Không Tình Yêu
Trong phòng khám nồng nặc mùi thuốc sát trùng, Nguyên Bình đưa sổ khám định kỳ cho bác sĩ sau đó cố gắng duy trì sự bình tĩnh chờ đợi kết quả kiểm tra. Vị bác sĩ trung tuổi xem xét cẩn thận sau đó đẩy gọng kính lên nhìn thẳng vào người con trai đang ngồi trước mặt, rồi lên tiếng hỏi.
" Một Omega muốn phá kết phải có sự đồng ý của Alpha hoặc người thân của Alpha của mình, cậu có giấy ly hôn chứ?"
"Chúng tôi chưa ly hôn, nhưng cũng sắp rồi."
Nghe thấy thông tin này, vị bác sĩ kia càng thêm đau đầu tuy nhiên ông vẫn rất kiên định, Ngô gia ông không thể động vào, làm phật ý Lê gia ông lại càng không dám, vậy nên bây giờ ông chỉ còn cách khuyên nhủ cái vị ông trời trước mặt này có thể suy nghĩ lại mà thôi.
"Tôi biết cậu là một Omega đặc biệt, nhưng nguyên tắc là nguyên tắc! Nếu không có sự đồng ý của người đã đánh dấu cậu, tôi không thể giúp cậu phá kết. Hơn nữa... việc này đối với một Omega là vô cùng nghiêm trọng, tôi mong cậu có thể suy nghĩ lại."
Dường như đoán được những gì bác sĩ đang lo sợ, Nguyên Bình nhếch miệng lên cười, bàn tay nhanh chóng lấy chiếc ví bên trong túi quần ra, trông thấy hành động này của anh, vị bác sĩ kia vội vàng xua tay lắc đầu nói.
"Nguyên tổng, không phải cái gì cũng có thể dùng tiền để giải quyết!"
Nguyên Bình mặc kệ những gì ông ta nói, mặt không cảm xúc rút ra một tấm thẻ màu đen sau đó đặt nó trên mặt bàn, đẩy đến trước mặt vị bác sĩ kia rồi cất giọng lành lạnh.
"Cái gì không thể giải quyết được bằng tiền thì có thể giải quyết bằng rất nhiều tiền, tiền có thể giải quyết 90% vấn đề trong cuộc sống, 10% còn lại có thể dùng tiền xoa dịu, ông thấy tôi nói có đúng không?"
Trông thấy chiếc thẻ quyền lực đang rực sáng trước mắt, ông bác sĩ kia ngay lập tức bị lay động, ông ta có chút ngượng ngùng mà nhìn Nguyên Bình rồi hỏi lại anh một lần nữa.
"Cậu chắc chắn muốn phá kết? Mặc dù biết rõ di chứng của việc này sẽ để lại hậu quả nghiêm trọng như thế nào?"
Nguyên Bình không đáp lại, chỉ gật đầu chắc nịch sau đó lại nghe thấy câu hỏi của ông bác sĩ kia, câu hỏi ấy vừa lọt vào tai, ngay lập tức khiến cho anh sững sờ, bàng hoàng đến nỗi hai mắt mở to như không thể tin nổi.
"Kể cả đang có thai, cậu vẫn muốn phá kết?"
"T-tôi có thai?!"
Hai chữ này vừa cất lên ngay lập tức khiến cho đầu óc Nguyên Bình choáng váng, trong đầu hiện lên vô số suy nghĩ "Có thai sao? Không thể nào, đã uống thuốc tránh thai rồi thì làm sao mà có thai được? Chắc chắn ông ta đã nhầm rồi"
"Ông có nhầm hay không? Tôi không thể nào có thai được."
"Tại sao lại không thể? Omega trong giai đoạn nhạy cảm thì tỉ lệ thụ thai sẽ là tuyệt đối, cậu đã trải qua lần đánh dấu mà không sử dụng biện pháp phòng tránh nào, chẳng lẽ một người bác sĩ như tôi đến điều cơ bản tối thiểu này cũng có thể nhầm được hay sao?"
