Truyen3h.Co

sonbinh☆dilemma☆

9. gossip

urluvelly

"trông ngứa mắt thật sự đấy"

thái sơn ý là nhắm vào hai đứa đối diện cứ mãi chim chuột với nhau mặc bạn bè xung quanh đay nghiến. ông đây còn chưa tính tội chúng bây khiến ông sặc cơm, ho khù khụ mãi không vì cái gương mặt hớn hở kèm cái nắm tay khoe khoang. bữa ăn sáng này đối với thái sơn hơi bị hao tồn sinh lực.

"lâu rồi mới lại độc thân, tận hưởng đi bạn." 

xuân bách tay đang bóc vỏ trứng cho em bé cạnh bên, liên tục múa môi dạy dỗ thằng bạn ngu ngốc chỉ được cái to xác của mình. 

hình ảnh thái sơn cứ mãi găm nĩa vào miếng trứng chiên, không chịu bỏ vào mồm cho đàng hoàng khiến thành công không thuận mất. tại sao lại không biết quý trong thức ăn chút nào vậy chứ?! vốn thái độ đối với việc ăn uống chính là thái độ của con người trong cuộc sống, trách sao cuộc đời của đằng đấy lại bộn bề như thế. thành công trở nên cáu kỉnh, có chút quở trách liên chĩa mũi dùi về hướng người đối diện.

"còn nếu không muốn độc thân thì hành động đi, tôi mà là anh thì không thể nhìn anh hào cười nói với thế lân mãi như vậy đâu."

chẳng phải đợi thành công nhắc, từ đâu thái sơn đã trông thấy kẻ giả tạo kia kéo đẩy phong hào của nó vào khu căn tin, tay chân nhanh nhầu phục vụ bữa sáng cho vị công tử ấy. rõ ràng toàn đem đến những món không thuộc khẩu vị họ trần, cún nhỏ là thích mấy món ăn nhanh bên kia kìa, hoặc là do thái sơn vẫn nhìn nhận thế lân lòng lang dạ sói nên mới nghĩ kẻ tâm xà ấy chỉ lấy le mà không biết ý của đối phương, chứ không phải vì khẩu vị của phong hào nên mới cố tình bưng một tô cháo đến trước mặt như thế.

"chẳng biết có nên tiếp tục không bởi lẽ tôi là người chủ động trước nhưng lại chần chừ, cũng là tôi để người ta chờ đợi mình rồi khiến người ta thất vọng, giờ đây thật lòng thì lại quả tam ba bận, không được chấp nhận nữa."

"tao mà là anh hào thì cũng thế " xuân bách đang nhồm nhoàm nhưng vẫn lên tiếng.

"thành công bảo người yêu mình ngậm cái mồm vào hoặc học cách ăn nói cho đàng hoàng kẻo thứ đưa vào mồm không còn là đồ ăn đâu." 

thái sơn nở nụ cười giả nhân giả nghĩa, cùng câu răn đe độc địa gửi gắm cho thành công, cặp mặt không ngừng đá xẻo kẻ đang cười giòn tan cạnh bên, xuân bách đúng là đã lâu chưa được ăn đấm nên nhờ vị đây mà. bởi mãi đôi co với hai đứa này mà thái sơn đã để lỡ mất người kia, vừa nhìn lại liền không thấy đâu nữa. nó đứng lên tiến về phía quây thức ăn, nhồi nhét hai bên túi nó mấy quả trứng luộc, sau đó một mạch đi về phía khu dựng trại, cam đoan phong hào là đã về lều mà nghỉ ngơi.

"ối..."

âm sắc thất thanh đó là phát ra từ phong hào. lúc bản thân nhận thức được cơn đau trên đỉnh đầu thì đã có người vừa hạ mình cạnh bên, là thái sơn đang cặm cụi bóc vỏ trứng mà chẳng nói lời nào.

"há miệng ra, ăn có chút cháo như vậy sao mà no bụng."

"tôi tự..."

"bảo há miệng ra cơ mà" 

phong hào chỉ vừa đưa tay đương nhận thành ý kèm câu mình có thể tự thân, chưa kịp tròn chữ đã bị nó gắt cho. phong hào đây là không muốn để bụng chuyên người kia dùng cái đỉnh đầu đẹp đẽ đầy tự hào của mình để tách vỏ trứng, giờ lại còn dám lên giọng nạt nó nữa cơ. đấy là trong lòng nghĩ thế chứ miệng thì vẫn mở ra để người ta đút cho ăn, sao cứ mang cảm giác mất giá mỗi ngày ấy nhỉ?

