Chap 53 + 54
Chương 53
Căn phòng bỗng dưng trở nên im lặng một cách kì lạ.
Tống Tiêu Tiêu dùng một tay chống lên cằm, nghiêng đầu đánh giá tên Bạch Hạo đang sững sờ tại chỗ kia, biểu tình trên mặt cô đúng là đang xem kịch vui.
Tống Tư Nhạc bước lên trước, nơm nớp lo sợ vươn tay giữ chặt lấy Bạch Hạo, giọng nói như là cầu xin: "Bạch Hạo, chúng ta về đi.... Chúng ta về rồi nói."
Bạch Hạo thô bạo đẩy tay của cậu ta ra, hung hăng mà nhìn chằm chằm vào Tống Tiêu Tiêu, vẻ mặt dữ tợn: "Cô đang nói chuyện quái quỷ gì vậy? Cận Ngôn làm sao có thể chết!"
Tống Tiêu Tiêu lười biếng mà đáp lại: "Bạch thiếu gia, cậu đây là không biết thật hay giả vờ không biết vậy? Nếu là giả vờ, kỹ thuật diễn xuất này khiến cho tôi thật sự phải bái phục đó nha."
"Tống Tiêu Tiêu!" Bạch Hạo bị lời nói của cô chọc giận, "Các người lại muốn chơi trò gì?"
Tống Tiêu Tiêu nhìn về phía Tống Tư Nhạc đang hoảng loạn ở bên kia, lắc đầu cười nói: "Tôi quả thật đã xem thường đứa em trai này rồi nha, cậu thật sự có thể đem vị Bạch thiếu gia đây ra đùa giỡn đến xoay vòng."
Bởi vì Bạch Hạo và Tống Tư Nhạc ở cạnh nhau, cho nên trước đây Tống Tiêu Tiêu cũng đã cho người điều tra một chút về hắn, cô cảm thấy con người của tên Bạch Hạo này năng lực thì có, nhưng tính tình thật sự chẳng ra làm sao, rất khó để có thể trọng dụng. Thế nên sau khi biết được chuyện của cha mẹ hắn, cô chọn cách không nói với hắn mà liên hệ trực tiếp cho Bạch Huy. Nhưng Tống Tiêu Tiêu không tài nào nghĩ tới, Bạch Hạo có thể ngu xuẩn đến mức độ này.
Cô chậm rãi lấy chiếc điện thoại ra, mở khóa tìm một bức ảnh, sau đó lại đem điện thoại đẩy tới trước mặt Bạch Hạo, thở dài một hơi nói: "Cậu nhìn đi, tay chân đều bị đánh gãy, nội tạng tổn thương nghiêm trọng, mất nhiều máu như vậy, cậu nói xem tên nhóc đó còn có thể sống được hay không?"
Bạch Hạo nghe Tống Tiêu Tiêu nói, tầm mắt nhìn bức hình trong điện thoại, cả người đều ngây dại.
Trong ảnh là một kho hàng, trên đất rơi vãi đầy vệt máu chói mắt, còn có một sợi dây thừng bị máu làm cho ướt sũng.
Đây là hình ảnh Đao ba chụp lại lúc tới hiện trường.
"Nghe nói khi được đưa tới bệnh viện người cũng đã tắt thở." Tống Tiêu Tiêu nhíu mày, nhìn về phía Tống Tư Nhạc: "Cận Ngôn quả thật là bắt cóc cậu, nhưng lão già đó là bị tôi làm cho tức chết. Cậu muốn báo thù, nhắm vào tôi là được, sao đến nỗi ra tay tàn nhẫn như thế chứ?"
Sắc mặt Tống Tư Nhạc trắng bệch: "Tôi không biết chị đang nói cái gì.........."
Lúc này Thẩm Úy đẩy cửa bước vào, cúi người ở bên tai Tống Tiêu Tiêu nói gì đó. Tống Tiêu Tiêu gật gật đầu, đứng lên lấy lại điện thoại: "Tôi còn có việc phải đi trước. Hai người cứ thong thả nói chuyện."
Cô đi ra ngoài cũng không có ai ngăn cản. Đi đến bên cạnh cửa còn dừng lại hướng về phía Tống Tư Nhạc nói: "Đúng rồi, chuyện tôi vừa mới nói, cũng không phải là nói bậy đâu đó."
Nói xong cô còn mỉm cười, sau đó xoay người bước ra ngoài, bộ dạng thoạt nhìn rất chi là vui vẻ.
Tống Tiêu Tiêu vừa rời khỏi, Bạch Hạo cũng chuyển động. Hắn bước nhanh tới chỗ Tống Tư Nhạc, nắm lấy cổ áo cậu ta nhấc lên, khuôn mặt như Tu La, giận dữ nói: "Tống Tư Nhạc, cậu làm cái gì? Rốt cuộc cậu đã làm cái gì?" [Đổi xưng hô ngược tra công. Start!!!! Mình note dòng này mỗi khi đổi xưng hô vì sợ các bạn hiểu lầm là mình dùng linh tinh. Thật ra xưng hô của các nhân vật sẽ được thay đổi cho phù hợp với mạch truyện, xin yên tâm!!!]
Lúc đầu Bạch Hạo ra nước ngoài quả thật là vì xử lý tài sản của Tống Tư Nhạc. Ngoài ra, bọn họ cùng với đám người của Khổng Nghị đã quyết định sẽ mở công ty, cho nên Bạch Hạo ở bên đó liên hệ với các nhà máy, cửa hàng, muốn vì chuyện hợp tác trong tương lai mà dọn đường. Ai ngờ lúc hắn đang còn bận rộn thì Tống gia đột nhiên xảy ra biến cố, trong điện thoại Tống Tư Nhạc khóc rống như sắp điên, nói Cận Ngôn bắt cóc cậu ta, còn nói Cận Ngôn hại chết ba của cậu ta.
