9
Beomgyu sau khi nghe thấy câu đó của Kang Taehyun, lập tức đỏ mặt bỏ chạy về phòng.
Tối hôm đó Kang Taehyun đứng trước cửa phòng gõ một hồi cũng không thấy cậu mở cửa, sờ sờ túi áo liền phát hiện bản thân cũng không đem theo chìa khóa. Hắn bị nhốt ở ngoài tức muốn phát điên.
Kang Taehyun đứng ở hành lang rống vào "Choi Beomgyu mẹ nó, cậu rốt cuộc có chịu mở cửa hay không?"
Không thấy Beomgyu mở cửa, chỉ nghe thấy giọng nói của thằng nhóc từ bên trong vọng ra.
"Tiền bối, em nghĩ lại rồi, em vẫn chưa sẵn sàng! Tạm thời anh cứ ngủ tạm bên ngoài sô pha đi nha, em cảm thấy tối nay hai người chúng ta ngủ cùng phòng nhất định sẽ xảy ra chuyện gì đó không được trong sáng"
Kang Taehyun thiếu điều muốn đạp hỏng cửa luôn "Cậu nói cái quái gì vậy, mẹ nó, mở cửa cho tôi!"
Beomgyu nói "Tiền bối, sao anh có thể dễ dàng chửi thề như vậy chứ, dung tục hết sức"
Kang Taehyun: ...........
Kang Taehyun sắp phát điên rồi.
Một hồi liền không thấy tiếng gõ cửa nữa, Beomgyu ngồi ở dưới đất từ từ đứng dậy, len lén mở hé cửa định liếc mắt nhìn ra.
Kết quả bị người nọ đạp cửa một cái.
Cậu hốt hoảng một lúc, thời điểm nhìn thấy khuôn mặt đối phương lại nhịn không được đỏ bừng cả người.
"Không được không được không được. Em nghĩ thông suốt rồi, chúng ta còn chưa kết hôn, thậm chí còn chưa chính thức là người yêu của nhau" Beomgyu không ngừng xua tay "Phát sinh quan hệ trước hôn nhân là không được. Tuyệt đối không được"
Kang Taehyun nghe xong thì sa sầm mặt mày, thật muốn đánh cậu một cái cho thằng nhóc này tỉnh táo lại "Cậu có bệnh hả? Nói xong chưa?"
Beomgyu hít hít mũi nói "Xong rồi"
"Vậy cậu mau cút sang một bên, tôi muốn đi tắm"
Beomgyu lập tức ngẩng đầu trợn mắt nhìn Kang Taehyun.
Thấy vẻ mặt này của cậu, Kang Taehyun tám chín phần đã đoán ra cậu đang nghĩ cái gì, thật đúng là bị cậu làm cho tức chết. Hắn nhìn Beomgyu nghiến răng nghiến lợi nói "Cậu định để tôi cứ thế mà đi ngủ sao? Đang suy nghĩ linh tinh cái gì vậy?"
Beomgyu biết điều thoái lui sang một bên, Kang Taehyun lướt qua người cậu đi lấy quần áo rồi vào trong phòng tắm, hắn vừa tắm vừa nghĩ, ở chung với thằng nhóc này cũng không sớm thì muộn sẽ bị lây bệnh thần kinh của cậu ta mất thôi.
.
.
.
Beomgyu ngồi ở trong lớp bần thần cả ngày, đang định thở dài một hơi thì Lee Jung Byul từ đâu chạy đến ngồi chắn trước mặt cậu, gọi một tiếng.
"Beomgyu"
"A, hả?" Beomgyu rời tầm mắt từ cửa sổ nhìn Lee Jung Byul.
"Cậu chặn số tớ sao?" Vẻ mặt của Jung Byul có chút không vui.
"Chặn số cậu? Tớ á?" Beomgyu chỉ vào mặt mình.
"Không có đâu, chắc cậu hiểu lầm gì rồi, tớ còn chưa biết số cậu nữa mà"
"Không thể nào? Vậy thì là bạn......"
Lee Jung Byul hơi khựng lại, tìm từ ngữ nói "Bạn trai của cậu sao?"
Beomgyu hơi ngẩn người ra "Bạn trai nào? Tớ không có"
"Là người mà tối hôm đó đã bắt cuộc gọi của tớ" Jung Byul khó hiểu nói "Hôm đó, anh ta nói đang ở trên giường, còn cậu thì đang tắm. Chẳng lẽ không phải sao?"
Beomgyu nghệt mặt ra, không biết phải thốt ra câu gì, cậu cũng không muốn kết bạn với Lee Jung Byul gì lắm, nhưng nếu thật sự chính tiền bối là người chặn số của cậu ấy. Hình như nghe cũng có chút gì đó không thích hợp.
