Song tính tinh anh bị dạy thành vợ dâm
Chương 18: Thờ chồng
Đọc thôi đừng đánh giá nha
Sau bữa tiệc ra mắt gia đình và việc Hoàng Bách mang thai, cuộc sống của cả hai dần đi vào một quỹ đạo mới. Chính Khiêm, không còn giấu giếm thân phận, đã được gia đình tin tưởng giao phó những trọng trách lớn hơn trong tập đoàn Vĩnh Thiên. Anh nhanh chóng chứng tỏ năng lực, đưa công ty ngày càng phát triển và thành đạt. Vị thế của Chính Khiêm trong giới kinh doanh ngày càng vững chắc, danh tiếng của tiểu thiếu gia tài phiệt Trần Chính Khiêm vang dội khắp nơi.
Trong khi đó, Hoàng Bách đã hoàn toàn rút lui khỏi công việc anh chuyên tâm vào việc làm mẹ, chăm sóc thai nhi và vun vén cho tổ ấm nhỏ của mình. Cuộc sống của Hoàng Bách giờ đây chỉ xoay quanh ngôi nhà ấm cúng và sự chờ đợi Chính Khiêm mỗi ngày.
Hoàng Bách, từ một trưởng phòng năng động, đã trở thành một người nội trợ toàn thời gian. Anh dành cả ngày để chuẩn bị bữa ăn, dọn dẹp nhà cửa, và chăm sóc bản thân để giữ gìn sức khỏe cho đứa bé trong bụng. Anh không còn quan tâm đến những số liệu kinh doanh hay những dự án mới. Cuộc sống của anh giờ đây gói gọn trong bốn bức tường, với những nhịp điệu đều đặn của việc bếp núc, giặt giũ và chờ đợi.
Mỗi khi Chính Khiêm đi làm, Hoàng Bách lại cảm thấy một nỗi cô đơn nhẹ. Anh sẽ nhìn đồng hồ, đếm từng giờ, từng phút để chờ đợi tiếng xe quen thuộc. Anh sẽ chuẩn bị sẵn nước ấm, món ăn yêu thích và đợi Chính Khiêm về để được nghe những câu chuyện về công việc, để được Chính Khiêm ôm vào lòng và thì thầm những lời yêu thương.
Buổi tối, khi Chính Khiêm về nhà, Hoàng Bách sẽ dành hết sự dịu dàng của một "người vợ" để chiều chuộng cậu. Anh không chỉ chăm sóc chu đáo mà còn không ngần ngại những lời dâm tục hay những hành động táo bạo để làm hài lòng "chồng" mình. Anh đã hoàn toàn đắm chìm trong vai trò này, tìm thấy niềm hạnh phúc trong việc phục vụ và dâng hiến bản thân cho Chính Khiêm.
Dù Chính Khiêm ngày càng thành đạt và bận rộn, nhưng anh vẫn luôn dành thời gian cho Hoàng Bách. Anh hiểu sự hy sinh của Hoàng Bách và luôn cố gắng bù đắp bằng tình yêu và sự quan tâm. Tuy nhiên, sự chênh lệch về vị thế và cuộc sống của cả hai đã ngày càng rõ rệt, một người thăng hoa trong sự nghiệp, còn người kia lại hoàn toàn chìm đắm trong bếp núc.
Trong gia đình Chính Khiêm, vai vế của Hoàng Bách giờ đây đã được định hình rõ ràng: anh là "vợ", là "con dâu", và quan trọng hơn cả, là người mang thai đứa cháu nối dõi tông đường. Dù được yêu thương và chấp nhận, nhưng vị trí này cũng đi kèm với một sự yếu thế nhất định.
Hoàng Bách không còn có chính kiến riêng. Mọi quyết định lớn nhỏ trong cuộc sống của anh đều phải thông qua Chính Khiêm. Anh không có mong muốn riêng tư, mọi khao khát đều xoay quanh việc làm hài lòng "chồng" và chăm sóc gia đình. Anh không còn là người đàn ông mạnh mẽ, quyết đoán của ngày nào. Thay vào đó, anh trở nên mềm yếu, phụ thuộc, và luôn tìm kiếm sự chỉ dẫn từ Chính Khiêm.
