Truyen3h.Co

Thất nghiệp

H++

ling2kwong1209

Người đàn ông đó là Win, bạn thân từ thời đại học của Orm. Orm nhận số tiền đó với lời thề:
— Tôi sẽ trả lại cho anh bằng mọi giá, kể cả phải bán mạng.

Vì muốn trả nợ nhanh và tránh sự truy quét của Ling ở các công ty chính thống, Orm chấp nhận làm việc tại một quán bar sang trọng nhưng cực kỳ phức tạp. Công việc của cô là nhân viên chạy bàn cao cấp: chỉ mang rượu vào phòng VIP theo yêu cầu và rời đi ngay lập tức. Cô luôn mặc kín cổng cao tường, gương mặt trang điểm đậm để che đi vẻ thanh tú, nhưng khí chất thanh sạch của cô vẫn không giấu vào đâu được.

Ling sau khi bị Orm rời bỏ thì hóa điên. Chị dùng mọi quan hệ, mọi camera an ninh trong thành phố để tìm cô. Cuối cùng, một thuộc hạ báo về: "Thưa sếp, thấy cô Orm ở The Abyss... nhưng cô ấy làm nhân viên phục vụ rượu."

Đêm đó, Ling xuất hiện tại quán bar với vẻ ngoài tàn tạ, râu quai nón không cạo, mắt đỏ vằn vì thiếu ngủ. Chị đặt phòng VIP đắt nhất, gọi những chai rượu đắt nhất và yêu cầu đích danh:
— Cho người mới vào phục vụ.

Cánh cửa phòng VIP mở ra. Orm bước vào, khay rượu trên tay hơi khựng lại khi thấy bóng dáng quen thuộc đang ngồi trong bóng tối. Nhưng rất nhanh, cô lấy lại bình tĩnh, bước đến đặt rượu xuống bàn bằng những động tác chuyên nghiệp, lạnh lùng.

— Rượu của quý khách. Chúc quý khách ngon miệng.

Orm quay lưng định đi thì một bàn tay nóng hổi, run rẩy nắm chặt lấy cổ tay cô. Ling kéo mạnh một cái, ép Orm ngã nhào vào lòng mình. Mùi rượu nồng nặc từ Ling xộc vào mũi Orm.

— Buông tôi ra! Orm gằn giọng, cố gắng đẩy lồng ngực săn chắc của Ling ra.

— Em thà làm ở nơi dơ bẩn này, thà để những gã đàn ông khác ngắm nhìn, còn hơn là ở bên cạnh chị sao?
Giọng Ling nghẹn ngào, đau đớn đến xé lòng
— Chị dồn em đến bước đường này... là để em quay về, chứ không phải để em tự hạ thấp bản thân mình thế này, Orm.

Orm cười lạnh, cô nhìn thẳng vào đôi mắt đang đẫm lệ của Ling:
—Hóa ra sếp Ling cũng biết thế nào là dơ bẩn sao? Với tôi, quán bar này dù có khói thuốc, có rượu nồng, vẫn còn sạch sẽ hơn cái giường của chị ở Singapore nhiều lắm. Ít nhất ở đây, người ta mua rượu, chứ không mua bán sự phản bội.

Ling như bị vạn tiễn xuyên tâm. Chị siết chặt eo Orm, vùi đầu vào hõm cổ cô, khóc nức nở như một đứa trẻ:

— Chị sai rồi... chị xin lỗi... Em cần bao nhiêu tiền để trả nợ cho thằng đó? Chị trả gấp đôi, gấp mười... làm ơn, về với chị đi...

Orm dứt khoát đẩy mạnh Ling ra khiến chị ngã ngửa xuống ghế sofa. Cô chỉnh lại trang phục, lấy lại vẻ điềm tĩnh đáng sợ:

— Tôi đang đi làm để trả nợ bằng mồ hôi nước mắt của mình. Đừng dùng tiền của chị làm bẩn số nợ sạch sẽ của tôi. Quý khách uống rượu vui vẻ, tôi xin phép.

