26
Thời gian chẳng bao giờ chịu chờ đợi ai, ngay cả người quyền lực như Kang Taehyun hay kẻ lười biếng như Beomgyu, tại thời điểm nước sôi lửa bỏng, thế mà nhóm Beomgyu lại một mực ngủ quên ở trong lều, hơn nữa so với các lều khác lại quá xa, cho nên....... Bị xe bus bỏ lại vào sáng sớm ngày trở về.
Beomgyu đứng tại chỗ bứt tóc, không ngừng quở trách Kang Taehyun vì việc tối hôm qua khiến cậu ngủ muộn, Kang Taehyun liếc mắt nhìn cậu một cái, nhếch miệng đánh vào trán cậu một tiếng bốp rồi mắng "Không phải chính là tại em nên anh mới phải làm như vậy sao?"
Beomgyu gân cổ lên cãi "Đừng có xạo sự, là anh lưu manh với em trước mà!"
Jung Jangmi giật giật khóe miệng nghĩ: Này, hai người nói chuyện đứng đắn trong sáng một chút đi!
Thấy Beomgyu ở bên cạnh không ngừng ồn ào, Kang Taehyun cầm điện thoại lên, lườm cậu, sau đó ấn vào một dãy số điện thoại.
Giọng điệu không lạnh không nóng "Này"
Im Seongyoon bất mãn gào lên "Tớ không phải tên là này!"
Kang Taehyun làm bộ không thèm quan tâm "Biệt thự của Jang Leedong ở đâu, nghe nói cùng thành phố M"
"Ớ, cậu đang ở thành phố M hả?"
Kang Taehyun nói "Đừng có trả lời không liên quan đến câu hỏi, điện thoại tốn một won là cậu sẽ được hưởng một cái đánh"
"Đường YX số nhà 2808 ~T_T~"
Kang Taehyun chưa kịp nói thêm câu gì, đầu dây bên kia đã tắt cái rụp. Rõ ràng là sợ bị đánh nên mới nhanh như vậy.
Kang Taehyun đưa túi hành lí dúi vào lòng Beomgyu, quay qua phất tay với Park Kyung Jin "Đi thôi"
Beomgyu ngửa cổ lên "Đi đâu?"
"Tìm chỗ ở"
Beomgyu vội vàng đuổi theo "A, còn Jung Jangmi thì sao?"
Kang Taehyun đút tay túi quần, liếc một cái, nói, "Đi theo."
Beomgyu nghe vậy thì thở phào một hơi, xoay đầu hướng cô cười cười "Mau lên, Jung Jangmi, chúng ta đi thôi"
Kang Taehyun nhấc chân lên đá mông cậu "Em nhiệt tình quá mức rồi đấy"
.
.
.
Kang Taehyun không khách khí mở cửa bước vào, Beomgyu cùng hai người lẽo đẽo ở phía sau, đến khi được chính mắt mình nhìn thấy một ngôi nhà lớn như vậy, Beomgyu từ đầu đến cuối vẫn không thể khép nổi miệng vào. Bạn của Kang Taehyun đúng là một lũ không phải người mà.
Thấy nhóm Kang Taehyun đã tới, Im Seongyoon từ phía trong chạy ra, phía sau còn có thêm hai cái đuôi Jang Leedong và Oh Yumin, Beomgyu ngạc nhiên mở miệng.
"Ba người cùng sống chung một chỗ sao?"
Jang Leedong vênh váo "Đây là nhà của tớ, là bọn họ ở nhờ thì có"
Oh Yumi lườm nguýt "Đừng có mà nói dối, đây là nhà của Ae-ra"
Jang Leedong bĩu môi "Không phải trước sau cũng là nhà của tớ sao?"
Kang Taehyun lướt lướt điện thoại "Vênh váo một lần là ăn một cái đánh"
Kang Taehyun vừa mới dứt lời, trên tầng xuất hiện một nữ sinh xinh đẹp chậm rãi bước xuống, tuy rằng đang ở nhà nhưng vẫn không thể giấu đi khí chất cao quý vốn có, Jang Leedong vừa nhìn thấy nữ sinh nọ, vội vã chạy đến, mếu máo tố tội "Ae-ra, Kang Taehyun bắt nạt anh"
Ae-ra thay đổi sắc mặt tươi cười, như một lưỡi dao nhìn Kang Taehyun chằm chặp "Tiểu tử, cậu muốn chết phải không?"
