2
Long cảm giác tim mình đã ngừng đập mất rồi, đến hơi thở cũng ngừng lại, vì Lân đứng trước mặt cậu, nắm tay cậu, khoảng cách của cả hai gần đến mức chỉ nhúc nhích một chút là chạm vào nhau. Xung quanh hoàn toàn yên lặng đến mức Long có thể nghe được tiếng tim của Lân. Bàn tay Lân cuối cùng cũng buông tay cậu ra, để lại một chút hụt hẫng.
'Bọn mình ra được rồi.' Lân nói với vẻ ngại ngùng, cậu ta cúi đầu xuống, đưa một tay ra sau gáy và lại làm tim Long hẫng xuống.
Long đi theo sau Lân ra đường lớn, cả hai không biết nói gì với nhau, chỉ im lặng. Long nhớ lại hình ảnh lúc nãy, khi cậu chìm trong ánh mắt của Lân và Lân cũng nhìn cậu không chớp, một tình huống tưởng chỉ có trong phim, làm Long vẫn không thể tin được.
Có tiếng người rồi Quân xuất hiện, vẻ mặt căng thẳng của anh dịu xuống khi nhìn thấy Long.
'Em không sao chứ ?' Quân hỏi.
Long lắc đầu, cậu chạy về phía Quân 'thế nào rồi?'
'Cũng tạm ổn, nhưng anh phải ở lại, có thể sẽ về trễ, em về nhà trước đi.'
'Anh Lân đưa bạn về đi.' Phúc Nguyên ló ra sau nói 'bọn em ở lại giúp.' Cường theo sau Phúc Nguyên cũng gật đầu.
'Anh cứ lo việc của quán đi.' Long rất muốn ở lại nhưng cậu biết mình sẽ không giúp gì được thì nên về nhà để anh yên tâm.
Quân gật đầu cùng với Phúc Nguyên và Cường rồi đi vào trong, chỉ còn lại Lân và Long, bầu không khí lại ngượng ngùng như cũ.
'Bọn mình về thôi.' Lân nói. Cậu ta không nhìn vào Long nhưng cậu biết rõ là cậu ta đang ngại. Long cảm giác như mặt mình đỏ lên, cậu cúi xuống giấu nụ cười đi theo.
Long tưởng cậu ta sẽ dẫn cậu ra đường bắt xe nhưng Lân lại dẫn cậu vòng ra bên hông của quán bar, vào bãi giữ xe và dắt xe ra. Long trố mắt nhìn Lân đội mũ bảo hiểm rồi đưa cái mũ khác cho cậu.
'Đây là...'
'Xe của tôi' nhìn vẻ mặt của Long, Lân vội nói thêm 'bạn đừng lo, tôi có bằng lái rồi.'
Long biết Lân thường đi xe đến trường. Lân chưa bao giờ chở ai, mọi người trong trường đều kháo nhau không biết ai sẽ được hân hạnh ngồi vào yên sau của cậu ta, và người đó giờ là... Long ?
Khi thấy Long gặp chút khó khăn với cái mũ bảo hiểm, Lân bước lại gần, giúp cậu cài khóa. Khoảng cách của cả hai lúc này lại rất gần, bàn tay của Lân ở ngay dưới cằm và Long có thể thấy gương mặt Lân rõ ràng hơn dưới ánh đèn, đôi mắt chăm chú với hàng lông mi và những đường nét trên mặt hoàn toàn không tốt cho tim Long khi nó lại đập nhanh vô cớ.
'Được rồi.' Lân nói. Cậu ta lại không nhìn thẳng vào Long nhưng cậu có thể thấy hai vành của Lân đỏ lên. Lân lên xe, nổ máy và Long bước lên, hồi hộp hơn cả khi làm bài thi đại học.
'Bạn bám chắc một chút.' Lân nhắc và Long bối rối đặt tay lên eo người ngồi trước.
.
Gió thổi ào ạt qua mặt, xe chạy ra đường lớn, ánh đèn hai bên loang loáng và cảm giác lâng lâng làm Long muốn chuyến đi này dài mãi. Vì Lân đã tăng tốc độ nên Long phải vòng tay ôm eo cậu ta, cảm giác ngượng ngập, xấu hổ đã bị cơn gió thổi đi mất, cậu phấn khích đến mức kêu lên và huơ tay khi đi ngang qua một cây cầu. Lân liếc vào gương chiếu hậu, khẽ cười và vặn ga, xe chạy nhanh hơn và Long bất giác giơ một cánh tay lên đón cơn gió ngược chiều mát lạnh.
