Truyen3h.Co

ᕦ⁠༼Trôi Qua༽⁠ᕤ

Chương 5

Ngco580

Kể từ ngày hôm ấy, cậu ấy như cố ý tránh mặt tôi. Mỗi khi tôi đi ngang qua, cậu đều quay lưng hoặc giả vờ như không thấy. Điều đó khiến tôi đau, nhưng dần dần tôi chọn cách không quan tâm nữa.

Thay vào việc dằn vặt bản thân, tôi lao đầu vào học hành. Tôi muốn thay đổi, muốn chứng minh rằng tôi không cần ai thương hại hay phải trông chờ vào ai nữa. Tôi muốn tương lai của mình không còn gắn liền với sự tuyệt vọng.

Nhiều đêm, tôi ngồi bên bàn học đến mức đôi mắt mờ đi, tay run rẩy cầm bút. Những con chữ trước mặt như nhảy múa, không cách nào tập trung nổi. Có lần, tôi gục xuống bàn, cảm giác kiệt sức đến mức chẳng còn biết gì nữa. Khi tỉnh lại, tôi nằm trên giường, nhưng điều đầu tiên tôi nghe thấy không phải là lời hỏi han, mà là giọng mẹ lạnh lùng, đầy trách móc:

"Con muốn làm gì vậy hả? Học đến mức ngất đi, rồi không đủ máu để tiếp tục cứu anh trai con thì sao? Mày định để nó chết à?"

Lời nói ấy như tạt thẳng vào mặt tôi. Tôi im lặng, không phản bác, nhưng trong lòng dậy lên một cơn sóng dữ dội. Có phải tôi chỉ là một "ngân hàng máu" biết đi trong mắt bà ấy không?

Em gái tôi cũng không khác. Nó không bao giờ để ý đến tôi, thậm chí nhiều lần còn vứt sách vở của tôi vào thùng rác, miệng nhếch lên khinh khỉnh:

"Anh lo cho anh cả thì hơn, đừng mơ mộng làm gì với mấy quyển sách vớ vẩn đó."

Những lúc ấy, tôi chỉ cúi xuống nhặt lại từng quyển sách, từng tờ giấy bị vò nát. Lòng tôi nghẹn lại, nhưng không bật ra được một lời phản kháng. Vì sao chứ? Vì sao cùng là con, cùng là người trong một gia đình, mà tôi lại là người bị bỏ lại?

Nhìn mẹ tất bật chăm sóc anh trai, em gái lúc nào cũng quấn quýt bên anh ấy, tôi chỉ có thể đứng ngoài rìa, như một kẻ thừa thãi. Lòng ghen tị như ngọn lửa âm ỉ, cháy ngày một lớn hơn trong tôi.

Tôi càng học nhiều hơn, không chỉ để thoát khỏi họ mà còn để chứng minh rằng tôi cũng có giá trị. Nhưng càng cố gắng, tôi càng thấy mình mệt mỏi. Những lúc đó, ký ức về cậu ấy lại ùa về, như một nỗi đau vừa cũ vừa mới. Cậu từng là ánh sáng duy nhất của tôi, là lý do tôi cố gắng sống. Nhưng giờ đây, ánh sáng ấy lại trở thành bóng tối nhấn chìm tôi sâu hơn.

Một buổi tối, khi cơn mưa rả rích ngoài cửa sổ, tôi ngồi trước bàn học, nhìn sợi dây chuyền lấp lánh trong tay. Nước mắt bất giác rơi xuống, hòa vào những ký ức mà tôi đã cố gắng quên đi.

Có lẽ... mình không cần bất cứ ai. Tôi tự nhủ, nhưng trái tim tôi thì không ngừng đau nhói.

Ngày hôm sau, khi tôi đang bước trên hành lang trường học, một nhóm bạn đi ngang qua, cười khẩy và nói:

"Kìa, đứa yếu đuối đó kìa. Không biết lần này sẽ gục ngã lúc nào nữa."

Cậu ấy đứng ngay đó, giữa nhóm bạn, im lặng. Cậu không nói gì, nhưng ánh mắt thoáng chút dao động.

Tôi không nhìn cậu, không nói gì. Tôi bước qua họ như không hề nghe thấy, nhưng trong lòng thì gào thét. Mình phải mạnh mẽ hơn, phải chứng minh rằng mình không cần họ thương hại.