Lúc ấy Bạch Hạo đã muốn quay về, nhưng sau đó lại thương lượng với Tống Tư Nhạc, cảm thấy hắn về nước cũng không làm gì, chi bằng ở nước ngoài tranh thủ cơ hội giành được sự ủng hộ của các đối tác làm ăn.
Sau đó nhiều ngày, tình hình càng trở nên phức tạp rắc rối cũng vì thế không ngừng kéo đến. Mắt thấy kế hoạch của chính mình sắp bị phá hủy, ý đồ mở công ty hoành tráng danh tiếng gì đó cũng trở nên xa vời không thể với tới, trong lòng Bạch Hạo tức giận tới cực hạn.
Đặc biệt là đối với Cận Ngôn. Cận Ngôn biết rõ hắn cùng với Tống Tư Nhạc ở bên nhau, biết rõ nội bộ Tống gia tranh đấu có bao nhiêu kịch liệt, thế nhưng còn đi bắt cóc Tống Tư Nhạc, giúp Tống Tiêu Tiêu hại chết Tống Phú Hoa? Hơn nữa Tống Tư Nhạc còn nói với hắn, lúc Cận Ngôn đến tìm cậu ta đã nói là có chuyện quan trọng liên quan tới Bạch Hạo, cho nên cậu ta nhất thời mất cảnh giác, khiến cho Cận Ngôn có cơ hội ra tay.
Bị phản bội! Bị lợi dụng! Còn bị chính Cận Ngôn người mà mình tận tay nhặt về, cùng nhau lớn lên phản bội lợi dụng! Ngọn lửa phẫn nộ trong lòng Bạch Hạo bùng cháy muốn thiêu chết cả hắn. Hắn không biết Cận Ngôn rốt cuộc là vì cái gì lại làm như thế? Đơn giản chỉ là muốn trả thù hắn thôi sao? Hay là bị Lý Đô sai khiến? Điều duy nhất hắn có thể biết đó chính là một khi có xung đột về lợi ích, Cận Ngôn sẽ không chút do dự mà đứng về phía đối đầu với hắn!
Bởi vì như vậy, thế nên trong lúc Bạch Hạo còn đang nổi điên, Cận Ngôn lại gọi điện thoại tới, hỏi hắn có xảy ra chuyện gì hay không, có bị liên lụy gì hay không.
Bạch Hạo lúc đó đã hỏi cậu vì sao lại làm như vậy, nhưng mặc kệ Bạch Hạo có hỏi như thế nào, Cận Ngôn đều chỉ ấp úng không trả lời.
Tâm Bạch Hạo hoàn toàn lạnh giá, hắn hỏi Cận Ngôn ở đâu, Cận Ngôn đã thành thật trả lời. Hắn liền lập tức gọi cho Tống Tư Nhạc, để Tống Tư Nhạc đưa người đi tìm kiếm Cận Ngôn, hắn sẽ lập tức về nước, muốn đích thân đem chuyện này hỏi cho rõ ràng.
Sau đó Bạch Hạo đã thoáng bình tĩnh trở lại, còn gọi thêm một cuộc điện thoại dặn dò Tống Tư Nhạc không nên ra tay, trước tiên cứ tìm được người đã, mọi chuyện chờ hắn về sẽ tính.
Lúc ấy vé máy bay cũng đã mua xong, Tống Tư Nhạc lại đưa tin tới, nói bọn họ không tìm được Cận Ngôn, Cận Ngôn hình như đã nghe ngóng được nên đã rời đi trước một bước.
Chuyện này cũng không có gì lạ, Cận Ngôn cũng không ngốc, đã bị Bạch Hạo ép phải nói ra vị trí, chắc chắn cậu sẽ lập tức rời đi. Ngoài ra, đêm đó Khổng Nghị cũng gọi điện thoại tới, hỏi hắn có phải đã cố tình giấu diếm tin tức hay không, nếu không tại sao nhiều người như vậy cũng không tìm được Cận Ngôn.
Chính vì thế nên Bạch Hạo càng thêm chắc chắn Cận Ngôn vẫn còn đang trốn ở bên ngoài.
Sau đó Lý Đô đột nhiên lại gọi điện thoại tới hỏi hắn, có phải hắn đem vị trí của Cận Ngôn nói cho Tống Tư Nhạc hay không, Bạch Hạo còn nghĩ rằng Lý Đô đã tìm được Cận Ngôn rồi từ miệng Cận Ngôn mới biết được chuyện phía Tống Tư Nhạc "bắt hụt" người, nên mới gọi cho hắn để chất vấn.
Hắn đã nghĩ qua vô số lần, trước sau vẫn đem lực chú ý đặt trên người Tống Tiêu Tiêu và Lý Đô. Hắn nào đâu biết rằng Tống Tư Nhạc sớm đã bắt được Cận Ngôn! Nào đâu biết rằng khi Tống Tư Nhạc bắt được Cận Ngôn cũng không cho người rút đi, nếu không phải tin tức của Tống Tiêu Tiêu nhanh nhạy, làm gì có ai nghĩ đến Cận Ngôn lại ở trong tay cậu ta!
Tống Tư Nhạc bị Bạch Hạo siết chặt đến mặt mũi đỏ bừng, rất nhanh đã không thở được nên ra sức giãy dụa. Bạch Hạo nhìn thấy biểu tình thống khổ của cậu ta, lực trên tay hắn vẫn không thả lỏng. Động tác giãy dụa của Tống Tư Nhạc dần yếu đi, nhìn thấy cậu ta sắp ngạt chết, Bạch Hạo mới buông tay, thô bạo ném người qua một bên.
Tống Tư Nhạc đụng phải cái ghế dựa ngã nhào xuống đất, che cổ lại dùng sức ho khan, nước mắt nước mũi đều chảy ra.
Bạch Hạo đi đến trước mặt cậu ta, Tống Tư Nhạc ngẩng đầu lên nhìn thấy biểu tình nguy hiểm trên mặt của Bạch Hạo, cả người cậu ta run rẩy, chống khuỷu tay lên sàn muốn bò đi.
