh mắt tà mị, đầy vẻ cợt nhả và chiếm hữu."Tỉnh rồi sao?" Jungkook nhếch môi cười lạnh, chất giọng trầm khàn vang lên giữa căn phòng xa hoa. "Trò chơi trốn tìm của cô kết thúc rồi, Ami. Tôi đã nói rồi, cô không bao giờ thoát khỏi lòng bàn tay tôi đâu."
Ami nằm dưới sàn, toàn thân vẫn còn run rẩy do tác dụng của thuốc. Cô nhìn nụ cười quỷ dị của người đàn ông trước mặt, sự sợ hãi và căm hận đan xen khiến cô nghẹn họng, không thể thốt lên lời. Ánh mắt tà mị của Jungkook như một loài dã thú đang thưởng thức con mồi đã kiệt sức, báo hiệu những chuỗi ngày tiếp theo tại căn phòng này sẽ còn đáng sợ hơn gấp vạn lần.
Nhận thấy nguy hiểm cận kề và ánh mắt tà mị chứa đầy dục vọng chiếm hữu của Jungkook, bản năng sinh tồn trong Ami trỗi dậy mạnh mẽ. Thấy tình hình không ổn, cô không kịp suy nghĩ nhiều, chỉ biết bản thân phải rời khỏi căn phòng này ngay lập tức trước khi anh ta kịp làm gì tổn hại đến cô.Ami cắn chặt môi đến bật máu để dùng nỗi đau thể xác lấn át đi sự rã rời do thuốc tác động. Cô dùng hai khuỷu tay bấu chặt lấy nền đá cẩm thạch trơn nhẵn, cố gắng lết từng chút một, kéo lê thân thể kiệt quệ về phía cánh cửa chính bằng gỗ của căn phòng xa hoa. Từng centimet di chuyển đối với cô lúc này dài tựa như hàng cây số. Tiếng tim đập thình thịch liên hồi bên tai hòa cùng tiếng thở dốc đứt quãng đầy tuyệt vọng. Cô vừa bò vừa nhìn chằm chằm vào tay nắm cửa mạ vàng cách đó không xa, trong lòng không ngừng cầu nguyện mình có thể chạm vào nó trước khi con dã thú phía sau lao tới.Thế nhưng, đáp lại sự giãy giụa tội nghiệp của cô chỉ là tiếng bước chân thong thả, chậm rãi của Jungkook từ phía sau tiến lại gần. Tiếng bước chân như tiếng gõ cửa của tử thần, bóp nghẹt chút hy vọng mỏng manh cuối cùng của cô.Tiếng bước chân thong thả của Jungkook dừng lại ngay trước tầm mắt Ami. Một bóng đen cao lớn đổ sụp xuống, che khuất hoàn toàn ánh đèn chùm xa hoa phía trên.Jungkook bước tới, thản nhiên chặn ngay trước mặt cô, cắt đứt lối thoát duy nhất dẫn ra cửa chính. Anh từ từ cúi xuống, khoanh tay đặt lên đầu gối, nhìn thẳng vào gương mặt nhem nhuốc, đẫm mồ hôi của Ami bằng một nụ cười giễu cợt đầy ác ý. Anh bật ra một tiếng cười khẩy lạnh lùng, âm thanh trầm thấp vang lên trong căn phòng rộng lớn nghe như tiếng chế nhạo sự giãy giụa tội nghiệp của cô.
"Chạy đi chứ? Sao lại dừng lại rồi?"
Jungkook cất giọng thách thức, từng lời nói ra như những nhát dao găm thẳng vào lòng tự trọng của cô.
"Đôi chân này của cô vừa bò được mấy mét vậy, Ami? Cô nghĩ với cơ thể trúng thuốc này, cô có thể vặn được cái tay nắm cửa đó, hay là bước qua được cái bóng của tôi?"
Anh đưa tay , thô bạo nắm tóc cô lên để ép cô phải đối diện với sự thất bại nhục nhã của mình. Nụ cười tà mị trên môi anh càng lúc càng đậm, mang theo sự đắc thắng của một kẻ săn mồi đã nắm chắc con mồi trong tay.Trong ánh mắt ấy không còn một chút sợ hãi, không một giọt nước mắt yếu đuối, mà chỉ có sự lạnh lẽo như băng giá. Sự trói buộc và giam cầm tàn nhẫn của Jungkook đã hoàn toàn dập tắt chút tình cảm cuối cùng trong cô, biến nó thành một ngọn lửa thù hận âm ỉ. Cô nhìn anh không phải nhìn một con người, mà như đang nhìn một ác ma biến thái, một kẻ chiếm hữu điên cuồng đang cố gắng bẻ gãy linh hồn cô. Dù thân xác đang bị anh ta khống chế và giẫm đạp dưới chân, nhưng ánh mắt sắc lẹm, kiên cường của Ami như muốn tuyên cáo rằng: anh có thể giam cầm thể xác này, nhưng vĩnh viễn không bao giờ có được sự phục tùng từ linh hồn của cô.
