Mặt Dày Phước Lớn
Nguyên Bình nghe xong điện thoại liền ngẩng đầu lên nhìn Hồng Sơn, khuôn mặt cậu giờ đây tràn ngập vẻ lúng túng, đôi mắt mở to hệt như cún con, mi tâm hơi nhíu lại trông vô cùng tội nghiệp.
Nhìn thấy vẻ mặt đó của cậu, anh chỉ biết lắc đầu, thở dài một hơi rồi đứng dậy nói.
"Đi thôi, mẹ đã đến đây rồi, cho dù cậu có muốn hay không thì cũng nên đóng cho tròn vai một người con hiếu thảo đi."
Nói xong, Nguyên Bình bước chân nặng nhọc đi về phía cửa, vừa đi anh vừa nhớ đến vẻ mặt ban nãy của Hồng Sơn. Đôi mắt ấy như chứa đựng sự khẩn cầu, van xin được tha thứ, thế nhưng, trái tim anh giờ đây đã nguội lạnh rồi, không còn dễ dàng bị xao động bởi những hành động vô bổ kia nữa. Cả tuổi thơ anh dành cho Hồng Sơn, thanh xuân của anh cũng hướng về Hồng Sơn, ngay cả khi trưởng thành, người anh muốn ở cạnh cũng chỉ có thể là cái tên Hồng Sơn, nhưng giờ đây... tất cả đã trở nên nguội lạnh, tất cả giờ đây đã không còn nồng nhiệt như trước được nữa.
Nguyên Bình từ nhỏ cho đến tận bây giờ vẫn luôn luôn chờ Hồng Sơn, chờ một cái quay đầu từ cậu. Thế nhưng bây giờ anh không chờ được nữa, và cũng sẽ không chờ nữa, người cần ở lại thì nhất định sẽ ở lại mà thôi. Cuộc sống mà, ai rồi cũng sẽ vượt qua được những khó khăn của cuộc đời, từ bỏ một thứ không thuộc về mình, nghe thì đơn giản mà làm thì khó, thế nhưng không phải là không thể làm được.
Nguyên Bình nhanh chân xuống dưới nhà, mở cửa đón tiếp mẹ chồng của mình. Mẹ Lê vừa nhìn thấy dáng vẻ mệt mỏi của anh thì liền cảm thấy lo lắng, vội vàng cất tiếng hỏi.
"Bình! Con không khoẻ ở đâu sao?"
"Không đâu mẹ, con rất ổn. Mẹ, vào nhà thôi." - Nguyên Bình nói xong giơ tay cầm hộ túi đồ lớn trên tay bà sau đó xoay người đưa bà vào trong.
Nhìn thấy sau gáy Nguyên Bình có dán miếng ức chế, mẹ Lê liền hiểu ra chuyện gì.
Con trai mình tệ đến mức đó sao? Vợ đến kỳ mà không biết đường giúp đỡ?
Lê phu nhân theo Nguyên Bình vào trong nhà, vừa đi đến phòng khách đã thấy con trai mình đang uể oải đi xuống, nhìn cái mặt không chút cảm xúc kia, bà thật sự chỉ muốn vặn đầu nó ra mà lắp lại cái khác.
"Thấy mẹ mà không chào còn bày ra cái mặt gì thế kia?!" - mẹ Lê đanh giọng, nhìn về phía Hồng Sơn rồi lên tiếng hỏi.
Nguyên Bình đang loay hoay bỏ đống thức ăn mà Lê phu nhân mang đến vào tủ lạnh, nghe thấy giọng điệu bà như thế thì vội vàng chạy ra, chủ động khoác tay Hồng Sơn rồi tiến lại gần bà, vừa đi anh vừa mỉm cười đáp lại.
"Dạo này công ty thật sự rất bận mẹ à, em ấy chỉ là đang mệt mỏi thôi."
Hành động vô cùng thân mật này của Nguyên Bình khiến cho Hồng Sơn liền hiểu ra, anh muốn cùng cậu diễn vở kịch gia đình hạnh phúc trước mặt người lớn trong nhà. Nguyên Bình luôn luôn như thế, từ trước đến nay đều muốn tặng cho người khác những điều tốt nhất mà không để ý đến cảm xúc của bản thân.
