Chương 6
Nhờ những ngày tháng miệt mài học hành, tôi đã không chỉ tìm thấy những giải thưởng mà còn tìm thấy một phần của chính mình, một phần tôi tưởng chừng đã mất đi trong suốt những năm tháng u tối trước đó. Những giải thưởng, những tấm bằng khen mà tôi nhận được không chỉ là những thứ tôi có thể tự hào, mà còn là minh chứng cho sự kiên trì, cho những hy sinh thầm lặng mà tôi đã làm để có thể đứng vững giữa mọi thử thách.
Dù vậy, mỗi lần nhìn vào những tấm huy chương, tôi lại cảm thấy một cảm giác khó tả đan xen trong lòng. Có phải tôi đã đánh đổi quá nhiều không? Có phải những thành tích này chẳng thể bù đắp cho những thứ tôi đã đánh mất, những tình cảm mà tôi chưa bao giờ nhận được từ gia đình?
Mẹ tôi, khi tôi nhận giải thưởng lớn, chỉ vội vã khen ngợi mà không một lời động viên chân thành. Em gái tôi thì như thể chẳng thấy tôi có gì đáng tự hào, chỉ biết lo cho anh trai mình. Anh trai tôi tuy có vẻ quan tâm, nhưng lúc nào cũng bị cuốn vào những vấn đề của chính mình. Tôi cảm thấy mình như một bóng hình mờ nhạt trong chính gia đình này, dù tôi có thành công đến đâu.
Nhưng khi nhìn vào số tiền tôi kiếm được từ những giải thưởng, lòng tôi lại có một chút an ủi. Ít nhất thì tôi đã làm được một việc có ích cho mình. Tôi có thể đóng học phí, có thể tiếp tục con đường học vấn của mình mà không phải lo lắng quá nhiều về tiền bạc. Cảm giác này không chỉ đơn giản là tự hào về những thành tựu cá nhân, mà còn là một niềm vui nho nhỏ về việc tôi có thể tự đứng vững, tự lo cho bản thân mà không phải trông chờ vào ai.
Tuy nhiên, dù tôi có học giỏi đến đâu, dù tôi có thành công ra sao, cảm giác thiếu thốn tình cảm vẫn không bao giờ rời bỏ tôi. Mẹ tôi vẫn không nhìn thấy tôi. Anh trai tôi vẫn ưu tiên cho bản thân mình. Và tôi, trong tất cả những gì tôi đạt được, vẫn chỉ có một mình.
Lần đầu tiên trong suốt bao nhiêu năm, tôi dám nhìn thẳng vào cảm xúc của mình. Không phải sự giận dữ, không phải sự tủi thân, mà là một sự chấp nhận. Tôi chấp nhận rằng mình sẽ phải tiếp tục bước đi một mình, rằng mình sẽ phải tự tạo ra ánh sáng cho chính mình, dù cho đôi khi, bóng tối vẫn bao trùm.
Nhưng rồi tôi lại tự hỏi: Liệu có ai sẽ nhìn thấy tôi không? Liệu có ai sẽ cảm nhận được nỗi đau mà tôi đã gánh chịu, những ngày tháng tôi đã sống chỉ để vượt qua chứ không phải để tồn tại?
Và câu trả lời đó, có lẽ chỉ có tôi mới có thể tìm ra.
Dù tôi đã học cách buông bỏ sự thiếu thốn tình cảm từ gia đình, nhưng một phần trong tôi vẫn không thể hoàn toàn thoát khỏi cảm giác đó. Mỗi lần nhìn thấy những gia đình hạnh phúc, mỗi lần nghe những câu chuyện về tình yêu thương ấm áp giữa cha mẹ và con cái, một nỗi đau vô hình lại dâng lên trong lòng tôi, như một vết thương âm ỉ không bao giờ lành.
Tôi đã tự nhủ mình rằng mình không cần sự yêu thương ấy nữa, rằng mình có thể tự mình đi tiếp, tự mình vươn lên. Nhưng đôi khi, những đêm khuya, khi mọi thứ xung quanh im lặng, tôi lại tự hỏi liệu có phải mình đang cố gắng quá sức để lấp đầy khoảng trống trong trái tim mình bằng những thành tựu, bằng công nhận từ người khác.
