Truyen3h.Co

𝘴𝘦𝘤𝘳𝘦𝘵

Chap 4

HaiiYnn

Doãn Hy không quan tâm đã đến giờ vào học mà lại tiếp tục gục mặt lên bàn. Giáo viên bước vào lớp và ngồi vào bàn của mình. Nhược Y đơ người nhìn không quên lay người Doãn Hy làm cô khó chịu mà ngước mặt lên nhìn.

- Mày phiền quá đó.
- Mày... mày... tao thấy anh ta quen quen.

Doãn Hy nhìn theo hướng tay của Nhược Y, cô cũng vô cùng bất ngờ với người con trai trước mặt. Hai người quay xuống hỏi bạn bàn dưới với vẻ mặt gấp gáp.

- Ai vậy?
- Thầy chủ nhiệm của lớp mình đó.

Doãn Hy và Nhược Y mở to mắt nhìn nhau, trong đầu cùng một suy nghĩ " trùng hợp vậy sao ".

- Thầy ấy là Chu Hàn, vừa là giáo viên chủ nhiệm vừa dạy môn Hóa.

Vừa nhắc đến Hóa thì Doãn Hy liền tỏ vẻ chán ghét và kéo Nhược Y quay lên. Cô đan hai tay vào nhau đặt lên bàn và nhìn chằm chằm thầy của mình.
Chu Hàn sau khi dọn dẹp mọi thứ thì liền lấy danh sách lớp ra điểm danh. Khi đến tên hai người thì anh vừa nêu to và vừa nhìn xung quanh tìm kiếm.

- Nhược Y và Doãn Hy?
- Dạ có.

Hai người hô to gây sự chú ý của của cả lớp. Chỉ vừa nhìn thấy hai người thì anh liền mở to mắt bất ngờ nhưng liền lấy lại sự nghiêm túc mà gằng giọng.

- Lý do hôm qua hai em vắng?

Hai người đứng dậy nhìn trực diện anh với vẻ mặt vô cùng bình thản.

- Hôm qua có việc gấp nên hai em xin phép vắng ạ.

Chu Hàn im lặng nhìn hai cô rồi quay đi.

- Được rồi, ngồi xuống đi.

Hai cô lại thêm bất ngờ vì những lần trước hai người trốn học đều bị giáo viên phạt nhưng anh lại chỉ hỏi rồi lại thôi. Cả hai ngồi xuống nhìn nhau, còn anh thì lấy sách vở đặt lên bàn.

- Cả lớp, lấy sách vở ra học.

Hóa là môn mà Doãn Hy ghét vì cô học khá yếu nên đã nằm gục lên bàn mặc cho anh giảng bài trên bảng. Nhược Y đã quá quen với cảnh này nên đã mặc kệ và chỉ lo chăm chú nghe giảng. Chu Hàn quay xuống nhìn lớp thì thấy một học sinh nằm gục trên bàn ngủ rất ngon nên đã nhẹ nhàng đi xuống đứng cạnh cô. Nhược Y muốn ra hiệu gọi cô dậy nhưng đã bị Chu Hàn cản. Anh đưa tay gõ nhẹ lên bàn, Doãn Hy giật mình tỉnh dậy với vẻ mặt ngơ ngác.

- Gì.. gì.. cà rốt của tao.

Cả lớp cười ầm lên với câu nói của Doãn Hy. Cô giật bắn người nhìn nhận được tình hình mà ngại ngùng lườm. Chu Hàn nhìn chằm chằm cô vì đây là lần đầu tiên anh gặp phải học sinh như này.

- Em... sao lại ngủ trong tiết học?
- Có gì sao ạ?

Gương mặt tức giận vì bị làm phiền của Doãn Hy đã khiến anh sợ hãi mà giọng trở nên lắp bắp hơn.

- Em... em... không nghe giảng thì làm sao hiểu bài được. Rồi gia đình của em buồn thì sao? Ba mẹ em sẽ buồn nếu thành tích học tập của em không tốt đó?

Vừa nghe đến hai chữ " gia đình " thì Doãn Hy liền bấu chặt lấy bàn tay, gương mặt trông vô cùng đáng sợ trừng lấy anh. Nhược Y thấy được tình hình có vẻ không ổn nên liền cười gượng nhìn anh.

- Để em nhắc nhở bạn, thầy tiếp tục giảng bài đi ạ.

Chu Hàn sợ hãi với Doãn Hy trước mặt nhưng vì không muốn làm mất thời gian của lớp nên đã rời đi. Bên ngoài thì không quan tâm nhưng trong lòng anh lại bận tâm và khó hiểu vì sao cô lại tức giận.

Nhược Y quay sang trấn an Doãn Hy vì chỉ có cô mới hiểu vì sao Doãn Hy lại tức giận như vậy.

- Bình tĩnh đi Doãn Hy. Tao biết mày rất nhạy cảm khi ai nhắc về gia đình của mày nhưng... thầy ấy là người ngoài, không thể nào biết được.

Lời nói của Nhược Y đã làm Doãn Hy sực tỉnh. Cô buông lỏng hai tay đã bị rỉ máu vì bấu quá chặt.
Chuông vang báo hiệu giờ giải lao, hai người vui vẻ nắm tay nhau chạy xuống nhà ăn. Chu Hàn đang dọn dẹp lại sách vở thì Tịch Nhã vui vẻ mang một túi thức ăn đặt trước mặt anh. Anh ngước mặt lên nhìn thì Tịch Nhã giật lấy đống sách vở trên tay.