Nguyên Bình đã thật sự trưởng thành, từ ngày kết hôn, cảm nhận được sự lo lắng qua từng ánh mắt, từng cử chỉ của ba mẹ mình thì ngay lúc đấy anh liền thấu hiểu rằng, việc tự chăm sóc tốt cho bản thân và không để ba mẹ phải lo lắng... đó mới là lời báo đáp tốt đẹp nhất dành cho họ. Phận làm con, không để cha mẹ phải bận tâm, phiền lòng theo con đường mình đã chọn chính là sự hiếu thảo lớn nhất.
Lê phu nhân trông thấy hai đứa con của mình không hề có sự bài xích nào với nhau thì trong lòng cũng bớt lo hơn một chút, lại thấy Nguyên Bình kéo Hồng Sơn ngồi lên ghế sofa sau đó quay đầu lại mỉm cười với bà rồi nói.
"Mẹ với Sơn nói chuyện đi, con đi nấu chút đồ ăn." - Hồng Sơn và mẹ Lê đều vô cùng ngạc nhiên trước câu nói ấy của anh, Nguyên Bình trước giờ chưa từng vào bếp, mà đúng ra là không ai cho anh vào, Lê phu nhân nghe thấy điều ấy thì liền vội vàng lên tiếng.
"Con nghỉ ngơi đi, để mẹ."
"Không cần đâu mẹ, mẹ cũng đâu thể giúp con nấu mãi được." - Nguyên Bình từ chối ý tốt của bà, nhanh chóng người rời đi, sắn tay áo lên, chuẩn bị bắt tay vào nấu nướng.
Nhìn bóng hình Nguyên Bình đang nhặt rau thái thịt trong bếp, hai mẹ con họ Lê đều như bị hút hồn, bộ dạng đảm đang này của anh thật sự rất mê người khiến cho mẹ Lê không kiềm chế được mà cũng phải thốt lên câu tán thưởng.
"Trên thế giới này, Nguyên Bình là đẹp nhất, một vẻ đẹp không tỳ vết mà ông trời đã khéo nặn ra. Con trai à, nhìn đóa hoa quý giá ngay trước mắt mình đi, con thấy ta nói như vậy có đúng không?"
Hồng Sơn nghe thấy câu nói đầy khen ngợi của mẹ mình thì liền bật cười, gật đầu đồng tình với bà. Quả thực Nguyên Bình rất đẹp, giữa muôn vàn hoa thơm ngoài kia, cũng chỉ có anh mới xứng là thật hoa trong thiên hạ, là vương của các loài hoa.
Cả hai mẹ con cùng nhau chìm đắm trong mĩ cảnh, thế nhưng, chỉ chiêm ngưỡng được bước đầu, khi Nguyên Bình chuyển sang công đoạn chế biến, tuyệt cảnh trước mắt liền hoá đen. Cả căn bếp như đang diễn ra hoả hoạn, khói bốc nghi ngút, đồ trên bếp thì... cháy đen.
"E hèm..."
"Một người vợ đảm đang không có nghĩa là lúc nào cũng phải nấu ăn ngon..."
Lê phu nhân cười cười lên tiếng, cố vớt vát lại chút hình tượng vợ hiền vợ đảm của Nguyên Bình trong mắt Hồng Sơn, thế nhưng câu trả lời của cậu lại là điều mà bà không ngờ tới nhất.
"Vợ con quả thật là tuyệt thế giai nhân, ai nhìn cũng chết, và ngay cả khi anh ấy nấu ăn cũng vậy..." - Hồng Sơn dứt lời liền đứng dậy, tiến về phía Nguyên Bình, giúp anh xử lí bãi chiến trường hỗn độn kia.
"..." - Mẹ Lê.
Hồng Sơn thế chỗ cho Nguyên Bình, dứt khoát hạ lệnh cấm anh vào bếp sau đó nhanh chóng chú tâm làm đồ ăn.
Chỉ mất nửa tiếng đồng hồ, một bàn đầy ắp đồ ăn thơm phức được bày ra trước mắt Nguyên Bình. Tôm hùm đất, thịt kho trứng, canh gà hầm rau củ, ba món ăn nhìn tưởng đơn giản nhưng lại đủ đầy dinh dưỡng. Mẹ Lê đưa đũa gắp cho Nguyên Bình một miếng thịt kho sau đó nhẹ nhàng lên tiếng.