Tôi không thể phủ nhận rằng những thành công ấy mang lại cho tôi cảm giác tự hào, nhưng đồng thời, chúng cũng là một sự đánh lừa bản thân. Những giải thưởng, những tấm bằng khen chẳng thể thay thế được những lần tôi muốn có ai đó ôm tôi vào lòng và nói rằng: “Mày đã làm rất tốt, tao yêu mày.” Đó là điều tôi khao khát từ lâu, nhưng chưa bao giờ nhận được. Mẹ tôi, với tất cả những gì bà đã làm, vẫn không thể dành cho tôi thứ tình yêu đó. Em gái tôi thì luôn lo lắng cho anh trai, và anh trai tôi, dù có thương tôi, vẫn quá bận rộn với thế giới riêng của mình.
Và trong những khoảnh khắc tĩnh lặng đó, tôi lại thấy mình như một cái bóng mờ nhạt trong chính gia đình mình, giống như một chiếc bóng không bao giờ được chú ý đến, dù tôi có làm gì đi chăng nữa. Đã có những lúc tôi tưởng chừng sẽ buông xuôi tất cả, chỉ muốn rút lui khỏi thế giới này và tìm một nơi để che giấu những nỗi buồn kia.
Nhưng rồi tôi lại nhận ra một điều. Cảm giác thiếu thốn tình cảm, sự cô đơn, không phải là thứ mà tôi có thể chạy trốn mãi. Nó sẽ mãi là một phần trong tôi, một vết thương lòng không thể xóa nhòa. Và dù sao đi nữa, tôi cũng phải học cách sống với nó, chấp nhận nó như một phần không thể thiếu của mình. Nó sẽ luôn nhắc nhở tôi về những năm tháng tuổi thơ mà tôi không thể lấy lại, về những ký ức mà tôi sẽ không bao giờ quên được.
Vì vậy, tôi chọn không để nó làm yếu đi sự mạnh mẽ của mình. Tôi chọn sống tiếp, dù cho có những lúc cảm thấy mình không còn sức lực để bước đi nữa. Tôi sẽ tiếp tục tìm kiếm hy vọng, dù biết rằng trong hành trình này, sẽ luôn có những đêm đen không ánh sáng, và những ngày dài không bao giờ dễ dàng.
Tôi muốn chứng minh cho chính mình thấy rằng dù không có tình yêu thương từ gia đình, tôi vẫn có thể mạnh mẽ, vẫn có thể đứng vững và tìm thấy một lý do để tiếp tục sống, dù đôi khi cuộc sống chỉ là một chuỗi những đau đớn không lời giải thích.
Dù tôi không còn bị bắt nạt như hồi lớp 10, nhưng bước vào năm lớp 11 lại là một thử thách khác đối với tôi. Những lời nói không mấy thiện cảm từ bạn bè lại khiến tôi cảm thấy mình đang dần mất đi hình ảnh mà mình cố gắng xây dựng bấy lâu.
Có lẽ vì tôi dành quá nhiều thời gian cho việc học, không để ý đến những điều xung quanh, nên gương mặt tôi trở nên thiếu sức sống. Quần thâm dưới mắt tôi ngày càng rõ, mụn trứng cá trên mặt cứ mọc lên như thể để nhắc nhở tôi về những đêm thức trắng. Tôi chẳng có thời gian để chăm sóc bản thân, và điều đó khiến tôi cảm thấy mình càng ngày càng kém cỏi hơn trong mắt người khác.
Mỗi sáng thức dậy, tôi lại phải nhìn vào gương và tự nhủ rằng "Hôm nay phải mạnh mẽ, hôm nay phải ổn." Nhưng mỗi lần bước ra khỏi nhà, những ánh mắt dõi theo tôi, những lời bàn tán sau lưng khiến trái tim tôi như ngừng đập. Họ không nói gì trực tiếp, nhưng tôi có thể cảm nhận được. Có người thì nhìn tôi một cách kỳ thị, có người thì thì thầm với nhau về làn da nhợt nhạt, mái tóc rối bù và những vết mụn trên mặt tôi.
"Tự ti quá rồi đấy, nhìn kìa, ai mà tin được là cậu ấy học giỏi mà lại... thế này?"
Những câu nói như vậy cứ văng vẳng trong đầu tôi, như một tiếng vang dội lại không thể dập tắt. Tôi không biết mình phải làm gì để thoát khỏi cảm giác này, cảm giác luôn bị đánh giá, luôn cảm thấy mình không đủ tốt, không đủ xinh đẹp.
Có lúc, khi nhìn vào bạn bè xung quanh, tôi thấy họ tự tin, rạng rỡ, họ có thể cười đùa, trò chuyện mà không phải lo lắng về những khiếm khuyết của mình. Còn tôi, tôi chỉ biết lặng lẽ cúi đầu, cố gắng không để người khác thấy sự bất an trong ánh mắt mình. Có phải họ đúng? Liệu tôi có thể trở thành người mà mình mong muốn không, hay tôi sẽ chỉ là một người vô hình trong thế giới này?