Tôi không nhận ra rằng, khi tôi bước đi, cậu ấy đã nhìn theo. Một ánh nhìn đầy những cảm xúc mà ngay cả chính cậu cũng không thể lý giải.

Những năm tháng cấp hai đầy bão tố cuối cùng cũng qua đi. Dù phải gánh chịu những lời miệt thị, những ánh mắt coi thường của bạn bè, tôi vẫn cố gắng học tập không ngừng và cuối cùng đậu vào một trường cấp ba danh tiếng.

Tôi nghĩ rằng ít nhất kết quả ấy sẽ khiến mẹ tôi hài lòng, nhưng mọi thứ vẫn không hề thay đổi. Mẹ chẳng thèm để tâm, ánh mắt bà vẫn lạnh lùng như trước. Và rồi, vào một đêm yên tĩnh, khi tôi đang cặm cụi bên bàn học, mẹ đẩy cửa bước vào, giọng nói cắt ngang không khí im ắng:

"Mày nghỉ học đi. Tao không đủ tiền để lo cho mày đâu."

Tôi chết lặng. Lời nói ấy như một nhát dao đâm thẳng vào lòng tự trọng của tôi. Trước khi tôi kịp phản ứng, em gái tôi – người chưa từng đứng về phía tôi – lại chen ngang, giọng điệu đầy khinh thường:

"Mẹ nói đúng rồi đấy. Tiền cho tôi đi học với tiền chữa bệnh và thuê gia sư cho anh cả đã rất nhiều rồi, làm gì còn dư cho anh đâu."

Tôi nhìn họ, cảm giác như mình là một kẻ vô hình trong chính ngôi nhà này. Từ khi nào, tôi đã trở thành gánh nặng đến mức họ sẵn sàng dứt bỏ tôi?

Nhưng lần này, tôi không thể im lặng. Tôi siết chặt nắm tay, cố gắng giữ cho giọng mình không run:

"Con sẽ tự làm thêm kiếm tiền, nhưng sẽ không có chuyện nghỉ học."

Lời nói của tôi như thách thức cơn giận dữ của mẹ. Bà lập tức tiến tới, giáng cho tôi một cái tát mạnh đến mức khiến tôi choáng váng.

"Đừng có mà cãi tao! Tùy mày. Nhưng đừng mong tao giúp đỡ gì nữa."

Mẹ bỏ đi, để lại tôi với khuôn mặt nóng rát. Em gái tôi đứng bên cạnh, ánh mắt lạnh tanh:

"Anh ngang bướng thật đấy. Đừng trách chúng tôi khi anh tự chuốc lấy khổ."

Tôi nhìn họ, không đáp lại, chỉ cúi đầu thật thấp. Những giọt nước mắt lặng lẽ chảy xuống, không phải vì cái tát, mà vì sự bất lực và nỗi cô đơn đến tận cùng.

Những ngày sau đó, tôi bắt đầu xin việc làm thêm. Tôi nhận đủ loại công việc, từ phục vụ quán ăn đến giao hàng, miễn là có thể kiếm tiền để tự lo cho bản thân. Ban ngày, tôi đến trường với những vết bầm tím còn sót lại trên tay chân vì những lần khuân vác nặng. Ban đêm, tôi thức đến khuya để hoàn thành bài vở.

Có lần, trên đường giao hàng, tôi bị xe máy va phải. Túi đồ rơi xuống đường, đầu gối tôi rớm máu, nhưng tôi không dừng lại. Tôi cắn răng, nhặt từng món đồ lên, giao cho khách rồi lặng lẽ trở về nhà, không để ai biết.

Ở trường, thầy cô thường khen ngợi tôi là học sinh xuất sắc. Nhưng phía sau những lời khen ấy là ánh mắt thương hại của bạn bè, là những lời bàn tán mà tôi cố gắng lờ đi.

"Tội nghiệp nhỉ, nghe nói cậu ta phải làm thêm để lo học phí đấy."
"Chắc nhà nghèo lắm."

Tôi muốn hét lên rằng tôi không cần sự thương hại của ai cả. Nhưng tôi chỉ im lặng, cúi đầu, tiếp tục đi qua họ như một cái bóng.

Một buổi tối, sau khi tan ca làm thêm, tôi đứng trước cửa nhà, nhìn ánh đèn mờ mờ từ trong hắt ra. Lòng tôi nặng trĩu. Liệu mình còn đủ sức để bước tiếp không?