Ánh mắt căm hận thấu xương và đầy ghê tởm của Ami không làm Jungkook tức giận, ngược lại nó càng kích thích bản năng chiếm hữu điên cuồng trong anh. Khóe môi anh nhếch lên thành một nụ cười nửa miệng đầy tàn nhẫn. Anh cúi rạp người xuống, ghé sát vào tai cô, hơi thở ấm nóng nhưng lời nói ra lại lạnh buốt như băng giá
"Nhìn tôi bằng ánh mắt đó sao? Tốt lắm, cứ tiếp tục căm hận tôi như thế đi. Ít nhất nó cũng chứng minh trong mắt em bây giờ chỉ có duy nhất hình bóng của Jeon Jungkook này."
Nói rồi, không để Ami kịp phản ứng, Jungkook thẳng tay bế xốc thân hình mảnh khảnh, kiệt quệ của cô lên. Sự phản kháng yếu ớt của cô lúc này chẳng khác nào châu chấu đá xe trước sức mạnh áp đảo của anh.Anh sải bước dài rồi ném thẳng cô xuống chiếc giường lớn xa hoa ở phía sau.Tấm nệm lò xo cao cấp lún sâu xuống, cơ thể Ami va đập mạnh khiến cô đau đớn thốt lên một tiếng nghẹn ngào. Chưa kịp định thần để lùi lại, bóng đen của Jungkook đã lập tức đổ ập xuống. Anh rướn người đè chặt hai tay cô lên đỉnh đầu, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể để khóa chặt mọi lối thoát của cô gái nhỏ dưới thân. Chiếc giường rộng lớn lẽ ra là nơi để nghỉ ngơi, giờ đây lại trở thành một sàn đấu tàn nhẫn, nơi mà mọi quyền tự quyết của Ami đều bị tước đoạt hoàn toàn.
Bị đè chặt dưới thân Jungkook, bản năng sinh tồn và lòng kiêu hãnh của Ami trỗi dậy mãnh liệt hơn bao giờ hết. Cô không chấp nhận buông xuôi để anh ta chà đạp. Ami bắt đầu chống cự một cách điên cuồng với chút sức tàn cuối cùng.Hai tay bị khóa chặt trên đỉnh đầu, cô cố sức giãy giụa, xoay lắc cổ tay đến mức da thịt ma sát vào nệm rớm máu để thoát khỏi gọng kìm của anh. Đôi chân cô ra sức đạp mạnh, cố gắng đẩy lùi bờ ngực vững chãi như vách đá của Jungkook ra xa. Khắp căn phòng xa hoa vang lên tiếng thở dốc hỗn loạn và tiếng ga trải giường bị xé rách, nhàu nát. Ami nghiến chặt răng, ánh mắt nảy lửa nhìn thẳng vào người đàn ông đang áp đảo mình, vừa dùng hết bình sinh để ngọ nguậy, vừa hét lên trong uất nghẹn
"Buông tôi ra! Đồ khốn... Buông tôi ra!"
Sự chống cự quyết liệt, không màng sống chết của cô gái nhỏ dưới thân khiến Jungkook có một chút bất ngờ, nhưng nó lại càng kích thích con quái vật chiếm hữu đang ẩn mình trong góc tối của anh ta.Sự chống cự điên cuồng của Ami không hề làm giảm bớt dục vọng của Jungkook. Ngược lại, nó càng khiến anh cảm thấy thích thú tột cùng. Đối với một kẻ luôn đứng trên đỉnh cao quyền lực như anh, việc thuần phục một con mèo hoang bướng bỉnh, thích cào cấu như cô mang lại một cảm giác kích thích chưa từng có.Jungkook bật cười thành tiếng, nụ cười tà mị và điên cuồng vang lên bên tai cô. Không một chút xót thương, anh bắt đầu làm càng
Anh dùng một tay siết chặt hai cổ tay của Ami, ghim chặt chúng lên đỉnh đầu khiến cô hoàn toàn bất động. Bàn tay còn lại của anh thô bạo bóp mạnh lấy mặt cô, ép cô phải mở miệng ra để đón nhận nụ hôn chiếm
Jungkook bất ngờ buông lỏng bàn tay đang ghim chặt hai cổ tay của Ami trên đỉnh đầu. Sự tự do đột ngột này khiến Ami hơi khựng lại, đôi tay rã rời rơi bộp xuống nệm, hằn lên những vệt đỏ tấy đau đớn.
