7
Beomgyu theo chân Kang Taehyun đến một nhà hàng ăn gần đó, theo tầm nhìn quan sát của cậu, nơi này vừa vặn phù hợp, không quá hoa lệ cũng không quá đến nỗi tồi tàn. Cậu thừa biết tiền bối rất giàu, trong người có rất nhiều tiền, nếu để hắn gọi món ăn nhất định sẽ gọi đến một bàn chặt ních, không bằng để cậu chủ động gọi trước, nếu không với trình độ order của Kang Taehyun sẽ lãng phí muốn chết luôn.
Kết quả cuối cùng, Beomgyu vốn là người gọi trước, một lúc sau hắn quả nhiên gọi thêm, cả bàn đều là thức ăn, khiến Beomgyu nhìn đến hoa cả mắt. Cậu nuốt nuốt nước bọt nói
"Tiền bối. Chúng ta chỉ có hai người thôi đó!"
Kang Taehyun lau dĩa đặt đến trước mặt Beomgyu, không lạnh không nóng nói "Cậu nói bữa trưa cũng chưa ăn không phải sao?"
Beomgyu nhìn bàn ăn mà sợ hết hồn "Nhưng mà, nhưng mà em không muốn bụng em nổ tung đâu. Nuốt được một nửa chỗ này không no chết thì cũng sẽ biến thành heo mất"
Kang Taehyun liếc mắt nhìn cậu một cái "Trên bàn ăn đừng nói mấy câu dung tục"
Beomgyu nhìn bàn ăn, vẫn không cam lòng nói thêm "Tiền bối, hay anh gọi bạn anh đến đây đi. Hai người chúng ta ăn cũng không hết, rất lãng phí"
Động tác trên tay Kang Taehyun khựng lại, nhưng vẫn chậm rãi mò vào trong túi áo lấy điện thoại ra, gọi cho Park Kyung Jin.
"Chỗ cũ, ăn miễn phí. Cho cậu năm phút"
Nói xong liền cúp máy. Quá trình chưa đầy một phút.
Năm phút sau, quả nhiên Park Kyung Jin đã vội vàng vác mặt tới. Trên người đều ướt đẫm mồ hôi, hô hấp chưa kịp ổn định lại, hình như tự thân vận động chạy tới nhà hàng.
Beomgyu liếc mắt qua nhìn một cái, Park Kyung Jin là người mà mỗi khi đến lớp năm hai dự thính cậu sẽ gặp thứ hai sau Kang Taehyun. Hai người mới nói chuyện được với nhau đôi ba lần, nhưng cậu cảm giác được anh không phải là người xấu.
Kyung Jin vẻ mặt trách cứ nói "May mắn tớ chơi bóng rổ gần đây. Cậu định gϊếŧ người hả?"
Kang Taehyun tao nhã cắt thịt trên đĩa "Tớ biết cậu ở gần đây, nên mới cho cậu năm phút"
"Tiền bối Park, lâu lắm rồi mới gặp lại anh"
Beomgyu ngồi ở phía đối diện từ lúc nào đã kéo ghế sát lại gần, hào hứng nói "Anh biết chơi bóng rổ sao? Chơi có giỏi không?"
Park Kyung Jin tiện đà kéo ghế ngồi xuống, cười cười đáp "Tôi tham gia đội tuyển bóng rổ"
"Tiền bối giỏi ghê" Beomgyu hai mắt sáng lên "Em cũng muốn chơi"
Park Kyung Jin nhìn cậu nói "Nếu cậu muốn, tôi dạy cậu"
Vốn bầu không khí đang đến đoạn high nhất, bỗng nhiên bị âm thanh của đũa đặt xuống mặt bàn cắt ngang, Kang Taehyun không nhanh không chậm mở miệng "Các người còn muốn ăn không?"
"Ăn, đương nhiên ăn" Beomgyu cầm đũa lên.
"Đúng rồi Kang Taehyun, vì sao hôm nay cậu không đến sân bóng rổ?" Kyung Jin tùy tiện nói, lại không ngờ nhận được một ánh mắt sắc nhọn chĩa thẳng vào mình. Kang Taehyun cứ nhìn anh như vậy mà không đáp, khiến Beomgyu ngồi bên cạnh cũng không khỏi tò mò "Tiền bối, em tưởng anh chỉ ở câu lạc bộ thôi, hóa ra cũng trong đội tuyển hả? Có giỏi không? Lợi hại lắm không?"