đúng là tra nam, lúc nào cũng quan tâm đến những kẻ thích mình rồi thả bả. phong hào cũng có chút thất vọng, đành ngà lòng mang nổi cô đơn đi ngắm nhìn phong cảnh trước mặt. 

chưa được bao lâu thì tiếng dứt khoát của nó làm thái sơn giật thót, nối tiếp là loạt hành động không nhất quán, vớ hết mọi thứ bỏ bừa vào túi xách, chẳng quan tâm đến người đang ngu ngơ nhìn mình liền đứng lên bỏ đi. 

thái sơn hớt hải chạy đến níu tay, đem lo lắng vào trong từng câu chữ mà hỏi.

"em làm gì khiến anh buồn à?"

"trước giờ có lúc nào em làm tôi vui sao?!"

câu đáp của phong hào khiến thái sơn hụt hẫng, cả cái cách anh vùng tay ra khỏi nó để một mực rời đi cũng làm bản thân nó xót xa trong lòng. 

___

hoạt động duy nhất của ngày hôm nay đó là trải nghiệm trồng cây xanh và như thường lệ, công việc cũng sẽ được phân chia cho hai tốp, tốp tập trung đa số trai tráng cao to vạm vỡ sẽ cuốc đất trồng cây nơi bãi đất đô gần thác suối lớn, tốp còn lại đa phần là nữ sinh sẽ chuẩn bị bữa tiệc liên hoan cho bữa tối cuối cùng này. 

và việc giám sát sinh viên cũng sẽ được chia như thế, nguyên bình quản lý tốp một và hồng sơn tham gia tốp hai. thật ra ban đầu hồng sơn là muốn tham gia đội trồng cây để nguyên bình có thể trốn nắng tránh nóng, nhưng anh bảo rằng muốn thăm thú thêm cảnh sắc núi rừng vì sau này khan hiếm lắm mới lần nữa có cơ hội thế này, vậy nên đã tha thiết nài nỉ đối vị trí với hồng sơn.

à thì sau nụ hôn hôm qua, nguyên bình dưỡng như đã mở đường cho hồng sơn tiến đến. việc anh không lưỡng lự mà chấm dứt mối quan hệ yêu đương với thái sơn chỉ làm hồng sơn vui vẻ một phần thôi, điều khiến nó vui chín trăm chín mươi chín phần còn lại là chính miệng nguyên bình đã kể cho nó nghe chuyện anh độc thân, đây chẳng phải là ngụ ý thông báo cho hồng sơn tấn công sao?!

đi qua đi lại ngó chừng và hướng dẫn bọn học trò, cho đến khi trước mặt là cái đứa đang đâm xẻng bừa bãi đến hư cả rễ cây, nguyên bình mới đem cái cau mày đến tận nơi vỗ cho nó một cái đau điếng hồn.

"tử tế đi nào!"

thái sơn sau khi bị giảng viên nguyên bình trừng trị liên oai oái cái giọng, đem gương mặt ấm ức đày đoạ người lớn hơn đang thụp hẳn xuống tận tình hướng dẫn lại từ đầu cho nó, tay cứ liên tục xoa nắn bắp tay hằn đỏ của mình.

"hay anh xử giúp em đồng này luôn đi, chứ có chỉ trăm lần em cũng chẳng làm được đâu"

"em định nhụt chí như thế đến bao giờ?  việc cỏn con thế này cũng chóng chán, học hành đã chẳng tâm huyết, đến cả yêu thích một người cũng không hề nỗ lực"

ngoài con mắt nhìn thấu hồng trần, nguyên bình còn có siêu năng lực soi rõ tâm can đối phương, chứ huống chỉ mấy cái việc rành rành như thế này. thái sơn thì ở đằng này lúi húi, còn phong hào ở phía bên kia, cả hai đều một thân một mình chẳng ai màng đến nhau.

" anh ấy ghét em rồi, bao nhiêu lần chủ động bấy nhiêu lần từ chối."

thái sơn thở dài ngao ngán, chẳng biết nên oán trách người kia vô tình hay do nó tệ bạc, mọi chuyện cứ lẩn quẩn, chẳng thể tiến cũng không thể lùi.