"Bình à. Con ăn nhiều lên, ta có mua cá chép đó, để thằng Sơn nó nấu cho con ăn."
"Sơn! Bớt thời gian làm việc lại, ở nhà chăm vợ con đi."
"Vâng..."
Bầu không khí hiện giờ vô cùng dễ chịu, bữa cơm bình dị nhưng chan chứa tình yêu thương, thỉnh thoảng Nguyên Bình còn gắp thức ăn vào bát Hồng Sơn, cậu biết rằng anh chỉ đang diễn thôi, thế nhưng trái tim cậu lại cảm thấy vô cùng ngọt ngào.
Không gian ấm cúng cùng những tiếng nói tiếng cười bỗng nhiên bị phá vỡ bởi tiếng chuông điện thoại của Hồng Sơn.
Cậu đưa mắt nhìn xuống màn hình bên cạnh, thấy người gọi đến là Phương Nghi thì liền trực tiếp ngắt máy rồi lại chuyên tâm vào ăn. Thế nhưng, Hồng Sơn tắt một cuộc, cô ta gọi một cuộc, cứ thế, tiếng chuông điện thoại cứ reo lên không ngừng.
Lê phu nhân trông thấy vẻ mặt lúng túng của Hồng Sơn rồi lại cảm nhận được Nguyên Bình có gì đó không vui. Trong một vài giây ngắn ngủi quan sát, với kinh nghiệm của người đi trước, bà liền chắc chắn rằng đã có chuyện xảy ra trong cuộc hôn nhân của con trai bà rồi.
"Hồng Sơn, ai gọi cho con thế?" - Lê phu nhân không chịu được nữa bèn lên tiếng hỏi.
Trước khi Hồng Sơn kịp trả lời thì Nguyên Bình đã tranh phần của cậu, nhanh chóng cất lời giải vây, mẹ Lê đang vui vẻ như thế, anh không muốn làm cho mẹ phiền lòng.
"Là thư kí của em ấy gọi! Em mau đi nghe điện thoại đi, chắc hẳn công ty có chuyện gấp rồi."
Hồng Sơn thấy Nguyên Bình lên tiếng thì liền mau chóng đứng dậy, dù sao Phương Nghi cũng đang có thai, dù muốn hay không, cậu vẫn phải có trách nhiệm...
Thấy Hồng Sơn đi rồi, Nguyên Bình liền cố nặn ra một nụ cười rồi vui vẻ lên tiếng.
"Kệ em ấy, mình dùng bữa tiếp thôi mẹ..."
Bàn tay của Nguyên Bình vừa mới đưa lên định gắp thức ăn thì đã bị mẹ Lê nắm lấy, bà nhìn thẳng vào anh, hít một hơi thật sâu rồi cất giọng hỏi.
"Nguyên Bình, con nói thật cho mẹ biết, Sơn nó có phải đã đánh dấu người khác rồi không?"
Nghe thấy câu hỏi ấy, trong lòng Nguyên Bình bỗng nhiên hỗn loạn, biết bao cảm xúc cố gắng chôn dấu kìm nén giờ đây liền vỡ oà, sống mũi cay cay, khoé mắt viền đỏ. Nguyên Bình không đáp lời, chỉ im lặng ngồi đó thế nhưng nhìn vào hành động của anh, Lê phu nhân cũng thừa hiểu mọi phán đoán của bà là đúng. Thế giới này vốn là như thế, Alpha khó mà cưỡng lại được mùi hương của Omega xung quanh mình, Hồng Sơn từ nhỏ đã được đào tạo để không bị hấp dẫn, thế nhưng sự đời có ai ngờ được, con trai bà cũng có ngày giống như người ta... một thê nhiều thiếp.
Lê phu nhân nắm chặt lấy tay Nguyên Bình, rồi cất giọng an ủi.
"Con đừng buồn, mẹ sẽ làm chủ cho con, được chứ? Lê gia chỉ có một dâu, đó là con! Còn con, bớt nghĩ cho người khác đi, không gì quan trọng hơn chính bản thân mình, vui thì cười, buồn thì khóc, đừng cố chèn ép bản thân để mang lại tiếng cười cho người khác."
"Hức.. Hức..."