Bạch Hạo ngồi xổm xuống, bắt lấy tay của Tống Tư Nhạc, Tống Tư Nhạc bị đau kêu lên một tiếng. Thần sắc Bạch Hạo vẫn không thay đổi, gằn từng chữ hỏi: "Cậu gạt tôi? Cậu giết Cận Ngôn?"
Tống Tư Nhạc liều mạng lắc đầu: "Không phải em không phải em! Là Tống Tiêu Tiêu, là chị ta muốn hãm hại em!" Tống Tư Nhạc dùng sức muốn rút tay về, thấy Bạch Hạo không buông, cậu ta ngẩng mặt lên gào khóc, "Bạch Hạo tại sao anh lại đối xử với em như vậy! Ba em đã chết! Ba của em là bị bọn họ hại chết! Em chưa từng làm gì sai cả!"
Bạch Hạo sững người, cuối cùng vẫn buông lỏng tay. Sau đó hắn cũng không chú ý tới Tống Tư Nhạc nữa đứng dậy đi ra ngoài.
Cả buổi chiều hôm nay Lý Đô vẫn luôn mở cuộc họp.
Vốn dĩ y cũng không muốn tới, nhưng mà Bạch Huy không có ở đây, Tả Minh Viễn sống chết vẫn muốn y phải tới, nói xong còn muốn than thở khóc lóc. Lý Đô đối với Tả Minh Viễn cũng không có cách nào, coi như đây là chuyện cuối cùng y có thể giúp cho Tả Minh Viễn đi.
Chờ đến khi cuộc họp kết thúc, Lý Đô mới phát hiện Tống Tiêu Tiêu gọi điện thoại tới. Có thể là vì y không nghe máy nên Tống Tiêu Tiêu đã để lại một tin nhắn, nói là Bạch Hạo đã trở lại. Đương nhiên cô cũng không có đem chuyện Cận Ngôn còn sống nói cho Bạch Hạo, chuyện của Bạch Nhã cô cũng không nói.
Lý Đô vội vàng nhìn lướt qua, chuẩn bị quay lại bàn bạc với Tống Tiêu Tiêu.
Y còn muốn đến thăm Cận Ngôn, thấy bên ngoài mây đen kịt, biết sắp có mưa to, cho nên cũng không chần chừ, thu dọn đồ đạc lại dặn dò Đường Tuyết vài câu liền rời đi.
Hôm nay Kiều Vũ cũng muốn đi cùng, cậu đã sớm chờ ở đại sảnh. Thấy Lý Đô đi xuống lầu, Kiều Vũ vội vàng bước lên chào hỏi, sau đó lại nói: "Xe đã chờ sẵn ở bên ngoài."
Lý Đô gật đầu, cùng với Kiều Vũ đi ra ngoài. Vừa mới bước ra, còn chưa kịp lên xe, đột nhiên bị người ta gọi lại.
Lý Đô quay đầu thì nhìn thấy Bạch Hạo, sắc mặt y lạnh lùng, dừng bước chân.
Bạch Hạo đi lên trước, còn chưa kịp tới gần Lý Đô, đã bị Kiều Vũ ngăn cản. Hắn cũng không giận, đứng yên tại chỗ, đôi mắt không hề chớp nhìn chằm chằm vào Lý Đô, trầm giọng hỏi: "Cận Ngôn đâu? Ông đem Cận Ngôn giấu đi chỗ nào rồi?"
Đến bây giờ Bạch Hạo vẫn không tin là Cận Ngôn đã chết. Cận Ngôn sao có thể chết được? Lý Đô vẫn còn ở đây, Cận Ngôn sao có thể chết chứ!
Lý Đô hờ hững nhìn Bạch Hạo, qua một lúc lâu mới mở miệng: "Cậu có biết câu cuối cùng Cận Ngôn nói trước khi chết là gì không?"
Bạch Hạo sững sờ, lòng bàn chân đột nhiên truyền đến một cơn lạnh buốt, lạnh tới cả trái tim của hắn.
"Đừng trách thiếu gia." Lý Đô chậm rãi nói ra bốn chữ này, không khỏi bật cười, "Lúc đó nó đã không cầm cự được nữa, miệng phun ra một ngụm máu, vẫn liều mạng dùng chút hơi thở cuối cùng nói với tôi 'đừng trách thiếu gia'."
Thân thể Bạch Hạo run lên bần bật, chân không tự giác mà lùi về phía sau một bước, nhưng rất nhanh lại lập tức nhào tới, quát to: "Tôi không tin! Ông gạt tôi! Cận Ngôn không chết!"
Gân xanh trên trán của Kiều Vũ đã nổi lên. Từ lúc Bạch Hạo đến, cậu đã muốn hung hăng mà đánh cho hắn một trận. Nhìn thấy Bạch Hạo duỗi tay muốn nắm lấy Lý Đô, rốt cuộc cậu không nhẫn nhịn được nữa, nhấc chân lên đá Bạch Hạo văng ra ngoài.
Bạch Hạo còn chưa kịp bò dậy, Kiều Vũ đã nhanh chóng bước tới dùng chân đá thật mạnh vào bụng của hắn. Lại nghĩ đến việc từ nay thân thủ của Cận Ngôn vĩnh viễn sẽ mất đi, Kiều Vũ nghiến răng, mỗi chân đạp xuống đều đá vào chỗ trọng yếu của Bạch Hạo.
Mãi đến khi Lý Đô đi tới Kiều Vũ mới dừng động tác lại, tránh qua một bên.
Miệng mũi Bạch Hạo đều là máu, cả đứng lên cũng không thể, vẫn còn lắc đầu lẩm bẩm nói: "Ông gạt tôi, Cận Ngôn không chết............"
Lý Đô ngồi xổm xuống, từ trong ví lấy ra hai cái thẻ.
"Di vật của Cận Ngôn tôi đều đã xử lý xong, còn lại hai vật này là có liên quan tới cậu."