Kang Taehyun ngồi xuống ghế sô pha, bắt chéo hai chân, vẻ mặt giống như không liên quan đến mình "Cậu ta nói cậu rất xấu, còn nói thật hối hận khi hẹn hò với cậu"
"Ồ" Ae-ra nhìn Kang Taehyun, sau đó kéo Jang Leedong vào trong phòng, nhàn nhạt nói "Tớ giúp cậu dạy bảo lại tên họ Jang này"
Vài giây sau khi cánh cửa địa ngục đóng lại, bọn họ nghe thấy Jang Leedong hét thảm thiết từ trong phòng "Kang Taehyun đồ thù dai, ông đây có ngày nhất định sẽ giết chết cậu!"
Buổi chiều hôm đó Leedong bước ra với nửa mặt trái sưng phù, nhìn Kang Taehyun, từ trong túi áo lấy tiền rồi đưa đến trước mặt hắn "Cậu với Choi Beomgyu đi mua dưa hấu đi, chúng tớ sẽ ở nhà nấu cơm"
Kang Taehyun ngồi ở ghế lái, sau khi cài lại dây an toàn cho Beomgyu, mới yên tâm nhấn ga cho xe chạy lao ra đường lớn.
Beomgyu mặc quần lửng gối, suốt dọc đường đi co chân lên lẩm nhẩm đếm số ở trong miệng, Kang Taehyun thấy thằng nhóc ở bên cạnh không ngừng lầm bầm, quay qua nhíu mày nói "Em đang tụng kinh đấy à?"
Beomgyu đếm đến con số thứ mười ba, thản nhiên nói "Nghe nói mỗi một cái lông chân có thể đuổi được ba con ma, anh xem, nhiều khi em có ích lắm đó"
Kang Taehyun không biết phải làm sao, chỉ nghiến răng nói "Đồ dung tục!"
Quả nhiên là chợ chiều, đông đến mức Beomgyu sợ không dám bước vào trong. Thấy Kang Taehyun đã đút tay túi quần nhàn nhã bước vào, hơn nữa mấy cô gái cũng tự động né đường cho Kang Taehyun đi, Beomgyu bĩu môi khinh bỉ, lập tức chạy theo con đường mà hắn đã rẽ sẵn.
"Tiền bối, không phải như vậy là quá bất công à?" Beomgyu ở sau lưng Kang Taehyun bất mãn hít hít mũi.
Kang Taehyun lại thản nhiên đáp "Em nói bất công cái gì cơ?"
"Em nói anh nghe, anh là nam nhân, em cũng là nam nhân mà. Sao họ có thể đối xử khác biệt như vậy?"
Kang Taehyun vẫn tiếp tục đi về phía trước "Bởi vì em là con trai, còn anh là đàn ông"
"Cái gì hả, lấy đâu ra cái định lí đấy, anh vô lý vừa thôi"
Kang Taehyun tăng nhanh cước bộ "Quân tử không chấp kẻ tiểu nhân"
Beomgyu tức giận, vội đuổi theo "Này, anh nói rõ ra cho em, ai tiểu nhân. Này!"
Cuối cùng cũng mua được dưa hấu. Kang Taehyun cùng Beomgyu quay trở về, trong lúc Kang Taehyun vẫn còn từ tốn bước ở phía trước, phía sau Beomgyu lại vô cùng chật vật, bị người người xô đẩy đến nghiêng ngả, cuối cùng không rõ vì sao dưới chân lại kêu rắc một tiếng, cậu đau đến hít vào một hơi lạnh.
Có điều còn có chuyện quan trọng hơn, lúc ngẩng mặt lên đã không còn thấy bóng dáng Kang Taehyun đâu nữa, trong một cái nháy mắt hắn đã bị hòa vào dòng người đông đúc. Beomgyu vội ngoảnh mọi phía tìm kiếm, đương lúc hoảng hốt thì cảm nhận được hơi ấm phát ra từ lòng bàn tay. Trước mặt toàn người là người đó, Kang Taehyun xuất hiện.
"Em làm gì lề mề thế hả, muốn lạc phải không?"
