Chương 3
Ánh bình minh đầu tiên lọt qua khe rèm nhung xám, vạch một đường thẳng lạnh lẽo lên tấm thảm dệt tay tỉ mỉ. Est tỉnh dậy trong một không gian quá đỗi xa lạ, nơi mùi hương hoa linh lan vẫn vấn vít quanh đầu mũi, dịu dàng nhưng đầy ám ảnh. Cậu khẽ cử động, cảm nhận sự mềm mại quá mức của ga giường lụa — một sự xa xỉ mà chỉ vài tuần trước, gia tộc Supha vẫn còn sở hữu, nhưng giờ đây nó lại mang cảm giác của một xiềng xích vô hình.
Đêm đầu tiên tại dinh thự Jakrapatr trôi qua trong sự tĩnh lặng tuyệt đối. William không xuất hiện nhưng sự hiện diện của hắn như thấm đẫm vào từng thớ gỗ, từng bức tranh treo trên tường.
Est đứng dậy, tiến về phía cửa sổ. Từ đây, cậu có thể nhìn thấy khu vườn rộng lớn được cắt tỉa hoàn hảo, nhưng tuyệt nhiên không thấy bóng dáng của một người làm nào đi lại tự do. Mọi thứ ở đây vận hành như một bộ máy được lập trình sẵn, chính xác và lạnh lùng.
"Nhị thiếu gia, ngài William đang đợi ngài ở phòng ăn."
Tiếng gõ cửa vang lên đều đặn ba nhịp. Một người quản gia trung niên với gương mặt không cảm xúc đứng đợi sẵn. Ông ta nhìn Est bằng một ánh mắt kỳ lạ — không phải sự khinh rẻ dành cho một kẻ bị "bán" đi, mà là một sự thương hại thầm kín, như thể ông đang nhìn một thực thể sắp bị nuốt chửng bởi bóng tối.
Căn phòng ăn nằm ở tầng trệt, nơi ánh sáng mặt trời cũng không thể xua đi vẻ âm u của những món nội thất gỗ mun. William ngồi ở đầu bàn, nhâm nhi tách cà phê đen đặc. Hắn không ngước lên, nhưng ngay khi tiếng bước chân của Est chạm vào sàn gỗ, không khí xung quanh hắn dường như thay đổi.
"Ngồi đi." Hắn ra lệnh, ngắn gọn và súc tích.
Bữa sáng được bày ra, cầu kỳ đến mức cực đoan. Tuy nhiên, Est nhận ra một điều kỳ lạ: tất cả các món ăn đều là những thứ mà cậu vốn dĩ... không hề thích. Những món thanh đạm, ít gia vị, đúng chuẩn phong thái của một tầng lớp quý tộc cũ.
Cậu cầm nĩa, chậm rãi đưa một miếng lên miệng, cố gắng nuốt trôi sự nghẹn đắng trong cổ họng.
"Từ hôm nay, em sẽ bắt đầu học các quy tắc của nhà Jakrapatr," William đột ngột lên tiếng, đôi mắt sâu thẳm giờ đây đã khóa chặt lấy gương mặt Est. "Tôi không cần một thiếu gia ham chơi. Tôi cần em trở thành một sự tồn tại hoàn mỹ nhất."
"Ngài muốn tôi trở thành người như thế nào?" Est đặt nĩa xuống, đôi mắt trong veo nhìn thẳng vào hắn. Cậu muốn tìm thấy một kẽ hở, một lý do cho sự ám ảnh này.
William hơi nghiêng đầu, một lọn tóc đen rủ xuống trán. Hắn vươn tay ra, những ngón tay thon dài chạm nhẹ vào khóe môi Est, lau đi vệt nước sốt nhỏ một cách nâng niu đến lạ lùng.
"Em không cần trở thành ai cả. Em chỉ cần ở yên đó, để tôi ngắm nhìn."
Hắn nói, nhưng ánh mắt lại không dừng lại ở đôi mắt Est. Hắn đang quan sát cách cậu nghiêng đầu, cách cậu mím môi, như thể đang đối chiếu một bản sao với một bản chính nào đó đã mất dấu trong thời gian. Est cảm thấy sống lưng lạnh toát. Cậu chưa biết về người cũ, nhưng cậu cảm nhận được một sự "sai lệch" mà William đang cố gắng chỉnh sửa trên cơ thể cậu.
Sau bữa sáng, William dẫn cậu đi tham quan một phần dinh thự. Khi đi ngang qua một dãy hành lang dài nơi treo đầy những bức chân dung của tổ tiên dòng họ Jakrapatr, Est khựng lại trước một cánh cửa luôn đóng kín, được khóa bằng một ổ khóa đồng cổ điển.
"Đó là nơi em không bao giờ được phép bước vào," giọng William vang lên ngay sát bên tai, trầm đặc và mang theo lời cảnh báo sắc lẹm.
Hắn xoay người cậu lại, ép Est đối diện với mình. Trong không gian hẹp của hành lang, mùi hương hoa linh lan tỏa ra từ cơ thể William hòa quyện với mùi của chính cậu, tạo nên một sự cộng hưởng ngạt thở.
"Est, em là hy vọng duy nhất của gia tộc Supha. Chỉ cần em ngoan ngoãn, cha em sẽ có tất cả. Nhưng nếu em tò mò về những thứ không thuộc về mình..." Hắn luồn tay vào tóc cậu, siết nhẹ. "Sự sụp đổ sẽ đến nhanh hơn em tưởng."
Est run lên, nhưng cậu khẽ gật đầu, rèm mi rủ xuống che đi sự cay đắng. Cậu cam chịu. Vì những khoản nợ máu của cha, vì danh dự của cái tên Supha đã mục nát, cậu sẵn sàng bước vào vở kịch này, dẫu cho vai diễn mà William dành cho cậu lại mang mùi vị của một sự chiếm đoạt điên cuồng.
Cậu không hay biết rằng, đằng sau cánh cửa khóa kín kia, là nơi cất giữ bí mật về định mệnh của chính mình — một định mệnh bắt đầu bằng một cái tên mà cậu chưa bao giờ được nghe thấy.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co