"Tôi đã dùng thuốc tránh thai loại khẩn cấp!"
"Cậu có chắc là cậu dùng đúng thuốc hay không? Trong kết quả xét nghiệm máu của cậu không hề có ulipristal, thành phần ngăn chặn các hormone chính trong việc thụ thai."
Nguyên Bình nghe xong thông tin chấn động ấy thì ngay lập tức lấy điện thoại ra gọi cho Hoàng Vũ, đầu dây bên kia vừa bắt máy, anh liền gằn giọng lên mà hỏi.
"Cậu mau nói cho tôi biết! Thuốc hôm trước cậu mang đến cho tôi là thuốc gì?"
"Nguyên tổng... Cái này... Anh đã biết rồi sao" - Giọng Hoàng Vũ có phần hơi run, cậu không nghĩ rằng Nguyên Bình lại có thể biết nhanh đến thế.
"Nói!" - Nguyên Bình giờ đây thật sự rất tức giận, hết bị người ngoài lừa giờ đến ngay cả người trong nhà cũng có thể lừa anh hay sao.
"Là vitamin tổng hợp, Lê phu nhân bảo em cho anh uống..."- Hoàng Vũ lí nhí trả lời.
"Giỏi lắm Hoàng Vũ! Cậu là người của tôi hay là người của Lê gia? - Nguyên Bình nắm chặt bàn tay, cố gắng kiềm chế cơn tức giận không phát tiết ra ngoài."
"Ơ? Nguyên tổng... Anh và Lê gia không phải là một hay sao?" - Hoàng Vũ thành thật đáp lại.
"Vậy tôi nghĩ cậu nên nộp đơn xin việc vào Capo đi!"
Nguyên Bình nói xong liền bực tức mà tắt máy, chưa bao giờ anh thấy hối hận về những lựa chọn của mình như bây giờ, cũng chưa bao giờ anh muốn quay lại thời gian để rẽ sang một con đường khác đến như thế. Cuộc đời này đúng là một hành trình với vô vàn những ngã rẽ, đôi khi để tồn tại, Nguyên Bình anh cần phải thay đổi, cần phải đưa ra những quyết định và lựa chọn cho riêng mình, tuy nhiên, sự lựa chọn của anh không hẳn là lúc nào cũng đúng.
Nghĩ đến trong cơ thể mình đang nuôi dưỡng một sinh mệnh nhỏ, Nguyên Bình bỗng thấy thật hạnh phúc, đưa bàn tay khe khẽ chạm nhẹ lên bụng, dù đúng hay là sai, dù sau này kết quả anh nhận được là niềm đau hay hạnh phúc thì anh vẫn muốn giữ lại đứa bé này, chỉ cần con của anh sinh ra bình an, mạnh khoẻ thì sẽ chẳng còn điều gì có thể khiến cho anh lo sợ nữa.
"Bác sĩ, tôi muốn..."
Rầm!
Nguyên Bình ngẩng đầu lên nhìn ông bác sĩ để đưa ra quyết định của mình, thế nhưng lời còn chưa nói hết thì cánh cửa phòng khám đáng thương đã bị một đôi chân mạnh bạo đạp ra.
Hồng Sơn sắc mặt hầm hầm sát khí, đôi mắt đỏ ngầu, sải bước chân dài về phía Nguyên Bình, bàn tay to lớn tàn nhẫn đưa lên nắm chặt lấy cánh tay anh, dùng sức mà siết chặt kéo anh đứng dậy áp sát về phía mình như muốn ăn tươi nuốt sống. Gân xanh nổi đầy trên trán, Hồng Sơn nghiến răng gằn lên từng chữ.
"Anh đến đây làm gì? Ngô Nguyên Bình! Anh đến đây để làm cái quái gì?"
