Chap 2
Nhược Y thở phào nhẹ nhõm, còn người con trai kia thì vô cùng ngỡ ngàng với sự việc trước mặt. Doãn Hy thoả mãn bước đến thì cô liền phì cười khi thấy đôi mắt mở to nhìn lấy mình.
- Anh làm gì mà bọn chúng chặn đầu vậy?
- Đúng đó, hầu như trước kia không thấy mấy thể loại này xuất hiện ở đây.
Hai người thắc mắc nhìn cậu ta nhưng cậu ta lại đưa mắt sang hướng khác né tránh. Doãn Hy nhận thấy cậu ta không muốn trả lời nên liền bước đi. Nhược Y cũng bước theo sau đó bỏ lại người con trai với mấy tên đã bị hai người đánh ngất nằm dưới đất. Cậu ta nhìn một loạt bọn chúng rồi cũng rời đi.
Ba người vừa rời đi không lâu thì một tên trong bọn chúng tỉnh dậy, hắn ta với lấy con dao bị ghim dưới sàn, tức giận xông về phía hai cậu. Cảm thấy có chuyện chẳng lành, Doãn Hy đẩy Nhược Y sang một bên, lưỡi dao vì thế mà cứa vào ngang eo cô khiến nó chảy máu. Hắn ta nở nụ cười khinh bỉ định chém vào người cô thêm một nhát thì Doãn Hy trừng mắt khiến hắn có chút run rẩy. Nhưng không vì vậy mà hắn bỏ qua , vung tay đưa dao về phía trước, Doãn Hy nhanh chóng ôm lấy Nhược Y tránh xa. Cô tức giận nhìn trực diện hắn quát.
- Mày làm cái gì vậy hả?
- Bị chém như vậy vẫn chưa sợ sao?
Tiếng ẩu đả ồn ào đã khiến người con trai đi về hướng kia phải quay trở lại. Hiện tại cậu ta đang đứng phía sau tên đó. Thấy hắn có ý định xông vào hai người thì cậu ta liền với lấy cây gỗ gần đó và đánh thật mạnh vào đầu hắn.
Cây gỗ trên tay cậu ta rơi xuống vì run rẩy. Tên đó đang choáng váng thì Nhược Y nhanh chân chạy lại nắm lấy tay cậu ta và ba người cùng nhau chạy thật nhanh ra khỏi con hẻm. Doãn Hy vừa chạy vừa thắc mắc.
- Tại sao lại chạy? Tao có thể đánh hắn mà?
- Tên đó đã tỉnh thì mấy tên còn lại cũng có thể. Mày nghĩ mày có thể toàn vẹn khi trong tay mấy tên đó có dao sao?
Doãn Hy im lặng ngẫm những gì Nhược Y nói. Người con trai chạy theo sau cũng im lặng lắng nghe. Sau khi đi xa con hẻm thì cả ba dừng lại, vết thương ở eo Doãn Hy vẫn không ngừng rỉ máu, bây giờ mới cảm nhận được cơn đau, cậu ôm lấy vết thương để ngăn không cho máu chảy quá nhiều. Nhược Y lo lắng nhìn lấy cô đang kiềm nén cơn đau.
- Hơi sâu đó. Chịu đựng một chút, về nơi luyện tập tao băng bó cho.
Doãn Hy gật đầu thì người con trai đó đột ngột cởi chiếc áo vest ngoài khoác vào người cậu trong sự ngỡ ngàng của hai người.
- Anh làm gì vậy?
- Không... không có gì.
- " Anh ta... không biết nói chuyện à?"
Nhược Y khá hụt hẫng với câu trả lời của cậu ta trong khi hành động thì lại khác biệt. Doãn Hy còn ngơ người thì bị Nhược Y kéo đi. Người con trai đó nhìn theo bóng lưng hai người khuất thì mới trở về công việc của bản thân.
Hai người là Doãn Hy và Nhược Y, cả hai đang học lớp 12, là bạn thân chơi từ nhỏ đến bây giờ, nhưng đều xem là người thân trong gia đình. Hai người đã đến phòng tập luyện bí mật, nơi này nằm gần vùng ngoại ô ít người biết đến. Vì một số lý do mà hai cô đã tự tạo nên " căn cứ " này vài năm trước.
Doãn Hy mệt mỏi ngã xuống sofa, Nhược Y vội vã hối thúc cô mau cởi chiếc áo vest đang khoác ra.
- Mày... sao lại để người lạ khoác áo vậy? Mau cởi ra.
- Tao mặc nãy giờ rồi cơ mà?
- Tao sợ bẩn áo của người ta thôi.
Doãn Hy khẽ lườm Nhược Y vì câu nói đùa của cô. Nhược Y vội né tránh ánh mắt đó và bỏ đi. Một lúc sau quay lại với trên tay là hộp sơ cứu.
Cô kéo Doãn Hy ngồi dựa vào thành sofa, cởi chiếc áo vest ngoài đặt sang một bên.
- Mau cởi ra.
- Mày cởi giúp tao rồi mà?
Nhược Y đánh nhẹ vào đầu cô tức giận.
