17
Zoro bước ra khỏi quán rượu, thở ra một hơi trắng xóa giữa trời đêm đông rét lạnh, đi về hướng [Nhà].
[Nhà] cũng chỉ là do hắn đơn phương thừa nhận mà thôi, vị trong nhà kia chẳng hề chấp nhận.
Zoro với khả năng cảm nhận phương hướng bằng không dùng bản năng của mình tìm được con đường nhỏ quen thuộc dẫn về [Nhà]. Đèn trong phòng vẫn sáng, là đầu bếp chừa lại cho hắn. Ánh đèn nhỏ ấm áp khiến Zoro sinh ra ảo giác rằng thật sự có người đang mong chờ hắn trở về.
Hắn móc chìa khóa từ chỗ cũ, vừa mở cửa phòng ra liền thấy người đàn ông tóc vàng đang ôm đứa nhỏ trong lồng ngực nằm ngủ trên ghế sô pha giữa phòng khách. Dưới sàn có một quyển sách, có lẽ trước khi đi ngủ đầu bếp đã đọc nó để giết thời gian.
Zoro thả nhẹ bước chân tiến tới. Hắn ngắm khuôn mặt say ngủ của người nọ một lát, nhặt cuốn sách trên sàn để lên bàn trà bên cạnh, rồi khom người muốn ôm đứa trẻ nằm trong ngực người tóc vàng lên.
Đứa nhỏ đang nắm chặt vạt áo trên ngực đầu bếp, cảm giác được có người muốn bế mình rời khỏi vòng tay ấm áp của mẹ liền cảnh giác mở to hai mắt, cái miệng méo xẹo chực khóc đến nơi. Zoro vội liếc con mình tỏ vẻ cảnh cáo, sau đó ôm đứa trẻ vào trong ngực vỗ về.
Rùng mình bởi hơi lạnh mà Zoro mang về từ bên ngoài, đứa nhỏ rầm rì giãy giụa một hồi, sau cùng phải ngửi thấy hương gỗ sồi trên người hắn mới dần dần an tĩnh trở lại, tìm một góc độ thoải mái trong vòng tay Zoro rồi tiếp tục chìm vào giấc mộng đẹp đang dang dở.
Zoro ôm đứa trẻ tới phòng bếp, quả nhiên thấy được lời ghi chú của đầu bếp lưu lại trên cánh cửa tủ lạnh. Trên giấy ghi rõ tình trạng ăn ngủ của đứa trẻ hôm nay, cũng đặc biệt chú thích cả tần suất giật mình khi ngủ của nó, cùng thời gian cho bú trong khoảng nửa đêm đến sáng.
Từ sau đêm đó, đứa nhỏ không đêm nào là ngủ yên, một đêm sẽ bừng tỉnh đến mấy lần liền. Lần nào cũng quấy khóc đến khàn cả giọng, chỉ đến khi chắc chắn rằng Sanji ở cạnh bên mới bắt đầu từ từ yên tĩnh lại.
Bác sĩ trên đảo nói đứa trẻ có phản ứng như vậy có thể là do xuất hiện bóng đen tâm lí sợ bị bỏ rơi. Nếu như không được xử lý đúng cách, nỗi bất an này sẽ đi cùng đứa nhỏ cả cuộc đời.
Sau khi nghe kết quả chẩn đoán, Sanji đã im lặng rất lâu. Anh áy náy ôm đứa trẻ vào trong lòng không dám buông tay. Thế nhưng nếu cứ chỉ mình Sanji tiếp tục cũng chẳng phải cách lâu dài, dưới sự bất đắc dĩ, anh rốt cục bèn ngầm đồng ý cho phép đề nghị của kiếm sĩ xin giúp đỡ vào ban đêm.
Suy cho cùng, chỉ khi có pheromone hương gỗ sồi bao quanh trấn an, đứa nhỏ mới có thể rời khỏi vòng tay Sanji mà dần dần khỏe lại.