Lý Đô đưa cái thẻ đầu tiên đến trước mặt Bạch Hạo: "Cái thẻ này, là toàn bộ số tiền Cận Ngôn làm việc dành dụm được, mật mã là sinh nhật của cậu. Nó nói, tất cả tiền trong này đều phải đưa cho cậu."
Lý Đô đem cái thẻ đặt lên tay Bạch Hạo, mặt không cảm xúc nói: "Năm đó nó không muốn cùng cậu ra nước ngoài, là vì nó không muốn bản thân trở thành gánh nặng cho cậu, thế nên tiền này, coi như là tiền trả ơn cậu đã nuôi dưỡng nó."
Sau đó Lý Đô lại móc ra cái thẻ thứ hai: "Còn cái này là bảo bối của nó, người khác không ai được chạm vào, kể cả tôi cũng không được."
Ánh mắt Bạch Hạo nhìn vào cái thẻ, sau khi thấy rõ là cái gì cả người hắn gần như ngây dại.
Đó là chiếc thẻ học sinh từ hồi Bạch Hạo còn học cao trung, trên đó có ảnh chụp và mã số học sinh của hắn. Cái thẻ được gắn một con chip, ghi thông tin cá nhân của từng người, được dùng lúc đến thư viện hoặc sân vận động hay những nơi khác trong trường. Bạch Hạo nhớ rõ sau khi tốt nghiệp hắn đã đem cái thẻ này cùng với một vài vật dụng khác ném đi như một thứ rác rưởi, tại sao nó ở trong tay Cận Ngôn? Nhưng mà Cận Ngôn giữ cái này lại làm gì?
Như để trả lời nghi vấn của hắn, nước mưa dội vào bức ảnh làm tấm nhựa mỏng dùng để bao bọc không cho bức hình bị hư tổn đã chậm rãi rơi xuống.
Bầu trời càng ngày càng tối lại, xa xăm còn có tiếng sét truyền tới, Kiều Vũ khom lưng nói: "Lý tổng, chúng ta đi thôi."
Lý Đô gật đầu, nói với Bạch Hạo: "Tôi đã đưa hết những thứ cần đưa cho cậu. Năm đó cậu cứu nó một mạng, giờ nó cũng đã trả lại cho cậu một mạng, từ nay về sau hai người coi như đã thanh toán xong."
Lý Đô nói rồi liền đứng dậy, đột nhiên Bạch Hạo đưa tay bắt y lại, thấp giọng quát: "Không phải tôi! Là ông! Lý Đô là ông hại chết Cận Ngôn! Chuyện của ông và Tống Tiêu Tiêu, tại sao lại lôi Cận Ngôn vào!" Bạch Hạo càng nói càng kích động, giống như đã tìm được một lý do để biện hộ cho mình, "Đúng rồi! Cậu ta còn hại chết Tống Phú Hoa! Cậu ta đã hại chết một mạng người!"
Lý Đô vốn nghĩ sẽ buông tha cho Bạch Hạo.
Vì Cận Ngôn, y cũng không muốn bức Bạch Hạo đi vào tuyệt lộ. Nhưng mà nhìn cái người trước mắt đang không ngừng trốn tránh trách nhiệm, không ngừng tìm cớ cho mình, Lý Đô không nhịn được nữa, đưa tay túm chặt cổ áo của Bạch Hạo, nghiến răng nói: "Bạch Hạo tôi nói cho cậu biết, Cận Ngôn không nợ cậu! Càng không nợ tống Phú Hoa! Cha mẹ cậu là do Tống Phú Hoa hại chết, Cận Ngôn là vì cậu nên mới làm như vậy! Còn cậu thì sao? Cậu đã làm cái gì? Cậu tận tay đưa nó giao tới cho Tống Tư Nhạc, khiến cho nó bị tra tấn đến chết! Cậu cho rằng cậu đã làm cái gì!"
Đầu óc Bạch Hạo quay cuồng, ngơ ngác nhìn Lý Đô, hồi lâu mới run run mở miệng nói: "Làm sao.... Sao có thể? Cha mẹ tôi......... cha mẹ tôi là bị tai nạn xe........"
"Xe của bọn họ bị người ta động tay qua, cho nên mới mất lái mà rơi xuống vực. Cậu tin cũng được không tin cũng được, tôi chỉ muốn nói cho cậu biết, Cận Ngôn chưa từng làm chuyện gì có lỗi với cậu!"
Bạch Hạo lắc đầu, toàn thân run rẩy không có cách không chế. Hắn cảm thấy sợ hãi, sợ hãi đến mức muốn kêu cứu, nhưng mà hắn mở miệng, âm thanh lại không thể phát ra.
Lý Đô nhìn hắn, lại phảng phất cảm thấy hắn giống như y khi đó, cũng vội vã từ nước ngoài trở về, lại nghe được tin cô và ba của mình đã chết.
Âm thanh của Lý Đô không còn sự phẫn nộ nữa mà thay vào đó là sự bi thương đến tận cùng: "Cậu cho rằng nó sẽ vĩnh viễn ở bên cạnh cậu sao? Cậu cho rằng dù cậu có tổn thương nó thế nào, khinh rẻ nó thế nào, nó cũng sẽ không rời khỏi cậu sao? Cậu cho rằng....." Lý Đô nghẹn ngào, "Cậu cho rằng bản thân mình sẽ vĩnh viễn không mất đi nó sao?"
Lúc trước y đã từng nhắc nhở Bạch Hạo, là chính Bạch Hạo không hề để tâm tới. Giống hệt như y lúc còn trẻ cũng đã có người nhắc nhở y, nhưng y cũng không biết quý trọng người thương yêu mình.
Bọn họ đã từng chịu quá nhiều thương tổn cho nên cố ý bịt tại, che mắt, không nhìn không thấy, cứ thế đắm chìm trong thế giới của mình, đối với mọi người đều ôm lòng thù hận. Thậm chí còn không ngừng làm tổn thương những người yêu thương mình, chỉ để tìm được cảm giác bản thân có tồn tại.