Ngay khi đôi tay được trả tự do, Ami không màng đến nỗi đau đớn, cô dùng hết chút sức tàn cuối cùng vung tay đánh liên tục vào bắp tay và vai của Jungkook. Những cú đấm dồn dập, loạn xạ chứa đựng tất cả sự uất hận, căm thù và cả sự tuyệt vọng tột cùng của cô gái nhỏ.Thế nhưng, trước bờ ngực vững chãi và bờ vai rộng lớn như vách đá của Jungkook, mọi sự kháng cự ấy đều trở nên vô nghĩa. Với sức lực yếu ớt của một cô gái bị suy kiệt do trúng thuốc, những nắm đấm của cô nện xuống cơ thể săn chắc của anh chỉ giống như kiến cắn, hoàn toàn không thể làm anh lung lay dù chỉ một phân.
Ami hoảng loạn quay phắt đầu sang một bên, quyết liệt né tránh bờ môi đang áp tới. Hai bàn tay cô đặt trước ngực Jungkook, dùng hết chút sức tàn cuối cùng để đẩy bờ ngực vững chãi ấy ra xa.Thế nhưng, sự cự tuyệt của cô chỉ càng làm mồi lửa cho con quái vật chiếm hữu trong Jungkook bùng cháy dữ dội hơn. Anh gầm lên một tiếng trầm đục trong cổ họng, động tác lập tức trở nên mạnh bạo thêm gấp bội. Jungkook dùng cả cơ thể hộ pháp ghim chặt Ami xuống nệm, bàn tay siết lấy mặt cô mạnh đến mức tưởng như muốn bóp nát xương quai hàm. Không cho cô bất kỳ cơ hội né tránh nào nữa, anh tàn nhẫn khóa chặt môi cô trong một nụ hôn ngấu nghiến đầy tính trừng phạt, nuốt chửng mọi tiếng kêu cứu uất nghẹn của cô gái nhỏ dưới thân.Trong lúc đang cưỡng hôn, Jungkook cảm thấy cơ thể Ami dưới thân mình vẫn không chịu nằm yên. Cô vẫn điên cuồng xoay đầu né tránh và dùng chút sức tàn để đẩy anh ra. Sự bướng bỉnh không chịu khuất phục này khiến ngọn lửa giận dữ và dục vọng chiếm hữu trong anh bùng lên dữ dội.Không một chút xót thương, Jungkook đột ngột nghiến răng, tàn nhẫn cắn mạnh vào làn môi mềm mại của Ami.Cơn đau nhói chí mạng ập đến khiến Ami độc ngột co rúm người lại. Vị tanh ngọt của máu nhanh chóng lan tràn trong khoang miệng của cả hai. Một vệt máu đỏ tươi rơm rớm nơi khóe môi tái nhợt của cô, rỉ xuống nền nệm trắng muốt như một đóa hoa bỉ ngạn diễm lệ nhưng đầy bi thương. Jungkook rời khỏi môi cô một chút, nhìn ngắm thành quả tàn nhẫn của mình với ánh mắt tà mị. Anh ghé sát bờ môi còn vương máu của cô, buông lời đe dọa lạnh thấu xương bằng chất giọng trầm đục
"Đây là cái giá cho sự không ngoan ngoãn của cô . Nếu cô còn dám chống cự dù chỉ một lần nữa, thứ rỉ máu tiếp theo sẽ không chỉ là bờ môi này đâu, Ami."
Cơn đau rát buốt từ bờ môi bị cắn rách hòa cùng vị chát đắng của máu khiến toàn thân Ami run lên bần bật. Lời đe dọa lạnh thấu xương của Jungkook như một đòn chí mạng, đánh sập chút dũng khí kháng cự yếu ớt cuối cùng vừa nhen nhóm trong cô.Ami không còn sức để đẩy anh ra nữa, đôi tay cô buông thõng vô lực trên nền nệm ga giường nhàu nát. Trong sự bất lực tột cùng, nước mắt cô trào ra, lăn dài qua khóe mắt rồi hòa cùng vệt máu đỏ tươi nơi khóe môi.Cô khóc không phải vì sợ hãi sự bạo ngược của anh, mà khóc vì sự nhục nhã và bất công mà số phận đang bắt cô phải gánh chịu. Tiếng nấc nghẹn uất nghẹn ứ nơi cổ họng, cô nhắm nghiền mắt lại để không phải nhìn thấy gương mặt tàn nhẫn, đắc thắng của kẻ đang áp đảo mình. Giọt nước mắt trong suốt rơi xuống tấm nệm trắng muốt như dấu chấm hết cho mọi nỗ lực trốn chạy, bỏ lại một Ami hoàn toàn vụn vỡ, cam chịu để mặc cho bóng tối chiếm hữu của ác ma nuốt chửng lấy mình.Giọt nước mắt bất lực và sự vụn vỡ của Ami không thể làm lay động trái tim sắt đá của người đàn ông đứng đầu hắc bang. Ngược lại, sự buông xuôi đầy oán hận của cô càng thúc đẩy bản năng bạo ngược trong anh. Jungkook muốn cô phải ghi khắc sâu sắc