Tôi bước vào, và điều đầu tiên đập vào mắt là anh trai tôi đang ngồi trên ghế, em gái tôi đang giúp anh chỉnh lại dây truyền dịch, còn mẹ tôi thì cẩn thận gọt trái cây cho anh.

Họ không ai nhìn tôi, không ai hỏi tôi hôm nay thế nào. Tôi đứng đó, như một người xa lạ, cảm giác trống rỗng đến khó tả.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi nhận ra rằng, dù có cố gắng bao nhiêu, tôi cũng không bao giờ là một phần trong thế giới của họ.

Nhưng rồi, tôi tự nhủ: Mình không cần họ. Mình sẽ tự bước đi, tự thắp sáng con đường của mình. Không ai có thể dập tắt hy vọng của mình ngoài chính mình.

Tôi quay người bước vào phòng, đóng cửa lại. Bên ngoài, tiếng cười nói của họ vẫn vang lên, nhưng tôi chỉ ngồi đó, một mình, nhìn lên bầu trời đêm qua khung cửa sổ.

Tôi nghe loáng thoáng giọng anh trai từ phòng khách, nhẹ nhàng nhưng vẫn đủ rõ để từng từ lọt vào tai tôi:

"Em ấy đi về rồi, sao không gọi em ấy ra ăn cơm ạ?"

Mẹ tôi đáp lại bằng một giọng dịu dàng – cái giọng mà tôi chưa bao giờ được nghe dành cho mình:

"Con lo cho nó làm gì. Mặc kệ nó đi. Đây, mẹ gọt táo rồi, con ăn đi."

Giọng em gái tôi chen vào, sắc lạnh và đầy khinh thường:

"Mẹ nói đúng rồi đó. Anh ấy cứng đầu lắm, có chịu nghe lời mẹ đâu."

Tôi tựa vào cánh cửa, từng lời nói như nhấn chìm tôi vào nỗi tuyệt vọng. Nhưng rồi giọng anh trai tôi vang lên, phá vỡ Cái không khí lạnh lẽo ấy:

"Nhưng mà em ấy học rất giỏi mà, mẹ. Em ấy còn đậu trường cấp ba tốt nhất đấy."

Tôi khẽ cười cay đắng. Chỉ có anh trai tôi là người duy nhất còn nhớ đến những nỗ lực của tôi, nhưng rồi câu trả lời của mẹ tôi khiến nụ cười ấy vụt tắt:

"Học giỏi thì sao chứ? Có bằng con trai mẹ đâu. Con mới là niềm tự hào lớn nhất của mẹ."

Mọi thứ như sụp đổ. Dù tôi có làm gì, cố gắng đến đâu, trong mắt mẹ tôi, tôi mãi chỉ là cái bóng mờ nhạt không đáng được nhắc đến.

Tôi bước lùi vào phòng, khép cửa lại thật nhẹ, không muốn ai biết rằng tôi đã nghe thấy tất cả. Tôi ngồi thụp xuống sàn, dựa lưng vào cánh cửa. Cả căn phòng như bị bóng tối nuốt chửng, chỉ còn ánh sáng từ khung cửa sổ hắt vào.

Tôi đưa tay lên che mặt, cố gắng ngăn những giọt nước mắt trào ra, nhưng chúng cứ thế lăn dài.

Gia đình này chưa bao giờ có chỗ cho mình.

Bố tôi thì luôn đi công tác, mỗi lần về nhà cũng chỉ chăm lo cho mẹ và anh trai. Em gái tôi thì luôn xem tôi như kẻ thừa thãi. Chỉ có anh trai là người duy nhất còn quan tâm đến tôi, nhưng anh cũng chẳng thể làm gì nhiều hơn ngoài những lời nói đầy bất lực.

Tôi nhìn quanh căn phòng nhỏ hẹp của mình, nơi mà mọi thứ đều do tôi tự tay sắp xếp. Đây là nơi duy nhất tôi có thể gọi là "nhà", nhưng nó lại cô đơn đến nghẹt thở.

Tối hôm đó, tôi không ra ăn cơm. Tôi vùi mình vào sách vở, cố gắng quên đi mọi thứ. Những con chữ trên trang giấy như nhảy múa trước mắt, nhưng chẳng đọng lại được gì trong đầu tôi.

