Truyen3h.Co

taegyu | 애인

8

_Gomdorii_

Lúc Beomgyu tỉnh dậy, ngoài việc cái đầu đau như búa bổ ra, cậu còn cảm thấy môi cùng với lưỡi của mình đều rất đau.

Cậu bị chính ánh sáng chói mắt của mặt trời từ bên ngoài cửa sổ hắt vào mắt mình, sau đó lơ mơ nhìn thấy có người nằm ở bên cạnh, thời điểm nhận ra khuôn mặt đang say ngủ của đối phương, liền nhanh nhanh chóng chóng lật chăn ra nhìn xuống bên dưới.

May quá, quần áo vẫn còn.

Beomgyu thở phào một hơi.

Kang Taehyun không biết đã mở mắt ra từ khi nào, nhàn nhạt quan sát từng động tác của Beomgyu, nói "Cậu ngưng làm mấy động tác dung tục ấy đi. Tôi không phải loại người như vậy"

"Thế sao anh lại nằm cạnh em?" Beomgyu túm lấy chăn rồi che lên người mặc dù quần áo vẫn đầy đủ, làm ra bộ dáng tiểu thư khuê các bị khi dễ "Không lẽ anh có ý đồ với em? Lại còn không muốn chịu trách nhiệm?"

Kang Taehyun vừa mới ngủ dậy, mái tóc theo nếp thường ngày ở thời điểm này phá lệ rũ xuống trước trán, ánh mắt lười biếng, nhưng lại toát ra hơi thở thanh niên khỏe mạnh. Hắn liếc mắt khinh bỉ nhìn cậu "Đây là giường của tôi"

Beomgyu tiếp tục truy hỏi "Vậy sao anh không về giường em ngủ?"

Kang Taehyun ngáp một cái "Không quen"

"Thế sao anh lại không mặc áo?"

"Nóng"

"Sao anh không đẩy em xuống đất?"

"Cậu chịu ngủ dưới đất sao?"

Choi Beomgyu: ..........

Thấy Kang Taehyun đứng dậy, Beomgyu tiện liếc mắt qua quan sát đối phương từ trên xuống dưới, bả vai rộng, chân dài, thắt lưng nhỏ lại hữu lực, cậu nhìn một hồi không nhịn được huýt sáo giống như một tên lưu manh, trêu chọc hắn "Người đẹp, em muốn chơi anh"

Kang Taehyun thật sự chịu hết nổi, trên trán đã nổi lên gân xanh, cúi người xuống cầm lấy một chiếc dép bên trái ném về phía người cậu "Đồ dung tục!"
.

.

.

Chiều nay Beomgyu không có tiết, giống như mọi ngày theo chân Kang Taehyun đến lớp năm hai dự thính, hành lang bây giờ không có mấy bóng người, Beomgyu lại không chịu nổi bầu không khí im lặng, liền quay sang gọi Kang Taehyun.

"Tiền bối"

"Cái gì?"

Beomgyu đưa tay lên miết miết lấy môi của mình, nói: "Không hiểu sao môi em đau lắm, sáng nay còn sưng vù lên"

Kang Taehyun dùng ánh mắt không rõ ý tứ lắm, liếc xuống nhìn môi cậu, sau đó đút tay túi quần, vừa đi vừa đáp "Không phải cậu dị ứng cái gì chứ?"

"Từ bé đến giờ em chưa từng bị dị ứng cái gì" Nói xong lại há miệng đưa lưỡi ra "Không lẽ lưỡi cũng dị ứng được hả? Em cảm giác giống như bị vật gì cắn qua ấy"

Nhìn đầu lưỡi đỏ hồng lấp ló sau hàm răng trắng tinh của đối phương, Kang Taehyun sắc mặt âm trầm đẩy nhanh cước bộ hơn một chút "Mới sáng sớm đừng có bày trò"

"A, đợi em với tiền bối" Beomgyu vội vã đuổi theo.

Trông có vẻ mọi chuyện đã kết thúc nhưng lại không phải vậy, đến khi cả hai người bước vào trong giảng đường, ngồi im ở bàn cuối dãy trong cùng, Beomgyu vẫn nhịn không nổi ngước mắt lên nhìn gương mặt Kang Taehyun, nhỏ giọng gọi "Tiền bối"

"Cái gì?" Kang Taehyun thậm chí còn chẳng thèm liếc mắt qua.