___

thứ thức uống có cồn duy nhất được nguyên bình chấp nhận trong buổi tiệc buổi tối là rượu quả, và thái sơn là đang nốc tù tì không ngớt để phần nào xoa dịu nỗi cô đơn trong trái tim rỗng toác.

hình ảnh cảm xúc hiện nay sống sượng, tình không tình khiến phong hào phải chăm chú ánh nhìn, nó thấy có chút tội lỗi khi nghĩ về chuyện lúc sáng.

"người như phong hào sao lại thích vẻ vô dụng như nó vậy nhỉ?"

thế lân, ánh mắt mơ hồ dần, chẳng một lời, ánh mắt rực lên như một mối cháy âm ỉ nhưng không một chút dao động mà bày tỏ nghi vấn.

phong hào bỗng dưng lệ nóng tràn nơi khóe mắt, như muốn nói rằng những điều nó đã cố gắng chịu đựng bấy lâu nay chẳng phải dễ dàng.

cuộc chơi vui đêm này cũng đến hồi tàn, chúng nó sau khi dọn dẹp sạch sẽ đều mang ai nấy về phần phòng mình, chỉ còn lại phong hào đang phải đấu tranh với cơn bực bội khó chịu trong người đi về phía bên ngoài khu cắm trại.

nói cụ thể thì từ lúc ngồi trên bàn ăn với thế lân, phong hào đã dần cảm thấy bản thân có những dấu hiệu bất ổn. hai má nó ửng hồng, cả cơ thể nóng bức đến rạo rực, bên dưới theo đó cũng cồm cộm, toàn tâm chỉ mong muốn được ai đó ôm ấp vuốt ve. phong hào của bây giờ vẫn cảm cụ được chút lý trí nên mới trốn ra đây, không còn cách nào ngoài tự dằn vặt bản thân rằng đã biết bấy nhiêu đó là không đủ, thậm chí mong đừng ai bắt gặp nó lúc này.

"quả nhiên là phong hào không đơn giản, cũng biết bản thân trúng thuốc cỡ đấy"

phong hào đối với nụ cười và câu nói gắn mảnh của kẻ mang ánh nhìn khiến cậu rước mất hoàn toàn lý khinh bỉ. nhưng có khinh khi đến mấy thì nó cũng không tài nào chống lại hơi người đang áp sát mình, từng nhịp thở của hắn cọ quét nơi yết hầu,  xuống hõm quay xanh mà cắn nghiến. bàn tay thế lân liền thoáng bóp nơi eo vương vị, chẳng mấy chốc đã phanh phui cả thân trên của phong hào. từng cái say sưa mơn trớn khiến nó rung mình, hơi thở rên rỉ gấp gáp bội phần.

"tôi nghĩ cậu nên dùng lại đi thế lân"

câu nói đanh thép khiến thế lân một nhịp đã rời người, nó hùng hổ quay lại.

"không phải chuyện của trợ giảng sơn thì đừng xía vào không được sao?"

"được chứ, nhưng nếu người kia không phải là tự nguyện thì lại khác. bố cậu có biết con trai mình bên ngoài làm việc thế này không?"

cả cuộc đời thế lân, người duy nhất khiến nó phải cụp đuôi là bố mình, cũng là hiệu trưởng trường đại học này. nó biết người kia không phải là dễ dãi, nếu không lập tức ngừng lại thì chuyện này ngày mai sẽ bung bét ra cả trường, và ít nhất là sẽ đến tai bố nó. 

"coi như lần này anh thắng, lần sau thì đừng hòng"

vừa buông khẩu khí, thế lân liền rời đi trong bực tức, cũng không thèm dọn dẹp cái đống mình bày bừa.

hồng sơn nhìn người thở hổn hển, cúc áo chẳng cái nào nguyên vẹn, nó chỉ biết tặc lưỡi kéo cả thân phong hào ngồi dậy rồi đưa xuống ghế, cởi áo khoác của mình trùm lên người kia.

"tại sao cậu vẫn uống dù biết trong nước có thuốc kích dục?"

