Chap 16
Một đêm khá mệt mỏi đối với Doãn Hy vì cứ nhắm mắt lại thì những hình ảnh và lời nói đó lại xuất hiện trong đầu cô.
Sáng hôm sau, đã đến giờ dùng bữa sáng nhưng đợi mãi vẫn chưa thấy Doãn Hy rời khỏi phòng. Doãn Kiệt với sự lo lắng nhanh chân bước đến phòng cô gõ cửa.
- Doãn Hy à?
Trả lời anh là sự im lặng, đưa tay lên định gõ cửa một lần nữa thì cánh cửa phòng liền mở ra. Doãn Hy với gương mặt nhợt nhạt thờ ơ cùng với nhiều vết thương trên cơ thể lộ ra làm Doãn Kiệt bất ngờ và hơn hết là hối hận.
- E-em tranh thủ xuống dùng bữa sáng cùng mama...
- Ừm.
Vừa dứt lời Doãn Hy liền đóng cửa lại. Doãn Kiệt có phần ngỡ ngàng với sự lạnh lùng của cô vì trước giờ cô luôn là cô em gái ngoan ngoãn hoạt bát chứ không thể nào là một con người vô cảm như này.
Doãn Hy hiện tại tuy rất giận anh nhưng cô không bao giờ có thể vô lễ với anh. Vì chính Doãn Kiệt là người đã kéo Doãn Hy ra khỏi căn phòng u tối cùng với nhiều sự đả kích khi cha vừa mất. Anh luôn cố tỏ ra mạnh mẽ, không rơi một giọt nước mắt suốt cả mấy ngày lễ tang diễn ra. Anh chỉ dám gỡ bỏ lớp mặt nạ đó khi ở một mình trong phòng.
Doãn Kiệt luôn tự nhủ rằng bản thân là người đàn ông lớn trong gia đình thì anh không được phép để bản thân yếu đuối. Và anh cũng là người duy nhất hiểu được rằng vì sao Doãn Hy trở nên quậy phá, không chịu học hành nghiêm túc nên anh không bao giờ mắng chửi cô mà chỉ âm thầm căn dặn.
Ngoài mặt đôi khi anh thường mắng cô nhưng cái anh muốn là cô không bị người khác đặt điều nói khi không hiểu biết gì về người em gái này. Nhưng lần này anh quá tức giận vì anh đã quá tin vào Tịch Nhã nên bây giờ anh đang cảm thấy vô cùng thất vọng về bản thân và khoảng cách giữa hai anh em mỗi lúc mỗi xa hơn.
Doãn Kiệt ngồi vào bàn cùng với Phu nhân Diệp thì vô tình có tiếng ồn phát ra từ phía cửa chính.
- Thầy cầm giúp em đi.
- Em mua thì em tự cầm nhờ tôi làm gì?
Đưa ánh mắt khó hiểu nhìn theo. Là Chu Hàn và Nhược Y cùng với nhiều túi đồ xách trên tay.
- Hai người sang đây làm gì?
- Thái độ tiếp khách của anh là như này sao?
- Con chào bác ạ.
Chu Hàn mặc kệ Doãn Kiệt mà mang những túi đồ đặt trước mặt bà cười tươi.
- Sang chơi là được rồi, sao lại mua lắm đồ thế.
- Đồ ăn với trái cây thôi ạ, không nhiều đâu bác.
Hai người vui vẻ trò chuyện và chuẩn bị thêm thức ăn. Còn Doãn Kiệt và Nhược Y thì vẫn đứng ở phòng khách lườm nhau.
- Anh nghĩ em tha lỗi cho anh rồi hay sao nói chuyện thân thiết thế?
- Tôi cần em tha lỗi à?
- Anh...
Nhược Y bị Doãn Kiệt làm cho cứng họng nên im lặng một hồi lâu mới ngước mặt lên và lườm anh một cách đáng sợ xen lẫn mưu mô.
- Được thôi. Em đi tìm Doãn Hy nói rõ.
- Ê.
Nhược Y định rời đi thì Doãn Kiệt hốt hoảng cầm lấy cổ tay cô kéo lại.
- Doãn Hy còn đang giận tôi lắm. Đừng làm vậy.
Thái độ hốt hoảng và lời nói như van xin làm Nhược Y bật cười.
- Em đói rồi, anh thả em ra đi.
Thấy Nhược Y không có ý định tiếp tục nên anh cũng buông tay cô ra rồi bước vào phòng bếp.
- Doãn Hy ổn hơn chưa bác?
Nhược Y nhanh nhảu chạy lại ngồi kế bên bà với vẻ mặt lo lắng. Bà Diệp chỉ cười mỉm nhẹ trấn an người con gái này.
Cả bốn người đang chuẩn bị dùng bữa thì Doãn Hy từ từ bước đến. Nhược Y mừng rỡ chạy lại ôm chầm lấy cô mắng nhẹ.
- Mày làm tao lo lắm đấy, sợ mày lại tự làm hại bản thân thôi.
- Tao yếu đuối đến vậy à?
- Ừ, không. Nhìn lại khắp tay mày đi.
Doãn Hy không thể cãi lại vì " bằng chứng " quá rõ ràng, cô chỉ cười trừ rồi đi vào phòng bếp đến bên cạnh phu nhân Diệp.