Tôi ngồi xuống bàn học, vùi đầu vào sách vở, tự hỏi mình một câu mà không có lời đáp. Liệu tôi có đủ sức mạnh để vượt qua mọi thứ không? Mỗi lần nhìn thấy những học bổng hay giải thưởng mình đạt được, tôi lại tự hỏi liệu những thứ đó có thể bù đắp cho sự thiếu thốn tình cảm và sự tự tin trong bản thân không. Có lẽ không.
Nhưng tôi biết một điều rõ ràng: Tôi không thể để bản thân mình gục ngã. Dù thế nào đi nữa, tôi phải tiếp tục. Tôi không thể dừng lại. Cái cảm giác ấy, cái cảm giác muốn trốn khỏi tất cả mọi thứ, nó có thể đánh bại tôi lúc này, nhưng tôi không cho phép nó làm vậy. Không, tôi sẽ không để sự thiếu tự tin hay lời chê bai làm cho mình yếu đuối.
Nhưng đôi khi, tôi ước gì mình có thể thoát khỏi những cảm giác đó, những đêm dài không ngủ, những lần nhìn vào gương và tự hỏi liệu mình có đủ xinh đẹp, đủ giá trị hay không. Có lẽ, tôi chỉ cần một chút yêu thương, một chút sự an ủi từ chính bản thân mình để có thể bước tiếp.
Dù tôi đã tự nhủ mình sẽ thay đổi, nhưng khi đứng trước gương mỗi sáng, nhìn vào khuôn mặt đã từng là niềm tự ti, tôi vẫn cảm thấy mình thật yếu đuối. Nhưng lần này, tôi không muốn chỉ đứng đó và tiếc nuối nữa. Tôi bắt đầu làm những điều nhỏ nhặt để chăm sóc bản thân. Một chai sữa rửa mặt, đơn giản thôi, nhưng lại là một bước khởi đầu mà tôi cần.
Khi tôi vặn nắp chai, lướt tay qua bọt sữa mịn màng, một cảm giác lạ lùng dâng lên trong lòng. Cảm giác như mình đang dần đối diện với những điều mà mình đã bỏ qua bao lâu nay, những thứ mà tôi đã bỏ mặc vì quá bận rộn với học hành, với những nỗi lo trong lòng. Tôi đưa tay lên mặt, nhẹ nhàng xoa đều sữa rửa mặt lên, cảm nhận từng cái chạm của ngón tay, như thể tôi đang vỗ về chính mình. Có phải tôi đã quá khắc nghiệt với bản thân không? Đã bao lâu rồi tôi không dành một chút yêu thương cho chính mình?
Rửa mặt xong, tôi cảm thấy hơi thở của mình nhẹ nhõm hơn, làn da cũng trở nên tươi tắn một chút. Dù không thể thay đổi mọi thứ ngay lập tức, nhưng ít nhất tôi đã làm một việc gì đó cho bản thân mình. Và tôi không biết tại sao, nhưng khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy một nỗi buồn mơ hồ, lẫn lộn với sự hy vọng.
Có phải vì tôi đã quá lâu rồi không biết cách chăm sóc chính mình, không biết cách yêu thương bản thân? Hay có phải tôi sợ nếu mình thay đổi, mình sẽ mất đi những phần của mình mà trước giờ đã trở thành thói quen? Tất cả những suy nghĩ ấy cứ quẩn quanh trong đầu tôi. Nhưng dù sao, ít nhất tôi cũng bắt đầu thay đổi.
Tôi không cần phải trở thành một người hoàn hảo, tôi chỉ cần là chính mình. Và dần dần, tôi sẽ tìm thấy sự tự tin và bình an trong chính con người này. Bởi vì tôi biết, nếu tôi không yêu thương mình, thì làm sao có thể mong đợi người khác yêu thương tôi?
Tôi hít một hơi thật sâu, đứng trước gương và mỉm cười. Dù nó có nhỏ bé và khẽ khàng, nhưng đó là một nụ cười thật sự, không phải nụ cười che giấu nỗi buồn hay sự tự ti. Và tôi biết, ngày mai sẽ là một ngày mới. Một ngày tôi tiếp tục yêu thương bản thân mình hơn, dù chỉ một chút thôi.