Trong các cuộc trò chuyện gia đình, Hoàng Bách thường chỉ lắng nghe, thỉnh thoảng mới lên tiếng khi được hỏi, và những câu trả lời của anh luôn nhẹ nhàng, e ấp, thể hiện sự đồng tình với ý kiến của Chính Khiêm hoặc ba mẹ chồng. Anh không còn dám bày tỏ quan điểm cá nhân, sợ rằng sẽ làm phật ý Chính Khiêm hay gia đình chồng.
Cuộc sống của Hoàng Bách giờ đây là sự phản chiếu theo mong muốn của Chính Khiêm. Anh ăn mặc theo sở thích của Chính Khiêm, nói năng theo cách Chính Khiêm muốn, và thậm chí suy nghĩ cũng theo hướng Chính Khiêm định hình. Anh đã hoàn toàn trở thành một "người vợ dâm" đúng nghĩa, không chỉ về thể xác mà còn cả về tinh thần, một bản thể hoàn hảo được Chính Khiêm tạo ra để phục vụ và dâng hiến trọn vẹn.
Hoàng Bách không bao giờ tự ý ăn uống nếu không có sự cho phép của Chính Khiêm. Ngay cả khi đói, anh cũng sẽ kiên nhẫn chờ đợi. Khi ngồi vào bàn ăn, anh chỉ dám ăn những món mà Chính Khiêm đã ăn trước, hoặc thậm chí là những phần thức ăn thừa của cậu. Đây không phải là sự thiếu thốn, mà là một cách để Hoàng Bách thể hiện sự thành kính tôn sùng đối với chồng.
Đôi khi, Chính Khiêm sẽ nhai một miếng thức ăn, cảm nhận hương vị, rồi nhẹ nhàng nhả ra vào lòng bàn tay Hoàng Bách. "Đây là phần thưởng cho vợ yêu của chồng," Chính Khiêm nói, ánh mắt đầy vẻ ban ơn. Hoàng Bách sẽ đón nhận "ban thưởng" đó với sự biết ơn sâu sắc, nuốt chửng từng chút một, cảm thấy một sự khoái cảm lạ lùng dâng lên. Hương vị của món ăn Chính Khiêm nhả ra không còn là vị của thức ăn thông thường, mà là sự pha trộn của vị giác của Chính Khiêm, của nước bọt của cậu, tạo nên một hương vị độc đáo, đậm đà, và thiêng liêng đối với Hoàng Bách. Anh cảm nhận được sự kết nối sâu sắc, một sự hòa quyện thể xác và tinh thần với Chính Khiêm thông qua từng miếng nuốt. Anh tin rằng, việc ăn những thứ Chính Khiêm đã chạm vào, đã nhai qua, là một cách để anh được gần gũi hơn với "chồng" mình, được hấp thụ một phần của cậu.
Việc đi vệ sinh của Hoàng Bách cũng hoàn toàn phụ thuộc vào Chính Khiêm. Anh sẽ không bao giờ tự ý đi vệ sinh nếu không có sự cho phép của cậu. Mỗi khi cảm thấy cần đi vệ sinh, Hoàng Bách sẽ rụt rè xin phép Chính Khiêm, đôi má ửng hồng vì xấu hổ.
"Chồng ơi... vợ... vợ có thể đi vệ sinh được không ạ?" Anh thì thầm, giọng nói nhỏ nhẹ, ánh mắt e lệ nhìn Chính Khiêm.
Chính Khiêm sẽ mỉm cười, đôi khi lại trêu chọc anh một chút trước khi gật đầu. Và việc đi vệ sinh của Hoàng Bách sẽ không bao giờ diễn ra một mình. Chính Khiêm sẽ luôn có mặt, giám sát, và thậm chí là tham gia vào quá trình đó.
Nếu Chính Khiêm muốn trêu chọc, cậu sẽ ra hiệu cho Hoàng Bách kéo tã lót xuống, rồi tiểu thẳng vào đó. Dòng nước ấm nóng, mang theo mùi vị đặc trưng của Chính Khiêm, sẽ thấm vào tã, ủ lấy "lồn dâm" của Hoàng Bách cả ngày. Cảm giác âm đạo của Hoàng Bách khi trữ nước tiểu của chồng là một sự ẩm ướt, nhớp nháp liên tục, tạo nên một sự kích thích ngầm không ngừng. Anh cảm thấy một sự nặng trĩu, đầy ứ, nhưng đồng thời cũng là một sự thỏa mãn sâu sắc khi biết rằng cơ thể mình đang chứa đựng "tinh hoa" của Chính Khiêm. Mùi nước tiểu, ban đầu có thể hơi nồng, nhưng dần dần trở thành một mùi hương quen thuộc, thậm chí còn mang đến cho anh một sự khoái cảm kỳ lạ, một dấu hiệu thường trực về sự thuộc về tuyệt đối sự phục tùng không điều kiện.