cái giá của sự phản kháng.Bất chấp vệt máu tươi còn vương trên môi và những giọt nước mắt lăn dài của cô, Jungkook tiếp tục hành động chiếm hữu đầy mạnh bạo để hoàn thành sự trừng phạt tàn nhẫn của mình.Trong cơn điên cuồng của dục vọng chiếm hữu, Jungkook hoàn toàn phớt lờ giọt nước mắt bất lực của Ami. Anh thô bạo dời bờ môi đầy mùi máu tanh từ miệng cô, chậm rãi di chuyển xuống vùng cổ trắng ngần gầy rộc của cô gái nhỏ.Một lực mạnh bạo vang lên gãy gọn giữa không gian tĩnh mịch"Xoạcccc!"Jungkook thẳng tay xé toạc chiếc áo mỏng manh của Ami, khiến những chiếc cúc áo văng tung tóe khắp nền nệm trắng muốt. Làn da mịn màng nhưng đang run rẩy kịch liệt của cô phơi bày hoàn toàn dưới ánh đèn chùm pha lê xa hoa. Khí lạnh của căn phòng đột ngột ập vào da thịt khiến Ami co rúm người lại vì nhục nhã và tủi hờn. Đôi bàn tay cô vô thức co lại, cố che chắn trước ngực trong vô vọng, Dưới ánh đèn chùm mờ ảo của căn phòng xa hoa, vóc dáng quyến rũ của Ami phơi bày trọn vẹn trước mắt Jungkook. Chiếc áo rách tả tơi không còn đủ sức che giấu khuôn ngực căng tròn đang phập phồng hỗn loạn theo từng nhịp thở dốc vì sợ hãi. Làn da tuyết trắng mịn màng như tương phản hoàn toàn với tấm nệm đen tuyền phía dưới. Ánh mắt Jungkook dán chặt vào đường cong thắt eo thon gọn, uốn lượn mềm mại dẫn xuống vùng hông nở nang quyến rũ của cô. Sự kết hợp giữa nét ngây thơ vụn vỡ và thân hình gợi cảm chí mạng ấy khiến lý trí của Jungkook hoàn toàn sụp đổ. Đôi mắt anh đỏ ngầu vì dục vọng, hơi thở nóng rực phả lên làn da cô như muốn thiêu rụi sự bướng bỉnh cuối cùng của Ami.Sự phập phồng từ khuôn ngực căng tròn và đường cong uốn lượn quyến rũ của Ami dưới ánh đèn mờ ảo như một liều thuốc kích thích cực mạnh, tàn nhẫn thiêu rụi toàn bộ chút lý trí cuối cùng của Jungkook . Tiếng thở dốc của anh trở nên dồn dập, nặng nề, đôi mắt tối sầm lại vì dục vọng chiếm hữu đang bùng lên đến đỉnh điểm.Cơn kích thích tột cùng khiến Jungkook không thể kìm chế thêm một giây nào nữa. Anh gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng, cúi rạp người xuống rải những nụ hôn nóng rực, ngấu nghiến từ hõm cổ mịn màng dọc xuống xương quai xanh tinh tế của cô. Bàn tay hộ pháp đầy móng vuốt của ác ma bắt đầu mơn trớn, thô bạo vuốt ve bờ eo thon gọn, ép chặt thân hình quyến rũ của cô lún sâu xuống đệm. Sự phản kháng hay giọt nước mắt bất lực của Ami lúc này hoàn toàn vô tác dụng, thật mà cả giới hắc bang đều biết rõ. Từ trước đến nay, Jeon Jungkook nổi tiếng là kẻ máu lạnh, vô cảm và chưa bao giờ để mắt đến bất kỳ nữ nhi nào. Bao nhiêu mỹ nhân nóng bỏng, bao nhiêu chiêu trò quyến rũ tinh vi của những cô gái hòng trèo lên giường anh đều bị anh thẳng tay gạt bỏ, thậm chí chẳng thèm liếc nhìn lấy một giây. Anh vốn nghĩ bản thân là kẻ vô tính, không một bóng hồng nào có thể làm dao động tâm can sắt đá của mình.Thế nhưng, mọi quy tắc và sự tự chủ của Jungkook hoàn toàn sụp đổ kể từ khoảnh khắc anh nhìn thấy Ami.Chỉ có cô mới có thể đánh thức con quái vật dục vọng ẩn sâu trong con người anh. Nhìn thân hình quyến rũ đang phập phồng run rẩy dưới thân, Jungkook nhận ra một thứ cảm giác chiếm hữu điên cuồng, mãnh liệt chưa từng có đang cuộn trào trong huyết quản. Anh không chỉ muốn có được thể xác này, mà muốn bẻ gãy sự kiên cường của cô, muốn cô hoàn toàn thuộc về một mình anh. Đối với mọi cô gái trên đời, anh là một vị thần cấm dục, nhưng riêng đối với Ami, anh tình nguyện biến thành một ác ma chiếm hữu tàn bạo nhất.Jungkook cúi thấp đầu, vùi bờ môi nóng rực vào vùng cổ trắng