"Cũng ổn" Kang Taehyun lạnh nhạt nói.
Park Kyung Jin vừa bóc tôm vừa cười "Cũng ổn là thế nào, cậu ta chính là đội trưởng đội tuyển bóng rổ của khoa mình đó"
Kang Taehyun liếc anh một cái "Câm miệng và ăn đi"
Beomgyu khó hiểu nhìn Kang Taehyun, không phải vừa rồi tâm trạng vẫn còn rất tốt sao, thế nào tự nhiên tính tình lại xấu đi như vậy?
Ăn được khoảng mười phút, phục vụ đi đến trước bàn của bọn họ rồi đặt một chai rượu xuống. Beomgyu vốn tưởng có sự nhầm lẫn, thì ra là do Kang Taehyun đã trở thành khách quen của nơi này. Mỗi lần đến đều gọi một chai rượu, phục vụ chỉ là làm theo thói quen thôi.
Beomgyu nhìn chai rượu trước mắt, nhớ đến mình từ trước đến nay động đến rượu duy chỉ có mỗi hai lần. Một lần là tiệc chia tay cấp 3, lần còn lại đương nhiên là lần trong quán bar đó. Mỗi lần cậu chỉ dám uống một ngụm, mọi người đều nói do da mặt cậu mỏng, uống một chút đã đỏ bừng.
Ha ha, thế mà vẫn say đến quắc cần câu.
Beomgyu chỉ chỉ chai rượu trên bàn "Tiền bối, em có thể uống nó hay không?"
Kang Taehyun theo đường nhìn của Beomgyu liếc đến, phát hiện đối tượng cậu muốn nói chính là chai rượu này.
Không thấy Kang Taehyun phản ứng, Beomgyu liền cứ như vậy rót rượu sang ba cái ly, trông bộ dáng có vẻ rất phấn khích "Nào nào nào, uống một ly đi. Hình như đỗ đại học em cũng chưa mở tiệc ăn mừng. Xem như hôm nay tranh thủ, hai người cũng phải uống."
Park Kyung Jin là người nhận lấy ly rượu đầu tiên, cười nói "Chúc mừng cậu đỗ đại học. Choi Beomgyu, nghe nói thành tích của cậu cũng không tồi, rất có tương lai"
"Thật sao tiền bối Park?" Beomgyu vui vẻ cụng ly, thay đổi cách xưng hô "Thì ra anh đã sớm tìm hiểu em rồi"
Kang Taehyun nhướng lông mày lên.
Trong một cái nháy mắt, bầu không khí lại high lên nhờ Beomgyu.
Cuối cùng đương nhiên kết quả Beomgyu là người uống nhiều nhất, dường như đã quên luôn mục đích đến đây để nhân tiện trò chuyện với tiền bối. Gương mặt đã sớm đỏ bừng, đến cả vành tai trắng nõn giờ cũng bị nhuốm một màu hồng nhạt.
Park Kyung Jin cũng coi tạm được đi, ở đây có lẽ Kang Taehyun là người tỉnh táo nhất.
"Tiền bối" Beomgyu bất chợt lại gần Kyung Jin, thân mật ôm lấy cổ anh dụi dụi "Anh thơm quá"
Park Kyung Jin: .........
Beomgyu lại tiếp tục bày ra bộ dáng say khướt, âm giọng mũi có chút nũng nịu "Tiền bối, em muốn về phòng ngủ"
Kang Taehyun vẻ mặt thâm trầm kéo cánh tay Beomgyu lại về phía mình, sợ cậu vấp ngã lại nhanh chóng đưa một tay ra vòng xuống dưới đỡ lấy eo cậu, nói "Tôi ở bên này"
Kang Taehyun thấy ánh mắt của Park Kyung Jin có chút kì quái, một bên đỡ người Beomgyu dậy một bên nói với anh "Cậu về trước đi, tớ đưa cậu ấy về phòng"
"Ồ" Kyung Jin gật gật đầu.
.
.
.
Lúc về đến phòng đã là gần mười giờ, Kang Taehyun không ngừng nhớ lại cảnh Beomgyu trên đường trở về kí túc xá, gặp ai cũng đều tóm lấy người ta luôn miệng kêu "tiền bối" hắn để cậu dựa vào người mình, bản thân thì mở cửa, thầm nghĩ thì ra thằng nhóc này lúc say lại có tật xấu như vậy.
