Chapter 36: Not Alone
Sau khi Hermione Granger bị hóa đá, Hogwarts rơi vào một trạng thái rất lạ.
Không hẳn là yên bình.
Nhưng cũng không còn hỗn loạn như trước.
Không có thêm nạn nhân nào trong vài ngày liên tiếp. Những hành lang vẫn thưa người, học sinh vẫn đi thành nhóm, nhưng những ánh mắt đã bớt đi phần hoảng loạn ban đầu, thay vào đó là một thứ gì đó nặng nề hơn—mệt mỏi, và chờ đợi.
Như thể tất cả đều đang nín thở.
Chờ xem điều gì sẽ xảy ra tiếp theo.
Annetta không thích cảm giác đó.
Cô vẫn đi nhanh hơn một chút, vẫn liếc nhìn mỗi khi rẽ qua một góc hành lang. Nhưng lần này, mỗi khi quay đầu lại, cô có cảm giác như hành lang phía sau mình dài hơn bình thường—vắng hơn, và lạnh hơn.
Cô không nói ra điều đó.
⸻
Tin tức đến không cần báo trước.
Chỉ là một sự chững lại đồng loạt—những bước chân chậm đi, những cái đầu quay về cùng một hướng.
Annetta đang đi cùng Elio và Lucien.
"...Có chuyện gì vậy?" Elio hỏi, giọng thấp xuống theo phản xạ.
Không ai trả lời ngay.
Rồi một giọng nói từ phía trước, run nhẹ:
"Có người... bị bắt đi rồi."
Không khí như siết lại.
"Không phải hóa đá."
"Là... bị đưa vào Phòng Chứa Bí Mật."
Annetta cảm thấy tim mình khựng lại một nhịp.
"...Ai?"
"Ginny Weasley."
⸻
Elio đứng khựng. "Không thể nào..."
Lucien không nói gì, nhưng ánh mắt cậu trầm xuống hẳn.
Annetta không phản ứng ngay.
Không phải vì cô không hiểu—
mà vì cô hiểu quá rõ cái tên đó có nghĩa là gì.
⸻
Họ bước qua một đoạn hành lang rộng hơn.
Và cô nhìn thấy họ.
Nhóm Gryffindor.
Không có tiếng cười.
Không có sự ồn ào quen thuộc.
George Weasley đứng đó, hai tay siết lại, như thể đang cố giữ bình tĩnh. Ron Weasley nói gì đó rất nhanh với Harry, giọng gấp gáp, gần như vỡ ra.
Và—
Fred Weasley.
Đứng lệch ra một chút.
Không cười.
Không đùa.
Chỉ đứng đó.
Ánh mắt anh không dừng lại ở ai cả.
Như thể không có điểm để nhìn.
Annetta chưa từng thấy anh như vậy.
⸻
"...Annie?"
Elio gọi khẽ.
Annetta vẫn nhìn về phía đó.
Một giây.
Hai giây.
Rồi cô nói:
"Hai bồ đi trước đi."
Elio chớp mắt. "Hả?"
"Tớ... có việc một chút."
Lucien nhìn cô, ánh mắt dừng lại lâu hơn một nhịp—như thể hiểu, rồi khẽ gật. "Ừ."
Elio còn do dự, nhưng cuối cùng cũng quay đi cùng Lucien.
Annetta đứng yên thêm một giây.
Rồi bước về phía Fred.
⸻
Khoảng cách giữa họ không xa.
Nhưng mỗi bước chân lại khiến cô nhận ra rõ hơn sự im lặng quanh anh.
"...Fred."
Giọng cô không lớn.
Nhưng anh nghe thấy.
Fred quay đầu lại.
Ánh mắt anh chạm vào cô—rồi dừng lại.
Không né.
Nhưng cũng không mềm đi như mọi khi.
Annetta khựng lại rất nhẹ.
Cô chưa quen với ánh nhìn đó.
"...Tớ nghe rồi."
Cô nói.
Fred không trả lời ngay.
Anh nhìn cô thêm một giây.
Như thể đang cân nhắc có nên nói hay không.
Rồi anh nói, giọng thấp:
"Là em gái tớ."
⸻
Khoảng cách giữa hai người lúc này gần hơn trước một chút.
Không chạm.
Nhưng đủ để cô nhận ra hơi thở anh không đều.
⸻
Fred quay đi nửa bước, ánh mắt trượt khỏi cô, dừng lại đâu đó trên nền đá.
"Đáng lẽ tớ nên để ý hơn."
Anh nói.
Giọng không cao.
Nhưng nặng.
"Con bé dạo này... lạ lắm."
Một nhịp.
"Nhưng tớ không nghĩ là—"
Anh dừng lại.
Như thể chính anh cũng không muốn nói tiếp.
⸻
Annetta nhìn anh.
Cô không biết nên nói gì.
Không phải vì không có gì để nói—
mà vì không có câu nào đủ đúng.
Cô bước gần lại một chút.
Rất nhẹ.
Chỉ một bước.
Khoảng cách giữa hai người rút ngắn lại—vẫn không chạm, nhưng không còn xa như trước.
⸻
"...Bồ ấy sẽ ổn thôi."
Cô nói.
Giọng không chắc hoàn toàn.
Nhưng không phải lời nói cho có.
⸻
Fred không nhìn cô ngay.
Anh đứng yên.
Rồi khẽ thở ra.
Một hơi rất nhẹ.
"...Ừ."
⸻
Im lặng rơi xuống lần nữa.
Nhưng lần này—
nó không nặng như lúc trước.
⸻
Annetta nhìn anh.
Một giây.
Rồi hai giây.
Cô do dự.
Rất rõ.
Như thể đang cân nhắc một điều gì đó mà chính cô cũng không quen làm.
Cuối cùng—
cô đưa tay lên.
Không ôm.
Không chạm vào vai.
Chỉ là—
chạm rất nhẹ vào tay áo anh.
Một cái chạm rất khẽ.
Gần như không có trọng lượng.
Nhưng đủ để Fred khựng lại.
⸻
"Bồ cũng không cần phải một mình."
Cô nói, rất khẽ.
⸻
Fred không cử động ngay.
Ánh mắt anh hạ xuống—dừng lại ở bàn tay cô.
Rồi từ từ—
anh ngước lên nhìn cô lại.
Lần này, ánh mắt không còn trống rỗng như lúc đầu.
Vẫn trầm.
Nhưng có thứ gì đó khác.
⸻
Anh không nói gì.
Chỉ khẽ gật.
Rất nhẹ.
⸻
Annetta không rút tay lại ngay.
Chỉ đứng đó.
Một nhịp.
Rồi mới buông ra.
⸻
Nhưng Fred—
không lùi lại.
⸻
Hai người đứng cạnh nhau trong hành lang dài, ánh sáng từ những ô cửa sổ cao đổ xuống nền đá lạnh.
Không ai nói thêm gì.
Nhưng khoảng cách giữa họ—
không còn như trước nữa.
⸻
Ở đâu đó trong lâu đài, nỗi sợ vẫn lan ra.
Lần này không còn là lời đồn.
Mà là một cái tên.
Một người thật.
⸻
Nhưng giữa tất cả—
lần đầu tiên,
Fred không hoàn toàn ở một mình.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co