Căn phòng VIP bên cạnh vang lên tiếng đổ vỡ và tiếng la hét của Orm. Ling, dù đang say khướt, nhưng phản xạ bảo vệ Orm đã ăn sâu vào máu thịt. Chị lao ra như một con thú dữ, nhìn thấy gã đàn ông kia đang nắm chặt lấy tay Orm định lôi kéo. Không một lời nói nhảm, Ling vớ lấy chai rượu trên bàn đập thẳng vào đầu gã đó rồi bồi thêm những cú đấm đầy phẫn nộ.

— Đứa nào dám chạm vào cô ấy, tao giết!

Trong cơn hỗn loạn, Ling mặc kệ vết thương trên tay mình đang chảy máu, chị bế thốc Orm lên trước sự kinh hãi của bao nhiêu người, ném cô vào ghế sau xe rồi đạp ga lao đi trong màn đêm.
Orm sợ hãi đến mức toàn thân run rẩy, nước mắt giàn dụa:

— Ling... dừng lại đi! Chị điên rồi! Cho em về... Ling làm ơn...

— Về đâu? Về cái nơi dơ bẩn đó để thằng khác nó động vào em à? Ling quát lên, đôi mắt đỏ ngầu, bàn tay siết chặt vô lăng đến trắng bệch.

Về đến căn hộ riêng của Ling, chị không đợi Orm tự đi mà bế xốc cô lên vai, mặc cho cô đấm đá, gào khóc. Ling đá văng cánh cửa phòng ngủ, vứt mạnh Orm xuống chiếc giường rộng lớn - nơi mà cả hai từng có những ký ức ngọt ngào, nhưng giờ đây chỉ còn sự cay đắng.

— Em thích làm cái nghề đó lắm sao? Thích phục vụ bọn đàn ông đó lắm sao? Ling gầm lên, chị quỳ xuống giường, đè nghiến hai tay Orm lên đỉnh đầu.

— Ling... nghe em nói... không phải như chị nghĩ...-Orm nức nở, cô chưa bao giờ thấy một Ling đáng sợ và mất kiểm soát đến thế.

Nhưng Ling không còn nghe thấy gì nữa. Cơn ghen tuông, nỗi đau bị bỏ rơi và tác dụng của rượu đã thiêu trụi lý trí của chị.
Xoẹt
Tiếng vải xé rách vang lên chói tai. Ling thô bạo xé tan bộ đồ công sở vướng víu trên người Orm, để mặc cô gái nhỏ bé bên dưới chỉ còn lại làn da trắng ngần đang run rẩy vì lạnh và sợ.

— Chị điên rồi... hức... buông em ra...

Dù thô bạo xé rách quần áo, nhưng khi nhìn thấy làn da trắng ngần của Orm đang run rẩy, bản năng chiếm hữu của Ling trỗi dậy mãnh liệt. Chị bắt đầu màn dạo đầu đầy cuồng nhiệt nhưng cũng không kém phần tàn nhẫn.
Ling vùi đầu vào ngực Orm, đại l lưỡi nóng hổi điên cuồng liếm láp, cắn mút lấy đỉnh hồng đang run rẩy.

— Ưm... á... Ling... nhẹ... chị cắn đau em... hức... aa..." Orm cong người, đôi tay bám chặt vào tóc Ling, vừa muốn đẩy ra vừa không tự chủ được mà siết chặt.

Ling không dừng lại, đôi bàn tay chị luồn xuống dưới, thô bạo nhưng chính xác tìm đến nơi nhạy cảm nhất của Orm đang ướt đẫm. Chị ma sát, nhấn mạnh khiến Orm không kìm được mà rên rỉ lớn hơn.

— Aaa... Ling... không... chỗ đó... ưm... sâu quá... á... ha...