Cuối cùng thì hành trình đầu tiên của Long trên mô tô cũng kết thúc. Long tiếc nuối khi Lân dừng lại, cậu bước xuống, vẫn còn lâng lâng vì cảm giác tự do lúc nãy.
'Cảm ơn bạn đã đưa tôi về.' Long tháo mũ đưa cho Lân.
'Không có gì.' Lân cầm mũ, lên xe nổ máy, trước khi đi cậu ta đột nhiên hỏi 'ngày mai...'
'Sao cơ?' Long không nghe rõ.
'Không có gì, tạm biệt.' Lân nói rồi đi mất, Long nhìn theo đến khi đèn xe mất hút.
.
Rất khuya Quân mới về nhà, trông anh hơi mệt nhưng phấn chấn. 'Mọi chuyện dàn xếp ổn thỏa rồi.' Quân thở dài 'nhờ Cường và Phúc Nguyên giúp, mấy kẻ gây rối chấp nhận đền bù nếu không muốn bị lên đồn công an.'
'Tốt quá.' Long thở phào 'tối mai quán vẫn mở tiếp chứ?'
'Vẫn mở, mai em đi được không?' Quân hỏi.
'Tất nhiên rồi.' Long đáp 'anh nhớ trả lương cho em đó.'
'Được.' Quân vỗ vai Long 'ngủ đi mai còn đi học.'
Long lên giường, tắt đèn. Trong giấc mơ cậu thấy mình ngồi sau Lân, lần này họ đi trên một con đường rất dài và xa, băng qua những cánh đồng rộng lớn, sông dài núi cao và nghe được cả tiếng cười Lân.
.
'Duy Lân kìa.' Cuộc nói chuyện của đám con gái thường không khiến Long để ý nhưng cái tên này buộc cậu phải dừng lại. 'Cậu ấy đẹp trai ha.' Một cô bạn nói và Long nhìn ra ngoài theo hướng các bạn nữ chỉ trỏ. Lân chạy xe vào sân trường, tắt máy, gạt chân chống, tháo mũ ra, làm cái gì cũng đẹp trai hết nấc.
'Cậu ấy có bạn gái chưa nhỉ.' Một bạn nữ hỏi.
'Không biết, nếu có chắc đẹp lắm' Một bạn nữ khác nói.
Long đột nhiên đỏ mặt, hôm qua cậu đã ngồi sau lưng Lân, ôm eo cậu ta thật chặt, được cậu ta chở về nha. Nhưng họ nói đúng, người mà Lân chở là một cô gái xinh đẹp, cậu ta dịu dàng và tử tế với cô gái đó chắc hẳn là vì cô ấy xinh đẹp, chứ không phải là một thằng con trai rồi. Long thở dài, nhìn theo cho đến khi Lân vào lớp.
.
Sau khi Long trang điểm xong, Duy còn chụp hình lại. Thằng nhóc nói phong cách trang điểm hôm qua khiến khách hàng rất thích, kiểu hôm nay hẳn sẽ càng thu hút hơn. 'Nhưng quan trọng là mặt của anh Long rất đẹp.' Tối hôm nay Long được thắt những chùm tóc nhỏ hai bên tai, kết những cái vòng nhỏ lên tóc theo trend đang thịnh hành nhất bây giờ, còn kẹp một loạt hoa tai hình con bướm lên vành tai, phối hợp với kiểu make up tông cánh hồng khô là một viên nhựa giả đá hình trái tim được dán dưới mắt. Đến mức Quân nhìn thấy còn phải kêu lên 'gây chú ý quá.'
Hôm nay là cuối tuần nên khách đến quán đông hơn, nhiều vị khách cố ý lại gần quầy bar để bắt chuyện với Long nhưng đã bị Quân chặn lại. 'Phải tuyển người sớm mới được.' Quân lầm bầm. Long không quan tâm lắm đến chuyện này, những vị khách kia dù thật sự bị thu hút bởi một 'cô gái' xinh đẹp thì họ vẫn rất lịch sự, chỉ tại Quân quá lo cho em mình thôi.
Tim Long nhói lên khi một nhóm người bước vào quán, là Cường, Phúc Nguyên và Lân. Long không muốn thừa nhận nhưng cậu đã đợi Lân cả buổi tối, xuyên qua nhiều người đi lại trong quán và ánh đèn không đủ sáng, mắt cả hai vẫn chạm vào nhau, tim Long có lẽ đập nhanh hơn tiếng beat của nhạc còn Lân thì khẽ cười.