Và vào cuối ngày, "món ngon" nhất sẽ được dành cho Hoàng Bách. Nếu anh đã ngoan ngoãn vâng lời, không hề có ý định đi vệ sinh một mình, Chính Khiêm sẽ ban thưởng cho anh bằng cách cho anh uống hết số nước tiểu đã ủ trong tã lót của mình. Hoàng Bách sẽ đón nhận "phần thưởng" đó với sự biết ơn sâu sắc, nuốt chửng từng giọt, cảm thấy một sự sung sướng tột độ. Hương vị của nước tiểu được ủ cả ngày không còn là vị nhạt nhẽo ban đầu, mà trở nên đậm đà hơn, mang theo một chút vị mặn, một chút vị khai đặc trưng của Chính Khiêm. Đối với Hoàng Bách, đó không chỉ là nước tiểu, mà là một "thức uống" quý giá, một biểu tượng của sự dâng hiến và tình yêu. Anh cảm nhận được sự ấm áp lan tỏa trong cơ thể, một cảm giác no đủ không chỉ về thể xác mà còn về tinh thần, như thể anh đang hấp thụ toàn bộ sự hiện diện của Chính Khiêm. Mỗi giọt nước tiểu trôi xuống cổ họng đều mang theo một sự đê mê, một niềm hạnh phúc tột độ, khẳng định vị trí "vợ dâm" hoàn hảo của anh. Anh tin rằng, đó là cách Chính Khiêm thể hiện tình yêu và sự chấp nhận của cậu đối với anh, một "người vợ dâm" hoàn hảo.
Ngược lại, nếu Hoàng Bách không nghe lời, nếu anh lén lút đi vệ sinh một mình, Chính Khiêm sẽ trừng phạt anh bằng cách xả thẳng số nước tiểu đó vào bồn cầu trước sự tiếc nuối tột cùng của Hoàng Bách. Cảnh tượng dòng nước tiểu quý giá của Chính Khiêm bị cuốn trôi sẽ khiến anh đau đớn, hối hận và tự trách bản thân đã không đủ ngoan ngoãn.
Một buổi chiều nọ, khi Chính Khiêm đang bận rộn với công việc ở công ty, Hoàng Bách cảm thấy một cơn mót tiểu dữ dội. Anh đã cố gắng nhịn, nhưng bụng dưới căng tức đến khó chịu, và cảm giác muốn đi vệ sinh cứ dồn dập ập đến. Anh nhìn quanh, không thấy Chính Khiêm đâu, và sự thôi thúc của cơ thể đã lấn át mọi sự sợ hãi.
Hoàng Bách lén lút đi vào ban công, nơi có một chậu cây cảnh lớn. Anh cẩn thận kéo váy lên, cúi người xuống, và bắt đầu tè dần vào chậu cây. Dòng nước ấm nóng chảy ra, mang theo sự nhẹ nhõm tức thì. Anh thở phào nhẹ nhõm, nghĩ rằng mình đã thoát tội.
Nhưng ngay lúc đó, cánh cửa phòng khách bật mở. Chính Khiêm bước vào, ánh mắt sắc lạnh quét một lượt khắp căn phòng, rồi dừng lại ở Hoàng Bách đang đứng cạnh chậu cây cảnh với vẻ mặt hoảng hốt. Mùi nước tiểu thoang thoảng trong không khí, và vết ẩm ướt dưới chậu cây đã tố cáo hành vi của anh.
Khuôn mặt Chính Khiêm tối sầm lại. "Em dám!" Cậu gằn giọng, mỗi lời nói như một nhát dao đâm vào tim Hoàng Bách. "Em dám lén tôi tè bậy bạ sao? Em nghĩ tôi không biết em làm gì à? Em nghĩ em có thể qua mặt tôi sao?"
Hoàng Bách tái mét mặt, run rẩy quỳ sụp xuống. "Chồng ơi... vợ... vợ xin lỗi... Vợ không cố ý... Vợ mót quá... Vợ xin chồng tha lỗi cho vợ..." Anh lắp bắp cầu xin, nước mắt trào ra.