"cả chuyện thái sơn nữa, tận tâm như vậy để đổi lấy điều gì?"

phong hào nghe câu hỏi, từng cơn thở dốc liền kèm theo nụ cười mà ngửa cả thân ra sau. thì ra là từng đấy muộn mấy của mình đều bị kẻ kia nhìn thấu, nó liên tục nuốt nước bọt, nặng nề để ép từng chữ, mang nụ điệu bâng quơ.

"đơn giản rằng là chỉ đang thực hiện giao kèo thôi. chẳng phải cậu cũng sẽ hưởng lợi sao?"

"có nhiệt tình quá không?" hồng sơn cười khẩy, rõ ràng là lợi dụng nó nhắm mục đích cá nhân, nhưng lại tỏ ra mình là người trong cuộc.

"để một người phải bán linh hồn cho tôi vốn chẳng khó khăn, mọi thứ đều tự diễn ra vô cùng tự nhiên nên nếu cậu bảo tôi lo chuyện bao đồng thì hơi quá rồi."

"ý cậu là mọi chuyện xảy ra đều là ngẫu nhiên thái sơn bị thu hút bởi vẻ ngoài của cậu, sau đó cậu bỏ cả lòng tự trọng mà thổ lộ yêu nó, rồi đến khi nó quyến luyến không thể rời thì liền quay lưng và khiến thái sơn dằn vặt đau khổ?"

phong hào nghe câu tường thuật từ hồng sơn mà phì cười, hồng sơn rõ sự tình đến muốn làm cha nó rồi đấy.

"cậu xót anh mình à? chẳng phải cậu bảo tùy ý tôi đây sao?"

"vậy cậu có chắc bản thân vui vẻ với những gì mình làm không? tôi thì thấy cậu đau đớn đến thảm hại rồi đấy" 

"vậy tại sao cậu không nắm lấy nguyên bình mà cứ bắt tôi phải lôi kéo thái sơn? cậu khiến người khác nhìn cậu đến với nguyên bình bằng sự chân thành còn tôi thì trông thèm khát thái sơn đến ngu ngốc đấy cậu biết không?"

phong hào kéo hồng sơn về phía mình, sau đó ngả cả thân ngược ra sau khiến nó đổ ập đến đè lên thân.

hồng sơn chưa kịp phản ứng đã bị một lực kéo mạnh, đem nó đến đối diện trước mặt liền đấm một cái đến điếng cả người. hõm má đỏ đậm, vị tanh nồng bủa ra trong khoang miệng, hồng sơn cảm nhận được máu chảy dọc theo từng vết nứt trên môi, nó đem ánh mắt chậm rãi hướng nhìn lên kẻ đang đứng thở hổn hển, chẳng ai khác ngoài thái sơn.

"hết nguyên bình, bây giờ đến phong hào mày cũng muốn giành của tao sao? tại sao vậy lê hồng sơn? bao nhiêu đó năm mày lấy hết mọi thứ thuộc về tao vẫn chưa đủ sao?"

"không ai lấy bất cứ thứ gì của anh cả. những điều cho dù đã thuộc về mình nhưng nếu anh không giữ chặt đều sẽ rời đi."

thái sơn cười lớn, tự chế nhạo chính mình.

"đã có bao giờ mày xem thằng này là anh mày chưa?!"

nó chẳng cần câu trả lời, liền quay lưng tiến về phía phong hào đang ôm người, hai tay bế thốc lên tiến về khu cắm trại, không để tâm đến ánh mắt của những kẻ chỉ biết gây thương đau cho mình.

___

sau khi cố gắng vốc nước lạnh rửa mặt sạch sẽ, ép người kia ngậm cả đá bi trong miệng để làm dịu cơ thể nóng bừng, chẳng mấy chốc phong hào cũng chìm vào giấc ngủ sâu bên trong lều của thái sơn. nó ngắm nhìn rất lâu, trong lòng dấy lên mọi thể loại căm hận, phẫn nộ, oán hờn đều đủ cả. sau khi cho rằng bản thân đã suy nghĩ thông suốt, nó rút điện thoại, âm thầm gõ vài chữ rồi quăng sang một bên, mặt đối mặt nam nhân mỹ miều đang say ngủ, cũng tranh thủ chợp mắt hồi sức cho bản thân.

"chú ơi, cháu có chuyện muốn nói, là về hồng sơn và người yêu cũ của nó, nguyên bình."



Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co