Tôi biết mình cần phải thay đổi, không phải vì ai đó nói với tôi rằng tôi phải làm thế, mà vì chính bản thân tôi nhận ra rằng sự tự ti đã kéo dài quá lâu rồi. Từ khi bắt đầu ý thức về sự thay đổi này, tôi không muốn chỉ là cái bóng mờ nhạt của chính mình nữa. Tôi không muốn tiếp tục sống trong cái vỏ bọc an toàn của sự lẩn tránh và im lặng.
Mỗi ngày, tôi bắt đầu thức dậy với một quyết tâm mạnh mẽ: hôm nay phải khác. Sự thay đổi không đến ngay lập tức, mà là những bước đi nhỏ, những thay đổi tinh tế trong thói quen của tôi. Tôi bắt đầu dậy sớm hơn, dành thời gian để tập thể dục, chăm sóc bản thân và rèn luyện tinh thần. Những bữa ăn cũng trở nên lành mạnh hơn, thay vì chỉ ăn qua loa. Mỗi thứ tôi làm đều có ý nghĩa, dù là nhỏ nhất. Một cuốn sách tôi đọc, một bài tập tôi làm, một lần học lại bài, tất cả đều là những bước đi nhỏ để tôi tiến gần hơn với phiên bản tốt hơn của chính mình.
Dẫu vậy, cái cảm giác mệt mỏi vẫn đôi khi dâng lên trong lòng. Những buổi học căng thẳng, những lần ngồi trước gương ngắm nhìn mình rồi tự hỏi liệu có ai sẽ nhìn thấy sự thay đổi này? Sẽ có ai nhận ra sự nỗ lực của tôi không? Nhưng mỗi lần tự hỏi, tôi lại tự trả lời chính mình rằng tôi không cần phải chờ đợi sự công nhận từ ai khác. Điều quan trọng là tôi đang làm những gì tôi cảm thấy là đúng đắn, đang đi trên con đường của chính mình.
Mặc dù tôi không thể thay đổi tất cả trong một ngày, tôi hiểu rằng mọi thứ cần thời gian. Thậm chí, đôi khi tôi thấy chán nản, thấy cô đơn, khi nhìn vào những người khác có vẻ như dễ dàng đạt được những thứ tôi khao khát. Nhưng tôi biết, việc so sánh không giúp tôi đi đến đâu cả. Cái tôi cần làm là tiếp tục bước đi, từng bước một.
Có một lần, khi tôi đứng trước gương sau một ngày dài học tập và làm việc, tôi tự hỏi liệu mình có đủ kiên nhẫn để đi hết con đường này không. Lúc ấy, tôi thấy ánh mắt mình trong gương, có chút gì đó kiên cường, có chút gì đó mệt mỏi, nhưng sâu thẳm trong đó, tôi biết tôi không thể dừng lại. Để thay đổi, tôi cần phải mạnh mẽ hơn nữa, kiên trì hơn nữa.
Nhưng đằng sau sự thay đổi ấy là một nỗi cô đơn khó tả. Nhiều lúc tôi muốn có ai đó ở bên, để chia sẻ, để thấu hiểu, nhưng tôi lại không muốn ràng buộc ai đó vào hành trình của mình. Đó là một cảm giác lạ lùng, vừa muốn có người ở bên để vững vàng, lại vừa sợ rằng nếu họ thấy tôi yếu đuối, họ sẽ rời bỏ tôi.
Và trong những giây phút đó, tôi nhận ra rằng sự thay đổi này không chỉ là về việc cải thiện ngoại hình hay thành tích học tập. Nó còn là về việc học cách yêu thương và chấp nhận bản thân, dù những vết thương trong lòng vẫn còn đó. Và tôi biết, cho dù con đường phía trước có khó khăn đến đâu, tôi sẽ tiếp tục đi, vì tôi xứng đáng với những điều tốt đẹp hơn.
Tôi bắt đầu thay đổi từng ngày. Nụ cười của tôi dần trở nên tự nhiên hơn, không còn là sự gượng gạo hay che giấu nỗi buồn sâu thẳm. Tôi đã học cách kết nối với mọi người xung quanh, tìm kiếm những tình bạn mới để lấp đầy khoảng trống trong tim mình. Những người bạn ấy mang đến cho tôi những giây phút vui vẻ, những khoảnh khắc tôi đã từng tưởng như không thể có được. Họ giúp tôi cảm thấy mình được quan tâm, được yêu thương, dù chỉ là một cách đơn giản, nhưng cũng đủ để tôi cảm nhận được sự ấm áp trong lòng.
