Truyen3h.Co

Truy Đuổi

-Chap 13-

uchimakimema667809

Tần Dã bước ra, gương mặt đẹp tạc tượng nhưng đôi mắt đầy tơ máu và sự cuồng loạn. Hắn không nhìn Thanh Thanh, mà tiến thẳng tới, thô bạo giật phăng chiếc mũ len của Lục Hàn, túm lấy mớ tóc thật của anh mà giật ngược ra sau.

"Thiếu niên nổi loạn sao? Lục Hàn, anh diễn giỏi lắm, giỏi đến mức tôi muốn bẻ gãy đôi chân này để anh không bao giờ diễn được nữa!"

Tần Dã cười khẩy, hắn dùng con dao bấm rạch nát chiếc áo hoodie rộng thùng thình mà Lục Hàn dày công chuẩn bị, để lộ vòng eo thon gọn đang run rẩy vì phẫn nộ. Hắn ép anh nhìn vào Thanh Thanh đang nằm thoi thóp:

"Nhìn đi! 'Người mẹ trẻ' của anh vì anh mà sắp chết rồi kìa. Lục Hàn, mỗi lần anh hóa trang để trốn tôi, tôi sẽ lột một lớp da trên người kẻ giúp anh. Anh thích thay đổi diện mạo, tôi sẽ giúp anh biến cô ta thành đống thịt không ra hình thù!"

Tần Dã ra lệnh cho thuộc hạ giữ chặt Lục Hàn. Hắn quỳ xuống cạnh Thanh Thanh, nhưng mắt vẫn dán chặt vào Lục Hàn. Hắn dùng mũi dao cắt đứt gân tay của Thanh Thanh – đôi tay đã giúp Lục Hàn định hình lại xương hàm, giúp anh kẻ mắt để hóa trang.

"A...!!!" Thanh Thanh hét lên rồi ngất lịm.

"TẦN DÃ! THẰNG KHỐN! GIẾT TÔI ĐI! ĐỪNG ĐỘNG VÀO CÔ ẤY!" Lục Hàn điên cuồng gào thét, vùng vẫy đến mức cổ tay bị còng sắt cứa sâu thấy cả xương, máu chảy ròng ròng xuống sàn nhà ga.

Tần Dã đột ngột buông dao, hắn lao đến ôm chầm lấy Lục Hàn, hôn ngấu nghiến lên đôi môi đang run rẩy của anh, mặc kệ vị máu tanh nồng. Hắn vừa hôn vừa nức nở, giọng điệu vừa si mê vừa bất lực:

"Đừng chạy nữa... làm ơn đừng chạy nữa... Lục Hàn, tôi sắp điên vì anh rồi. Anh xem, tôi đã làm gì thế này? Đều là tại anh trốn tôi... Tại anh không yêu tôi..."

Tần Dã rút từ trong túi ra một chiếc vòng cổ bằng da thuộc có đính gai sắt, khóa chặt vào cổ Lục Hàn. Hắn lôi anh đi như một con thú cưng bị bắt lại, kéo lê qua vũng máu của Thanh Thanh.

Lục Hàn nhìn lại phía sau, nhìn người bạn duy nhất của mình đang nằm trong vũng máu, ánh mắt anh hoàn toàn chết lặng. Sự tỉnh táo cuối cùng đã vỡ vụn. Anh không còn khóc nữa, chỉ có một sự hận thù sâu thẳm đang âm ỉ cháy.

"Về Bắc Kinh thôi con zợ... à nhầm, về nhà thôi Lục Hàn. Tôi sẽ xây cho anh một cái lồng bằng kính, để anh chỉ có thể đứng đó nhìn tôi, không bao giờ được chạm vào ai khác nữa."

Tần Dã vừa kéo anh đi, vừa nũng nịu áp mặt vào vai anh, trong khi bàn tay hắn vẫn còn dính đầy máu của người mà Lục Hàn trân trọng nhất.

