Chap 3
Chu Hàn đan hai tay vào nhau rồi đưa ánh mắt nhút nhát nhìn người đối diện.
- Tao giáo viên mới nhận lớp đều được thông báo cho lớp nhưng hôm nay lớp tao vắng tận hai em.
- Có chuyện đó luôn sao?
- Umm
- Tên gì?
Chu Hàn cố nhớ lại hai cái tên đấy trong sự khó khăn.
- A... Nhược Y và... Doãn... Doãn Hy.
- Ặc!
Doãn Kiệt đang nhâm nhi tách trà trong tay thì liền bị sặc khi nghe Chu Hàn nhắc đến hai cái tên đấy. Anh nhẹ nhàng đặt tách trà lên bàn, gương mặt vẫn nở nụ cười nhưng ánh mắt vô cùng đáng sợ.
- Mày đừng lo... Chuyện này... để tao.
Mặc dù khó hiểu nhưng Chu Hàn vẫn gật gù đồng ý.
- Còn chuyện gì nữa không?
Doãn Kiệt gấp gáp nhìn lấy Chu Hàn, người con trai này vẫn còn điều muốn hỏi nhưng lại bị nghẹn ở cổ họng không thể nói ra, anh cười nhẹ lắc đầu.
Doãn Hy điên cuồng tập luyện mặc cho vết thương ở eo đã bị rách và chảy máu. Nhược Y không thể trơ mắt nhìn bạn thân mình hành hạ bản thân nên đã đi đến chắn trước mặt.
- Mày dừng lại được rồi đó Doãn Hy.
- Tránh ra!
Doãn Hy dường như không cảm thấy đau mà cứ đâm đầu vào luyện tập. Nhược Y không thể làm gì, cậu cũng nhanh chóng lấy găng tay đeo vào.
- Mày muốn tập thì tao tập cùng mày.
- Ai mượn?
Nhược Y mặc kệ mà cô bắt đầu tập luyện. Cả hai cùng nhau tập, không cần biết đã tập được bao lâu và hiện tại là mấy giờ, hai người chỉ chịu dừng lại khi đã cảm thấy mệt lã người.
- Sao tự dưng lại muốn tập vậy?
- Cảm thấy bản thân yếu đuối nên cần mạnh hơn thôi.
Bởi vì không thể giải quyết bọn người xấu khi nãy nhanh gọn và còn làm bản thân bị thương nên Doãn Hy đã tự nhận thấy mình đã trở nên yếu đuối và cần tập luyện nhiều hơn.
- Yếu? Mày đấm bao cát thủng nãy giờ rồi kìa.
Doãn Hy sực tỉnh nhìn bao cát trước mặt, đúng là nó đã bị thủng và còn bị biến dạng vì bị tác dụng lực quá mạnh.
- Tập nhiêu đó đủ rồi. Mày mà còn tiếp tục là vết thương của mày không bao giờ lành được đâu.
Cúi xuống nhìn vết thương được băng bó, miếng băng cũng đã chuyển sang màu máu. Nghe lời Nhược Y, cậu cởi găng tay và đi đến sofa ngồi nghỉ ngơi.
- " Haizz... đến bao giờ mày mới thoát khỏi... được đây? "
Trời đã chuyển tối, Doãn Hy lê cái thân đau nhức đi vào phòng khách của dinh thự của mình. Định bước thật nhanh về phòng để tránh người khác nhìn thấy bộ dạng bây giờ nhưng cô lại bị một giọng nói trầm ấm khựng lại.
- Lại trốn học?
Người phụ nữ trung niên sang trọng đặt tờ báo trên tay xuống bàn và nhìn cô với vẻ mặt nghiêm túc. Doãn Hy khẽ rợn người và đi đến ngồi xuống cạnh bà.
- Mama à, do... con có việc cần giải quyết nên phải đi gấp không thể học ngày hôm nay.
Phu nhân vẫn giữ nét mặt đó đưa tay đánh nhẹ vào đầu cô.
- Việc gì cần giải quyết ngay để trốn học cả ngày?
Doãn Hy không trả lời mà đưa đôi mắt long lanh cùng với gương mặt nũng nịu nắm lấy tay bà.
- Mama...
- Chắc anh không biết mày như thế nào?
Doãn Kiệt từ trên lầu đi xuống với sát khí vây quanh. Doãn Hy có chút sợ hãi ôm lấy cánh tay bà. Doãn Kiệt ngồi đối diện nhìn chằm chằm cậu làm không khí trở nên ngột ngạt hơn.
- Nói, em và Nhược Y hôm nay đã đi đâu?
- Em... em...
Doãn Kiệt lắc đầu thở dài. Ánh mắt của anh cũng đã chuyển sang nhẹ nhàng chứ không còn sự tức giận khi nãy.
- Anh không cần biết em và Nhược Y đã đi đâu nhưng... hai đứa không thể cứ mãi trốn học như vậy được.
- Em... biết rồi.
Phu nhân nãy giờ im lặng thì bây giờ bà liền nắm lấy tay Doãn Hy với vẻ mặt nghiêm túc.
- Mama nói này, việc con quậy phá ở trường ta sẽ không trách nhưng nếu con không thể thi đậu vào LYB thì ta sẽ cắt hết tiền chi tiêu của con.