— Em nhìn đi... em nói em hận chị, mà chỗ này của em lại chào đón chị thế này sao? Ling thì thầm bằng giọng khàn đặc, rồi chị bất ngờ cúi xuống, dùng môi lưỡi tấn công trực diện vào nơi tư mật nhất của nàng.

— Aaaaa! Ling! Đừng... đừng làm thế... dơ... ưm... á... á... tuyệt quá... hức... dừng lại... Orm mê dại, đầu óc nàng trống rỗng, những tiếng rên rỉ thoát ra liên tục theo từng nhịp lưỡi của Ling. Nàng nấc lên, cả cơ thể giật mạnh, khoái cảm ập đến khiến cô chỉ biết gọi tên chị trong vô vọng.

Lúc này, Ling cũng không chịu nổi nữa. Chị cởi phăng lớp áo cuối cùng, cơ thể săn chắc áp sát vào sự mềm mại của Orm. Chị tiến vào, một sự thâm nhập đầy chiếm hữu và mãnh liệt.

— Ưm... aa... Ling! Chị... chị to quá... em đau... á... hức...Orm trợn mắt, tiếng rên lạc đi vì sự căng tràn bên trong.

—... Orm... em khít quá... chị phát điên mất... ưm..."
Ling cũng không kìm được mà phát ra những tiếng rên trầm đục đầy thỏa mãn. Chị bắt đầu thúc mạnh, mỗi cú thúc đều chạm đến tận cùng, khiến cả hai cùng rơi vào cơn mê muội.

— A... á... Ling... nhanh hơn... ưm... không... chậm lại... á... hức... em chết mất... aa... aa..." Orm mê man, tiếng rên rỉ vang vọng khắp căn phòng, hòa cùng tiếng va chạm thể xác đầy ám ảnh.

— .. Orm... gọi tên chị... rên cho chị nghe... ưm... á...
Ling thở dốc, mồ hôi đầm đìa rơi xuống khuôn mặt đẫm lệ của Orm. Chị điên cuồng chiếm lấy đôi môi nàng, nuốt chửng những tiếng kêu rên ngọt ngào đó

Ling lúc này đã hoàn toàn bị bản năng và cơn ghen dẫn lối. Chị không thỏa mãn với việc đè ép Orm xuống giường, chị muốn một sự chiếm hữu tuyệt đối hơn, mãnh liệt hơn.

Ling thô bạo kéo Orm ngồi dậy, rồi bất thần đứng phắt xuống sàn, hai tay xốc mạnh dưới đùi bế thốc Orm lên. Theo bản năng, Orm hốt hoảng vòng hai chân kẹp chặt lấy hông Ling, đôi tay bám víu lấy cổ chị để không bị ngã.

Ở tư thế này, sự thâm nhập càng trở nên sâu và trực diện hơn bao giờ hết. Ling tựa lưng Orm vào bức tường lạnh lẽo, rồi bắt đầu những cú thúc đầy uy lực từ dưới lên.

— Aaaaa! Ling! Cao quá... em sợ... á... á... sâu quá... ưm... hức... dừng lại...Orm hét lên, tiếng rên rỉ vang vọng, dội lại từ bức tường. Mỗi lần Ling nắc mạnh, cả cơ thể Orm lại nảy lên, đầu cô đập nhẹ vào tường theo từng nhịp điên cuồng của chị.

— Orm... nhìn chị này... á... Em chạy đi đâu được hả? Ưm... cơ thể em... đang nuốt chửng chị đây này... Aaa. Ling thở dốc, mồ hôi chảy ròng ròng dọc theo sống lưng, chị gầm khẽ, đôi mắt khóa chặt lấy gương mặt đang đẫm lệ và mê dại của Orm.