Tôi bây giờ đã khác, mạnh mẽ hơn và dường như có thể đối mặt với mọi thử thách. Nhưng mỗi lần nhìn vào gương, tôi vẫn không thể thoát khỏi suy nghĩ về cậu ấy – người mà tôi đã từng coi là một phần quan trọng trong cuộc sống của mình. Dù tôi đã có bạn bè, có những mối quan hệ mới, nhưng trong thâm tâm tôi, vẫn có một góc nhỏ chỉ dành cho cậu ấy.
Cảm giác ấy thật khó tả, như một vết thương chưa lành hẳn nhưng tôi lại không muốn quên đi. Mỗi khi cười đùa với bạn bè, trong lòng tôi lại thoáng chút buồn, một nỗi niềm không thể lý giải, như có ai đó vẫn đang âm thầm dõi theo tôi, dù không phải là cậu ấy nữa.
Thỉnh thoảng, tôi vẫn nhớ về những kỷ niệm cũ, những ngày tháng chúng tôi bên nhau, cùng trò chuyện, cười đùa, và hứa hẹn sẽ luôn đồng hành. Nhưng giờ đây, tất cả chỉ còn là những ký ức mờ nhạt. Dù tôi đã cố gắng quên, nhưng mỗi lần nhìn thấy một thứ gì đó quen thuộc, một bài hát cũ, hay một câu nói từng là của cậu ấy, cảm giác đó lại ùa về.
Hôm nay, khi tôi đang cùng bạn bè ngồi ăn trưa, một tin nhắn đến khiến tim tôi bỗng dưng thắt lại. Là cậu ấy, cậu ấy gửi cho tôi một bức ảnh cũ, là khoảnh khắc chúng tôi cùng nhau cười đùa trong một buổi chiều yên bình. Không lời chào, không giải thích, chỉ là một bức ảnh.
Tôi cầm điện thoại, tay run run. Một cảm xúc không thể tả bao trùm lấy tôi. Là vui vì cậu ấy vẫn nhớ, hay là đau vì tôi chẳng thể tìm lại được những gì đã mất? Tại sao cậu ấy lại gửi cho tôi bức ảnh này? Để tôi nhớ lại, hay là để kết thúc tất cả?
Tim tôi nặng trĩu, nhưng tôi không thể khóc, không thể để nước mắt lộ ra. Tôi chỉ biết ngồi đó, tay cầm điện thoại, nhìn vào bức ảnh, trong lòng đầy những câu hỏi không lời đáp.
Tôi không thể ngừng nghĩ về bức ảnh ấy, hình ảnh đó cứ lởn vởn trong đầu tôi như một ám ảnh. Cái cảm giác muốn quay lại những ngày tháng bình yên, những lúc cười đùa không lo nghĩ, bỗng dưng như một cơn sóng vỗ về trái tim tôi, khiến tôi vừa đau đớn vừa mong muốn tìm lại những khoảnh khắc đó. Nhưng tôi lại không thể, không thể quay về nữa. Mọi thứ đã thay đổi, và có lẽ, tôi cũng đã thay đổi.
Khi người bạn bên cạnh hỏi
"Cậu đang làm gì vậy"
tôi cười gượng, như một phản xạ tự nhiên để che giấu sự rối loạn trong lòng.
"Haha, không có gì, tớ chỉ đang nhắn tin thôi mà"
tôi nói, nhưng trong lòng, mọi thứ không như vẻ ngoài của tôi. Tôi nhắn "?" rồi tắt điện thoại đi, như muốn cắt đứt dòng suy nghĩ đang xâm chiếm tâm trí tôi.
Nhưng khi tôi tiếp tục nói chuyện với bạn, tôi lại cảm thấy một khoảng trống lạ lẫm trong lòng. Dù có bao nhiêu người xung quanh, dù tôi có cố gắng hòa nhập, tôi vẫn không thể nào thoát khỏi cảm giác cô đơn, cảm giác như không thể tìm thấy chính mình. Cảm giác như có một cái gì đó đã bị mất đi, một phần quan trọng mà tôi không thể lấy lại, dù cố gắng đến thế nào.
Tôi cười với bạn, nhưng mỗi lần nhìn vào mắt họ, tôi lại thấy sự trống vắng trong chính mình. Tôi tự hỏi, liệu có ai thật sự hiểu tôi không? Liệu có ai nhận ra được rằng, dưới lớp vỏ cứng rắn và vui vẻ này, tôi chỉ là một đứa trẻ đang cố gắng gượng cười để che giấu nỗi đau?