Long không biết làm sao để mặt mình không đỏ lên khi Lân tiến gần hơn đến quầy và ngồi đối diện cậu, bốn mắt lại nhìn nhau và cả hai cúi mặt xuống. Phúc Nguyên có lẽ là người có ánh mắt tinh tường nhất, nhìn thấy cảnh này chỉ cười.
'Cảm ơn đã giúp đỡ chuyện hôm qua, hôm nay tôi mời.' Quân vui vẻ nói. 'Lân uống gì?' Quân quay sang hỏi.
'Anh này á hả.' Phúc Nguyên vỗ vai Lân 'bình thường đều bảo có gì hay ho mà đến mấy chỗ này, vậy mà hôm nay lại giục bọn em đến.' Lân quay sang lườm Phúc Nguyên một cái nhưng cậu nhóc chỉ cười to hơn.
Nhờ có ba người họ mà không có khách tới gần Long. Hễ ai có ý định bước về hướng cậu đều nhận được cái nhìn chẳng lấy gì làm thân thiện của Lân mà lui bước. Dù nhắc đi nhắc lại trong đầu là Lân chỉ tốt với "cô gái" này thôi nhưng cậu vẫn không tránh được cảm xúc xao xuyến trong lòng.
Tối nay Lân và Long cũng không nói gì mà chỉ lắng nghe câu chuyện của ba người bên cạnh. Có vẻ sau chuyện tối qua Quân đã cởi mở hơn với Cường, cậu thấy anh mình còn uống với anh ta vài ly. Liếc thấy kim đồng hồ đã chuyển dần đến số 11, Long thu dọn ra về. Cậu vừa ra khỏi quán đã nghe tiếng bước chân đằng sau.
'Bạn ơi.' Lân lên tiếng gọi từ phía sau.
Long dừng lại nhìn Lân đi về phía mình, cậu ta cởi cái áo khoác trên người ra.
'Tôi đưa bạn về nhé?' Lân hỏi, lúc đến gần cậu ta lại lúng túng nhìn đi chỗ khác.
'Phiền bạn quá.' Long đáp dù vô số cánh bướm lại chập chờn trong bao tử.
'Không phiền đâu, mình cũng tiện đường.' Lân đáp, môi cậu ta hơi hé thành một nụ cười 'bạn mặc vào kẻo lạnh.' Lân đưa áo khoác cho Long. Cậu định chối nhưng dù sao cũng đang đóng vai một cô gái nên đành cầm lấy. Cái áo vẫn còn hơi ấm và thơm mùi nước xả vải.
Lân cầm mũ bảo hiểm đội cho Long và giúp cậu cài quai, Long nhìn thấy ngón út của cậu ta hơi run, cậu nén cười nhưng có vẻ Lân đã thấy, cậu ta đưa tay gãi đầu rồi bước lên xe.
.
Long cảm nhận được Lân chạy chậm hơn hôm qua, những chiếc xe chạy cùng chiều lần lượt vượt qua họ nhưng cậu không phiền lòng. Long muốn quãng đường về nhà dài hơn, hoặc thời gian trôi thật chậm. Càng về đến gần nhà, Lân chạy càng chậm nhưng dù chậm mấy thì cũng phải đến nơi. Long tháo mũ, cởi áo khoác trả cho Lân, cậu ta đón lấy mặc vào thật chậm, có lẽ Lân cũng muốn thời gian trôi chậm lại.
'Tôi đang thử pha chế một chút' Long nói và Lân nhìn vào cậu, ánh mắt của cậu ta thật đẹp và thẳng thắn 'có lẽ vẫn còn dở nhưng bạn muốn uống thử không ?'
'Tất nhiên rồi.' Lân cười, lần đầu tiên Long thấy Lân cười tươi như vậy.
'Tạm biệt.' Long nói.
'Ngủ ngon.' Lân gật đầu và Long nhìn cậu chạy đi, nhưng trước khi đến khúc ngoặt Lân quay đầu lại giơ tay vẫy với Long.
Long thoáng sửng sốt, khóe môi lại không kiềm được nhếch lên, trống ngực đập thình thịch cho đến khi cậu vào phòng và liếc vào gương. Trong gương là một cô gái. Nụ cười trên môi Long vụt tắt. Người mà Lân đối xử như vậy là cô gái trong gương, không phải Long. Với cậu ta, chỉ có cô gái đó còn Long không tồn tại.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co