"Cậu tìm tớ có việc gì sao?" Beomgyu quyết định đổi chủ đề.
Lee Jung Byul đáp "Tớ muốn cùng cậu trao đổi một vài thứ, lúc nghe cậu giảng cảm thấy rất dễ hiểu"
Anh gãi gãi má mình. Beomgyu vừa nói cậu ấy không có bạn trai, lúc nghe từ 'bạn trai' hình như cũng không có phản ứng bài xích, như vậy đồng nghĩa với việc mình vẫn còn có cơ hội.
Beomgyu hướng cậu ta nói "Được thôi"
Sau đó lại vô tình lướt qua cửa sổ, liền nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của Kang Taehyun đang đứng đối diện ngay trước mặt. Có điều không chỉ có mỗi một mình hắn đứng đó, bên cạnh còn có thêm một nữ sinh khác, trông dáng vẻ nhỏ nhắn ấp úng như vậy, nhất định là lợi dụng lúc mình không có ở bên cạnh liền đi tỏ tình với tiền bối.
Vội vàng đẩy ghế lên, Beomgyu nói một câu "Tớ đi trước" Sau đó lập tức chạy vọt ra bên ngoài.
Lee Jung Byul ngơ ngác nhìn theo bóng dáng của cậu.
.
.
.
"Tiền bối" Beomgyu vẫn chưa để hơi thở kịp ổn định, vừa chạy đến là xen vào vị trí giữa hai người.
Nữ sinh cũng bị dọa cho giật mình, lúng túng nhìn cậu "Cậu là ai......."
"Là bạn trai Kang Taehyun đó" Beomgyu ấu trĩ đáp, đứng sát vào người Kang Taehyun, đề phòng nhìn nữ sinh "Còn chị là ai?"
"Tôi....... Tôi......." Nữ sinh bối rối lén giấu hộp quà ra sau lưng, lắp bắp nửa ngày cũng không nói ra được một câu trọn vẹn.
"Tôi, tôi cái gì mà tôi?" Beomgyu cao thấp đánh giá nữ sinh một hồi, cau mày nói "Chị định tỏ tình với tiền bối chứ gì, loại hành động có mục đích như vậy rất dễ nhìn ra"
Thậm chí còn xổ luôn cả tiếng Anh "No hope!!!"
Nữ sinh tím tái mặt mũi không nói câu nào, chỉ bặm môi cúi thấp đầu xuống. Beomgyu thấy vậy liền bổ sung thêm một câu "Không được, chị không thể cạy tường nhà người khác. Xin giữ tự trọng"
Xin giữ tự trọng.
Nữ sinh bị bốn từ này đả thương tinh thần, mấy cái gọi là can đảm vừa rồi đều nhanh chóng biến mất không còn một chút dấu vết. Hai tay cầm hộp quà hơi run run, sau đó xoay lưng chạy biến mất dạng.
Beomgyu hài lòng nhìn nữ sinh bỏ chạy, lúc bấy giờ mới ngẩng đầu quan sát đến sắc mặt của Kang Taehyun, thấy vẻ mặt hắn thật sự rất khó coi.
Lần này Beomgyu phá lệ không bị ánh mắt đó của hắn dọa sợ, còn như đứa ghen tuông chanh chua chỉ thẳng vào mặt Kang Taehyun mắng "Anh coi chừng em đó. Đừng có không được thỏa mãn là lại đi tìm người khác"
"Không được thỏa mãn là thế nào?" Kang Taehyun cong thắt lưng xuống, ghé sát vào mặt Beomgyu, cảm thấy phản ứng của cậu vừa rồi có chút thú vị, hình như lại nổi hứng muốn trêu chọc một chút "Vậy thì cậu thỏa mãn tôi đi"
Quả nhiên bùm một cái xuất hiện màu đỏ từ mặt đến vành tai Beomgyu.
Cậu đưa hai tay lên che tai mình lại "Em đã nói quan hệ trước hôn nhân là không được rồi mà"
Mạch máu trên thái dương Kang Taehyun nhảy thình thịch "Mẹ nó cậu coi cậu là tiểu thư khuê các đấy à?"
Beomgyu nói xong câu kia, cũng cảm thấy không thể nhìn nổi khuôn mặt của Kang Taehyun được nữa, liền theo chân nữ sinh chạy biến mất dạng.
Để lại một Kang Taehyun hơi giương khóe miệng đứng đó.
Thì ra là ghen.
.
.
.
Beomgyu vừa chạy vào lớp đã bị nhóm bạn mới quen ở đại học kéo lại thì thầm. Từ lúc lên đại học đến giờ, Beomgyu có rất ít bạn, nhóm người này cũng chỉ là đôi khi trò chuyện vài ba câu, không được tính là thân. Lúc bị bọn họ lôi lôi kéo kéo, Beomgyu không khỏi bị dọa cho giật mình.