Trong một khoảnh khắc im lặng, tôi nhìn vào đôi tay mình, và tự hỏi liệu tôi có đủ sức mạnh để đối mặt với những cảm xúc này mãi không. Nỗi đau không hẳn là quá lớn, nhưng nó lại luôn lởn vởn trong lòng, không thể xóa bỏ. Những suy nghĩ ấy cứ xoay vòng trong đầu tôi, và tôi lại không biết phải làm gì để thoát khỏi cảm giác này.
Tôi muốn tin rằng một ngày nào đó, tất cả sẽ ổn, nhưng sâu trong lòng, tôi vẫn hoài nghi. Liệu tôi có thể thực sự hạnh phúc mà không cần phải mang theo những ký ức cũ đó, hay liệu những cảm xúc này sẽ luôn là một phần trong tôi, không thể rũ bỏ?
Tôi ngồi lặng lẽ trong phòng, ánh đèn mờ nhạt từ chiếc đèn bàn chiếu lên những trang sách không lời. Tay tôi cầm điện thoại, mắt không rời khỏi màn hình, chờ đợi một tin nhắn mà tôi biết chắc sẽ không đến. Những giây phút im lặng kéo dài như một chiếc bóng mờ mịt trong tâm trí tôi. Cứ mỗi lần chiếc điện thoại rung lên, tôi lại giật mình, tim tôi đập mạnh, nhưng chỉ là thông báo không liên quan gì đến cậu ấy. Và rồi, tôi lại quay lại nhìn vào màn hình trống rỗng, cảm giác thất vọng lại ùa đến.
"Sao cậu ấy chẳng nhắn gì cả vậy," tôi thì thầm, giọng nhỏ như muốn tránh né sự thật đang đè nặng lên tôi. "Cậu ấy cố tình khiến mình nhớ cậu ấy à... thật đáng ghét."
Cảm giác tức giận và tổn thương lại trỗi dậy trong tôi. Sao cậu ấy có thể lạnh lùng như vậy? Những lời hứa, những khoảnh khắc đẹp đẽ trước kia, giờ chỉ còn là những ký ức đau đớn. Có phải tôi đã quá ngây ngô khi tin vào những lời ấy? Có phải tôi đã quá mù quáng khi để lòng mình bị cuốn theo những cơn sóng tình cảm mà không nhận ra sự thật rằng cậu ấy đã rời xa tôi từ lâu rồi?
Tôi buông điện thoại xuống bàn, nhưng tâm trí tôi không thể rời khỏi những suy nghĩ này. Mỗi khoảnh khắc, tôi lại tự hỏi liệu cậu ấy có nghĩ đến tôi, liệu cậu ấy có nhớ những lúc chúng tôi bên nhau, hay chỉ là tôi đang tự lừa dối mình?
Những câu hỏi cứ ám ảnh, và tôi chỉ biết ngồi đó, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bầu trời đã tối dần, và trong lòng tôi, bóng tối ấy cũng đang dần bao phủ mọi thứ. Tôi muốn gọi cậu ấy, muốn biết liệu cậu ấy có còn nhớ đến tôi, có còn nghĩ về những gì chúng tôi đã trải qua, nhưng tôi lại sợ, sợ rằng nếu gọi, tôi sẽ nhận được một câu trả lời lạnh lùng hơn nữa, một câu trả lời sẽ khiến tôi không thể quay lại được nữa.
Lòng tôi rối bời, và dù có cố gắng đến đâu, tôi không thể che giấu được cảm giác cô đơn và tổn thương đang dần dâng lên trong tôi. Tôi cảm thấy như mình đang đứng giữa một ngã ba đường, không biết phải đi đâu, không biết phải làm gì. Tất cả những gì tôi có thể làm là ngồi yên lặng, lắng nghe trái tim mình, nhưng nó lại chỉ vang lên những tiếng thở dài, những cảm xúc không thể diễn tả thành lời.
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, cảm giác lo lắng và mong chờ vây quanh tôi như một lớp màn mỏng manh. Cái tin nhắn từ cậu ấy chưa bao giờ khiến tôi phải đợi lâu đến vậy, nhưng lần này lại khác. Mắt tôi lướt qua từng dòng chữ cũ, những tin nhắn ngắn ngủi mà tôi vẫn lưu lại như một sự ám ảnh. Như một sự ngược đãi, tim tôi không ngừng đập mạnh, càng đợi lâu, sự căng thẳng càng dâng cao. Cậu ấy vẫn chưa nhắn gì, mà tôi lại chẳng thể giữ được sự kiên nhẫn nữa.