Bất chợt, điện thoại tôi rung lên. Một tin nhắn từ anh trai:

"Em ngủ chưa? Anh để phần cơm cho em trong bếp. Đừng bỏ bữa nhé, giữ sức khỏe để học tốt."

Tôi đọc đi đọc lại dòng tin nhắn ấy, cảm giác một chút ấm áp len lỏi vào lòng. Nhưng rồi tôi lại nghĩ đến mẹ, đến em gái, và những lời nói đau lòng kia. Nỗi cô đơn lại trào dâng, cuốn phăng mọi sự an ủi mong manh.

Đêm đó, tôi nằm trên giường, mắt mở thao láo nhìn lên trần nhà. Tôi tự hỏi:

Tại sao mình lại tồn tại trong gia đình này? Tại sao họ không thể yêu thương mình, dù chỉ một chút?

Những câu hỏi cứ lặp đi lặp lại, nhưng chẳng có câu trả lời nào cả.

Trong một thoáng, tôi nghĩ đến việc từ bỏ tất cả – việc học, gia đình, và cả cuộc sống này. Nhưng rồi hình ảnh anh trai tôi hiện lên trong đầu.

Không được. Mình phải mạnh mẽ. Mình phải chứng minh rằng mình không cần họ, mình có thể tự đứng trên đôi chân của mình.

Tôi khép chặt mắt, nuốt trọn nỗi đau vào lòng. Tôi biết rằng hành trình phía trước sẽ còn dài và cô độc, nhưng tôi tự hứa với chính mình:

Mình sẽ không gục ngã. Mình sẽ vượt qua tất cả, dù cho họ có quay lưng với mình.

Và cứ thế, tôi chìm vào giấc ngủ, với trái tim nặng trĩu và những giọt nước mắt chưa kịp khô trên gối.

Sáng hôm sau, khi ánh nắng đầu ngày len lỏi qua khe cửa, tôi thức dậy sớm hơn mọi khi. Không phải vì có điều gì đặc biệt, mà bởi tâm trạng nặng nề tối qua khiến giấc ngủ tôi chẳng trọn vẹn.

Tôi bước ra khỏi phòng, ánH mắt vẫn còn mơ màng. Dưới phòng khách, anh tôi đang ngồi trên ghế sofa, mắt chăm chú nhìn màn hình tivi đang phát chương trình buổi sáng.

Khi nhìn thấy tôi, anh ấy quay sang, nở một nụ cười nhẹ, dịu dàng như mọi khi:
"Em dậy sớm thế."

Tôi đứng lặng vài giây, cảm nhận sự yên bình hiếm hoi từ ánh mắt anh. Rồi tôi đáp, giọng nhỏ nhưng đầy quan tâm:
"Nhưng… anh cũng thế mà. Sao anh không nghỉ ngơi thêm chút nữa?"

Anh tôi cười, đôi mắt thoáng chút mệt mỏi nhưng vẫn giữ sự ấm áp:
"Anh không quen ngủ nhiều. Với lại, sáng sớm thế này yên tĩnh, anh thấy dễ chịu hơn."

Tôi khẽ gật đầu, rồi ngồi xuống ghế đối diện. Không khí giữa hai anh em yên ắng, nhưng không ngột ngạt.

Một lát sau, anh tôi đột nhiên hỏi, giọng chậm rãi:
"Em có khỏe không? Dạo này anh thấy em gầy hơn trước."

Câu hỏi của anh làm tôi khựng lại. Tôi không biết phải trả lời thế nào. Làm sao anh hiểu được nỗi cô đơn, sự mệt mỏi mà tôi đang gánh chịu? Làm sao anh hiểu được cảm giác bị bỏ rơi trong chính ngôi nhà của mình?

"Em ổn mà," tôi đáp ngắn gọn, cố giấu sự run rẩy trong giọng nói.

Anh nhìn tôi, ánh mắt thoáng chút nghi ngờ. Nhưng rồi anh không hỏi thêm. Anh chỉ lặng lẽ đưa tay lên, xoa nhẹ đầu tôi:
"Em cố gắng quá nhiều rồi. Đừng ép bản thân mình quá, nghe chưa?"

Lời nói của anh như chạm vào nỗi đau sâu thẳm trong lòng tôi. Tôi muốn bật khóc ngay lúc đó, muốn ôm lấy anh và kể hết mọi thứ. Nhưng tôi không làm được. Tôi chỉ gật đầu, cười nhạt:
"Em biết rồi, anh."