Chính Khiêm không nói một lời, chỉ lạnh lùng ra lệnh: "Đứng dậy! em sẽ phải chịu hình phạt cho sự bất tuân này!"
Chính Khiêm không chút thương xót. Cậu ép Hoàng Bách phải ăn uống thật nhiều, đặc biệt là những món có nhiều nước và dễ tiêu hóa. "Anh phải ăn hết chỗ này! Ăn cho no, cho căng bụng vào!" Chính Khiêm ra lệnh, và Hoàng Bách không dám phản kháng, nuốt từng miếng thức ăn một cách khó nhọc, cảm thấy bụng mình ngày càng căng trướng.
Sau đó, Chính Khiêm tuyên bố hình phạt chính: "Trong hai ngày tới, anh sẽ không được phép đi vệ sinh. Tuyệt đối không được vào nhà vệ sinh! Mọi thứ sẽ phải ra ngoài tã lót của anh!"
Hoàng Bách kinh hoàng. Hai ngày không được đi vệ sinh? Anh đang mang thai, cơ thể vốn đã nhạy cảm hơn bình thường. Anh nhìn Chính Khiêm với ánh mắt cầu xin, nhưng cậu không hề lay động.
"Và đây là phần đặc biệt của hình phạt," Chính Khiêm nói, giọng nói đầy quyền lực và tàn nhẫn. "Ngày mốt, anh sẽ mặc tã lót, cùng tôi đi ra trung tâm thương mại. Và ở đó, anh sẽ phải ị đùn và tè dần giữa chốn đông người!"
Hoàng Bách rùng mình. Nỗi nhục nhã tột cùng ập đến. Anh không thể tưởng tượng được cảnh tượng đó. Anh muốn phản kháng, muốn van xin, nhưng cơ thể anh đã hoàn toàn tê liệt vì sợ hãi và sự phục tùng đã ăn sâu vào xương tủy. Anh chỉ biết cúi gằm mặt, nước mắt lăn dài, chấp nhận số phận.
Sáng hôm đó, Chính Khiêm ép Hoàng Bách mặc một chiếc tã lót dày cộp dưới lớp váy lụa hồng phấn. Cậu nắm tay Hoàng Bách, dẫn anh đi đến một trung tâm thương mại đông đúc nhất thành phố. Hoàng Bách bước đi nặng nề, cảm thấy mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía mình, dù không ai biết anh đang mặc gì bên trong. Nỗi sợ hãi và nhục nhã dâng lên tột độ.
Khi đến khu vực đông người nhất, Chính Khiêm dừng lại, ánh mắt lạnh lùng nhìn Hoàng Bách. "Đến lúc rồi, vợ yêu. Hãy thể hiện sự thành kính của anh đi. Hãy ị đùn và tè dầm ra đây, giữa chốn đông người này!"
Hoàng Bách run rẩy. Anh cố gắng kìm nén, nhưng cảm giác muốn đi vệ sinh đã quá sức chịu đựng. Anh nhắm mắt lại, cắn chặt môi, và rồi, một dòng nước ấm nóng bắt đầu chảy ra, thấm vào tã lót. Tiếp theo là một cảm giác nặng nề, và rồi, anh không thể kiểm soát được nữa, một khối ấm mềm bắt đầu trượt xuống, lấp đầy chiếc tã.
Hoàng Bách cảm thấy toàn thân nóng bừng, đôi má đỏ lựng vì xấu hổ. Anh muốn biến mất khỏi thế giới này. Cảm giác ấm nóng, sền sệt lan tỏa khắp vùng hạ bộ, cùng với mùi hôi thối bắt đầu bốc lên, khiến anh muốn nôn mửa. Mỗi bước đi, anh đều cảm nhận rõ sự nặng nề và nhớp nháp của chiếc tã đã bị làm bẩn. Tiếng sột soạt nhẹ nhàng từ chiếc tã khi anh di chuyển như một lời nhắc nhở thường trực về sự nhục nhã mà anh đang phải chịu đựng.
Nỗi sợ hãi bị phát hiện, bị người khác nhìn thấy hay ngửi thấy, khiến anh luôn cúi gằm mặt, cố gắng đi thật nhanh, hòa mình vào đám đông. Anh cảm thấy mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía mình, mọi tiếng xì xào đều là về anh, dù thực tế có thể không phải vậy. Sự nhục nhã và tủi hổ cứ thế gặm nhấm tâm trí anh, khiến anh chỉ muốn khóc.