"Mẹ ơi... Hức"
"Con đợi mẹ! Chuyện này để đó cho mẹ xử lý!"
Mẹ Lê nói xong liền đứng dậy, theo hướng Hồng Sơn mà đi ra ngoài.
Ở ngoài ban công, Hồng Sơn vẫn đang nghe điện thoại, Phương Nghi không yêu cầu anh phải thường xuyên đến, chỉ muốn anh có thể cho cô ta vài chiếc áo có mùi hương của anh vì pheromone trên đó sẽ có tác động rất lớn đến thai nhi, giọng nói nghẹn ngào nhẹ nhàng vang lên trong điện thoại.
"Sơn, anh không cần mẹ con em nữa sao? Anh đã nói về nhà ly hôn với anh ta, vậy mà... hức... em gọi anh cũng không nghe máy... hức... có phải, có phải anh ta đã làm gì rồi hay không? "
"Bây giờ anh bận nên không đến được."
"Em biết anh bận, em cũng không bắt anh phải đến, chỉ là không có hương của anh, mẹ con em rất khó chịu!"
Hồng Sơn đang định lên tiếng trả lời thì cảm nhận đằng sau có người, theo phản xạ cậu quay người lại, liền thấy mẹ Lê đang chau mày nhìn mình. Bà nhanh chóng cất bước lại gần, đưa tay cầm lấy điện thoại của Hồng Sơn, nhìn tên hiển thị trên màn hình thì bà liền nhếch miệng cười nhạt một cái rồi áp điện thoại lên tai, dịu giọng lên tiếng nói.
"Phương Nghi phải không? Chào con! bác là mẹ của Hồng Sơn. Hôm nay con rảnh không? Cùng bác đi dạo mua sắm một chút."
"Con... Con chào bác ạ! Hôm nay con rảnh, vậy con với bác cùng đi nha."
"Được, bác sẽ cho người đến đón con."
Lê phu nhân nói xong liền ngắt máy, trả điện thoại cho Hồng Sơn. Nhìn đứa con trai của mình bà chỉ biết thở dài, sau đó đanh giọng lên tiếng dạy bảo, dáng vẻ của bà giờ đây, quả thật là xứng với danh hiệu nữ chủ nhân của Lê gia.
"Sinh ra làm Omega đã khổ, lấy phải một người không thương mình thì đó không còn là khổ, mà đó chính xác là địa ngục."
"Cuộc sống ngoài kia có bao điều khiến người ta mệt mỏi, con đi làm, Nguyên Bình cũng đi làm! Bản thân nó đã phải cố gắng thế nào mới có được ngày hôm nay. Trải qua biết bao biến cố của cuộc sống, bỏ mặc ngoài tai sự khinh thường rẻ mạt của người đời, những con người mang tiếng là Alpha, mang tiếng làm chủ xã hội liệu có mấy người vượt qua được một Omega như nó? Và đặc biệt khi gặp khó khăn, nếu không nhận được sự yêu thương từ người đàn ông của mình lại cộng thêm với những áp lực bên ngoài kia thì con thử nghĩ xem Nguyên Bình sẽ thấy tổn thương đến nhường nào? Nguyên Bình... cho dù có giỏi giang, mạnh mẽ ngoài xã hội bao nhiêu, một khi đã kết hôn thì cũng chỉ là người vợ nhỏ bé, muốn được chồng yêu thương, muốn được chồng quan tâm, và trên đời này không có bất kì một người vợ nào lại muốn san sẻ chồng mình cho người khác cả!!!"
Lê phu nhân dứt lời, Hồng Sơn cũng không nói, không gian đột nhiên yên lặng, chỉ còn tiếng tim đập rộn ràng, một lúc sau, cậu mới ngẩng đầu lên, nghiêm túc cất giọng đáp lại.
"Con hiểu."
"Người con gái đó, mẹ sẽ đón về Lê gia, dù sao đứa bé cũng mang dòng máu nhà họ Lê, không thể nhắm mắt làm ngơ được."
Nói xong, Lê phu nhân quay người rời đi, trong lòng suy tính chuẩn bị màn chào đón đặc sắc cho người con gái kia, bà muốn xem xem, rốt cuộc cô ta là hạng người gì. Muốn thử cô ta rất đơn giản, bà sẽ đưa cô ta vào cửa hàng đồ hiệu bởi vì lòng tham là thứ mà con người khó giấu nhất trên cuộc đời này.