ngần của Ami. Anh để lại những nốt hôn đỏ tấy, đau đớn như một sự đóng dấu tàn nhẫn lên cơ thể con mồi độc nhất của mình.Sau đó, hơi thở dồn dập của anh bắt đầu di chuyển dần xuống bờ ngực căng tròn đang phập phồng hỗn loạn của cô.Nhìn thấy đôi bàn tay nhỏ nhắn của Ami đang cố gắng co rụt lại trước ngực để che chắn chút lòng tự trọng cuối cùng trong nhục nhã, ánh mắt Jungkook tối sầm lại. Không một chút do dự, anh thô bạo vung tay, gạt phắt hai tay cô ra hai bên một cách dễ dàng, ghim chặt chúng xuống mặt nệm giường. Mọi sự phòng thủ tội nghiệp của Ami hoàn toàn bị tước đoạt. Thân hình quyến rũ cùng khuôn ngực đầy đặn của cô phơi bày trọn vẹn, không còn một chút che chắn nào dưới ánh đèn mờ ảo, đón nhận sự chiếm đoạt điên cuồng và tàn nhẫn từ Jungkook
Jungkook liên tục xoa nắn khuôn ngực căng tròn ấy, thô bạo mơn trớn như muốn in hằn từng dấu vết sở hữu của mình lên làn da tuyết trắng của Ami. Miệng anh liên tục cắn mút lên bầu ngực căng tròn cho đến khi vùng da ấy đỏ ửng, hằn lên những dấu vết chiếm hữu đầy tàn nhẫn và đau đớn. Dưới sự đụng chạm mạnh bạo và dồn dập ấy, cơ thể Ami vô thức có những phản ứng sinh lý không thể kiểm soát. Nhũ hoa của cô dần săn lại và cứng lên giữa đỉnh bầu ngực đỏ ửng. Nhìn thấy sự thay đổi này của con mồi dưới thân, Jungkook khựng lại một nhịp, ánh mắt tà mị lóe lên sự đắc thắng. Anh cúi thấp đầu, khẽ dùng đầu lưỡi trêu chọc xung quanh nụ hoa đang run rẩy ấy, rồi cất giọng trầm khàn, đầy giễu cợt ngay sát làn da cô
"Xem kìa... Miệng thì nói căm hận tôi, nhưng cơ thể của cô lại thành thật hơn nhiều đấy, Ami. Cô thích sự tàn nhẫn này của tôi đúng không?"
Lời trêu chọc bỉ ổi của Jungkook như gáo nước lạnh tạt thẳng vào lòng tự trọng của Ami. Nỗi nhục nhã dâng lên tột cùng khiến cô nghiến chặt răng đến bật máu, nước mắt cay đắng trào ra tuôn dài bên tai. Cô ghét chính phản ứng phản bội của cơ thể mình, và càng căm hận tên ác ma đang dày vò cô gấp vạn lần.
Đôi mắt anh đỏ ngầu vì dục vọng, hoàn toàn chìm đắm trong sự quyến rũ chí mạng của người con gái duy nhất làm anh điên đảo.Miệng thì anh không ngừng phả ra những hơi thở nóng rực, áp sát vào tai cô và thì thầm bằng chất giọng khàn đặc, đầy chiếm hữu
"Kẻ duy nhất được chạm vào cơ thể này chỉ có thể là Jeon Jungkook tôi. cô nghe rõ chưa, Ami? Nhìn cho kỹ người đàn ông đang chiếm đoạt cô đi"
Từng lời nói ra như những gáo nước lạnh tạt thẳng vào lòng tự trọng của Ami. Sự đau đớn từ thể xác hòa cùng nỗi nhục nhã ê chề khiến cô chỉ biết nghiến chặt răng, nước mắt lăn dài bên tai, đem toàn bộ sự bất lực này hóa thành ngọn lửa căm hận sục sôi trong xương tủy.
Chán chê bầu ngực, Jungkook lướt nụ hôn tàn nhẫn của mình rời khỏi vùng da đỏ ửng dính đầy dấu vết mút cắn. Ánh mắt anh dời xuống phía dưới, dán chặt vào đôi bắp đùi trắng mịn, thon gọn của Ami đang khẽ run rẩy trên nền nệm.Không một chút thương hại, anh liền lui xuống, thô bạo dùng lực cắn mạnh vào vùng da thịt mềm mại nơi bắp đùi cô.Cơn đau buốt đột ngột từ phía dưới truyền lên khiến toàn thân Ami giật bắn, khẽ cong người lên vì đớn đau. Răng của Jungkook găm sâu vào làn da tuyết trắng, để lại một vết cắn sâu, rơm rớm những vệt máu đỏ tươi đầy tàn nhẫn. Anh dùng cách thức bạo ngược này như một lời khẳng định quyền sở hữu tuyệt đối, muốn từng centimet trên cơ thể quyến rũ của cô đều phải khắc sâu nỗi đau do anh ban phát. Ami đau đớn đến mức hai tay bấu chặt lấy ga giường, đôi mắt nhắm nghiền trong tủi nhục tột cùng khi vùng đùi vốn nhạy cảm nay lại bị anh tùy ý giày vò, hành hạ.