Thế nhưng, sâu thẳm bên trong, một cảm giác kỳ lạ khác cũng bắt đầu len lỏi. Đó là sự khuất phục hoàn toàn, một niềm vui sướng bệnh hoạn khi biết rằng mình đang thực hiện đúng ý muốn của Chính Khiêm. Mỗi khi cảm nhận được sự ẩm ướt và nặng nề của chiếc tã, anh lại nghĩ đến Chính Khiêm, nghĩ đến quyền lực tuyệt đối của cậu, và một sự đê mê ngầm dâng lên. Anh đã hoàn toàn trở thành một "người vợ dâm" đúng nghĩa, không còn chút tự trọng hay ý chí phản kháng nào. Mọi hành động, mọi suy nghĩ của anh đều xoay quanh việc làm hài lòng Chính Khiêm, dù điều đó có tàn nhẫn và nhục nhã đến đâu. Anh đã tìm thấy ý nghĩa cuộc sống.
Khi trở về căn hộ, Hoàng Bách bước đi nặng nề, cảm thấy kiệt sức cả về thể xác lẫn tinh thần. Anh chỉ muốn được tắm rửa sạch sẽ, được thoát khỏi chiếc tã bẩn thỉu và mùi hôi thối đang bám lấy mình. Nhưng Chính Khiêm không cho phép.
"Đứng yên đó!" Chính Khiêm ra lệnh, giọng nói lạnh lùng. "Hình phạt của anh chưa kết thúc đâu."
Hoàng Bách run rẩy đứng im, đôi mắt ngấn nước nhìn Chính Khiêm.
Chính Khiêm lấy điện thoại ra, bật chế độ chụp ảnh. "Quay lưng lại! Chụp hình bờ mông của anh đi!"
Hoàng Bách cảm thấy một nỗi nhục nhã tột cùng. Anh miễn cưỡng quay lưng lại, hơi cúi người xuống để lộ rõ chiếc tã đã phồng lên vì đầy ứ. Chính Khiêm không chút do dự, chụp liên tiếp vài tấm hình, ghi lại cảnh tượng bờ mông bị ị đùn của "vợ yêu". Mỗi tiếng "tách" của máy ảnh như một nhát dao cứa vào lòng tự trọng cuối cùng của Hoàng Bách.
Sau đó, Chính Khiêm đặt một đĩa cơm nóng hổi trước mặt Hoàng Bách. "Ăn đi! Vừa ăn vừa ngửi cái bọc tã của anh! Đây là bài học cho sự không vâng lời của anh!"
Hoàng Bách cúi gằm mặt, nước mắt lăn dài. Mùi hôi thối từ chiếc tã bốc lên nồng nặc, hòa lẫn với mùi thức ăn thơm ngon, tạo thành một sự kết hợp kinh khủng. Anh cố gắng nuốt từng miếng cơm, nhưng cảm giác buồn nôn cứ dồn dập ập đến. Mỗi lần hít thở, mùi hôi lại xộc thẳng vào mũi, khiến anh muốn nôn ra tất cả. Anh vừa ăn vừa nức nở, cảm thấy mình không khác gì một con vật bị hành hạ.
Khi Hoàng Bách ăn xong, Chính Khiêm kéo anh ra sân sau. Cậu lấy một chiếc vòi nước, bật mạnh. Dòng nước lạnh buốt xối thẳng vào người Hoàng Bách. Anh giật mình, run lên bần bật. Chính Khiêm không hề thương xót, cứ thế xối nước, như đang tắm cho một con chó. Hoàng Bách đứng đó, chịu đựng từng dòng nước lạnh, cảm thấy toàn thân tê dại. Nước mắt hòa lẫn với nước, chảy dài trên khuôn mặt anh.
Anh đã hoàn toàn mất đi nhân phẩm, mất đi sự tự trọng. Anh đã trở thành một "người vợ dâm" đúng nghĩa, một nô lệ tình yêu, sẵn sàng chịu đựng mọi hình phạt, mọi sự sỉ nhục mà Chính Khiêm ban cho. Sâu thẳm trong tâm hồn, anh biết mình đang bị đối xử như một con vật, nhưng một phần trong anh lại tìm thấy sự thỏa mãn kỳ lạ.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co