Beomgyu đưa tay lên miệng thì thà thì thầm "Tối hôm qua thật sự chúng ta không làm gì à?"

Kang Taehyun lấy sách vở đặt lên bàn, nhàn nhạt nói "Không có"

Beomgyu bày ra vẻ mặt kì quái "Nhưng em say rượu mà?"

Kang Taehyun tiếp tục lấy bút ra "Tôi không say"

"Không thể nào?" Beomgyu suy sụp.

Kang Taehyun nhìn biểu tình của cậu, không biết nên tức giận hay nên cười "Hồi sáng không phải cậu sợ đến nỗi vội vàng xem mình còn trong sạch không à?"

Beomgyu bĩu môi "Không phải, là em sợ sẽ nuối tiếc. Nếu trải qua lần đầu còn không biết như thế nào, lần thứ hai cũng vì say mà quên hết cảm giác, chẳng biết sung sướng hay đau khổ, chắc em ân hận suốt đời mất, sau này có đánh chết em cũng sẽ không uống rượu nữa đâu"

Kang Taehyun: ...........

"Nhưng trừ môi hơi đau, ngoài ra đúng là không có cảm giác gì khác" Beomgyu cầm bút xoay xoay, thở dài nói.

Không hiểu sao lúc cậu vừa mới nói xong câu này, gương mặt của Kang Taehyun lại bất ngờ phóng đại trước mặt cậu, ngũ quan tinh xảo nay càng trở nên rõ nét hơn, khiến cậu ngây người ra một hồi.

Hình như cậu có nhìn thấy khóe môi hắn khẽ nhếch lên "Cậu rất mong chờ tôi cùng cậu có gì sao?"

Vì khoảng cách rất gần, hơi thở của Kang Taehyun không ngừng lởn vởn quanh đầu mũi Beomgyu, da mặt cậu vốn mỏng, chẳng mấy chốc đã trở nên đỏ bừng. Đây là lần đầu tiên Beomgyu được đối diện với một mặt khác này của Kang Taehyun, cũng là lần đầu tiên hai người cách gần nhau như thế này.

"Anh phải chịu trách nhiệm với em!" Beomgyu không nhịn được đỏ mặt mắng.

Kang Taehyun cũng không dịch người ra, chỉ hỏi "Vì cái gì?"

Cậu cúi thấp đầu nhỏ giọng nói "Bởi vì anh khiến em mỗi ngày lại thích anh nhiều hơn một chút"

Kang Taehyun nghe thấy cậu nói như vậy, vốn mở miệng muốn nói gì đó, đúng lúc này Park Kyung Jin vừa kịp đến chỗ bọn họ, sau đó ngồi xuống bên cạnh Beomgyu. Bởi vì hôm nay học ở giảng đường, ghế ở chỗ này rất dài, ba người cùng ngồi cũng không cảm thấy khó chịu.

"Hôm qua về có an toàn không?" anh quay sang phía Beomgyu.

Cậu nghiêng mặt qua, lắc lắc đầu "Hoàn toàn không nhớ"

Kang Taehyun liếc Park Kyung Jin một cái "Cậu hỏi ai?"

"Hả?" anh thấy sắc mặt của hắn không được tốt lắm, lại không biết hôm nay hắn ăn phải thứ gì "Tớ hỏi cả hai người"

"Cậu xem hôm nay còn đi học được, vẫn chưa chết"

Park Kyung Jin: ........ Tớ nhìn thấy rồi.

Trong suốt giờ học, Beomgyu cảm thấy bầu không khí không đúng lắm, bình thường Park Kyung Jin nói rất nhiều, nhưng hôm nay lại vô cùng ngoan ngoãn nghe giảng. Cậu mọi khi vốn cùng với anh nói này nói nọ, nhưng bây giờ lại chỉ có thể tự bày trò một mình, cuối cùng cơn buồn ngủ cứ thế vô thức ập đến, chẳng mấy lúc đã gật gù.

Park Kyung Jin để ý đến chỏm đầu của cậu nhóc hết nghiêng trái lại ngã phải, mắt trông thấy sắp ngã về phía mình, liền lấy vai đỡ lấy đầu cậu.

Kang Taehyun không phải là không nhìn rõ một màn này, lông mày vì thế hơi nhướng lên.