"Bỏ ra!" - Nguyên Bình mặt mũi vô cảm đáp lại, nơi cánh tay đau buốt thế nhưng anh lại chẳng quan tâm bởi vì ở tận sâu trong tâm can anh còn có chỗ đau hơn rất nhiều, rất rất nhiều...
"Mau nói! Anh đến đây để làm gì?"
Thấy Nguyên Bình không trả lời, hơn nữa lại vẫn cứ trưng ra cái bộ mặt cao ngạo lạnh lùng, Hồng Sơn không những không nới lỏng mà còn siết chặt hơn, anh hại người ta sảy thai, anh hại cậu mất con, Hồng Sơn cậu còn chưa tính sổ với anh vậy mà anh khi vừa mới gây chuyện lại dám đi làm cái điều này.
Nguyên Bình cứ như cái xác không hồn thi gan với Hồng Sơn, nhất định không đáp lại, hỏi anh cũng vô ích, Hồng Sơn liền chuyển đổi mục tiêu, hướng về phía ông bác sĩ, cất giọng nói sắc lạnh, cùng gương mặt như băng vô cùng đáng sợ khiến ông bác sĩ chỉ thoáng nhìn thôi đã thấy lạnh cả sống lưng.
"Anh ta bị câm rồi thì ông nói đi!"
"Thưa... Thưa Lê tổng..." - Ông bác sĩ bị cái khí thế của Hồng Sơn bức cho sợ đến nỗi mở miệng ra chỉ ấp a ấp úng mãi mà không nói nên lời.
"Nói!" - Hồng Sơn tức giận gầm lên.
"Cậu ấy... muốn phá kết! Tôi... tôi không dám làm đâu... Đây... Lê tổng... tiền của cậu tôi trả cậu! Tôi có chết cũng không dám làm chuyện này!"
Ông bác sĩ sợ hãi run rẩy cầm chiếc thẻ đen trên bàn trả lại Nguyên Bình, ông chỉ muốn bình yên sống nốt phần đời còn lại thôi, hai vị mặt trăng mặt trời này có đánh nhau thì cũng hãy chọn nơi khác mà đánh, nếu còn đứng ở đây thêm phút giây nào nữa thì ông ta sẽ bị dọa cho đứng tim mà chết mất.
Dường như hiểu được suy nghĩ của ông bác sĩ, Nguyên Bình đang tính nhận lại chiếc thẻ thì cánh tay của Hồng Sơn đã nhanh chóng cướp lấy nó sau đó dứt khoát xoay người kéo tay anh rời đi. Hai người một tức giận như lửa, một vô cảm như băng người trước người sau lôi lôi kéo kéo ra khỏi bệnh viện. Hồng Sơn mạnh bạo đẩy Nguyên Bình vào trong xe, đóng sầm cửa lại sau đó xoay người vòng sang phía bên kia để leo lên ghế lái. Thế nhưng khi bàn tay vừa mới chạm vào cánh cửa xe thì chiếc xe đó chẳng hề báo trước, nhanh chóng vụt đi ngay trước mắt cậu.
Lúc này, Hồng Sơn mới nhìn biển số xe, chết tiệt, cậu tức giận đến mức mắt mù luôn rồi, không hiểu sao cậu lại đem nhét Nguyên Bình vào đúng xe của anh!!!
Ông trời quả thật thương xót cho Nguyên Bình, xe của anh và cậu hôm nay lại giống hệt nhau, ban nãy khi Hồng Sơn mất kiểm soát mà không để Nguyên Bình đã nhận ra đây là xe của mình thế nhưng anh vẫn làm bộ không phục giằng co với cậu một lúc cho đến khi ngồi vào được trong xe thì Nguyên Bình mới nhếch miệng lên cười, nhanh chóng chuyển người sang ghế lái, mở khoá rồi đạp ga phóng đi.