Mãi cho đến một ngày mất đi hết tất cả, ở trong tận cùng của bất lực tuyệt vọng và hối hận, mới có thể tự mình tỉnh lại.
Nhưng mà đến lúc đó, mọi thứ đã muộn màng.
Mưa rất nhanh đã rơi xuống, thân thể Lý Đô vừa mới hồi phục, Kiều Vũ có chút nóng lòng, lại một lần nữa giục y rời đi. Lúc này Lý Đô mới buông lỏng tay ra, nhờ Kiều Vũ đỡ mình đứng lên. Sau đó, y liếc nhìn Bạch Hạo một lần cuối cùng, rồi không quay đầu lại nữa mà rời đi.
Tiếng sét rền trời, mưa to tầm tã.
Bạch Hạo nằm trên mặt đất, nước mưa liên tục dội vào người, ngay cả mắt cũng không mở ra được.
Hắn đem hai cái thẻ siết chặt trong lòng bàn tay, lại nhớ đến khi còn bé, lúc đó có một tiểu Cận Ngôn đã nói với hắn, thiếu gia anh đừng lo lắng, sau này nếu Bạch gia không nuôi anh, em sẽ nuôi anh nha!
"Cận Ngôn...."
Bạch Hạo nằm cuộn tròn trên mặt đất, trong cơn mưa nặng hạt đau khổ gào khóc thảm thiết.
Chương 54
Mưa càng lúc càng lớn, đến nỗi Kiều Vũ lái xe cũng không nhìn rõ đường, chỉ có thể chậm rãi bám theo chiếc xe phía trước mà di chuyển.
Từ lúc lên xe Lý Đô vẫn im lặng, Kiều Vũ nhìn thấy y lấy từ trong túi ra một lọ thuốc nhỏ, sau đó đổ từng viên ra lòng bàn tay, rồi lại một hơi nuốt vào, cậu lo lắng hỏi: "Lý tổng, anh không sao chứ?"
Lý Đô lắc đầu, uống thuốc xong lại dặn dò Kiều Vũ: "Cậu chú ý lái xe đi."
Kiều Vũ đáp lời sau đó thu hồi tầm mắt, nhưng mà trong lòng cậu vẫn cảm thấy có hơi bất an, đây cũng đâu phải là lần đầu tiên cậu nhìn thấy Lý Đô uống thuốc.
Chờ đến lúc bọn họ đến được bệnh viện thăm Cận Ngôn đã là một giờ sau, vừa lúc Cận Ngôn mới ăn được một chút thức ăn lỏng, người vẫn còn tỉnh.
Kiều Vũ thấy trên người Cận Ngôn khắp nơi đều là vết thương, tay chân bị cố định, lập tức nghiến chặt răng, cảm thấy có chút hối hận vì vừa rồi mình ra tay với Bạch Hạo quá nhẹ.
Cận Ngôn nhìn thấy bọn họ đến, trên mặt nở một nụ cười.
Sau khi cậu ra khỏi phòng bệnh ICU tình hình đã ổn định hơn rất nhiều, chỉ là thời gian tỉnh không nhiều lắm, nói chuyện cũng rất tốn sức, cho nên ngày thường Lý Đô sẽ không để cậu phải mở miệng.
Lý Đô ngồi xuống bên giường Cận Ngôn, đưa tay sờ sờ đầu của cậu, lại nhìn mặt cậu khắp nơi đều bị băng bó bởi vết thương, y dùng ngón cái nhẹ nhàng xoa xoa, thấp giọng hỏi: "Đau không?"
Cận Ngôn phát ngốc, trước nay cậu chưa từng nhìn thấy Lý Đô ôn nhu như vậy.
Lý Đô thu hồi tay, trầm mặc xuống đột nhiên nói: "Cận Ngôn, Bạch Hạo đã trở lại."
Lời này vừa phát ra, đến cả Kiều Vũ cũng ngây ngẩn cả người. Kiều Vũ không hiểu tại sao lại phải nói chuyện này cho Cận Ngôn biết, tính cách Cận Ngôn vốn rất cố chấp, nếu vẫn còn muốn gặp lại Bạch Hạo thì phải làm sao bây giờ.
Cận Ngôn nhìn Lý Đô, lại nhìn sang Kiều Vũ, cố gắng mở miệng phát ra mấy lời:"Anh ấy...... Khỏe không?"
Thiếu chút nữa Kiều Vũ đã bị tức chết, cũng không quan tâm đến Lý Đô còn ở đó, liền mắng: "Cậu nhìn xem cậu đã thành bộ dạng như thế này, đừng nhớ thương hắn nữa có được không? Tôi nói cho cậu biết hắn vẫn sống rất tốt, cho dù biết tin cậu đã chết, hắn cũng sẽ không có chút khổ sở áy náy nào, chỉ cảm thấy cậu chết là xứng đáng!"
Kiều Vũ vừa nói xong, khóe mắt Cận Ngôn đã ửng đỏ.
Cậu không trách Bạch Hạo, một chút cũng không trách.
Cận Ngôn đã quen với việc bản thân mình mãi mãi là người mà người khác "không cần". Giống như khi còn nhỏ, mẹ cậu đi rồi, không cần cậu nữa, ba cậu cũng ghét bỏ vì cậu là một kẻ vướng víu, ông ta còn muốn chém chết cậu. Bây giờ thiếu gia của cậu cũng lựa chọn cách thức như vậy, có gì quá bất ngờ đâu.
Nhưng mà cuối cùng vẫn có chút đau lòng. Cận Ngôn không ngờ được thiếu gia của cậu lại cảm thấy cậu chết là xứng đáng, không hề nghĩ rằng bản thân đã bị chán ghét đến như vậy.
Trong lòng Lý Đô cũng không phải là không hiểu, hỏi cậu: "Con muốn gặp nó sao? Nếu muốn gặp chú sẽ lập tức đưa nó tới đây."
Sở dĩ y nói với Cận Ngôn là vì không muốn Cận Ngôn sau này phải hối hận. Trong chuyện tình cảm, y không có tư cách để thay Cận Ngôn quyết định.