Khi anh quay lại với màn hình tivi, tôi nhìn anh thật lâu. Anh là người duy nhất trong nhà còn quan tâm đến tôi, còn nhìn tôi như một con người. Nhưng chính sự quan tâm ấy lại càng làm tôi cảm thấy lạc lõng.

Anh thương mình, nhưng anh cũng không thể ở bên mình mãi được.

Tôi đứng dậy, lấy cớ ra ngoài để tránh ánh mắt của anh. Trên đường ra sân, tôi nghe tiếng mẹ và em gái từ bếp vọng ra.

"Con dậy sớm nấu cháo cho anh trai mà nó chẳng chịu ăn," giọng mẹ tôi đầy lo lắng.
"Thì cứ để đấy, con nghĩ tí nữa anh ấy đói sẽ ăn thôi," em gái tôi đáp.

Cái tên "anh ấy" lại xuất hiện. Không phải tôi, mà là anh cả. Tôi mím môi, bước nhanh ra ngoài sân để tránh nghe thêm gì nữa.

Đứng dưới gốc cây trước nhà, tôi nhìn lên bầu trời xanh ngắt. Ánh nắng buổi sớm chiếu qua kẽ lá, tạo nên những đốm sáng nhảy múa trên mặt đất.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi cảm thấy mình thật nhỏ bé, lạc lõng giữa thế giới rộng lớn này.

Liệu mình có đang đi đúng hướng? Liệu những nỗ lực này có đáng giá?

Một con chim nhỏ bay qua, đậu trên cành cây trước mặt tôi. Nó kêu lên vài tiếng, rồi vỗ cánh bay đi. Tôi nhìn theo, lòng chợt thắt lại.

Ước gì mình cũng có thể bay đi như nó, rời xa mọi thứ, tìm một nơi thuộc về mình.

Nhưng tôi biết, đời mình không đơn giản như thế.

Hít một hơi thật sâu, tôi quay lại vào nhà, cố gắng để gương mặt mình không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào. Tôi biết, một ngày mới đầy khó khăn lại bắt đầu. Nhưng tôi tự nhủ:

Mình sẽ không gục ngã. Mình sẽ không để bất kỳ ai xem thường mình thêm nữa.

Vì hôm nay là ngày nghỉ, tôi quyết định tranh thủ thời gian này để học bài. Cả nhà vắng vẻ, chỉ còn lại tôi trong phòng, bốn bức tường lạnh lẽo và cái bàn học chật chội đầy sách vở. Ánh sáng mờ nhạt từ cửa sổ chiếu vào khiến căn phòng thêm phần u ám. Nhưng tôi không còn để ý đến điều đó nữa, ánh sáng hay bóng tối không quan trọng, cái tôi cần là những con chữ trên trang giấy kia.

Tôi ngồi xuống bàn, lấy quyển sách ra, mắt nhìn chằm chằm vào những dòng chữ rối ren, nhưng tâm trí tôi lại chẳng hề tập trung. Trong đầu tôi, một luồng suy nghĩ lạ lùng cứ quẩn quanh. Cứ mỗi lần tôi nhìn vào bài học, những hình ảnh trong quá khứ lại ùa về. Những kỷ niệm ngọt ngào ngày xưa, những lời hứa của cậu ấy, giờ như những mảnh vỡ vụn trong tâm trí tôi.

Cậu ấy từng nói sẽ luôn ở bên tôi, sẽ là người đồng hành trong những khó khăn, nhưng giờ thì sao? Những lời hứa đó chỉ còn là gió thoảng qua tai. Chẳng lẽ mọi thứ chúng tôi đã có chỉ là giả dối?

Tôi ráng đẩy những suy nghĩ đó ra khỏi đầu và tiếp tục học, nhưng càng cố gắng, đầu óc tôi lại càng mờ mịt. Những lời mẹ tôi nói hôm qua, những lời chế giễu từ em gái, chúng cứ ám ảnh tôi. Cả nhà tôi hình như chỉ nhìn thấy anh trai, em gái tôi luôn nhận được sự quan tâm, còn tôi... chỉ là người thừa.

Nước mắt tôi chực trào ra, nhưng tôi cố ngăn lại. Tôi không thể yếu đuối như thế này. Tôi biết rằng chỉ có học mới có thể thay đổi cuộc sống của mình, nhưng sao tôi lại cảm thấy mình đang bế tắc đến vậy?