- Bữa sáng, anh lo ăn đi, tôi dọn dẹp giúp cho.

Chu Hàn cười gượng đáp trả và giật lấy lại đồ của mình từ tay cô ấy.

- Cảm ơn, tôi ăn sáng rồi, phiền cô quá.

Anh nhẹ nhàng đưa túi thức ăn cho Tịch Nhã và nhanh chóng nhét sách vở vào túi. Tịch Nhã ngỡ ngàng vì không nghĩ bản thân bị từ chối, cô đưa gương mặt buồn bã chầm chậm cầm lấy túi thức ăn. Chu Hàn đã vô tình thấy được gương mặt buồn bã đó và cảm thấy tội lỗi.

- Ăn thêm chắc cũng không sao, đưa đây, cảm ơn nhé.
- Tôi không buồn và anh cũng không cần phải gượng ép bản thân vậy đâu.

Tịch Nhã khá khôn khéo trong cách hành xử nên đã gây thiện cảm với anh. Cô nhìn anh và nở một nụ cười nhẹ nhàng làm ai nhìn vào cũng thấy nhẹ nhõm. Chu Hàn đứng dậy và cầm lấy chiếc túi trong tay Tịch Nhã rời đi.

- Không sao, cảm ơn vì bữa sáng.

Tịch Nhã mừng thầm trong lòng nở nụ cười rạng rỡ. Cô vừa xoay người rời đi thì Doãn Hy và Nhược Y bước vào. Chỉ vừa thấy Tịch Nhã, Doãn Hy liền để lộ vẻ căm phẫn, Nhược Y đứng kế bên cũng không khác gì cô. Tịch Nhã thấy rõ thái độ của hai người nhưng cô lại cười tươi bước đến.

- Chào hai em.

Doãn Hy mất bình tĩnh để lộ vẻ chán ghét không để tâm đến người trước mặt. Không khí trở nên ngượng ngùng thì Chu Hàn trở về lớp.

- A... sao mọi người đứng trước cửa lớp vậy?

Tịch Nhã cười tươi bước đến đứng cạnh anh mặc kệ hai cô đứng trơ ở đó.

- Sao anh quay lại lớp vậy?
- À... tôi bỏ quên đồ. Mà có chuyện gì vậy?

Doãn Hy hít một hơi thật sâu lấy lại bình tĩnh và xoay người đứng đối diện với anh. Cô định nói gì đó thì sự chú ý vô tình va vào túi thức ăn trên tay anh.

- " Lúc sáng có thấy đâu nhỉ? "

Nhìn hộp sữa chuối trên tay mình, cô nở nụ cười tinh nghịch cầm lấy tay anh nhét vào.

- Em không biết thầy chưa ăn sáng, thầy nhận đỡ hộp sữa này nha.

Những ai có mặt đều bị hoảng hốt với việc làm của cô vì cô chưa từng quan tâm ai ngoài gia đình và bạn thân. Chu Hàn lúng túng cầm lấy hộp sữa nhìn cô.

- Không... không cần phải vậy đâu.

Thấy anh có ý định từ chối, Doãn Hy khẽ lườm anh cảnh cáo nên đã làm Chu Hàn có phần sợ hãi.

- Học sinh cho thì anh cứ nhận đi, mấy ai được Doãn Hy quan tâm như này, nhỉ?

Lời nói của Tịch Nhã nghe thì có vẻ bình thường nhưng chứa đầy ẩn ý trên gương mặt hiểu chuyện kia. Cảm thấy Doãn Hy sắp không giữ nổi bình tĩnh nên Nhược Y cúi chào rồi kéo cô đi. Chu Hàn trong lòng khó hiểu nhìn theo Doãn Hy rồi anh cũng nhanh chóng lấy đồ bỏ quên và rời khỏi lớp học.

Doãn Hy về chỗ đá vào chân ghế mạnh đến nỗi nó muốn văng ra khỏi đó. Cô ngồi vào ghế và ngửa cổ về phía sau thở dốc. Nhược Y im lặng ngồi xuống cạnh thắc mắc.

- Sao mày lại tức giận khi thấy cô Tịch Nhã vậy?
- Mày muốn biết?
- Ừm. Tao chỉ biết mày ghét cô ấy chứ nguyên nhân thì...

Việc Doãn Hy ghét cay ghét đắng Tịch Nhã cả cái trường JTU này ai mà không biết. Có người thì cho rằng do Doãn Hy không được mọi người quan tâm như Tịch Nhã nên ganh tỵ và cũng có người nói rằng do lúc trước chỉ vì người cô thích theo đuổi Tịch Nhã nên quay sang ghét.
Doãn Hy ngồi bật dậy nhìn Nhược Y, ánh mắt của cô lúc này chứa đựng sự thù hận và giận dữ.

- Tịch Nhã là người yêu cũ anh Doãn Kiệt.
- Cái gì?

Nhược Y bất ngờ đến mức một chút nữa là ngã khỏi ghế.

- Chuyện là...

Khi Doãn Kiệt mới vào làm giáo viên ở trường JTU, anh không quen biết ai thì Tịch Nhã là người bắt chuyện cũng như giúp anh làm quen với môi trường mới này. Tịch Nhã nổi tiếng là một giáo viên giỏi, xinh được, hoà đồng nên rất được nhiều nam sinh cũng như giáo viên nam thích và Doãn Kiệt cũng không phải là ngoại lệ. Lúc đó Doãn Hy cũng chỉ mới là học sinh lớp 10 nên cũng không mấy quan tâm mà còn mừng cho anh.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co