Lần trước là cậu say đến mất nhận thức, ngoài lúc ngủ ôm chặt cứng người bên cạnh ra thì Kang Taehyun không phát hiện ra có tật xấu gì khác.
Beomgyu vẫn ôm cổ Kang Taehyun không buông, trong miệng ậm ừ mấy tiếng không rõ, câu duy nhất mà hắn nghe được chính là "Tiền bối"
"Cậu yên lặng đi" Kang Taehyun vừa giữ chặt cậu vừa khóa cửa nhà. Nếu biết sẽ có loại hậu quả này, nhất định sẽ không để cậu động vào một giọt rượu nào nữa. Lỡ như sau này lại ra ngoài nhận loạn người, còn không phải là đủ rắc rối rồi sao.
Cả người Beomgyu nhuốm đầy mùi rượu. Thằng nhóc này khi không lại cao hứng uống say như vậy làm gì?
Kang Taehyun đặt Beomgyu nằm xuống giường, quan sát cậu kĩ một chút. Gương mặt tươi cười thường ngày hiện tại lại ngoan ngoãn yên lặng. Từ gò má đến cần cổ chỗ nào cũng đỏ rực, Kang Taehyun nheo mắt khẽ nhếch môi, trông đúng là có chút ngon miệng.
Lúc này Beomgyu vốn phải nằm ngủ ngon lành, bỗng nhiên mở mắt ngồi bật dậy, lại lần nữa ôm lấy cổ Kang Taehyun, kéo người ta ngồi xuống giường, sau đó còn không biết điều vòng chân qua eo đối phương, giống như một con gấu koala đu bám trên người hắn.
"Tiền bối. Anh thơm quá" Beomgyu cúi sát vào cổ hắn, lẩm bẩm nói.
Kang Taehyun bực mình "Còn người cậu thì toàn mùi rượu"
Beomgyu dụi dụi vào người đối phương "Em muốn tắm"
"Không được" Kang Taehyun không nghĩ nhiều ngay lập tức từ chối "Cậu ngại chết muộn à?"
"Nhưng người em rất khó chịu" Beomgyu không cam lòng, giọng nói phát ra đều là giọng mũi "Tiền bối, anh thay quần áo giúp em đi"
Kang Taehyun: .........
Nhìn áo của Beomgyu ướt mồ hôi, đúng là như vậy sẽ không dễ chịu gì, Kang Taehyun đi đến tủ quần áo của cậu lấy ra bộ quần áo sau đó mới quay lại giường, giúp cậu ngồi thẳng người dậy.
Thấy Beomgyu lại có dấu hiệu định đưa tay lên tóm lấy cổ mình, hắn hiếm khi hạ nhẹ giọng điệu lại "Ngoan, đừng quậy. Tôi thay áo khác cho cậu"
Thế mà Beomgyu cũng ngoan ngoãn ngồi im để Kang Taehyun cởi áo mình ra.
Dưới ánh đèn ấm áp trong căn phòng, Kang Taehyun nhìn chằm chằm vào cơ thể cậu, quả nhiên là đã hồng như tôm luộc, không hiểu làn da thằng nhóc này mỏng đến mức nào.
Kang Taehyun vừa mặc áo cho đối phương vừa cắn răng nói "Nếu cậu còn có lần sau, tôi nhất định khâu cái miệng của cậu lại"
Beomgyu lọt vào lỗ tai chỉ có duy nhất một từ 'miệng', ánh mắt mông lung ngước lên nhìn hắn: "Tiền bối, anh muốn hôn sao?"
Kang Taehyun định đánh cho Beomgyu tỉnh rượu, lại không ngờ đến việc đối phương ra tay còn nhanh nhẹn hơn, một đường túm lấy gáy của hắn kéo thấp xuống. Dùng đôi môi mềm mại hôn lung tung trên mặt hắn, sau đó mới ấn hai cánh môi lên đôi môi mình.
Khoảnh khắc đó mùi rượu sộc thẳng lên não Kang Taehyun.
________________
Tiểu kịch trường:
Choi Beomgyu: Taehyun, hôn em đi!
Kang Taehyun: Con mẹ nó em lại say rượu đấy à?
Choi Beomgyu: Vì sao mỗi lần em muốn hôn anh đều nói em say rượu!
Kang Taehyun: Còn động vào rượu coi chừng anh đánh gãy chân em.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co