— Á... á... Ling... nhẹ thôi... rách mất... hức... ưm... tuyệt quá...aaa
Orm không còn giữ được chút lý trí nào, cô ngửa cổ ra sau, những tiếng rên rỉ rộn rã, dồn dập phát ra từ khuôn miệng nhỏ nhắn. Cảm giác vừa sợ hãi vì độ cao, vừa hưng phấn vì sự thâm nhập sâu đến tận cùng khiến cô gần như ngất lịm.
Ling càng lúc càng hăng máu, chị không hề mệt mỏi mà trái lại, sự kháng cự yếu ớt của Orm càng làm chị muốn nắc mạnh hơn. Tiếng va chạm xác thịt vang lên "chát chát" đầy kích thích trong không gian yên tĩnh của căn phòng.

— Ưm... á... Ling... em... em sắp... á... á... đừng bỏ em ra... ôm chặt em... Aaaaa. Orm hét lên một tiếng dài, cơ thể co thắt dữ dội, nước mắt và mồ hôi hòa lẫn vào nhau.
Ling cũng gầm lên, chị thúc mạnh thêm vài cú lút cán rồi siết chặt lấy Orm, vùi đầu vào vai cô mà thở dốc. Cả hai đứng đó, quấn quýt lấy nhau như đôi rắn, trong một tư thế đầy nhục dục và đau đớn, mặc cho căn phòng giờ đây chỉ còn lại tiếng nức nở nghẹn ngào của Orm.

Ánh nắng ban mai xuyên qua khe rèm, rọi thẳng vào gương mặt hốc hác của Orm. Cô khẽ cử động, nhưng ngay lập tức một cơn đau xé lòng từ thân dưới và sống lưng truyền đến khiến cô rên rỉ trong cổ họng.
Orm mở mắt, đập vào mắt cô là trần nhà quen thuộc của căn hộ mà cô từng coi là tổ ấm, nhưng giờ đây nó chẳng khác nào một nhà giam đầy tủi nhục. Cô nhìn xuống cơ thể mình: những vết bầm tím từ cổ xuống đến đùi, dấu răng, dấu môi rải rác như những vết sẹo của một cuộc thảm sát tình dục.
Bên cạnh, Ling vẫn đang ngủ say, một cánh tay của chị vẫn đặt ngang eo cô đầy chiếm hữu, như thể ngay cả trong mơ chị cũng sợ cô bỏ chạy.

Nước mắt Orm bắt đầu trào ra, không kìm nén được. Cô không gào thét, chỉ có tiếng nấc nghẹn ngào, đứt quãng. Cô khóc vì sự tàn nhẫn của Ling, nhưng cô khóc nhiều hơn vì sự phản bội của chính cơ thể mình – đêm qua, dù bị cưỡng ép, cô vẫn rên rỉ dưới thân chị, vẫn cảm nhận được khoái cảm từ người phụ nữ đã chà đạp lòng tự trọng của mình.

— Tại sao... tại sao lại đối xử với em như vậy? Orm thầm hỏi trong kẽ nấc.

Orm cố gắng nhấc cánh tay nặng nề của Ling ra để ngồi dậy, nhưng vừa động đậy, Ling đã tỉnh giấc. Nhìn thấy Orm đang khóc nức nở, những mảnh ký ức điên cuồng đêm qua ùa về trong đầu Ling như những thước phim kinh dị. Ling bàng hoàng, sự hối hận dâng lên tột độ khi nhìn thấy những vết thương do chính tay mình gây ra trên người người yêu.

— Orm... chị... chị xin lỗi... đêm qua chị say quá...
Ling run rẩy vươn tay định lau nước mắt cho nàng.

— ĐỪNG CHẠM VÀO TÔI! Orm hét lên, một tiếng hét khàn đặc vì đêm qua đã rên rỉ quá nhiều.Nàng thu mình vào góc giường, nhìn Ling bằng ánh mắt ghê tởm tột độ
— Chị hài lòng chưa? Chị đã dẫm nát chút tôn nghiêm cuối cùng của tôi rồi, chị vừa lòng chưa?

Ling đứng hình, đôi bàn tay lơ lửng giữa không trung. Chị nhận ra, đêm qua chị không chỉ lấy đi đời con gái của cô một lần nữa, mà chị đã chính thức giết chết trái tim của Orm.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co