Đôi mắt Cận Ngôn ngập nước, không nhịn được mà nức nở một tiếng, cậu dùng sức nén lại hơi thở không để cho nước mắt chảy xuống.
Sau đó cậu lắc đầu.
Không gặp.
Cậu sợ nhìn thấy Bạch Hạo.
Cậu sợ Bạch Hạo khi nhìn thấy cậu sẽ bất mãn mà hỏi, tại sao cậu lại không chết? Tại sao cậu vẫn còn sống?
Cậu sợ, rất sợ.
Lý Đô nhìn đứa nhỏ này sắp cắn nát cả môi, liền đưa tay che đi đôi mắt của cậu: "Không muốn gặp thì không gặp."
Lông mi Cận Ngôn không ngừng run run dưới lòng bàn tay của Lý Đô, rất nhanh, y đã cảm thấy lòng bàn tay mình ướt một mảng.
Lý Đô nhẹ giọng nói: "Ngủ đi."
Cận Ngôn gật đầu, xoang mũi vẫn còn âm thanh nức nở không ngừng, dần dần hô hấp cũng đã bình ổn trở lại.
Lúc Lý Đô buông tay ra, cậu đã ngủ rồi. Đôi mày nhíu chặt, lông mi bị nước mắt dính ướt, cái mũi đỏ hồng, một bộ dạng ủy khuất lại đáng thương.
Lý Đô đứng dậy, hỏi Kiều Vũ: "Ngày mai các cậu sẽ đi?"
Kiều Vũ sợ làm ồn đến Cận Ngôn, nên nhẹ giọng trả lời. Ngày mai Bạch Huy phải đến nước A bàn một dự án rất lớn, đại khái là phải đi ba bốn ngày, tổ đội bảo an của Kiều Vũ cũng phải đi theo để đảm bảo an toàn cho Bạch Huy.
Lý Đô cười: "Xem thời gian mà nói," Tầm mắt y dừng trên người Cận Ngôn, "Lúc về đã không gặp được rồi."
Thần sắc Kiều Vũ lộ rõ vẻ khó hiểu, Lý Đô không đề phòng cậu, còn đem tính toán của mình nói cho cậu biết.
Kiều Vũ nghe xong lời của Lý Đô, thật lâu cũng không thể thốt nên lời, mãi đến khi cậu hoàn hồn trở lại, cũng không biết thần xui quỷ khiến thế nào lại hỏi một câu: "Cứ như vậy mà rời đi, có bỏ được không?"
Lý Đô có chút ngoài ý muốn nhìn qua, lúc này Kiều Vũ mới phát hiện mình đã đi quá giới hạn, thấp giọng nói: "Xin lỗi Lý tổng."
Lý Đô không thèm để ý mà xua tay, nụ cười trên mặt lại ảm đạm đi rất nhiều: "Luyến tiếc ư." Y nói nhưng trong giọng nói lại mang theo một chút bất đắc dĩ, "Luyến tiếc, cũng không còn cách nào khác."
Kiều Vũ nhìn y, trong lòng không khỏi đau xót.
Hôm nay Lý Đô thật sự rất kì quái. Một người góc cạnh, lạnh nhạt như vậy lại bình đạm đi rất nhiều, ngay cả thái độ đối với Bạch Huy cũng không hề có một chút giấu diếm.
Chỉ đơn giản một câu "luyến tiếc" cùng "không có cách nào khác" rốt cuộc trong đó ẩn chứa bao nhiêu tình cảm sâu đậm, có lẽ chỉ y mới có thể hiểu được.
"Chờ Cận Ngôn khỏe lại, tôi sẽ đưa nó về thăm các cậu." Lý Đô nói tiếp, "Cuộc đời của mấy đứa vẫn còn rất dài, còn có thể gặp lại."
Không biết tại sao khi đối mặt với một Lý Đô ôn hòa điềm tĩnh này, Kiều Vũ lại càng nguyện ý người đứng trước mặt cậu là một Lý Đô tàn nhẫn lãnh đạm của trước kia hơn.
Cậu dời tầm mắt, khẽ gật đầu.
Sau khi Kiều Vũ rời đi, Lý Đô ở lại với Cận Ngôn thêm một chút, sau đó lại gọi mấy cuộc điện thoại thu xếp những việc tiếp theo. Mãi cho đến buổi tối, y ở trong phòng lâu cũng thấy chán nên dứt khoát đi xuống hoa viên nhỏ dưới lầu tản bộ.
Dù đang giữa mùa hè, nhưng vì chiều nay trời đổ mưa to, trên mặt đất vẫn còn có chút ẩm ướt, cho nên người đi lại trong hoa viên không nhiều lắm.
Lý Đô buồn chán mà đi một vài vòng, đi mệt lại tùy tiện tìm một cái ghế dài ngồi xuống.
Bên cạnh còn có một cái đèn đường, ánh đèn vàng nhạt bao phủ lấy y, cả người trông có vẻ rất lười biếng. Ngồi chưa được bao lâu, Lý Đô nghe trên đầu mình thỉnh thoảng lại vang lên một vài âm thanh rất lạ, ngẩng đầu lên mới phát hiện có một con bướm đêm đanh bay quanh ngọn đèn.
Lý Đô ngẩng đầu nhìn, con bướm kia dường như không quan tâm đến ánh mắt của y, dùng hết sức lực lao vào ngọn đèn hết lần này tới lần khác. Nó đã ngã xuống rất nhiều lần, vẫn cố gắng bò dậy, vươn đôi cánh màu xám có hoa văn hình bán nguyệt tiếp tục lao tới.
Lý Đô quả thật có hơi nhàm chán, y thế mà lại bị con bướm kia thu hút, cuối cùng "bộp" một tiếng con bướm đêm rơi xuống, vừa vặn rơi ngay chân Lý Đô, y còn dùng mũi giày chọc chọc nó. Lúc đầu con bướm không có phản ứng, chỉ run run đôi cánh, Lý Đô lại dùng mũi giày đẩy nó về phía trước, con bướm đêm cuối cùng cũng nhận thấy được sự nguy hiểm, nó đột ngột lật thân lại, loạng choạng bay đi mất.