Zoro ôm đứa trẻ đi qua đi lại trong bếp, dựa theo kinh nghiệm mà hắn nghe được, đứa nhỏ càng ngủ say trong điều kiện lắc lư như này, tương lai chắc chắn sẽ càng sớm quen được môi trường trên tàu hơn.
Người đàn ông tóc vàng trong phòng khách không biết đã tỉnh dậy từ bao giờ, đi chân trần bước vào bếp mở tủ lạnh lấy ra một lon bia. Anh quay lại phòng khách tìm thêm áo khoác trên giá treo đồ, rồi mở cửa đi ra khỏi nhà.
Zoro biết đầu bếp nghiện thuốc lá, anh luôn phải chờ hắn đến đổi ca mới có thời gian để ra ngoài hút vài điếu, giải tỏa căng thẳng của cả một ngày dài.
Quả nhiên không bao lâu sau, người đàn ông tóc vàng đã bước vào phòng, trên người vẫn còn nồng nặc mùi thuốc lá, chóp mũi đỏ bừng lên vì lạnh. Anh mở cửa phòng tắm, vặn nước nóng tắm qua loa rồi thay đồ ngủ, trở về phòng mình, đóng sầm cửa lại.
Toàn bộ quá trình không hề cho Zoro một cái liếc mắt nào, cũng chẳng trao đổi gì hơn.
Bọn họ dường như ngầm quay về cái thời thay phiên nhau trực đêm trên tàu Sunny.
Nhưng giờ chỉ đơn thuần là quan hệ giao ca, ngay cả những trò chuyện bình thường giữa đồng bạn khi trước cũng trở thành dư thừa.
Đầu bếp cũng chỉ khi nào có điều gì liên quan tới đứa nhỏ mới thình thoảng nói với hắn mấy câu.
Mặc dù cảm thấy rất có lỗi với đứa trẻ, nhưng trong lòng Zoro thấp thoáng mơ hồ cảm thấy vui mừng, may mắn đứa nhỏ có tật xấu này, hắn mới có cơ hội được ở lại bên cạnh đầu bếp, cho dù bằng phương thức lạnh lẽo như vậy.
Bất kể thế nào đi nữa, sự thờ ơ bây giờ vẫn tốt hơn nhiều so với phản ứng kịch liệt của đầu bếp khi trước.
Đến tận lúc này, khi nghĩ lại cái đêm hung hiểm đó, trong lòng hắn vẫn chưa hết nỗi sợ.
Biết đầu bếp không muốn nhìn thấy mặt hắn trên đảo này, nhưng lại chẳng thể yên lòng rời đi, hắn chỉ đành neo đậu tạm bợ ở đảo nhỏ phụ cận trong vùng biển All Blue, thi thoảng lén lút bơi tới trên đảo Paradise. Sợ bị đầu bếp phát hiện, ngay cả haki Zoro cũng không dám dùng, chỉ có thể trốn ở gần đó lặng lẽ quan sát.
Đêm hôm đó, khi phát hiện ra thẻ sinh mệnh của đầu bếp đang cháy mạnh với tốc độ kinh người, hắn gần như phát điên mang theo đứa trẻ tới All Blue, từ dưới đáy biển sâu lạnh lẽo kéo lên người đàn ông tóc vàng đang dần hấp hối.
Hắn thật sự không nghĩ tới việc đầu bếp tự vẫn để trốn tránh tất cả.
Hắn không nghĩ tới một ý nghĩ sai lầm ban đầu sẽ mang lại cho người hắn yêu nỗi giày vò thống khổ sống không bằng chết đến thế.
Nhưng mọi thứ đều đã muộn.
Sai lầm đã gây ra giống như vết sẹo trên ngực hắn, mãi mãi cũng không cách nào xóa đi được.