Hành động tiến sát đến nơi "cấm địa" của Jungkook như một đòn chí mạng đánh thẳng vào nỗi sợ hãi tột cùng của Ami. Bản năng tự vệ cuối cùng của một người con gái bị dồn vào đường cùng khiến cô hoàn toàn hoảng hốt.Không còn là sự cam chịu bất lực nữa, Ami điên cuồng phản kháng với tất cả chút tàn lực còn sót lại.Cô hét lên trong hoảng loạn, hai chân cố gắng đạp loạn xạ Đôi bàn tay cô bấu chặt lấy ga giường, cố cào cấu để bắt anh phải dừng lại. Khắp căn phòng vang lên tiếng thở dốc dồn dập, tiếng ga giường bị xé rách và tiếng khóc khan đặc đầy tuyệt vọng của Ami. Nơi cấm địa ấy là giới hạn cuối cùng, là lòng tự trọng duy nhất mà cô quyết tâm phải bảo vệ bằng cả mạng sống, không thể để ác ma này tùy ý chà đạp và chiếm đoạt.Nhưng sức lực yếu ớt của một cô gái đang trúng thuốc và kiệt quệ như Ami sao có thể làm lại một tổng tài hắc bang cường tráng, đầy sức mạnh như Jungkook [1]. Mọi sự giãy giụa, đạp đổ của cô nhanh chóng bị bóp nghẹt.Jungkook lạnh lùng gầm nhẹ một tiếng, hai bàn tay hộ pháp như hai gọng kìm bằng sắt thép lao tới, tàn nhẫn tóm chặt lấy hai cổ chân mảnh khảnh của cô. Anh dùng lực ghìm mạnh, khóa chặt và tách rộng hai chân Ami ra hai bên, hoàn toàn triệt tiêu mọi khả năng phản kháng cuối cùng của cô gái nhỏ.
"Tôi đã nói rồi, đừng phí sức vô ích!"
Jungkook rít qua kẽ răng, ánh mắt đỏ ngầu dục vọng nhìn chằm chằm vào nơi "cấm địa" hoàn toàn phơi bày trước mắt.Ami bị ghim chặt đến mức không thể nhúc nhích dù chỉ một phân. Sự hoảng hốt và nhục nhã dâng lên tận cổ họng, cô chỉ biết ngửa cổ hét lên một tiếng đầy tuyệt vọng trong làn nước mắt đầm đìa, bất lực chờ đợi sự chà đạp tàn nhẫn tiếp theo của ác ma.Không một chút do dự, Jungkook một tay giữ chặt hai chân Ami, tay còn lại thô bạo giật phắt chiếc thắt lưng lụa rồi tháo bỏ hoàn toàn chiếc áo choàng tắm màu đen trên người.Dưới ánh đèn chùm mờ ảo, thân hình vạm vỡ, hoàn mỹ của vị tổng tài hắc bang lộ ra trọn vẹn trước mắt cô. Đó là một cơ thể săn chắc như tạc tượng với khuôn ngực rộng, bờ vai vững chãi như vách đá và những khối cơ bụng sáu múi rắn rỏi phập phồng theo từng hơi thở dốc nóng rực càng làm tăng thêm vẻ hoang dại, dã tính và đầy nguy hiểm.Sự tương phản lực lượng giữa một Jungkook hộ pháp, đầy sức mạnh và một Ami nhỏ bé, mảnh khảnh đang run rẩy dưới thân anh hiện lên rõ mồn một. Thân hình mang tính áp đảo tuyệt đối của anh đổ sụp xuống như một chiếc lưới bủa vây, khóa chặt hoàn toàn không gian và triệt tiêu chút hy vọng kháng cự cuối cùng của cô gái nhỏ.Bóng đen của Jungkook hoàn toàn đổ sụp xuống, bao trùm lấy cơ thể nhỏ bé của Ami.