Lời nói của bà nhẹ nhàng nhưng làm Doãn Hy sửng sốt đến mở to mắt.
- LYB... sao?
- Con có ý kiến gì sao?
Doãn Hy quay sang cầu cứu Doãn Kiệt thì anh đáp trả cậu bằng ánh mắt lạnh lùng. Doãn Kiệt là anh trai của cô, anh đã được Phu nhân là Diệp Lộc Hoan nhận nuôi từ nhỏ. Bà luôn coi anh là con ruột và anh luôn coi họ là gia đình thật sự của mình. Anh là giáo viên trường JTU, 24 tuổi, luôn được nhiều người chú ý vì vẻ ngoài đẹp trai, điềm đạm, và thành tích của anh cũng vô cùng cao. Anh trái ngược hoàn toàn với cô em gái của mình, quậy phá, thường xuyên trốn học.
Sau khi nói chuyện xong thì Doãn Hy liền trở về phòng với tâm trạng buồn bã. Thấy cô như vậy nên Doãn Kiệt đi theo vào bên trong. Anh đặt chiếc áo vest mà cô để quên ở phòng khách lên bàn với sự khó hiểu.
- Chiếc áo vest này...
- À, khi sáng em bị thương nên người ta cho em mượn.
Tuy cô đã nói vậy nhưng Doãn Kiệt vẫn nhìn chằm chằm chiếc áo vest với nhiều suy nghĩ mông lung.
- " Áo này của Chu Hàn cơ mà? "
Sở dĩ anh biết được vì trên cổ áo có thêu tên " Chu Hàn " . Anh nhìn cô một lúc rồi im lặng rời đi. Doãn Hy không mấy quan tâm, mệt mỏi ngã xuống giường. Được một lúc thì cúi xuống xem vết thương thầm trách.
- " Thằng khốn đó rạch sâu thật chứ."
Nhìn vết thương mà tức giận, cô chưa bao giờ để bản thân phải bị thương như này. Chỉ vì không giữ được bình tĩnh với lời nói dơ bẩn của mấy tên đó mà xảy ra chuyện như này. Thở một hơi thật dài rồi lê cái thân đi vào phòng tắm. Cô ngâm mình trong bồn tắm, đầu ngã về phía sau và nghĩ ngợi về những điều Doãn Kiệt và Phu nhân đã nói.
Doãn Hy vốn dĩ không phải là một người quậy phá cũng như thường xuyên trốn học như này. Cô từng là một người vô cùng chăm chỉ, ngoan ngoãn, không bao giờ trốn học. Nhưng chỉ vừa bước chân vào cấp 2, cha của cô đã bị ám sát tại chính ngôi nhà của mình cũng như công ty gia đình cô dẫn đến bờ vực phá sản. Đó đã trở thành nỗi ám ảnh của cô cho đến tận bây giờ. Gia đình ba người đã chuyển đến một nơi khác sống, Phu nhân cũng đã tự quản lý công ty và nuôi dạy hai người. Doãn Kiệt thì đã xem đây là gia đình của mình nên anh đã cố gắng học thật giỏi và trở thành giáo viên, khi có thời gian rảnh thì anh giúp bà quản lý công ty. Còn cô vì điều đó mà trở nên như bây giờ, và cũng vì sợ bản thân yếu đuối không bảo vệ được gia đình nên cô luôn tập luyện để bản thân trở nên mạnh mẽ hơn. Cô cũng luôn tìm kiếm kẻ đứng sau mọi chuyện nhưng dường như không có một chút thông tin nào.
Doãn Hy sau khi tắm xong liền tìm hộp sơ cứu tự băng bó lại vết thương. Xong xuôi thì cô với lấy chiếc điện thoại tìm Nhược Y tâm sự.
- Tối rồi không nghỉ ngơi tìm tao chi vậy? Nhớ à?
- Mày bớt điên dùm tao cái. Nãy mới bị anh Doãn Kiệt trách vì trốn học.
- Gì? Sao lần nào trốn học ổng cũng biết vậy?
- Mày quên ổng chủ nhiệm lớp kế bên mình sao?
Doãn Hy ngã xuống giường và nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại.
- Mà... mama muốn tao đậu vào LYB.
- Uả được mà?
Thái độ bình thản của Nhược Y khiến cô phải khó chịu mà nhăn mặt.
- Mày nghĩ tao giỏi đến mức đó sao?
Hai người trò chuyện với nhau đến tối đến khi mệt lã thì mới chịu đi ngủ.
Sáng hôm sau đến lớp, mặc dù đã ngủ sớm nhưng Doãn Hy vẫn mệt mỏi và nằm gục lên bàn. Nhược Y ngồi bên cạnh không khỏi lo lắng mà đưa tay sang sờ vào trán cô.
- Không sốt.
Doãn Hy ngẩng đầu nhìn Nhược Y với ánh mắt khó hiểu.
- Mày nghĩ tao dễ bệnh vậy à?
Nhược Y đã quá quen với tính tự cao của Doãn Hy nên cô chỉ lắc đầu và quay đi chỗ khác. Cùng lúc đó tiếng chuông vang lên, tất cả học sinh ùa vào lớp và yên vị chỗ ngồi.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co