Ngồi trên xe, Nguyên Bình chau mày suy nghĩ xem bây giờ mình nên đi đâu. Về biệt thự, có chết anh cũng không về đó nữa, về Ngô gia thì cũng không được, với tình trạng của anh bây giờ, ba mẹ anh chắc chắn sẽ lo đến mức mất ăn mất ngủ không làm được gì mất, vậy nên hiện giờ chỉ còn một nơi có thể đảm bảo an toàn cho anh khỏi móng vuốt của con sói hung hãn, tìm được điểm nên đến, Nguyên Bình nhanh chóng phóng như bay trên con đường rộng lớn.
Hồng Sơn thấy Nguyên Bình chạy thoát thì cũng mau chóng tìm xe của mình mà đuổi theo, thấy hướng đi của anh là về Lê gia thì liền nhướng mày cười khẩy một cái. Ngô Nguyên Bình quả nhiên vẫn là Ngô Nguyên Bình, anh của năm 29 tuổi vẫn chẳng khác gì anh lúc 3 tuổi, ngay từ bé, hễ Nguyên Bình có gì không vui, không hài lòng với Hồng Sơn là sẽ lại tìm đến ba mẹ Lê, và sau mỗi lần anh xuất hiện, Hồng Sơn cậu chắc chắn sẽ lại bị đè đầu ra mà nghe lời chỉ trích.
Nguyên Bình mải chạy tới mức chẳng để ý gì đến xung quanh cho nên không hề hay biết con sói kia vẫn đang đuổi theo ngay sau mình. Lái xe vào Lê gia, Nguyên Bình nhanh chóng xuống xe rồi rảo bước vào nhà. Vừa mới đặt chân vào phòng khách đã thấy ba mẹ Lê ngồi nhâm nhi trà bánh chiêm nghiệm sự đời, Nguyên Bình liền lên tiếng chào hỏi.
"Ba... Mẹ."
Nghe thấy có tiếng gọi, Lê Hồng Đăng cùng vợ mình liền quay đầu lại nhìn, vừa thấy Nguyên Bình, hai ông bà liền biết con trai mình lại gây chuyện rồi. Lê phu nhân mỉm cười với anh rồi cất tiếng nói.
"Bình ghé chơi mà không báo trước, con ăn gì chưa? Để mẹ bảo đầu bếp làm vài món con thích nhé?"
"Ba mẹ, Hồng Sơn mà đến đây, hai người tuyệt đối không được để em ấy lên phòng con."
Nguyên Bình nói xong liền nhanh chóng chạy lên lầu, bộ dạng vô cùng gấp gáp. Tại sao anh lại vội vàng như thế, bởi vì con mẹ nó, kỳ phát tình của anh lại đến rồi...
Lê lão gia chau mày nhìn vợ mình, cất giọng khó hiểu hỏi.
"Hai đứa nó đang chơi trốn tìm à?"
Lê phu nhân nghe thấy câu hỏi ngây thơ của chồng mình thì liền bật cười đáp lại.
"Cứ cho là vậy đi, hai đứa nhỏ này ở với nhau thì mãi mãi không lớn nổi mà."
Lê phu nhân ngoài mặt thì cười tươi vui vẻ nhưng trong thâm tâm bà đang nổi lên một trận cuồng phong vô cùng to lớn, chuyện của hai đứa nhỏ này, bà thật sự đang rất đau đầu, từ lúc biết chuyện bà vẫn đang tìm hướng giải quyết sao cho vẹn cả đôi đường mà nghĩ mãi vẫn chưa tìm ra, bà không muốn Nguyên Bình chịu thiệt, càng không muốn Hồng Sơn sẽ sống cảnh một thân mấy vợ, thế nhưng đứa bé kia lại mang dòng máu của Lê gia, dù có thế nào cũng không thể bỏ mặc.
Đang đăm chiêu suy nghĩ, chợt bên tai bà lại vang lên giọng nói của lão chồng già ngây thơ.