Hồng Sơn lặng lẽ đứng đó nhìn theo bóng lưng mẹ mình rời đi, cậu biết mẹ Lê chắc chắn sẽ không để Nguyên Bình chịu thiệt, và cậu... nếu phải chọn giữa một trong hai, so với thú vui nhất thời thì chắc chắn Hồng Sơn
cậu sẽ chọn định mệnh của đời mình.
____________________________________
Ở trong một căn phòng được bài trí tinh tế vô cùng quý phái, mùi hoa hồng cùng với tuyết tùng xen lẫn hoà quyện vào hương rượu vang lan toả nồng nặc khắp căn phòng.
Trên chiếc giường lớn êm ái, hai thân thể trần trụi đang dính lấy nhau, Phương Nghi loã thể nằm trong lòng một người đàn ông trung tuổi, cô ta ưỡn ẹo thân mình, đưa tay lên vẽ vài đường lên khuôn ngực của người đàn ông đó rồi mỉm cười cất giọng nói đầy sung sướng.
"Cá đã sa lưới, em sắp bước được một chân vào Lê gia rồi, việc còn lại tự anh sắp xếp nhé."
"Cục cưng giỏi lắm, cứ làm tốt phần việc của em đi." - Người đàn ông kia vừa sờ nắn bộ ngực của cô ta, vừa cất giọng khàn khàn đáp lại. Khuôn mặt ông ta vừa hiện lên ý cười vừa mang theo vẻ nguy hiểm đến khiếp sợ.
"Anh dừng lại đi, em còn phải đi gặp mẹ chồng tương lai nữa đó, thu bớt mùi của anh lại đi."
"Để bà ta đợi!"
Dứt lời, người đàn ông đó vồ lấy cơ thể nóng bỏng của Phương Nghi, cùng cô ta đưa đẩy hoan ái thêm một lần
nữa, phụ nữ có thai quả là tuyệt, cơ thể đầy đà, mùi hương cũng cực kì hấp dẫn.
Nửa tiếng sau, Phương Nghi từ phòng tắm đi ra, cơ thể nóng bỏng được che lại bởi một bộ đồ vô cùng kín đáo, cô ta ngồi ngắm nhìn bản thân mình trong gương, rồi lại đưa mắt nhìn xuống cuốn sổ khám thai ở trên mặt bàn, mi tâm chau vào nhau bắt đầu suy tính. Hồng Sơn là chìa khoá vàng mở lối cho cô ta đi vào thế giới của sự giàu sang, nếu có đứa nhỏ này, cô ta sẽ một bước hoá phượng hoàng, đường đi đến tầng lớp thượng lưu cũng sẽ dễ dàng, thuận lợi hơn.
Thế nhưng, cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra, trước sau gì Hồng Sơn cũng biết, và nếu như anh phát hiện ra bản thân bị lừa dối thì chắc chắn cô ta sẽ chết. Nếu bây giờ đến bệnh viện bỏ đứa bé, trên sổ khám của cô ta sẽ có một phần ghi chú về việc phá thai. Hồng Sơn chắc chắn cũng sẽ biết được, lúc đó anh tìm ra nguyên nhân thì cô ta có trăm cái miệng cũng không thể giải thích được.
Phương Nghi ôm đầu suy nghĩ, vò đầu bứt tai tìm ra một cách giải quyết cho hợp lí, nghĩ mãi, nghĩ mãi. Cuối cùng, khoé miệng cô ta khẽ nhếch lên, đuôi mắt cong cong lộ ra vẻ gian xảo, trong lòng thầm nhủ "Chỉ có cách đó thôi!"
Cuối cùng cũng tìm ra cách giải quyết, Phương Nghi vui vẻ đưa tay nhẹ nhàng lấy ra chai nước hoa nhỏ trong túi xách, phun xịt khắp người, mùi hương táo nhanh chóng bám vào cơ thể sau đó cô ta liền đứng dậy rời
đi.