Toàn bộ sự trần trụi và dã tính của người đàn ông quyền lực nhất hắc bang phơi bày trước mắt cô, mang theo một áp lực cưỡng chế đến ngạt thở .Ngay phía dưới, "vật nam tính" to lớn, nóng rực của Jungkook đã cương lên, căng tràn thứ dục vọng nguyên thủy nhất . Sự hung hãn của nó như một con dã thú đang nhe nanh vuốt, trực chờ lao vào xé toạc mọi rào cản phòng bị để chiếm trọn lấy con mồi . Luồng nhiệt lượng bừng bừng từ cơ thể anh phả ra khiến không gian xung quanh như bị thiêu đốt .Ami cảm nhận được thứ vật thể cứng rắn, nguy hiểm ấy đang áp sát ngay nơi cấm địa của mình. Nỗi sợ hãi tột cùng đánh thẳng vào đại não khiến cô gái nhỏ run rẩy kịch liệt, gương mặt tái mét không còn một giọt máu [1]. Đây không còn là một trận trừng phạt thông thường, mà là sự chiếm đoạt mang tính hủy diệt sắp sửa bắt đầu
Nhìn thấy gương mặt tái mét không còn một giọt máu và sự run rẩy kịch liệt của Ami, Jungkook không vội vã chiếm đoạt ngay. Bản tính tà mị và kiêu ngạo của một kẻ săn mồi khiến anh muốn kéo dài sự hành hạ tâm lý này thêm chút nữa. Khóe môi anh nhếch lên thành một nụ cười nửa miệng đầy tà ác.Jungkook cố tình áp sát "vật nam tính" to lớn, nóng rực ấy ma sát nhè nhẹ ngay sát rìa cấm địa nhạy cảm của Ami, khiến luồng nhiệt lượng bừng bừng bủa vây lấy làn da tuyết trắng của cô. Anh ghé sát bờ môi còn vương vệt máu của mình vào vành tai cô, hơi thở dồn dập phả vào làn da cô đầy kích thích, cất giọng trầm khàn giễu cợt
"Cô biết thứ này sẽ đâm vào đâu không?"
Câu hỏi bỉ ổi và đầy nhục nhã này của Jungkook như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào lòng tự trọng của Ami. Nỗi sợ hãi hòa cùng sự nhục nhã dâng lên tột cùng khiến cô nghiến chặt răng đến mức nghe rõ tiếng ken két, hai tay bấu chặt vào ga giường nhàu nát. Nước mắt uất hận không ngừng trào ra, cô nhắm nghiền mắt để từ chối nhìn thấy gương mặt đắc thắng của ác ma, đem toàn bộ sự sỉ nhục này khắc sâu vào xương tủy để nuôi dưỡng dã tâm trả thù sau này.Nói rồi, không để Ami kịp có bất kỳ phản ứng hay lời van xin nào, Jungkook liền đâm thẳng vào một cách thô bạo.Sự va chạm đột ngột và tàn nhẫn ấy như xé toạc cơ thể mảnh mai của Ami làm đôi. Cơn đau rát buốt dữ dội từ nơi cấm địa ập đến một cách chí mạng, khiến đồng tử cô co rút lại, toàn thân căng cứng rồi cong người lên trong đau đớn tột cùng. Một tiếng hét uất nghẹn, xé lòng vang lên giữa căn phòng xa hoa nhưng nhanh chóng bị nuốt chửng bởi sự im lặng lạnh lùng của không gian. Vết thương cũ nơi khóe môi cô lại rỉ máu, hòa cùng những giọt nước mắt đầm đìa tuôn rơi bất tận trên gối.Bất chấp sự vụn vỡ và đau đớn đến run rẩy của cô gái nhỏ dưới thân, Jungkook vẫn điên cuồng thực hiện sự chiếm đoạt đầy bạo ngược của mình. Anh di chuyển dồn dập, mạnh bạo như một con dã thú mất hết lý trí, biến đêm hôm đó thành một chương địa ngục trần gian kinh hoàng nhất, chính thức giam cầm cả thể xác lẫn cuộc đời của Ami vào xiềng xích của anh.
Ở phía dưới, Ami run rẩy kịch liệt trước sự bạo ngược tàn nhẫn ấy. Sự đau đớn như xé toạc da thịt khiến lòng kiêu hãnh của cô hoàn toàn sụp đổ. Cô không thể giữ được sự lạnh lùng hay căm hận nữa, chỉ biết bật khóc nức nở. Đôi bàn tay nhỏ nhắn vô lực cấu chặt lấy bờ vai rắn rỏi của anh, miệng liên tục phát ra những tiếng rên rỉ uất nghẹn và lời cầu xin trong vô vọng:
"Dừng lại đi... Jungkook... tôi xin anh... đau quá... buông tôi ra..."
Thế nhưng, những tiếng khóc nghẹn ngào và lời cầu xin rên rỉ của cô không những không làm anh dừng lại, mà ngược lại càng giống như một thứ gia vị kích thích con quái vật trong anh làm càn thêm gấp bội. Jungkook nghiến chặt răng, ánh mắt đỏ ngầu dục vọng bóp chặt lấy eo cô rồi tiếp tục thúc mạnh, găm sâu sự chiếm đoạt tàn bạo này vào tận xương tủy cô gái nhỏ, bất chấp sự vụn vỡ tột cùng của cô.Sự dồn dập từ Jungkook dường như đã vượt quá giới hạn chịu đựng của một cơ thể bình thường. Cơn say chiếm hữu điên cuồng đẩy anh lún sâu vào dục vọng tột cùng. Sự ấm nóng khít khao nơi cấm địa của Ami như một ngọn lửa vô hình, càng thêu dệt và truyền thẳng sự kích thích chí mạng lên đại não Jungkook. Nó mang lại cho anh một sự hưng phấn điên cuồng, mãnh liệt chưa từng có trong đời.Càng hưng phấn, chuyển động của Jungkook càng trở nên bạo ngược và dã tính. Anh gầm nhẹ một tiếng khàn đặc trong cổ họng, đôi bàn tay gân guốc siết chặt lấy thắt eo thon gọn của Ami đến mức in hằn những vết ngón tay bầm đỏ. Anh liên tục thúc mạnh, càn quét và chiếm đoạt một cách triệt để, bất chấp cơ thể cô gái nhỏ phía dưới đang run rẩy, co rúm lại theo từng đợt va đập tàn nhẫn. Sự nồng nhiệt và nóng rực nơi nội thể cô đã hoàn toàn biến Jungkook cấm dục ngày nào thành một con thú dữ bị bỏ đói, chỉ biết điên cuồng ngấu nghiến con mồi độc nhất của cuộc đời mình.