Một tiếng động nhỏ bên ngoài cửa phòng làm tôi giật mình. Tôi đứng dậy, mở cửa. Anh trai tôi đang đứng đó, vẻ mặt mệt mỏi nhưng vẫn mang theo nụ cười nhẹ:
"Em vẫn học à? Sao không ra ngoài nghỉ một chút?"

Tôi ngập ngừng, không biết phải trả lời sao. Tôi muốn nói rằng mình cần một khoảng lặng, nhưng thay vào đó, tôi chỉ gật đầu:
"Em học xong rồi sẽ ra ngoài, anh đừng lo."

Anh tôi nhìn tôi một lúc, ánh mắt có chút nghi ngờ nhưng lại không nói gì thêm. Rồi anh quay lưng đi, còn tôi lại một lần nữa đứng lặng trong phòng, cảm giác lạc lõng lại ập đến.

Liệu tôi có thể thay đổi được mọi thứ không? Liệu tôi có thể vượt qua nỗi đau này, và cuối cùng tìm được một con đường riêng cho mình?

Câu hỏi không có lời đáp, nhưng tôi biết mình không thể bỏ cuộc.

Anh trai tôi nói

"Ngoan nha, đừng buồn, mọi chuyện sẽ ổn thôi"

Anh trai tôi nhìn tôi với ánh mắt ấm áp, nhưng sao tôi lại thấy cái nhìn ấy sao mà xa xôi đến vậy. Anh ấy nói những lời động viên như bao lần, nhưng lần này, tôi chẳng còn thấy niềm an ủi nào trong đó. Có phải tôi quá yếu đuối, hay thực sự những cảm xúc này đã trở nên quá mệt mỏi?

Lẽ ra tôi phải cảm ơn anh, phải nói những lời biết ơn vì anh luôn ở đó, nhưng sao tim tôi lại nặng trĩu đến vậy? Cảm giác của tôi như một con sóng ngầm trong lòng, nó cứ cuồn cuộn dâng lên, nhưng tôi chẳng thể nào biểu đạt được. Tôi muốn trách anh, muốn nói cho anh hiểu rằng tất cả những tình cảm đó của mẹ dành cho anh, những năm tháng tôi phải gặm nhấm sự tủi thân, sự cô đơn ấy… nhưng lời nói lại nghẹn lại trong cổ họng.

Làm sao tôi có thể trách anh? Anh ấy cũng chỉ là nạn nhân của cái gia đình này, giống như tôi vậy.

Nhưng trong khoảnh khắc ấy, mọi thứ dường như đổ sập xuống, và tôi chỉ biết đứng im, không thể nói ra một câu nào. Để rồi, chỉ có nước mắt rơi xuống, từng giọt lặng lẽ, không một lời kêu gọi. Tôi không muốn khóc nữa, nhưng mọi thứ quá mệt mỏi. Bước đi của tôi trở nên chậm chạp, không còn sự quyết đoán của ngày xưa nữa.

"Em... em... em biết rồi ạ..." Giọng tôi nhỏ đến mức chính tôi còn không nghe rõ, chỉ là những từ vỡ vụn chực rơi xuống.

Anh trai tôi nhìn tôi, một giây im lặng, rồi cuối cùng anh ấy thở dài. Đó không phải là tiếng thở dài của sự mệt mỏi, mà là của sự bất lực. Anh ấy không biết phải làm gì, và tôi cũng vậy. Cả hai chúng tôi đều đang cố gắng chịu đựng một thứ cảm xúc mà chẳng ai có thể san sẻ được.

Anh đặt tay lên vai tôi, một cử chỉ quen thuộc, nhưng hôm nay sao lại trở nên xa lạ đến thế. "Đừng buồn nữa, em nhé. Anh sẽ cố gắng để mọi chuyện tốt lên." Giọng anh nhẹ, nhưng trong đó lại có một chút gì đó mà tôi không thể hiểu được, một chút đau lòng mà anh cố giấu đi.

Tôi quay mặt đi, không muốn anh nhìn thấy những giọt nước mắt đang lăn dài trên má mình. Tôi không muốn anh thấy tôi yếu đuối, không muốn anh thấy tôi đang gục ngã trước một gia đình mà chẳng bao giờ thật sự yêu thương tôi. Em không muốn làm gánh nặng nữa...

