Vô Liêm Sỉ
Phương Nghi đương nhiên là hiểu thâm ý của Nguyên Bình, cô ta tức muốn phát điên lên, hai mắt trợn ngược mặt đỏ phừng phừng, thế nhưng, cho dù có phẫn nộ thế nào thì cô ta vẫn phải cố gắng mà nén lại, lấy đại cục làm trọng, Nguyên Bình không muốn gặp, vậy thì cô ta càng muốn gặp anh. Xoay xoay ly nước đào trong tay, Phương Nghi nhếch miệng cất giọng nói.
"Tôi và con quả thật không liên quan gì đến anh, thế nhưng... Hồng Sơn thì chắc là sẽ liên quan chứ?"
"Cô nói thế là có ý gì?" - Nguyên Bình nhanh chóng hỏi lại.
"Chuyện liên quan đến Capo! Liên quan đến sự nghiệp của Hồng Sơn thì không biết Nguyên Tổng anh có hứng thú hay không?"
"..."
"Cô đang ở đâu?"
"Golden Resources, tôi đợi anh.*
Quả đúng như Phương Nghi đoán, Hồng Sơn chính là yếu điểm của Nguyên Bình, cô ta đưa ly nước đào trong tay lên uống một ngụm, sau đó ung dung, nhàn nhã dựa lưng vào ghế mà thưởng thức, tầm mười phút sau, cô ta lại cầm lên chiếc điện thoại của mình, vui vẻ gửi đi một tin nhắn, xong xuôi, cô ta lại tiếp tục chờ đợi.
Nửa tiếng sau, Nguyên Bình cũng đã đến điểm hẹn, cơ thể đang trong kỳ phát tình cho nên mọi tác phong của anh đều vô cùng nhanh nhẹn. Sau khi giao hợp với Hồng Sơn, anh thật sự không biết thân thể này còn thay đổi những gì nữa. Ra ngoài vào lúc này quả thật rất nguy hiểm, thế nhưng... mặc dù bản thân đã quyết tâm buông bỏ con người vô tâm kia vậy mà khi nghe thấy sẽ có chuyện không hay xảy ra với cậu, anh lại không thể nào kìm được lòng mình.
__________________________________
Trong một quán cafe sang trọng, ở một căn phòng khá riêng tư, Nguyên Bình ngồi đối diện Phương Nghi, trước mắt anh là một người con gái có vẻ ngoài ngây thơ, trong sáng, đôi mắt to tròn sống mũi cao, đôi môi nhỏ chúm chím cùng với làn da trắng hồng. Quả thật với diện mạo này thì bất kỳ ai nhìn vào chắc chắn sẽ có một cảm giác, người con gái này rất thánh thiện.
Thế nhưng, Nguyên Bình đâu phải một tên chỉ có mắt mà không có não, 29 năm cuộc đời tiếp xúc với đủ thể loại, qua cách nói chuyện của Phương Nghi. Nguyên Bình liền xác định được vẻ bề ngoài của cô ta càng trong sáng bao nhiêu thì đầu óc sẽ càng xấu xí bấy nhiêu, trông diện mạo thì hiền lành, chất phác thật thà nhưng bên trong người con gái này chắc chắn sẽ có rất nhiều mưu mô xảo trá.
"Cô gọi tôi đến đây không phải là để cho cô ngắm tôi đó chứ?" - Nguyên Bình khó chịu lên tiếng, phá tan bầu
không khí yên ắng trong căn phòng.
"Xin lỗi anh... Em không cố ý... Em không muốn làm tiểu tam, càng không muốn làm trà xanh phá vỡ hạnh phúc của gia đình người khác... Đứa nhỏ này... thật sự là một sai lầm!" - Phương Nghi hai mắt long lanh, sắc mặt vô cùng tủi nhục ra vẻ ta đây mới là người bị hại.
Thế nhưng thật tiếc cho cô ta, mắt nhìn người của Nguyên Bình vô cùng, vô cùng tốt, vừa nhìn anh liền nhận ra, người con gái này thật sự diễn rất giỏi. Nếu cô ta đã thích diễn như thế thì Nguyên Bình anh đây cũng không ngại diễn cùng.
"Cô không phải trà xanh, thật đấy."