Beomgyu khó hiểu nhìn bọn họ "Các cậu làm gì vậy?"
"Beomgyu, muốn chơi xíu không?"
Beomgyu ngơ ngác không hiểu "Chơi? Chơi cái gì?"
"Ây Beomgyu" Một nam sinh mái tóc vàng chóe ôm bả vai cậu nói "Đi bar, chơi không? Bên đó có nhiều người đẹp lắm, tha hồ mà chọn"
Nghe thấy vậy, Beomgyu liền lập tức xua tay từ chối "Không, tớ không muốn đi"
Định bỏ đi, lại bị kéo tay lại "Đi đi mà, cậu phải thử một lần chứ"
Beomgyu liên tục xua tay "Không được đâu, hình như không được hay cho lắm"
Nam sinh tóc vàng chóe vẫn không chịu bỏ cuộc "Ấy ấy cậu sợ cái gì? Cậu xem từ đầu năm học đến giờ rủ đi lần nào cậu từ chối lần đó, chúng ta học chung một lớp, nếu cậu không chịu hòa nhập sau này sẽ khó sống đó, cậu thấy tôi nói có đúng không?"
Beomgyu suy nghĩ một hồi, không biết thế nào lại gật đầu một cái. Hơn nữa, từ chối mãi hình như thật đúng là không được tốt cho lắm, dù sao cũng phải nhìn mặt nhau dài dài.
Cậu cũng quên béng luôn lời dặn của Kang Taehyun là không được uống rượu.
Buổi tối hôm đó đúng thời điểm Kang Taehyun có giờ từ học, Beomgyu cẩn thận khóa cửa nhà rồi đến nơi hẹn cùng với nhóm bạn đại học.
Ngoài dự đoán, còn có cả Lee Jung Byul.
Lee Jung Byul vui vẻ kéo tay cậu vào trong "Cậu đến rồi"
"Ừ" Beomgyu hơi giãy tay ra.
Thấy phản ứng của cậu, Jung Byul hơi cụp mắt xuống, nhưng ngay sau đó liền lấy lại tinh thần, còn gọi giúp cậu một ly rượu.
"Uống đi"
Beomgyu nhìn cậu ta, nói "Tớ không uống được không?"
Mọi người đều nhao nhao cả lên, nói cái gì mà cậu không ra dáng đàn ông con trai, chỉ là uống rượu thôi cũng từ chối, làm mất mặt bạn bè. Rốt cuộc nhịn không được nữa, Beomgyu cuối cùng vẫn chịu thua, vươn tay lấy ly rượu rồi đưa lên miệng uống.
Kết quả lần thứ hai trong tuần say đến quắc cần câu.
Lúc Kang Taehyun về đến phòng, không thấy thằng nhóc loi choi chạy ra chào đón một tiếng "Tiền bối đã về" thì cảm thấy có chút lạ lẫm.
Thời điểm hắn vừa mới mở điện thoại định gọi cho Beomgyu, vừa đúng lúc nhận được tin nhắn của Kim Dayoung.
[Anh, Choi Beomgyu hình như bị kéo đến bar chơi. Đã về chưa?]
Kang Taehyun âm trầm trả lời tin nhắn: [Vẫn chưa.]
[Em thấy bọn họ sẽ làm hư Beomgyu mất, anh trai, mau đi tìm cậu ấy về đi]
[Địa chỉ]
Kang Taehyun trong lúc chờ tin nhắn của em họ, không hiểu sao trên trán đều là gân xanh nổi lên. Cứ mỗi lần nhớ đến bộ dáng say xỉn đến nhận nhầm người của bánh bao nếp kia, lại nhịn không được dùng sức ném điện thoại xuống giường.
Ting một tiếng.
Sau khi nhận được địa chỉ, Kang Taehyun lập tức lấy áo khoác lao ra ngoài.
Rốt cuộc, trông ai ghen đáng sợ hơn.
________
Mọi người còn nhớ Kim Dayoung hem =))) bạn gái cũ của anh bé á.
Tiểu kịch trường:
Choi Beomgyu: Tiền bối
Kang Taehyun: .......
Choi Beomgyu: Kang Taehyun
Kang Taehyun: .......
Choi Beomgyu: ...... Taehyunieee
Kang Taehyun: ......
Choi Beomgyu: Anh!!!!!
Kang Taehyun: Mẹ nó, em lo đi vệ sinh cho xong đi, còn rên rỉ cái gì vậy?
Choi Beomgyu: Lấy em cuộn giấy!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co