Với một cái nhấn tay đầy lo lắng, tôi nhanh chóng nhập vào dòng tin nhắn:
"Cậu nhắn cho tớ làm gì?"
Nhưng ngay khi tin nhắn vừa gửi đi, tôi cảm thấy một nỗi hụt hẫng lớn. Lẽ ra tôi có thể chờ đợi một chút nữa, nhưng tôi lại không kiềm chế được. Tôi ngồi đó, nhìn vào màn hình điện thoại, chờ đợi phản hồi từ cậu ấy với từng giây phút trôi qua như cả một thế kỷ. Bàn tay tôi nắm chặt, lòng tôi căng như dây đàn, không biết có phải là hy vọng hay sợ hãi nữa.
Một vài giây sau, màn hình điện thoại sáng lên, thông báo có tin nhắn mới từ cậu ấy. Tim tôi như ngừng đập một nhịp, rồi lại đập thình thịch. Ngón tay tôi run rẩy khi kéo màn hình xuống để xem tin nhắn, tôi không biết mình đang mong đợi điều gì, nhưng tôi không thể dừng lại được.
Cậu ấy đang nhập tin.
Cảm giác kỳ lạ này, giữa sự mong chờ và sự bất an, khiến tôi không thể tập trung vào bất cứ điều gì khác. Tôi chỉ muốn biết, thật sự, cậu ấy nghĩ gì? Cậu ấy muốn gì từ tôi? Và liệu có phải tôi đang khiến mọi thứ trở nên rối loạn? Nhưng khi nhìn vào màn hình điện thoại, những từ ngữ đó dường như chỉ là vô nghĩa so với cảm giác dâng trào trong lòng tôi.
Cuối cùng, tin nhắn từ cậu ấy xuất hiện.
"Chỉ là muốn biết dạo này cậu thế nào."
Đọc xong những dòng chữ đó, tôi cảm thấy như có một khối đá nặng trĩu rơi vào trái tim mình. Cậu ấy không hỏi thăm tôi như một người bạn, không có sự quan tâm chân thành như xưa. Chỉ là những từ ngắn gọn, lạnh lùng như thể cậu ấy đang cố gắng duy trì một mối quan hệ đã dần trở nên mờ nhạt.
Lòng tôi đau nhói, như có một thứ gì đó vỡ vụn. Cảm giác hụt hẫng lại đến, nhưng tôi không thể không trả lời. Cảm xúc nghẹn ngào trong tôi khiến tôi không biết nên làm gì tiếp theo. Liệu có nên nhắn lại để tạo dựng lại mọi thứ, hay cứ để tất cả lắng xuống và chờ một ngày nào đó cậu ấy sẽ nhớ đến tôi?
Tôi nhanh chóng hồi âm
"Dạo này tớ cũng ổn còn cậu thì sao?"
Tôi nhìn vào màn hình điện thoại, tay tôi vẫn run rẩy khi vừa gửi đi dòng tin nhắn. Đó là một câu trả lời bình thường, không quá mở lòng nhưng cũng không quá lạnh lùng. Tôi tự hỏi liệu có phải mình đang cố gắng giữ lại một chút gì đó, một chút gì đó có thể giữ lại mối quan hệ đã cũ kỹ này, hay chỉ đơn giản là vì không thể từ bỏ thói quen chờ đợi cậu ấy.
Nhưng càng nghĩ, tôi lại càng thấy mình giống như một người lạ trong chính cuộc đời của mình. Những câu hỏi cứ dồn dập trong đầu, nhưng không thể tìm ra lời giải. Cậu ấy sẽ trả lời thế nào đây? Liệu cậu ấy có còn nhớ những gì đã từng xảy ra giữa chúng tôi? Hay chỉ đơn giản là cậu ấy đã quên hết rồi?
Chỉ một vài giây sau, màn hình lại sáng lên. Tin nhắn từ cậu ấy. Tôi thở dốc, không thể tránh khỏi cảm giác hồi hộp. Đôi tay tôi nắm chặt, cảm giác như tôi đang đứng trước một ngã rẽ quan trọng. Câu trả lời ấy, một câu trả lời duy nhất có thể thay đổi tất cả.
"Ừ, tớ cũng ổn. Chỉ là hơi bận thôi."
Lời nhắn ấy, ngắn gọn và khô khan, lại như một cú đập mạnh vào trái tim tôi. Bức tường giữa chúng tôi càng dày thêm, như một lớp sương mù mờ ảo không thể nhìn thấy rõ. Cậu ấy không hỏi tôi thế nào, không tỏ ra quan tâm nhiều hơn, chỉ là một câu trả lời lạnh lùng, như một cái gật đầu vô cảm.