Phương Nghi mi tâm khẽ nhíu lại, đầu hơi nghiêng làm bộ không hiểu ý tứ trong lời nói của Nguyên Bình, thế nhưng cô ta chưa kịp lên tiếng thì đã thấy anh tiếp lời.
"Nếu nói cô là trà xanh thì quả thật hạ thấp cô quá."
"Sao cơ?!"
"Cô ấy à? Còn cao cấp hơn cả trà xanh, tôi đã từng nói rồi đúng chứ? Cô là bạch liên hoa! Thứ mà tôi cảm thấy ghê tởm nhất trên đời không phải là trà xanh mà chính là bạch liên hoa như cô đấy, nếu như thật sự cô gọi tôi đến chỉ để nói những lời vô nghĩa này thì xin lỗi... tôi không có hứng thú."
Dứt lời, Nguyên Bình nhanh chóng đứng dậy xoay người rời đi. Nghe thấy câu nói vô cùng thẳng thắn không chút kiêng nể của anh, Phương Nghi ngay lập tức phát hoả, cô ta vội vàng đứng lên túm lấy anh, kéo ngược anh trở lại.
Hành động của Phương Nghi quá bất ngờ khiến cho anh không kịp đề phòng mà lảo đảo về sau vài bước, anh khó hiểu nhíu mày nhìn thẳng vào Phương Nghi và ngay sau đó Nguyên Bình anh đã chứng kiến được một cảnh tượng vô cùng đặc sắc, vô cùng không có liêm sỉ của cô ta.
Trước mắt Nguyên Bình, Phương Nghi không biết xấu hổ, tự đưa tay lên tát liên tiếp mấy phát vào hai bên má trắng hồng của mình. Sau đó cô ta thò tay vào trong túi xách, lấy ra một con dao gọt hoa quả nhỏ, ngẩng đầu lên nhìn Nguyên Bình rồi nhếch miệng cười khinh. Bàn tay của cô ta từ từ đưa con dao ra trước bụng, sau đó gồng mình mà đâm xuống. Thế nhưng trước khi mũi dao sắc nhọn kia xuyên vào da thịt thì bàn tay nhỏ bé của Phương Nghi đã bị Nguyên Bình nhanh chóng giữ lại.
"Cô bị điên à?" - Nguyên Bình gằn giọng nói rồi dứt khoát đoạt lấy con dao trong tay Phương Nghi.
"Phải! Tôi bị điên! Một kẻ điên như tôi nhìn anh không vào mắt! Con mẹ nó chứ Ngô Nguyên Bình, tôi nói cho anh biết! Lê Hồng Sơn là của tôi! LÀ CỦA TÔI!!"
Phương Nghi nhân lúc Nguyên Bình không kịp đề phòng đã đem tay mình nắm lấy bàn tay đang cầm dao của anh, cố gắng dùng sức đâm mạnh vào bụng mình.
Phập.
"Aaaa...." - Phương Nghi buông tay Nguyên Bình ra, sắc mặt trắng bệch, mặc dù chuyện này là cô ta cố tình gây ra, thế nhưng điều cô ta không ngờ được đó chính là cái đâm này lại đau đến thế.
Cạch.
Cùng lúc tiếng hét được cất lên, cánh cửa phòng riêng cũng được mở ra, tiếng động ấy khiến cho cả Nguyên Bình và Phương Nghi đều quay đầu nhìn lại. Nhìn thấy cái người đang đứng trước cửa với vẻ mặt vô cùng ngạc nhiên. Nguyên Bình liền hiểu ra, anh đã bị người phụ nữ này "chơi" rồi.
Hồng Sơn vừa đẩy cửa bước vào, cảnh tượng trước mắt thật sự đã khiến cho cậu gần như chết lặng. Phương Nghi sắc mặt tái nhợt, máu tươi tuôn ra từ bụng không ngừng chảy xuống, mà trong khi đó, cái người mà cậu vừa mới gạt bỏ mọi ác cảm, vừa mới có ý định sẽ yêu thương anh cả đời kia lại đang cầm dao mà xuống tay tàn độc.
"Sơn, em cảm thấy trong người khó chịu.. Anh mau đến Golden Resources đưa em đi khám được không? Em đang ở phòng số 3."
Nhớ lại tin nhắn ban nãy của Phương Nghi, Hồng Sơn đã cảm nhận được có gì đó không hay sắp xảy ra cho nên đã nhanh chóng phi xe đến, cho dù có thế nào cậu cũng không thể ngờ được, Nguyên Bình lại có thể làm ra cái chuyện này.