Bước chân tôi chậm dần, tôi không quay lại nhìn anh, vì tôi sợ mình không thể kìm nén được. Lần này, không phải tôi chạy trốn, mà là tôi muốn tìm cho mình một góc riêng, nơi không có ai, không có những yêu thương giả tạo, nơi tôi có thể chấm dứt tất cả sự mệt mỏi này.

Và trong sâu thẳm lòng, tôi chỉ muốn một lần thôi, được thấy mẹ nhìn tôi bằng ánh mắt như bà nhìn anh, được cảm nhận một lần tình yêu thật sự, dù biết rằng có thể tôi sẽ chẳng bao giờ có được điều đó.

Lần này, tôi không chạy vì sợ, mà chạy vì tôi đã mệt quá rồi.

Tôi đóng cửa phòng lại, cảm giác như mọi thứ bên ngoài đều bị chặn lại, nhưng cái không gian nhỏ bé này lại chẳng đủ để che giấu nỗi đau trong lòng. Ánh sáng từ chiếc đèn học mờ nhạt chiếu xuống đống sách vở trên bàn, Nhưng tôi chẳng có tâm trí nào để tập trung vào chúng. Những con chữ trên trang giấy dường như mờ đi, hòa vào trong cái cảm giác mông lung, mệt mỏi. Mỗi lần tôi cố gắng đọc, đầu óc lại càng quay cuồng, và cuối cùng, tôi chẳng làm được gì.

Tôi ngồi xuống giường, thả mình vào đó, mắt không nhìn gì, chỉ nhìn vào trần nhà, không biết phải nghĩ gì. Những câu hỏi cứ lởn vởn trong đầu: Tại sao mọi thứ lại như thế này? Tại sao mẹ luôn ưu tiên anh, còn tôi chỉ là một cái bóng mờ nhạt trong chính ngôi nhà của mình? Tại sao anh ấy lại quay lưng, và sao tôi lại cảm thấy như mình đang dần biến mất trong cuộc sống này?

Tôi lẩm bẩm, giọng run rẩy nhưng đầy tuyệt vọng:

"Chẳng biết nữa... mệt quá... không còn đủ sức để làm gì... Mình chẳng biết phải đi đâu, làm gì..."

Một cảm giác tê liệt lan tỏa khắp cơ thể tôi, như thể tôi đã kiệt sức về mặt tinh thần. Mọi nỗ lực, mọi hi vọng mà tôi từng có dường như bị nhấn chìm trong làn sóng đau đớn này. Mẹ, anh, em gái tôi—tất cả đều có những ưu tiên riêng. Mà tôi... tôi là ai trong gia đình này? Một đứa trẻ vô hình, chỉ có thể đứng bên ngoài nhìn vào cái gia đình mà mình không bao giờ thật sự thuộc về.

Tôi ôm đầu gối, gục xuống. Những giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống. Tôi không thể ngừng được, dù đã cố gắng. Mỗi giọt nước mắt ấy giống như một câu hỏi không thể trả lời, một nỗi buồn không thể bày tỏ. Không ai biết, chẳng ai hiểu. Những gì tôi đang cảm nhận—đau đớn, thất vọng, cô đơn—nó như một ngọn lửa âm ỉ, thiêu đốt từng chút một bên trong tôi.

Tôi không muốn làm người khác lo lắng, nhưng tôi cũng không thể giữ mãi những cảm xúc này trong lòng. Từng suy nghĩ lại quay cuồng trong đầu, càng làm tôi cảm thấy nghẹt thở. Thật sự, tôi chẳng biết mình có thể chịu đựng bao lâu nữa.

Có lúc tôi tự hỏi, liệu có phải tôi đã sai khi mong muốn tình yêu thương? Liệu có phải mình không đủ tốt để xứng đáng được yêu thương như những người khác? Tại sao tôi lại phải tự đày đọa mình trong những cảm xúc này?

Tôi không biết mình đang làm gì nữa. Những giọt nước mắt này chẳng thể trả lời được những câu hỏi trong lòng tôi. Chỉ biết rằng, mỗi lần rơi xuống, nó lại càng khiến trái tim tôi thêm nặng trĩu.

Tôi ngồi đó một lúc để bình tĩnh trước khi lại ngồi vào bàn học, bắt đầu học tiếp, tôi muốn học mãi học mãi để mình chẳng nhớ gì đến sự buồn bã này

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co