Tôi nhìn vào dòng chữ ấy, nước mắt bắt đầu dâng lên trong mắt tôi mà không thể ngừng lại. Tại sao cậu ấy lại như vậy? Tại sao không phải là những lời động viên, những lời hỏi thăm chân thành mà tôi từng mơ ước? Tất cả chỉ còn là những câu chữ trống rỗng, không có tình cảm, không có sự quan tâm như xưa.
Trong khoảnh khắc đó, tôi nhận ra một điều đau đớn nhưng không thể phủ nhận: Cậu ấy không còn là người tôi đã từng yêu thương nữa. Cậu ấy đã xa tôi quá lâu rồi, và tôi cũng đã học cách sống một mình. Nhưng dù có cố gắng quên, trái tim tôi vẫn không thể ngừng nhớ về cậu ấy.
Tôi ngồi đó, lặng lẽ nhìn vào màn hình điện thoại, lòng tôi đầy những cảm xúc hỗn loạn. Có thể tôi sẽ tiếp tục chờ đợi, hoặc có thể tôi sẽ buông tay. Nhưng tôi biết một điều chắc chắn, dù có là gì đi nữa, tôi sẽ không bao giờ quên được cậu ấy, dù cậu ấy đã quên tôi từ lâu rồi.
Tôi đặt điện thoại xuống giường, cảm giác nặng trĩu trong lòng. Ánh sáng từ màn hình đã tắt, nHưng lời nhắn của cậu ấy vẫn còn lởn vởn trong tâm trí tôi, như một vết thương chưa lành. Cảm giác ấy, lạnh nhạt và vô cảm, cứ như một nhát dao lướt qua trái tim tôi mà không để lại bất kỳ dấu vết gì ngoài một khoảng trống rỗng.
Tôi nhìn lên trần nhà, nơi những vết nứt mờ dần xuất hiện qua thời gian. Chúng không thể nhìn thấy rõ ràng, nhưng tôi biết chúng ở đó. Chỉ là chúng chẳng bao giờ được chữa lành, cũng giống như vết thương trong lòng tôi, những vết thương mà tôi không thể xóa đi dù có cố gắng đến đâu.
"Cậu ấy thật lạnh nhạt với mình," tôi thì thầm, giọng tôi lạc đi trong sự trống vắng. Tôi cố ép mình không để nước mắt rơi xuống, nhưng không hiểu sao, một dòng nước mắt vẫn lăn dài trên má. Tôi đã hy vọng quá nhiều, mong mỏi quá nhiều vào một điều gì đó cũ kỹ, một điều gì đó từng là tất cả của mình. Giờ đây, mọi thứ đã không còn như xưa nữa.
Cậu ấy không còn là người tôi biết. Cậu ấy không còn nhìn tôi với ánh mắt trìu mến, không còn nói những lời an ủi nhẹ nhàng. Cậu ấy đã thay đổi. Và điều khiến tôi đau đớn không phải là sự thay đổi ấy, mà là tôi vẫn còn nhớ, vẫn còn mong muốn điều gì đó từ cậu ấy, dù biết rõ ràng là nó không bao giờ quay lại.
Tôi kéo chăn lên, chôn vùi mình trong sự tĩnh lặng của căn phòng, cảm giác cô đơn tràn ngập trong không gian, xâm chiếm từng ngóc ngách trong tâm hồn tôi. Lần đầu tiên, tôi nhận ra sự im lặng có thể nặng nề đến vậy. Nó không phải là sự bình yên, mà là một khoảng trống không thể lấp đầy.
Có lẽ, tôi chỉ là một phần trong ký ức của cậu ấy, một phần đã phai nhạt đi theo thời gian. Nhưng tại sao lại đau đớn như thế này? Tại sao dù tôi có mạnh mẽ đến đâu, tôi vẫn không thể thoát khỏi cảm giác này? Cảm giác mà tôi chưa bao giờ biết gọi tên, nhưng giờ đây nó lại chiếm lấy toàn bộ trái tim tôi.
Tôi không biết mình sẽ làm gì tiếp theo. Có thể tôi sẽ tiếp tục chôn vùi những cảm xúc này trong lòng, có thể tôi sẽ không bao giờ dám mở lòng với ai nữa. Nhưng một điều tôi chắc chắn, là tôi không thể quên được cậu ấy, dù tôi có muốn hay không.
Dù cậu ấy đã quay lưng, tôi vẫn không thể ngừng nghĩ về cậu.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co