Giờ phút này Lý Đô mới nhận ra bản thân quả thực rất nhàm chán, không khỏi bật cười. Lúc này có người ngồi xuống bên cạnh Lý Đô, y quay đầu lại nhìn, sau khi nhìn thấy người tới là ai, Lý Đô có chút kinh ngạc.
"Sao anh lại tới đây?"
Bạch Huy không trả lời câu hỏi của y, mà hỏi ngược lại: "Cận Ngôn sao rồi?"
"Vẫn ổn."
Lý Đô không muốn nhiều lời, Bạch Huy cũng không hỏi thêm nữa, giữa hai người lại chìm vào yên lặng.
Nếu là mấy ngày trước, bây giờ Lý Đô chắn chắn đã đứng dậy rời đi, y không muốn ngồi cùng một chỗ với Bạch Huy.
Nhưng hết thảy mọi chuyện trên đời này đều có một thứ gọi là "cuối cùng", nghĩ tới nó lòng người sẽ sinh ra rất nhiều nuối tiếc.
Dù có yêu sâu đậm đến mấy, dù có hận oán khắc cốt ghi tâm, nếu đã là lần "cuối cùng" thì cũng nên buông bỏ thôi.
"Ngày mai tôi đi rồi." Bạch Huy lại lên tiếng.
"Ừ." Lý Đô lười biếng gật đầu.
"Cậu ở lại giúp tôi nhìn công ty."
Lý Đô nghe xong câu này, liếc nhìn Bạch Huy một cái, bản thân lại cảm thấy có chút buồn cười: "Anh cũng không sợ đến lúc anh trở về, công ty sẽ không còn là của anh nữa."
Bạch Huy hờ hững nói ra hai chữ: "Tùy cậu."
Lý Đô cười không nổi nữa. Bạch Huy đây là khẳng định, là khẳng định y tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện phản bội lại hắn.
Trong lòng Lý Đô rất tức giận, thầm nghĩ nên làm cách nào để dạy cho Bạch Huy một bài học, làm cách nào để phá cho công ty của Bạch gia rối tung lên, khiến cho Bạch Huy lúc trở về phải đối mặt với một đống rắc rối, thử xem đến lúc đó hắn có còn nhàn nhã điềm tĩnh như thế này không.
Chỉ nghĩ tới thôi, y lại cảm thấy muốn khinh bỉ chính mình.
Bỏ đi, mình cũng chỉ là nghĩ vậy mà thôi.
Lý Đô thu hồi tâm trí, vừa vặn trước mặt y có hai thiếu niên mười mấy tuổi đi qua, một nhóc cầm theo hộp cơm, nhóc còn lại mang cặp sách trên lưng và ngực (mang hộ cho bạn kia), bọn nhóc đang cao hứng phấn chấn mà nói gì đó.
Lý Đô vẫn luôn nhìn theo, mãi đến khi bọn nhóc đi vào khu nội trú của bệnh viện không nhìn thấy người nữa, y đột nhiên hỏi Bạch Huy: "Chúng ta quen nhau đã bao nhiêu năm rồi?"
Lý Đô vẫn đang cau mày nghĩ đó là chính mình lúc còn học cao trung, Bạch Huy đã trầm giọng cho y một đáp án.
"Mười bảy năm."
Lý Đô trừng lớn mắt, quay đầu nhìn Bạch Huy, có chút khó tin hỏi: "Lâu như vậy?"
Bạch Huy nhìn biểu tình trên mặt y, lại cảm thấy có chút đáng yêu, khiến hắn không khỏi bật cười gật gật đầu.
Ký ức của Lý Đô lại quay trở về cái thời còn học cao trung, mày càng nhíu chặt hơn nữa: "Lúc đó chủ nhiệm lớp tên là gì ấy nhỉ? Là Phàn gì....."
"Phàn Mẫn Ngọc."
"Đúng rồi, là Phàn Mẫn Ngọc." Lý Đô lại không cao hứng, "Mỗi lần họp lớp đều dành nữa giờ chỉ để khen anh ......" Y ghét bỏ nói, "Nhà anh thật sự không có đưa tiền cho cô ấy?"
Lúc đó y thật sự rất ghét cái gọi là họp lớp, mà nói họp thì họp đi, không phải dặn dò mấy câu là xong rồi sao, cần gì lần nào cũng phải đi khen Bạch Huy, còn kêu gọi mọi người hãy noi gương theo Bạch Huy mà học tập.
Cũng vì lí do này mà lúc còn học cao trung không ít lần trong lòng y đã âm thầm mắng chửi Bạch Huy.
Nụ cười trên mặt Bạch Huy dường như không ngừng lại được: "Không đưa."
Lý Đô rõ ràng là không tin, trong đầu lại hiện lên hình dáng của Bạch Huy lúc còn niên thiếu, lại nhìn người trước mắt, cảm thán nói: "Đã mười bảy năm.... Hội trưởng Hội học sinh ưu tú nhất của chúng ta, thiếu gia hào môn gia thế xuất chúng, bạch mã hoàng tử trong lòng biết bao cô gái..... Chớp mắt một cái, đã biến thành một ông chú rồi."
Vẻ mặt của Bạch Huy khá là bất lực. Loại chuyện như tuổi tác, lại còn từ trong miệng của Lý Đô nói ra, tâm tình của hắn lúc này quả thực rất phức tạp.
Lý Đô nói xong, trong lòng lại cảm thấy rất vui vẻ.
Lời này cũng không phải y nói, là y nghe được từ miệng của những nữ sinh lúc còn học cao trung. Lúc ấy hai người được săn đón nhất là Bạch Huy và Ninh Việt, mấy cô nữ sinh đó lại rối rắm không biết nên chọn ai. Lúc đó Lý Đô rất muốn nói với bọn họ là đừng chọn nữa, bạch mã hoàng tử của các cô đã ở bên nhau mất rồi.