- Mày bị thương đến hoá ngốc à? Tao nói là cởi áo sơ mi ra để tao băng bó.
Lúc này Doãn Hy mới hiểu được ý Nhược Y muốn nói. Cô từ từ cởi lấy chiếc áo sơ mi trắng đã bị nhuốm máu. Cơ thể thon thả trắng nuột dần dần lộ ra. Thẳng tay quăng chiếc áo xuống sàn và ngửa cổ về sau.
Nhược Y lắc đầu ngao ngán và bắt tay vào băng bó cho cô. Một vết cắt dài ở ngay eo, Nhược Y khẽ nhăn mặt vì không nghĩ nó lại sâu như vậy. Cô lấy bông nhúng ít nước lau sơ vết thương rồi rửa qua một ít nước sát trùng và băng bó lại. Suốt quá trình Doãn Hy không than đâu một chút nào bởi vì Nhược Y luôn là người băng bó cho cô mỗi khi bị thương nên việc điều chỉnh lực tay đã quá quen thuộc đối với cô.
Nhược Y dọn dẹp lại mọi thứ rồi kéo Doãn Hy dậy tra hỏi.
- Này, tao nhớ mày không thích lo chuyện của người khác, tại sao lại giúp một người lạ rồi để bản thân bị thương vậy?
Doãn Hy uể oải nhìn chằm chằm bạn thân mình.
- Đúng là tao không thích giúp người lạ... nhưng do mấy tên đó nói những lời dơ bẩn nên tao không làm lơ được thôi.
Nhược Y có một chút nghi ngờ nhưng liền bị dập tắt đi bởi thái độ bình thản của cô.
- Vậy mà tao cứ nghĩ... mày với anh ta có gì với nhau không chứ.
- Trí trưởng tượng mày phong phú đó. Tao còn không biết anh ta tên gì.
Doãn Hy gạt phắt đi câu nói của Nhược Y. Cô bỗng đứng bật dậy và đi đến lấy găng tay đeo vào. Cô đứng trước một bao cát to, gương mặt vô cảm im lặng một lúc lâu rồi liên tục đấm vào bao cát. Âm thanh vang dội cả căn cứ, ngỡ như nó bị cậu đấm đến mức rách toạc cả ra. Nhược Y bình thản nhìn Doãn Hy vì việc này quá bình thường đối với cô. Chỉ là cậu có phần hơi lo lắng với sức khoẻ của Doãn Hy hiện tại mà thôi.
Người con trai mà hai cậu giúp đỡ là Chu Hàn, hôm nay là ngày đầu tiên anh đến ngôi trường cấp 3 này JTU, cũng là ngôi trường hai cô đang theo học. Khi đã lấy lại được bình tĩnh sau " cuộc chiến " đó thì anh bước vào lớp mình chủ nhiệm. Gương mặt điển trai, thân hình cân đối nhưng có phần rụt rè đã thu hút nữ sinh trong lớp. Anh nhìn một loạt lớp học và nở nụ cười.
- Chào, tôi là Chu Hàn, sẽ là giáo viên chủ nhiệm và cũng là giáo viên dạy Hoá của lớp ta.
Cả lớp vui vẻ vỗ tay đón chào. Anh bước về chỗ của mình và lấy danh sách lớp ra để bắt đầu điểm danh. Mọi thứ diễn ra bình thường cho đến khi hai cái tên cuối lại không có ai trả lời. Anh thắc mắc đọc lại một lần nữa.
- Nhược Y và Doãn Hy?
- Dạ thưa thầy, hai bạn ấy vắng rồi ạ.
Anh đưa gương mặt điềm đạm khẽ gật đầu nhưng trong đầu không khỏi xuất hiện nhiều câu hỏi.
- " Ngày đầu gặp giáo viên mới mà cũng vắng được sao? "
Kết thúc buổi dạy đầu tiên, anh nhanh chóng dọn dẹp tài liệu học tập để rời đi thì một cô gái cười tươi từ bên ngoài đi vào. Cô ấy có vẻ ngoài xinh đẹp và vô cùng điềm đạm bước đến trước mặt anh.
- Chào, tôi là Tịch Nhã, giáo viên chủ nhiệm lớp kế bên kiêm giáo viên môn Toán.
Chu Hàn rụt rè ngẩng mặt lên nhìn cô.
- Tôi, Chu Hàn.
Tịch Nhã tỏ vẻ thích thú với nhan sắc của anh nhưng dường như anh không quan tâm mấy mà tiếp tục dọn dẹp.
- Hmm, nếu anh cần giúp đỡ gì thì cứ tìm tôi nhé, tôi luôn chờ anh.
Chu Hàn bất ngờ với lời nói đầy ẩn ý của Tịch Nhã nhưng anh chỉ cười nhẹ thay lời cảm ơn và rời đi nhanh chóng. Anh bước vội về phòng giáo viên của mình thì vô tình gặp Doãn Kiệt.
- Doãn Kiệt, mau vào đây.
- Hửm?
Hai người vào bên trong, Chu Hàn ngồi xuống sofa mệt mỏi làm Doãn Kiệt khó hiểu.
- Mày sao đấy? Mới ngày đầu đi làm đã mệt vậy sao?
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co