Nhìn thấy cơ thể Phương Nghi đổ rầm xuống đất, cả khuôn mặt in hằn toàn là dấu ngón tay ửng đỏ, máu trên người tuôn ra không ngừng, Hồng Sơn vội vàng tiến đến đỡ lấy cơ thể cô ta sau đó ngẩng đầu nhìn thẳng vào bàn tay đẫm máu của Nguyên Bình rồi cất giọng nói.
"Ngô Nguyên Bình! Tôi đã nói rồi... vị trí của anh không ai có thể thay thế! Như vậy vẫn chưa đủ hay sao? Tại sao anh phải làm ra cái chuyện này?"
Nghe thấy câu hỏi chất vấn của Hồng Sơn, Nguyên Bình biết bây giờ cho dù anh có nói thế nào thì cũng là điều hết sức vô lý cho nên anh không chọn giải thích mà chỉ hỏi lại đúng một câu.
"Sơn, nếu tôi nói tôi không làm thì cậu có tin hay không?"
Nói xong, Nguyên Bình liền nín thở chờ đợi, thế nhưng đáp lại sự kỳ vọng, mong mỏi của anh chỉ là vẻ mặt nghi ngờ cùng giọng nói hết sức lạnh nhạt của Hồng Sơn.
"Tôi chỉ tin vào những gì mắt mình nhìn thấy."
"Dòng thứ như anh thật là vô liêm sỉ!"
Câu nói lạnh băng không chút cảm tình đó chẳng khác gì con dao sắc nhọn, cắt đứt sợi dây liên kết cuối cùng của anh và cậu. Nguyên Bình thật sự rất thất vọng, tình cảm chân thành và những cố gắng từ trước đến nay anh đều nỗ lực vì cậu, vậy mà, cho đến cuối cùng cũng chỉ đổi lại sự ngờ vực từ người anh yêu...
Đối với Nguyên Bình, Hồng Sơn có thể làm sai bất kỳ điều gì, mọi hành động của cậu anh đều có thể rộng lượng bỏ qua. Thế nhưng một khi cậu đã nghi ngờ tấm chân tình của anh thì cho dù có như thế nào Nguyên Bình anh cũng khó mà có thể dung thứ. Bởi vì lòng tin chính là liều thuốc độc cực mạnh, nó có thể khiến tình yêu trường tồn vĩnh cửu và cũng có thể giết chết tình yêu một cách nhanh gọn nhất.
Anh nhìn cậu, cậu nhìn anh, bầu không khí trong căn phòng này giờ đây vô cùng tĩnh lặng, không gian dường như đang ngưng trệ, ngoài tiếng hít thở nhè nhẹ ra thì tất cả mọi thứ đều trở nên đóng băng.
Hai người họ cứ nhìn nhau bằng ánh mắt đầy thù địch như thế mà không để ý đến một điều. Trong lòng Hồng Sơn hiện giờ có người còn đang thoi thóp, đau đớn vô cùng. Phương Nghi không thể chịu được nữa, Hồng Sơn nếu mà vẫn cứ tiếp tục ngồi đó đấu mắt với Nguyên Bình thì cô ta chắc chắn sẽ không sống được. Nghĩ đến đây, Phương Nghi cố nén sự đau đớn rồi cất giọng thều thào như một người sắp chết.
"Sơn... Sơn ơi... Cứu em... Cứu con... Hức..."
Hồng Sơn nghe thấy giọng nói yếu ớt đó của Phương Nghi thì ngay lập tức bừng tỉnh, cậu vội vàng cởi áo khoác ra, đắp lên cơ thể nhỏ bé kia để che đi vết thương đẫm máu ấy, sau đó nhanh chóng vòng tay qua bế cơ thể nhẹ bẫng của cô lên, chân dài sải bước đi ra ngoài. Trước khi cánh cửa phòng đóng lại, Hồng Sơn còn tặng cho Nguyên Bình một câu.
"Ngô Nguyên Bình! Tốt nhất là anh nên sống cho yên phận!"
Hồng Sơn đi rồi, Nguyên Bình vẫn đứng ở đó. Cảnh tượng này đối với anh vô cùng quen thuộc, nó quen đến nỗi bản thân anh cũng mất dần cảm giác với hành động này luôn rồi. Bỗng nhiên, trong khoảnh khắc này, Nguyên Bình lại nhớ đến lời nói của mẹ Lê.