Hơi thở yếu ớt của người trong lòng dường như có thể biến mất bất cứ lúc nào.
Thẻ sinh mệnh cơ hồ đã sắp cháy thành tàn tro.
Tuyệt đối, tuyệt đối không cho phép người này chết trước mặt mình.
Cho dù sau khi tỉnh lại sẽ bị hận cả đời, cũng không sao cả.
Thà rằng đầu bếp sống trong nỗi hận với hắn, còn tốt hơn chết trước mặt hắn.
Đôi mắt Zoro đỏ ngầu những tia máu, không chút do dự mở rộng hai chân người đàn ông tóc vàng, đem hạt giống của sự hối hận và tội ác, cố chấp vùi sâu vào trong thân thể người kia.
Hành vi giao cấu đã khiến cho đầu bếp hận muốn chết, nhưng cũng kịp thời kéo lại sự sống đang dần lụi tàn trong cơ thể người nọ. Sau khi Zoro xuất tinh vào trong không biết lần thứ bao nhiêu, triệu chứng phát tình đủ để làm chết người rốt cuộc biến mất, người đàn ông tóc cũng mất đi ý thức vì kiệt sức.
Đêm đó sau khi Sanji tỉnh lại trong bệnh viện, việc đầu tiên anh làm là dồn hết sức lực còn sót lại trong cơ thể hung hăng đá một cước trời giáng ngay giữa ngực kiếm sĩ đang canh giữ bên mép giường.
Người đàn ông tóc vàng loạng choạng tiến về phía kiếm sĩ bất ngờ không kịp đề phòng bị đạp ngã lăn trên đất, khuôn mặt u ám nhìn hắn từ trên cao, cất giọng ra lệnh.
"Mang theo tạp chủng của ngươi, cút đi."
Kiếm sĩ ngồi trên mặt đất nhìn thẳng vào đôi mắt xanh bừng bừng lửa giận của người nọ.
Tốt quá, đôi mắt xanh xinh đẹp kia rốt cuộc cũng ngập tràn sức sống trở lại.
"Ta không đi, cũng sẽ không để ngươi đi."
Đã từng bỏ lỡ một lần, hắn tuyệt đối sẽ không để lần thứ hai xảy ra.
Zoro đưa tay bắt được mắt cá chân người đàn ông tóc vàng.
"Chúng ta đã kết đôi, ta nhất định phải chịu trách nhiệm với ngươi đến cùng."
Sanji càng tức giận hơn, nhấc chân không chút lưu tình đá thẳng vào vị trí trái tim trên lồng ngực kiếm sĩ.
Zoro không đánh trả, thậm chí còn không dùng haki.
Sanji càng nhìn càng tức giận vô cùng.
"Nghiêm túc đánh một trận cho ta!!"
Ngọn lửa ác ma quấn quanh đôi chân vẫn giẫm trên ngực, thiêu đốt da thịt thành cháy đen.
"Mẹ kiếp! Ta bây giờ còn không xứng làm đối thủ của ngươi sao?!"
Zoro bình tĩnh nhìn về phía người đàn ông tóc vàng, đôi mắt người nọ đang trừng thật lớn nhìn hắn.
"Đôi chân này là ta nợ ngươi."
"Đầu bếp, chờ đến khi ngươi khỏe lại, ta sẽ tự dốc hết toàn lực đánh với ngươi một trận. Chỉ cần ngươi giết ta, kết đôi sẽ mất đi tác dụng, ngươi sẽ được tự do."
"Dĩ nhiên, nếu như bây giờ ngươi muốn giết ta..." Zoro thản nhiên giang hai tay: "Tùy ngươi."
Lồng ngực người đầu bếp phập phồng mãnh liệt, nỗi bi thương vụt qua ánh lam trong đôi mắt rồi biến mất.
Anh thu chân lại, quay trở về giường bệnh.
Chỉ để lại cho Zoro một bóng lưng lạnh lùng.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co