Truyen3h.Co

|Takeru x Mako| Dỗ vợ

7

Rinnikim3003

- gọi tôi là Shiraishi Mako!

Mako quăng lại cho Takeru một câu rồi bỏ lên phòng, không chút chú ý đến nụ cười khổ sở của nam nhân phía sau. Em bước vào phòng, đóng sầm cửa lại, tựa cả cơ thể vào nó.. Mako đưa tay lên cảm nhận nhịp tim đập nhanh liên hồi của mình, em biết bề ngoài bản thân tỏ ra khó chịu với anh, nhưng sâu bên trong, em đã thấy nôn nao thế nào khi anh đến tìm em..

Nhưng biết sao được, em đã chẳng còn chút hy vọng gì vào thứ tình cảm đó của Thiếu Chủ.. Có lẽ anh chỉ là cảm thấy cô đơn hay buồn lòng vì chuyện của Chiaki và Kotoha nên mới đến tìm em. Mako không cho phép bản thân có những suy nghĩ vượt quá ranh giới mà Takeru đã chính tay vạch ra..

...

Mako đang say giấc trên chiếc giường êm ái của mình, chợt cánh cửa phòng mở ra thật nhẹ nhàng. Một bóng đen cao lớn tiến đến bên giường rồi ôm lấy em, nâng niu cơ thể bé nhỏ mà mềm mại ấy trong lòng mình..

- Takeru..tôi phải làm sao với cậu đây?..

Em bất lực nhìn Takeru đã sớm chìm vào giấc ngủ bên cạnh mình, anh vùi mặt vào lòng em, gối đầu lên tay em một cách thoải mái. Mako đưa tay luồn tay vào mái tóc rồi bời ấy, rồi lại vuốt ve khuôn mặt đã ốm đi trông thấy, xoa nhẹ quầng thâm dưới đôi mắt mệt mỏi do thiếu ngủ..

Em biết bản thân luôn yếu lòng trước vị Thiếu Chủ này, đó chính là lý do em đã phải khổ sở suốt mấy đêm mới có thể đưa ra quyết định ly hôn với anh. Vậy mà giờ đây anh lại xuất hiện trước mặt em với bộ dạng đáng thương, với ánh mắt dịu dàng ấm áp như thế..em phải làm sao đây?

-----

- Takeru! Cậu làm gì vậy chứ?

Mako hốt hoảng khi thấy bàn tay đỏ bừng nóng rát của Takeru do bị nước sôi đổ vào. Em vừa từ trên lầu xuống, chứng kiến anh nhăn nhó với bàn tay ửng đỏ, liền vội chạy đến bên Takeru mà làm rơi cả chiếc túi sách của mình

Em cẩn thận cầm lấy bàn tay đã phồng rộp lên đó, không giấu nổi ánh mắt lo lắng xót xa..

- anh không sao..chỉ là vết thương nhỏ..

Takeru gãi đầu lúng túng, anh chỉ là muốn pha cho em ít trà vào buổi sáng. Ai ngờ nó lại khó hơn anh nghĩ, bản thân là Thiếu Chủ của một gia tộc lớn, từ khi còn nhỏ đến lúc trưởng thành chỉ biết cầm kiếm chiến đấu chứ đâu phải đụng đến mấy việc này.. Lần đầu vào bếp đã khiến bản thân bị thương rồi..

Takeru chợt cứng đơ người khi bắt gặp ánh mắt như đang tức giận của em, cảm giác lúng túng như vừa làm việc gì đó có lỗi. Bản thân vừa làm gì khiến em không vui rồi sao? Hay em ấy cảm thấy mình thật hậu đậu và đang mang đến phiền phức cho em?

Thiếu Chủ ngoan ngoãn đi theo sau Mako ra ngoài phòng khách như một chú cún con.. Anh chăm chú nhìn em lấy hộp sơ cứu, rồi cẩn thận chườm đá, bôi thuốc vào bên tay bị phỏng của mình. Em chẳng nói năng gì, chỉ im lặng làm tất cả.. Vốn là một người điềm tĩnh và không thích ồn ào, nhưng sao bây giờ cái khoảng lặng giữa anh và Mako lại khiến anh khó chịu mà bứt rứt đến thế?..

Anh không muốn em cứ im lặng với mình như vậy, thà em cứ nói anh phiền phức hay đánh mắng anh vì đã để em chịu đựng những ấm ức, tủi thân suốt quãng thời gian qua.. Như vậy Thiếu Chủ sẽ nhẹ lòng hơn nhiều

Mako không giận anh, không có chút gì giống như chán ghét anh..nhưng em lại muốn đẩy anh ra xa..

- anh xin lỗi.. Anh chỉ là muốn pha cho em chút trà buổi sáng, không ngờ lại gây ra phiền phức cho em..

Takeru bất ngờ lên tiếng, em khựng lại khi nghe lời xin lỗi và giải thích của anh. Nét mặt có gì đó thay đổi nhưng rất nhanh đã biến mất, Mako hoàn thành nốt việc bôi thuốc, rồi nhanh tay dọn dẹp chúng vào trong hộp y tế

- được rồi! Tôi không cần Takeru làm những chuyện vô bổ đó.. Mau về Gia trang đi, bây giờ tôi cũng phải đến trường rồi!..