"Bớt nghĩ cho người khác đi, không gì quan trọng hơn chính bản thân mình, vui thì cười, buồn thì khóc, đừng cố chèn ép bản thân để mang lại tiếng cười cho người khác."
Nguyên Bình lẳng lặng đặt con dao lên bàn, sau đó bình tĩnh mà lấy giấy ướt lau sạch bàn tay nhuốm đầy máu tươi. Tình yêu đơn phương của anh dành cho Hồng Sơn, Nguyên Bình quyết định sẽ chấm dứt nó ở đây, tương lai của anh sau này chắc chắn sẽ có cuộc sống tốt hơn, do cậu... nhưng không phải vì cậu.
Tình yêu của Nguyên Bình dành cho Hồng Sơn thật sự rất thuần khiết, yêu chỉ là yêu, không đòi hỏi dục vọng hay bất kì ham muốn gì khác. Chính bởi vậy nên thứ tình yêu tinh khôi đó không thể nào dung chứa được sự nghi ngờ, tại cánh cửa mà Hồng Sơn mở ra kia, một khi nghi ngờ đã bước vào thì tình yêu sẽ lập tức rời khỏi.
Nguyên Bình đưa tay lên sờ vào ấn ký sau gáy mình, nếu muốn buông bỏ Hồng Sơn, đây sẽ là việc đầu tiên mà anh phải làm.
Phá kết!
Nhìn lại căn phòng hỗn độn toàn mùi máu tanh, Nguyên Bình đi về phía cửa, gọi nhân viên phục vụ, cho anh ta một số tiền rồi sau đó nhanh chóng rời đi.
Ngồi trên xe mà trong lòng nặng trĩu, Nguyên Bình gục đầu vào vô lăng, khoé miệng cong lên tự cười nhạo bản thân, suy cho cùng, một trái tim tốt cũng không thể nào đấu lại được một cái miệng tốt.
Nguyên Bình hiểu, cũng biết rõ lí do vì sao Hồng Sơn lại có thể dễ dàng bị dắt mũi như thế, bản thân cậu là một Alpha, lại sinh ra ở vạch đích, cuộc đời từ nhỏ đến giờ chưa từng trải qua sự khắc nghiệt của cuộc sống một lần nào cho nên làm sao biết được lòng người cạn sâu và nếu chỉ nhìn bề ngoài mà có thể biết hết được con người, thì thế giới này đã không tồn tại hai chữ "không ngờ".
Khác với Hồng Sơn, Nguyên Bình từ ngày phân hoá đã phải phụ thuộc vào thuốc ức chế, phải chịu sự giằng co cấu xé quyết liệt từ những cơn đau đớn về cả thể xác lẫn tinh thần, thế nhưng anh vẫn phải học cách nén chịu để đi gặp gỡ đủ thể loại người, phải lăn lộn đi từ chức vụ thấp nhất trong chính công ty của gia đình chỉ để có được một chữ "Phục" của những người xung quanh. Cho nên chỉ cần qua vài lần tiếp xúc anh đã có thể biết được ai là bạn và ai là thù, nhưng anh biết nói với Hồng Sơn sao đây khi giữa cậu và anh không tồn tại hai chữ "Tin tưởng".
"Kết thúc thôi..."
Nguyên Bình ngẩng đầu lên tự nói với chính mình sau đó đạp chân ga, phóng nhanh về phía trước. Bây giờ trong lòng anh hoàn toàn bình thản, không còn những nỗi lo sợ, không còn những sự phân vân. Chiếc xe dừng lại trước một bệnh viện lớn, Nguyên Bình chẳng cần phải suy nghĩ gì thêm, dứt khoát xuống xe tiến vào bên trong. Bản thân anh chỉ sống một lần, nhưng nếu sự lựa chọn và mọi hành động của anh là đúng thì một lần thôi cũng đã là đủ.
___________________________
Tại bệnh viện.
Hồng Sơn đứng bên ngoài phòng cấp cứu chau mày suy nghĩ, nếu Phương Nghi có mệnh hệ gì thì chắc chắn cậu sẽ cảm thấy có lỗi vô cùng.
Đang đăm chiêu suy nghĩ bản thân nên làm gì tiếp theo thì bên cạnh liền vang lên tiếng nói của Văn Hiển - trợ lý của cậu.