"Để tôi đi tìm cái roi, lâu lắm rồi không dùng chẳng nhớ để đâu nữa" - Lê lão gia đưa tay lên xoa xoa cằm vẻ mặt đăm chiêu suy nghĩ.
"Ông tìm roi để làm gì?" - Lê phu nhân khó hiểu hỏi lại.
"Để đánh nát đít cái thằng nghịch tử này chứ còn gì nữa! Mỗi lần Nguyên Bình đến đây không phải đều do Hồng Sơn chọc điên nó hay sao."
Lê phu nhân đang định lên tiếng đáp lại thì từ ngoài cửa đã vọng lên giọng nói của Hồng Sơn, một giọng nói vô cùng tức giận khiến cho hai ông bà nghe xong cũng phải ngơ ngác mà nhìn nhau.
"Ngô Nguyên Bình! Anh mau ra đây cho tôi!"
Thấy Hồng Sơn mặt mày xám xịt hung hăng đi vào, mẹ Lê liền nhận ra chuyện lần này không hề đơn giản nữa rồi, bà nhanh chóng kéo tay chồng mình đứng chắn ở cầu thang không cho Hồng Sơn lên, chân mày chau vào, vẻ mặt không vui nhìn Hồng Sơn rồi cất tiếng nói.
"Be bé cái mồm thôi! Nhà này đâu có người điếc."
Hồng Sơn trông thấy ba mẹ mình cản đường không cho lên thì nhanh chóng vòng sang bên cạnh, vịn tay vào hành lang rồi đu người bật nhảy lên, thành công xâm nhập được vào cầu thang.
Cậu nhanh chân tiến về phía phòng ngủ của Nguyên Bình. Ba mẹ Lê thấy tình hình trở nên căng thẳng thì liền vội vàng đuổi theo.
Hồng Sơn đứng trước cửa phòng ngủ, đưa tay lên vặn cửa nhưng lại không thể nào mở được, cậu tức giận đập mạnh tay lên cánh cửa rồi quát to.
"Ra đây! Ngô Nguyên Bình! Anh ra đây cho tôi!"
"Lê Hồng Sơn! Cái thằng nghịch tử này!" - Lê Hồng Đăng tức giận kéo thằng con trai bất trị của mình ra thế nhưng Hồng Sơn lại không hề lay chuyển, cả người cứ như tảng đá to lớn không hề nhúc nhích.
"Sơn à. Con bình tĩnh lại đi, có chuyện gì từ từ rồi nói." - Lê phu nhân hạ giọng khuyên nhủ.
Thế nhưng mặc kệ sự ngăn cản và khuyên can của ba mẹ mình, Hồng Sơn vẫn cứ nhằm vào cánh cửa mà phát tiết.
"Ra đây! Anh trốn được trong đó cả đời hay sao?"
Đáp lại Hồng Sơn vẫn là sự im lặng của người trong phòng, sức chịu đựng của Hồng Sơn có hạn, cậu xoay người hỏi mẹ mình.
"Mẹ, đưa chìa khoá dự phòng cho con."
"Anh nghĩ tôi điên hay sao mà đưa cho anh vào cái lúc này?!" - Lê phu nhân đanh giọng đáp lại. Hồng Sơn hít thở thật sâu để ổn định lại tâm tình sau đó hạ giọng, ghé sát vào tai bà mà nói.
"Mẹ, nếu mẹ không muốn mất con dâu thì mau mở cửa cho con! Mẹ có biết anh ấy đang muốn đi phá kết hay không?"
Lê phu nhân nghe thấy điều đó thì liền giật mình, không dám chậm trễ mà xoay người vội vàng đi lấy chìa khoá dự phòng. Cầm chiếc chìa khoá trong tay, Hồng Sơn nhanh chóng mở cửa rồi bước vào, thấy ba mẹ mình vẫn đứng ngoài hóng hớt, cậu liền đưa tay ra đóng mạnh cửa lại. Đứng trong căn phòng rộng lớn thoang thoảng mùi hương giao hoà của cả hai, Hồng Sơn liền hiểu tại sao Nguyên Bình lại nhất định không mở cửa, kỳ phát tình của anh lại đến rồi.