Hồi ức qua đi, nụ cười trên khóe môi lại phai nhạt dần.
Quả thật bây giờ nghĩ lại, Bạch Huy và Ninh Việt, hai người này ngoại hình và gia thế đều tương xứng, lại còn yêu nhau từ thời niên thiếu đến nay, vốn là một kỉ niệm đẹp đẽ.
Còn y thì sao, y giống như một kẻ sắm cho mình vai phản diện gây rối khắp nơi khiến cho người ta phiền chán, vốn dĩ y không nên xuất hiện trong câu chuyện cũ xưa này.
"Hối hận không?" Đột nhiên Lý Đô lại hỏi một câu không đầu không đuôi như vậy.
Bạch Huy nhìn về phía Lý Đô, nhưng tầm mắt của y vẫn như cũ nhìn về phía xa xăm, "Đã cứu tôi, có hối hận không?"
Bạch Huy không nói chuyện.
Vấn đề này hắn không có cách nào để trả lời.
Bởi vì đã quá hối hận.
Ba năm trước đây cùng nháo với Lý Đô, còn có những lúc hắn phiền chán nóng nảy mất kiên nhẫn hắn đã quá hối hận.
Nhưng hắn không muốn lừa Lý Đô.
Không khí mới vừa có vài phần nhẹ nhàng lại một lần nữa trở nên căng thẳng, Lý Đô cũng không dây dưa thêm, chỉ lắc đầu cười nói: "Tôi đúng là hỏi một vấn đề ngu ngốc mà....."
Kỳ thật Lý Đô rất hiểu Bạch Huy. Nếu có một kẻ đần độn nào đó dám đến uy hiếp hắn, buộc hắn phải ở bên cạnh người mà hắn không yêu, hắn chắc chắn sẽ một súng bắn chết đối phương.
Y có thể hiểu nhưng y thật sự không có cách buông bỏ. Trước đây là ai đã khiến cho ba y có kết cục như vậy, thế nên thời điểm y biết Bạch Huy muốn giết mình, y có khác gì đã chết đâu.
Bạch Huy theo thói quen đưa tay sờ chiếc nhẫn trên ngón áp út, mở miệng nói: "Lý Đô, ngày mai Ninh Việt sẽ đi cùng tôi, tôi với cậu ấy đã........."
"Tôi biết." Lý Đô ngắt ngang lời của hắn, đứng dậy nói, "Tôi hiểu ý của anh, đừng nói nữa."
[Huhu anh ơi anh có hiểu c.m gì đâu, một nùi máu chó dồn vô não.....khóc á]
Bạch Huy nhíu mày, hắn không xác định được Lý Đô có phải hiểu thật hay là không. Từ lúc Lý Đô xuất viện, Bạch Huy phát hiện mình đã không nắm bắt được người này nữa. Rốt cuộc người này suy nghĩ cái gì, rốt cuộc là vui vẻ hay là đau khổ, hắn đã không có cách nào phán đoán được nữa rồi.
Nhưng Bạch Huy nhìn thấy bộ dáng bình tĩnh của Lý Đô, cũng không nói thêm nữa.
Kỳ thật hắn cảm thấy mình đã làm quá rõ ràng rồi. Toàn quyền công ty đều giao lại cho Lý Đô, nhẫn đã mang trên tay, ngày mai Ninh Việt cũng sẽ rời đi. Nếu Lý Đô không đề cập đến chuyện hai người chia tay, Bạch Huy coi như là y đã chấp nhận.
"Được rồi, tôi đi thăm Cận Ngôn, anh cũng trở về đi."
Lý Đô nói xong không chờ Bạch Huy lên tiếng đã vội rời đi, đi vài bước lại không nhịn được mà quay đầu, thấy Bạch Huy vẫn còn ngồi ở đó nhìn mình, y dừng bước.
Y nhớ lại lúc bản thân ở thời điểm tuyệt vọng và thống khổ nhất, người này lại vì lòng tự trọng của y, đem đầu y ấn vào trong ngực hắn, nói với y một câu, "Lý Đô, nhịn một chút."
Tất cả khổ sở, oán hận, không cam tâm trong lòng y đều tan biến.
Y cũng muốn nói với Bạch Huy rằng anh thật sự không hiểu người của Lý gia. Lý Văn Trác bị Giang Mạn Thanh lợi dụng cả đời, ông ấy cũng không thể nói với bà ta một câu nặng lời. Nếu ba năm trước đây anh thật sự muốn kết hôn, em có thể làm được gì đâu?
Tất nhiên những lời như thế này y vĩnh viễn cũng sẽ không nói ra.
Nói ra cũng không có ý nghĩa gì, chi bằng bỏ đi.
Con bướm đêm ngốc nghếch kia không biết đã bay trở lại lúc nào, nó vẫn cứ đảo quanh đèn đường.
Lý Đô nhấc chân, quay trở lại chỗ của Bạch Huy.
Sau khi đứng yên, y cúi người, ở giữa mày của Bạch Huy đặt lên đó một cái hôn thực nhẹ.
Cử chỉ của y giống như đang hôn một báu vật mà y trân trọng nhất trong sinh mệnh của mình.
"Lý Đô......" Bạch Huy bất ngờ, biểu tình trên mặt có chút kinh ngạc.
"Hẹn gặp lại." Lý Đô cười nói.
Y lùi lại một bước, đôi mắt không hề chớp, trịnh trọng nói thêm một lần nữa: "Hẹn gặp lại."
Sau đó y xoay người rời đi, không quay đầu lại nữa.
Rất nhiều năm về sau, chuyện này đã trở thành hồi ức đau thương nhất trong cuộc đời của Bạch Huy.
Điều khiến hắn hối hận nhất chính là lúc đó hắn lại không nhận ra, nụ hôn này là nụ hôn từ biệt cuối cùng mà Lý Đô dành cho hắn.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co