Từ cái ngày quyết định lừa Hồng Sơn, loại nước hoa này lúc nào cô ta cũng phải mang theo bên mình, cũng may, Alpha mà cô ta chọn có hương rượu, thêm loại nước hoa mùi táo này thì quả thật là vô cùng thích hợp. Hơn nữa, người đàn ông mà bao nuôi cô ta, người đàn ông đã giúp cô ta thực hiện kế hoạch này còn có một mối thù gia tộc rất lớn đối với người nhà họ Lê.
_____________________________
Tại một quán cafe sang trọng trong trung tâm thương mại rộng lớn, Lê phu nhân đã đợi Phương Nghi ở đây được mười phút. Bà không phải người rảnh rỗi, thời gian đối với bà là vàng là bạc vậy mà người con gái kia lại ngang nhiên để cho bà đợi.
Chờ thêm hai phút nữa, Lê phu nhân quyết định rời đi, người con gái này, không cần biết là người như thế nào, xinh đẹp đến đâu, ấn tượng đầu tiên là vô cùng quan trọng nhưng cô ta đã để tuột mất rồi, và đương nhiên, một người sẽ không bao giờ có đến hai lần cơ hội.
Lê phu nhân rời đi được một lúc thì Phương Nghi mới xuất hiện, cô ta hối hả vội vàng nhanh chân đi đến điểm hẹn thế nhưng khi vừa mới đến nơi thì nhân viên đã báo lại cho cô ta rằng Lê phu nhân đã bỏ đi từ lâu.
Trong lòng Phương Nghi bỗng nhiên lo sợ, gào thét điên cuồng trăm mắng nghìn chửi cái lão già chết tiệt kia, nếu không phải tại ông ta động dục thì cô ta cũng sẽ không trễ hẹn như thế này.
Đem tâm trạng chán nản đang tính ra về đột nhiên trong đầu Phương Nghi nảy sinh một suy nghĩ, cô ta nhanh chóng lấy điện thoại ra, gọi đi một cuộc. Phương Nghi hiện tại muốn gọi cho chính thất của Hồng Sơn, nhờ vào cái đêm bị đánh thuốc đó, cô ta đã dùng vân tay của Hồng Sơn để mở điện thoại, sau đó xem được toàn bộ những gì có trong chiếc điện thoại ấy, ngay cả số điện thoại của Nguyên Bình, cô ta cũng lần ra.
Đợi mãi, chuông cứ reo liên tục mà đầu bên kia vẫn không bắt máy, thế nhưng Phương Nghi không bỏ cuộc, một lần gọi không được cô ta lại kiên trì gọi tiếp lần hai, và lần này, cô ta đã thành công.
"Alo, ai vậy?" - Giọng nói có chút ngái ngủ của Nguyên Bình vang lên.
"Em là Phương Nghi! Anh Bình có rảnh không? Có thể bớt chút thời gian gặp em được không? Em có chuyện muốn nói với anh...về đứa nhỏ? Anh đừng từ chối em vội, điều em muốn nói, thật sự có ích cho anh."
"Thứ nhất, tên tôi không phải để cô gọi, xưng hô cho đàng hoàng. Thứ hai, việc cô và con của cô không liên quan gì đến tôi hết, vậy thì tại sao tôi phải gặp cô?"
"Anh không tò mò... Người có thể khiến một người như Hồng Sơn đánh dấu sẽ trông như thế nào hay sao?"
Phương Nghi chính là bị Nguyên Bình chọc điên mà vô thức bật ra câu hỏi ngu ngốc đó. Câu nói ấy vừa dứt, cô ta liền lo sợ, sợ rằng bản chất của mình bị lộ, sợ rằng kế hoạch của mình tiêu tan.
Thế nhưng, hai, ba phút trôi qua mà bên kia vẫn im lặng, Phương Nghi liền mừng thầm trong lòng, xác nhận Nguyên Bình đã cắn câu, cô ta mỉm cười cất tiếng gọi.
"Nguyên tổng? Anh không sao chứ?"
"Không sao, tôi chỉ đang suy nghĩ đến một vấn đề?"
"Sao cơ" - Phương Nghi khó hiểu mà hỏi lại.
"Tôi chỉ đang không hiểu lý do vì sao cô lại để tâm đến cái vòng 1, vòng 2, vòng 3 mà không nghĩ tới một điều...vòng đầu mới là quan trọng nhất?"
"Não cô dùng để trưng cho vui à?"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co