Bỗng nhiên thấy vai mình nhẹ hẳn đi, Park Kyung Jin rời tầm mắt từ bục giảng nghiêng đầu nhìn sang bên cạnh, đầu của thằng nhóc dính người kia đã gác lên vai của Kang Taehyun từ lúc nào.

Hắn bình tĩnh nhìn anh, nói "Vai cậu cần phải có sức khỏe tốt để tập bóng rổ"

Park Kyung Jin: ......... Cậu không cần tập bóng rổ?

Anh kì quái nhìn hắn một cái, rõ ràng tính khí đã có chút thay đổi, nhưng anh lại không thể nói rõ thay đổi như thế nào. Kang Taehyun là một kẻ lạnh lùng cứng ngắc ai cũng biết, đến cả nữ sinh tỏ tình cũng không nương tay với người ta mà từ chối thẳng thừng, nhưng điều đó không hề khiến nữ sinh chán ghét, ngược lại có vẻ như hắn lại càng có sức hút với nữ sinh hơn. Có điều nếu để bọn họ nhìn thấy một cảnh này, nhất định sẽ khóc thét mất.

.

.

.

Lần thứ hai tỉnh dậy trong ngày, người đầu tiên mà cậu nhìn thấy vẫn là tiền bối Kang Taehyun.

Có điều lúc này trong lớp đã không còn một bóng người, Beomgyu nhận thấy mình đang nằm trên đùi người ta, vội vội vàng vàng ngồi thẳng dậy.

Cậu đưa tay cào cào tóc "Đã tan học rồi sao?"

"Tan rồi" Kang Taehyun vẫn nhìn chằm chằm vào sách.

"Tại sao anh không gọi em dậy?" Beomgyu lau lau khóe miệng "Em ngủ có nói mớ hay chảy nước miếng không vậy?"

Lần này Beomgyu ngủ rất ngoan, Kang Taehyun lắc đầu, nói đúng ra là ngủ say như chết, nhưng cũng không định nói sự thật ra rằng mình không nỡ đánh thức giấc ngủ của cậu, chỉ nói "Gọi cậu nhưng cậu cố chấp không chịu dậy."

Beomgyu ngại ngùng gãi gãi mũi.

Hình như là chân tê lắm. Beomgyu nhìn nhìn chỗ mình vừa mới gối đầu vào, lại chống cằm nhìn Kang Taehyun đang tập trung đọc sách, vào những lúc như này, toàn bộ ánh mắt của hắn đều trở nên nhu hòa, ánh mặt trời vẫn còn chưa tan đi, le lói qua tán lá rọi đến mái tóc đen mượt của hắn, tạo thành một đường bạch kim đẹp mắt.

Beomgyu thật sự muốn cảm thán

"Tiền bối"

"Ơi"

Beomgyu không biết xấu hổ cười cười "Anh đẹp trai ghê"

Kang Taehyun buông quyển sách trên tay xuống, tầm mắt đối diện với con ngươi xinh đẹp, cùng với lông mi rất dài của Beomgyu, hắn chống khuỷu tay xuống bàn hướng cậu nói "Dễ nhìn không?"

Beomgyu cật lực gật đầu "Dễ nhìn. Rất dễ nhìn. Vô cùng dễ nhìn. Dễ nhìn lắm lắm luôn"

Nhìn Beomgyu như vậy, rốt cuộc Kang Taehyun không nhịn được bật cười thành tiếng.

Beomgyu không kịp phản ứng, ngây ngẩn cả người.

Cậu bám lấy áo của Kang Taehyun, hai mắt to tròn nhìn chằm chằm đối phương.

"Tiền bối, tính đến hôm qua chúng ta đã ngủ cạnh nhau hai lần rồi" Nói xong được một nửa lại bặm môi lại "Anh phải chịu trách nhiệm với em. Nhất định"

Kang Taehyun nheo mắt, cũng không phản đối "Nếu có lần thứ ba, tôi sẽ chịu trách nhiệm"

__________

Tiểu kịch trường;

Kang Taehyun: Em làm cái quái gì vậy?

Choi Beomgyu: Thì cởi quần áo đó.

Kang Taehyun: Cởi làm gì?

Choi Beomgyu: Còn có thể làm gì, đương nhiên là ngủ với anh lần thứ ba.

Kang Taehyun: Đồ thô tục!

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co