Nghĩ đến chuyện Nguyên Bình muốn phá bỏ mối liên kết với mình, Hồng Sơn liền cảm thấy tức giận vô cùng, bỗng nhiên cậu lại muốn phạt anh một chút. Hồng Sơn bước chân lại phía chiếc giường lớn, nhìn Nguyên Bình đang co mình run rẩy trong chăn, cậu liền nhếch miệng lên cười sau đó toả ra pheromone của chính mình.
Nguyên Bình mặc dù đã dán miếng ức chế mùi hương và sử dụng thuốc thế nhưng hiện giờ anh lại đang ở cùng với Alpha của mình, hơn nữa mùi hương của cậu lại ngập tràn trong căn phòng này, khiến cho Nguyên Bình nhanh chóng rơi vào trạng thái động dục. Trên khuôn mặt bao phủ một biểu cảm thèm khát, toàn thân anh như đang muốn phát nổ, một nửa vừa bị thuốc ức chế ngăn chặn, một nửa lại bị mùi hương của Hồng Sơn hấp dẫn đến kinh người.
Trông thấy Nguyên Bình vẫn chưa hoàn toàn bị mê hoặc, Hồng Sơn ngay lập tức thả ra toàn bộ chất dẫn dụ của mình, mùi rượu táo tràn ngập nồng đậm khắp căn phòng khiến cho dục vọng của Nguyên Bình nhanh chóng lấn át lí trí, anh giờ đây đã không còn là chính anh nữa rồi, mọi đau đớn, mọi uất ức hiện giờ đã được thay thế bởi sự thèm khát động tình, Nguyên Bình toàn thân đẫm nước, cơ thể run run mà cất tiếng gọi khe khẽ.
" Sơn..."
Tiếng gọi như mèo kêu ấy ngay lập tức khơi mào dục vọng trong con người của Hồng Sơn. Cậu thấy anh đưa tay lên định miếng dán ra thì liền nhanh chóng lao tới, đè lên người anh, áp chế hai tay anh đưa lên trên đầu, cậu không cho phép anh tháo miếng dán, Hồng Sơn cậu phải thật tỉnh táo, không thể để mùi hương của anh làm cho mụ mị đầu óc được.
Nguyên Bình khó chịu giãy dụa, Hồng Sơn nhanh chóng tấn công mạnh mẽ, cậu áp môi mình lên môi của anh, tận hưởng hương vị ngọt ngào như mật từ cái miệng nhỏ xinh ấy. Bàn tay to lớn luồn vào trong áo sơ mi mạnh bạo vuốt ve, xoa nắn bộ ngực căng tràn. Nụ hôn nóng bỏng cuồng si như muốn nuốt đối phương vào bụng, say mê một lúc, cảm nhận được hạ thân mình như muốn phát dục, căng trướng khó chịu đòi thoát ra, Hồng Sơn liền ôm lấy eo nhỏ của Nguyên Bình rồi lật người lại, để cho anh ngồi lên cơ thể mình sau đó cất giọng khàn khàn nhiễm màu dục vọng mà ra lệnh.
"Muốn tôi sao? Vậy tự cởi quần áo ra, phục vụ tôi!"
____
Má nó con app 🍊, vô chập chờn không được làm t tưởng mất nick r bây, đã z t còn chưa kịp lưu mấy chap kia trong nháp😭. May là vô được r đó:)))
Kể cho bây nghe là xưa t có nick hơn 1k fl, t viết fic BrightWin, t mất t khóc nguyên 1 tháng trời đó đm😭
Mong con 🍊 đừng ăn nick t nữa💔💔
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co