Trong cơn hừng hực của dục vọng và sự hưng phấn tột độ, Jungkook không chỉ hành hạ Ami về thể xác mà còn dùng những lời lẽ đầy dâm dục để chà đạp lên lòng tự trọng của cô. Anh ghé sát gương mặt đẫm mồ hôi vào vành tai đang run rẩy của Ami, vừa thúc mạnh vừa thở dốc khàn đặc, buông những lời trêu chọc bỉ ổi
"Xem kìa... Miệng thì liên tục cầu xin dừng lại, nhưng ở phía dưới của em lại kẹp chặt lấy tôi thế này? Nóng và khít đến mức khiến tôi phát điên rồi đây này, Ami."
Anh khẽ nhếch môi cười tà mị, những cú va chạm càng lúc càng sâu và tàn nhẫn hơn như để minh chứng cho lời nói của mình
"Thằng khốn Gun-Woo đó đã bao giờ làm em rên rỉ và khóc lóc thảm hại như thế này chưa? Hay là nó chưa từng được nếm thử sự tuyệt vời này của cô? Nhớ cho kỹ, từ nay về sau, nơi này chỉ được phép chứa đựng một mình tôi thôi!"
Sau chuỗi lời lẽ trêu chọc bỉ ổi cùng trận hoan lạc dồn dập, bạo ngược đến tột cùng, cơ thể mảnh mai của Ami cuối cùng cũng chạm đến giới hạn chịu đựng. Sự đau đớn dữ dội về thể xác hòa cùng nỗi nhục nhã ê chề về tinh thần đã vắt kiệt chút sức tàn cuối cùng của cô gái nhỏ.Đầu Ami ong lên dữ dội, tầm nhìn nhòe nhoẹt rồi hoàn toàn chìm vào một màu đen tối tăm. Cô không còn nghe thấy tiếng thở dốc hừng hực của Jungkook, cũng không còn cảm nhận được sự va đập tàn nhẫn ở phía dưới nữa. Đôi bàn tay vốn đang cấu chặt lấy bắp tay anh buông thõng vô lực xuống mặt nệm giường nhàu nát. Ami hoàn toàn kiệt sức và ngất lịm đi vì quá tải, gương mặt tái nhợt còn vương vệt nước mắt đầm đìa và vết máu khô nơi khóe môi, trông giống như một con búp bê thủy tinh bị người ta đập vỡ vụn.
Ngay cả khi Ami đã hoàn toàn kiệt sức và ngất lịm đi, sự điên cuồng và dục vọng chiếm hữu của Jungkook vẫn chưa hề hạ nhiệt. Nhìn con mồi hoàn toàn bất tỉnh, không còn chút khả năng phản kháng dưới thân, anh không những không dừng lại mà ngược lại, sự độc tài trong anh càng có cơ hội bộc phát.Jungkook vẫn liên tục trêu đùa cơ thể cô một cách thản nhiên và tàn nhẫn.Anh chậm rãi cúi xuống, vừa tiếp tục những cú thúc dồn dập vào sâu bên trong nội thể ấm nóng của cô, vừa thản nhiên dùng những ngón tay thô bạo mơn trớn, cấu véo lên bầu ngực căng tròn đầy dấu vết đỏ ửng. Bàn tay gân guốc của anh lướt dọc theo đường cong thắt eo, thỉnh thoảng lại bóp mạnh vào bờ mông nở nang hay vuốt ve vết cắn rơm rớm máu nơi bắp đùi mịn màng của cô giống như đang thưởng thức một món đồ chơi đắt giá thuộc quyền sở hữu tuyệt đối của riêng mình.Đối với Jungkook, sự bất động của Ami lúc này lại là một kiểu phục tùng hoàn hảo nhất. Anh mặc sức dày vò, thỏa mãn cơn hưng phấn điên cuồng của bản thân trên thân xác quyến rũ, vụn vỡ ấy cho đến tận nửa đêm, biến căn phòng xa hoa thành một mật thất giam cầm đầy tội lỗi.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co