Mako đứng dậy, cất hộp y tế vào chỗ cũ, nhặt lấy chiếc túi sách ban nãy bản thân làm rơi. Khi em đã bước chân ra khỏi cửa nhà, nhận thấy Takeru vẫn ngồi ở đó không có dấu hiệu muốn rời đi.. Em cũng chỉ biết thở dài, anh vẫn cứng đầu như thế..

- tôi đi trước, khi nào Takeru về Gia trang thì cứ đóng cửa lại cho tôi là được!

Câu nói giống như đang đuổi khéo nhưng đối với Thiếu Chủ nó chẳng khác gì đuổi thẳng cổ. Anh chỉ biết ngồi đơ người ở đó, mím môi nhìn bóng lưng em rời khỏi mà chẳng nói được gì..

----

Trời đã sẩm tối, những tia nắng mặt trời cuối cùng cũng dần tàn.. Cả đường phố trở nên tấp nập hơn hẳn vào giờ tan tầm..

Bóng dáng cao ráo, thanh tú của một nam nhân đứng dựa vào cổng trường mẫu giáo thu hút ánh nhìn của những cô gái trẻ trên đường.. Anh trầm tư không để ý đến họ, trong đầu anh bây giờ chỉ có cô gái mà bản thân suýt bỏ lỡ, cô gái mà anh phải dùng cả đời để bù đắp những tổn thương anh gây ra..

- Takeru?

Vừa bước ra đến cổng trường, Mako dường như ngẩn người khi thấy anh đứng ở đó. Khuôn mặt âm trầm khó gần nhưng lại sở hữu những đường nét hoàn hảo, đứng dưới ánh nắng của chiều tà, vẻ đẹp ấy thành công khiến em xao xuyến..

- em ra rồi!

- cậu đến đây làm gì?

- anh đến đón em..

Mako chỉ có thể thở dài đầy bất lực. Em cứ nghĩ anh đã về Gia trang và "trả lại cuộc sống bình thường" cho em rồi chứ. Takeru vẫn bám theo em bất chấp bản thân hết lần này đến lần khác bị Mako đuổi đi một cách phũ phàng..

Không thể làm gì được, huống hồ bây giờ đang ở trên phố, em cũng không tiện khó chịu với anh. Đành nhắm mắt làm ngơ "rước" thêm anh chàng này về nhà..

______

Cứ như vậy ngày qua ngày, Takeru vẫn ở lì trong nhà em. Lâu lâu chỉ trao đổi những chuyện ở gia trang với Jii qua Shodophone.. Anh bám dính lấy em, ăn cùng em, mặt dày đòi ngủ cùng em mặc cho em khó chịu từ chối. Đến cuối cùng không làm gì được, em chỉ đành mặc kệ cho anh ngủ cùng mình, để Takeru ôm em cứng ngắc suốt đêm không chịu buông

Mako thậm chí còn cảm thấy Takeru đã nói chuyện nhiều hơn trước, anh bắt chuyện với em bất cứ lúc nào có cơ hội. Mặc dù em chẳng bao giờ đáp lại thì anh vẫn cứ nói..nói cho đến khi em cảm thấy phiền phức mà gắt lên với anh..

Takeru dường như dành hết những sự yêu chiều cho em, quan tâm đến từng miếng ăn giấc ngủ.. Em chỉ cần chán ăn một chút Takeru sẽ vận dụng mọi biện pháp để em có thể ăn thêm.. Những đêm Mako chằn chọc không ngủ được, anh chẳng ngại thức trắng đêm đó chỉ để ôm em bé của mình trong lòng, dỗ dành em say giấc..

Takeru luôn sợ em không vui, anh chỉ muốn nhìn em cười mà thôi. Nhưng anh lại chẳng thể nhận được nụ cười nào em dành cho mình, Mako vẫn thờ ơ với anh như thế.. Dù em không còn "đuổi" anh về như trước, nhưng em không nhìn anh, không nói chuyện với anh..em lơ anh đi.. Như vậy còn khiến Takeru khó chịu hơn gấp trăm lần..

-----

Hôm nay vẫn như thường lệ, Takeru lại đứng trước cổng trường nơi em dạy để đợi em, cùng em về nhà..

Nhưng thứ chờ đợi anh lại là cảnh tượng em trò chuyện vui vẻ với một người nam nhân khác trong sân trường. Nụ cười xinh đẹp ấy, nụ cười mà anh hằng mong em có thể dành cho anh..giờ đây lại nở rộ với người nam nhân kia..

Khóe môi chỉ vừa cong lên một chút liền cứng đơ, anh chặn lại tiếng gọi vừa định thốt lên để gọi tên người con gái ấy..

Giây phút đó anh chợt nhận ra bản thân đã thất bại thật rồi.. Mako không vui vẻ khi ở bên cạnh anh, nhưng em vẫn có thể hạnh phúc bên người nam nhân tốt hơn anh..

Takeru lưu luyến nhìn hình ảnh xinh đẹp đó thật lâu..anh quay gót bỏ đi..

Mọi thứ đã tệ đến nỗi không thể cứu vãn nữa sao?..

__________

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co