"Lê tổng, thủ tục nhập viện đã hoàn tất, hơn nữa... ban nãy tôi có thấy Nguyên tổng xuất hiện ở đây."
Nghe người thư ký nhắc đến Nguyên Bình, Hồng Sơn ngay lập tức ngẩng đầu lên, thế nhưng lời chưa kịp bật ra khỏi miệng, cửa phòng cấp cứu đã được mở ra.
"Người nhà của bệnh nhân đâu?" - Vị bác sĩ lên tiếng hỏi.
"Là tôi! Cô ấy sao rồi" - Hồng Sơn tiến đến cất tiếng hỏi.
"Mất quá nhiều máu, vị trí bị đâm lại ngay gần tử cung cho nên cái thai đã không giữ được, hơn nữa sau này rất có khả năng không thể mang thai được nữa! Xin lỗi, chúng tôi đã cố gắng hết sức rồi."
Nghe thấy câu nói của bác sĩ, trái tim Hồng Sơn liền đóng băng, mặc dù bản thân không có tình cảm với Phương Nghi, thế nhưng dù sao cậu cũng phải có trách nhiệm trong chuyện này.
Hồng Sơn sắp xếp cho Phương Nghi ở trong một căn phòng Vip của bệnh viện, nửa tiếng sau cô ta cuối cùng cũng đã tỉnh lại, vừa mở mắt ra đã thấy Hồng Sơn ngồi bên cạnh mình thì liền thấy vui sướng trong lòng. Phương Nghi đưa tay ra nắm lấy bàn tay của Hồng Sơn rồi khẽ cất giọng nói yếu ớt của mình.
"Sơn... Con của chúng ta... không sao chứ?"
Hồng Sơn giật mình vì hành động của Phương Nghi, theo phản xạ cậu liền thu tay về, cầm lấy bàn tay của cô ta mà cho lại vào trong chăn, sau đó hạ giọng mà đáp lại.
"Tất cả là tại anh."
"Em đã chịu khổ rồi."
Hồng Sơn nói xong liền đưa mắt lên nhìn Phương Nghi, cứ tưởng cô sẽ nổi điên nổi loạn vì mất con. Thế nhưng hành động của cô ta lại là điều mà Hồng Sơn cậu không thể ngờ đến. Phương Nghi vẻ mặt tuy rất đau khổ, nhưng lời từ miệng nói ra lại không có lấy một câu oán trách.
"Là tại em mới đúng, em không nên quá phận mà tìm đến anh Nguyên Bình, hơn nữa... Sơn... anh cũng đừng trách anh ấy, là một người vợ thì hành động của anh ấy tuy rằng đáng trách nhưng cũng vô cùng đáng thương."
Câu nói như "Bồ tát sống" của Phương Nghi khiến cho Hồng Sơn lại càng cảm thấy xót thương cho người con gái này.
Hai chữ "Nguyên Bình" vừa lọt vào tai, ngay lập tức cậu liền nhớ ra ban nãy Văn Hiển có nói Nguyên Bình cũng đến bệnh viện này, anh đến đây để làm gì? Hồng Sơn tò mò dứt khoát đứng dậy, dặn dò Phương Nghi nghỉ ngơi rồi nhanh chân rời khỏi căn phòng.
Bên ngoài phòng bệnh, Văn Hiển đi qua đi lại trong lòng sốt ruột vô cùng, ông chủ của cậu nếu còn không nhanh lên thì nguy cơ mất vợ sẽ rất cao đó.
Cánh cửa phòng bệnh được mở ra, Văn Hiển vội vàng kéo tay Hồng Sơn đi thẳng một mạch về phía trước, Hồng Sơn bất ngờ bị lôi đi thì liền giật tay mình lại sau đó nhíu mày lên tiếng hỏi.
"Phép tắc của cậu để đâu rồi? Ban nãy cậu nói Nguyên Bình đến đây?
"Anh ấy đến đây để làm gì?"
"Phải đó, Lê tổng! Anh còn không mau lên!? Đến lúc mất vợ đừng có trách em không báo trước!"
"Cậu nói vậy là sao?"
"Trời ơi anh còn đứng đó nữa? Ngô Nguyên Bình vợ anh đang ở phòng phá kết kia kìa!"
"!!!"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co