Ánh mắt cô vô tình bắt gặp Chu Hàn đang có mặt ở đây, sự ngỡ ngàng và gượng gạo ôm trọn lấy bầu không khí. Chu Hàn nhìn cô cười nhẹ rồi bỗng khựng lại nhìn cánh tay đầy vết thương kia.
- T-tay em bị làm sao mà bị thương nhiều thế? Tôi cứ nghĩ em chỉ bị thương nhẹ thôi mà.
- Thầy quan tâm em sao?
Câu hỏi của Doãn Hy để khẳng định suy nghĩ trong lòng đã một lần nữa làm Chu Hàn phải im bặt vì khó xử.
- Doãn Hy ngồi vào chỗ dùng bữa thôi, mọi người đợi rất lâu rồi.
Cô nhìn Chu Hàn thêm một lúc rồi mới làm theo lời Diệp Lộc Hoan.
Sau khi kết thúc bữa ăn, hai anh phụ giúp bà dọn dẹp mọi thứ, Nhược Y thì chuẩn bị trái cây còn cô và Phu nhân thì vào thư phòng của bà nói chuyện.
Bà ngồi trên ghế đặt hai tay lên bàn nhìn cô một cách trìu mến. Doãn Hy thì đứng nghiêm trước mặt bà và đang lúng túng tìm cách che đậy đi những vết thương trên cánh tay.
- Con không cần phải tìm cách giấu ta. Mọi vết thương xuất hiện trên cơ thể con đều có lý do nên ta không thể trách được.
- Mama...
- Doãn Kiệt cũng đã biết lỗi rồi, con cũng đừng giận anh con lâu. Ta thấy buồn lắm.
- Con không thể giận anh nên người đừng lo. Con chỉ thấy ức vì anh cứ bao biện cho cô ta thôi.
- Ta biết. Nhưng giữ im lặng hoài cũng không phải là một cách giải quyết. Doãn Kiệt cũng đã biết rõ được phần nào sự thật nên con khi nào cảm thấy bình tĩnh thì hãy nói chuyện riêng với anh.
Bà không nói rõ vấn đề và cách giải quyết vì chính bà muốn hai người con của bà phải tự giải quyết hiểu lầm với nhau.
Ở bên ngoài, Nhược Y đang phải đối diện với hai người thầy đáng sợ trước mặt.
- Bây giờ em chịu nói chưa?
- Tại sao em phải nói với hai người? Giải quyết được gì sao?
- Em nói cho Doãn Kiệt biết đi, tôi cũng cần biết điều gì đã xảy ra.
Doãn Kiệt và Chu Hàn gặng hỏi Nhược Y về những vết thương trên tay Doãn Hy vì đâu mà xuất hiện, cụ thể là cô đã làm những gì mà lại bị thương nhiều đến thế.
- Hai người đi mà lo cho cô Tịch Nhã ấy, Doãn Hy bị thương vậy cũng không cần ai quan tâm đâu, có em là đủ rồi.
- Cô ấy bị bệnh không ai chăm sóc nên bọn anh mới giúp đỡ thôi.
Nhược Y tức giận đập mạnh lên bàn khiến hai anh không dám hó hé một lời nào nữa.
- Đơn giản vậy à? Thầy Chu Hàn thì em không nói, còn anh, cô ta là người yêu cũ của anh và quá khứ cô ta đối xử với anh như nào em nghĩ chắc anh cũng đã biết rồi đúng chứ?
Từng lời nói của cô đều ghim vào trái tim đen của Doãn Kiệt. Anh cúi đầu im lặng, một lúc lâu sau mới ngước mặt lên nhìn cô một cách dõng dạc.
- Anh biết tất cả rồi nên anh mới mong em nói...
Nhược Y lúc đầu không định nói vì cô vẫn còn giận hai anh rất nhiều. Nhưng với thái độ van xin của hai người đó thì cô cũng dần trở nên mềm lòng mà thở dài.
- Được rồi. Thật ra mỗi lúc hai anh thấy Doãn Hy nóng giận là do đang cố gắng kìm nén những chiêu trò cô ta gây ra. Doãn Hy thừa biết động tay với cô ta thì bản thân không nhận lại được gì ngoài việc giảm được cơn ức nhưng lại có thể bị mọi người trở mặt vì cô ta - Tịch Nhã rất ít khi để lộ sơ hở. Do đó Doãn Hy đã từng đấm bao cát đến khi tay chảy máu, đấm vỡ nát gương và nhiều thứ khác.
Doãn Kiệt và Chu Hàn hoảng hốt nhìn nhau khi biết Doãn Hy đã tự làm hại bản thân mình như nào. Bị một mảnh thủy tinh nhỏ ghim vào đã khó có ai chịu đựng được. Đằng này cô lại bị toàn bộ mảnh thủy tinh của gương vỡ ghim khắp cánh tay.
- Tất cả... chỉ là... kìm nén cơn nóng giận do Tịch Nhã gây ra sao?
Nhược Y đưa đôi mắt tức giận nhìn Doãn Kiệt và gật đầu thay cho câu trả lời.
- " Tịch Nhã thật sự là người như thế sao? "
Doãn Kiệt mơ hồ trong mớ suy nghĩ của bản thân, Chu Hàn ngồi bên cạnh cũng không khá hơn mấy. Hai người đều đang tìm cách " tiêu hóa " đi mớ sự thật này.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co