Beomgyu sợ chết đi được, lúc này lại có Kang Taehyun ở bên cạnh, không hiểu sao hốc mắt nóng vô cùng, hệt như cảm xúc của một đứa trẻ chưa lớn, cậu nghèn nghẹn bằng giọng mũi có chút đáng thương "Taehyun, em bị trật chân rồi......"
Biểu cảm của Kang Taehyun chợt dịu xuống, thở dài một hơi, xoay lưng lại rồi ngồi khuỵu trước mặt Beomgyu "Leo lên đây, anh cõng em"
Beomgyu mím chặt môi, mặc kệ ánh mắt của mọi người kì quái như thế nào, vui vẻ trèo lên lưng của Kang Taehyun, ngoài dự đoán, Beomgyu cảm thấy tấm lưng của Kang Taehyun vững chắc vô cùng, còn có chút ấm áp nữa, cậu vùi mặt vào gáy Kang Taehyun, hơi thở nhè nhẹ phả vào gáy hắn.
"Sao hôm nay anh tốt vậy?"
Kang Taehyun trong giọng nói không đoán được ra cảm xúc gì "Bởi vì em đang đau mà"
Beomgyu im lặng một lúc, sau đó ở sau lưng hắn cười khúc khích, ôm chặt cổ Kang Taehyun thêm một chút "Vậy em muốn sẽ ốm đau cả đời"
Tay đang đỡ mông Beomgyu véo mông cậu một cái, tâm tình Kang Taehyun hiện tại rất tốt, "Ngốc, dù em không ốm đau anh vẫn sẽ đối tốt với em"
Beomgyu lại càng vui vẻ ôm chặt lấy hắn. Kang Taehyun, Kang Taehyun của em, Kang Taehyun của riêng một mình Choi Beomgyu.
Thả Beomgyu ngồi vào trong xe, thấy sắc mặt cậu hơi trắng bệch, có vẻ cổ chân đang đau lắm, Kang Taehyun ngồi vào ghế lái, nhìn cậu hơi nhíu mày.
"Chịu đựng một chút, về nhà anh sẽ lập tức nói Ae-ra đi xem vết thương cho em"
"Ae-ra? Cô gái xinh đẹp đó ấy hả?"
"Bố mẹ cậu ta đều làm ngành y, để cậu ta xem cho em anh sẽ yên tâm hơn" Nói xong, nhấn ga cho xe chạy.
"Trán anh có mồ hôi nè, em giúp anh lau" Beomgyu lấy khăn tay trong ngăn kéo, đưa tay lên lau trán Kang Taehyun.
Ánh mắt Kang Taehyun vẫn nhìn thẳng về phía trước "Tại em nặng quá đó, giúp anh cởi khuy áo đi, nóng chết được"
Beomgyu cảm thấy hơi kì quái, nhưng vẫn cúi mặt sát vào lồng ngực Kang Taehyun cởi khuy áo giúp đối phương, ai mà ngờ đường xe đột nhiên chệch hẳn sang bên phải, lúc cậu hoàn hồn lại thì xe đã đỗ ở ven đường.
"Là em dụ dỗ anh" Kang Taehyun dựa sát vào người Beomgyu, để hơi thở nóng hầm hập dán vào cổ cậu.
Beomgyu vội lui về một góc "Anh vô lý vừa thôi!"
Gương mặt Kang Taehyun dần dần áp đến, môi Beomgyu nhanh chóng bị Kang Taehyun ngậm lấy, từng tế bào tê dại truyền đến sống lưng cùng đại não, Beomgyu nhất thời mất luôn khả năng phản kháng, mặc cho Kang Taehyun hết liếm lại cắn, đầu lưỡi tìm kiếm lưỡi cậu đùa nghịch.
Thời điểm bốn phiến môi tách ra, Kang Taehyun lấy lại hơi thở bình thường, chỉ là giọng có chút khàn khàn vỗ vỗ một bên má đỏ ửng của Beomgyu.
"Đợi xem chân cho em đã, tối nay phần thưởng anh nhận sau vậy"
Chỉ một lúc mà Beomgyu đón nhận mấy đòn công kích của Kang Taehyun, biết mình lại bị lừa, ở trong xe đấm loạn xạ.
"Kang Taehyun, anh là đồ lưu manh!"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co