Dưới hầm ngầm sâu thẳm của dinh thự, không khí đặc quánh mùi vôi sống và rỉ sét. Tần Dã thong thả dắt Lục Hàn đi dọc hành lang dài hun hút, tiếng xích sắt va chạm vào nhau nghe chói tai. Ở cuối hành lang, hai "chiếc lồng" hiện ra, được ngăn cách bởi một lớp kính cường lực một chiều dày đặc.

Tần Dã tàn nhẫn hất Thanh Thanh vào căn phòng bên trái. Đó không phải là một căn phòng, mà là một phòng phẫu thuật lạnh lẽo. Ở đó có đầy đủ dụng cụ y tế nhưng lại không có thuốc giảm đau.

"Lục Hàn, anh nhìn cho kỹ," Tần Dã bóp chặt cằm Lục Hàn, ép anh áp sát vào lớp kính. "Cô ta đã dùng đôi tay này để trang điểm cho anh, dùng đôi chân này để chạy trốn cùng anh. Vậy thì từ nay, cô ta không cần chúng nữa."

Trước mắt Lục Hàn, những kẻ mặc đồ bảo hộ bắt đầu thực hiện cuộc "trừng phạt". Thanh Thanh lúc này đã tỉnh, cô gào thét không ra tiếng, đôi mắt trợn trừng nhìn về phía lớp kính. Lục Hàn điên cuồng đấm vào mặt kính cho đến khi nắm đấm nát bấy, máu in đậm lên bề mặt trong suốt, nhưng anh không thể làm gì khác ngoài việc chứng kiến người bạn của mình bị hủy hoại từng chút một.

Trái ngược với sự máu me bên trái, căn phòng bên phải dành cho Lục Hàn lại vô cùng lộng lẫy. Nó giống như một phòng ngủ của hoàng gia với thảm lông mềm mại, nước hoa thơm ngát và hoa nhài phủ kín lối đi. Nhưng, ở giữa phòng là một chiếc giường kim loại với bốn sợi xích chờ sẵn để cố định tứ chi.

Tần Dã lôi Lục Hàn vào, thô bạo quật anh xuống giường. Hắn vừa khóa chặt tay chân anh, vừa hôn lên những giọt nước mắt đẫm máu trên mặt anh, giọng nũng nịu đến rợn người:

"Lục Hàn, anh ở đây nhé. Căn phòng này được thiết kế đặc biệt, anh có thể nhìn thấy mọi sự đau đớn của cô ta qua lớp kính kia, nhưng cô ta lại không thấy anh. Anh sẽ phải nhìn thấy cô ta tàn phế từng ngày vì lỗi lầm của chính mình."

Lục Hàn nằm bất lực, tứ chi bị kéo căng, cổ chân vẫn đeo chiếc vòng titan nặng nề. Anh hận Tần Dã đến mức muốn nhai nát da thịt hắn, nhưng mỗi khi anh định mở miệng chửi rủa, Tần Dã lại dùng môi mình chặn lại, hút sạch hơi thở của anh.

Tần Dã vùi đầu vào ngực Lục Hàn, mệt mỏi thầm thì: "Tôi mệt lắm... Để bắt được anh, tôi đã phải giết chết trái tim mình rồi. Lục Hàn, chỉ cần anh nói yêu tôi, tôi sẽ cho cô ta một liều thuốc ngủ để bớt đau... nhé?"

Lục Hàn nhìn lên trần nhà, đôi mắt trống rỗng. Bên tai anh là tiếng máy cưa, tiếng thét xé lòng của Thanh Thanh vọng qua hệ thống loa âm thanh cực chuẩn. Sự si mê điên cuồng của Tần Dã không phải là giữ anh lại, mà là hủy diệt mọi thứ anh yêu thương để trong thế giới của anh chỉ còn lại mỗi bóng hình của hắn.

"Cậu... là con quỷ, Tần Dã," Lục Hàn thều thào, một giọt nước mắt nóng hổi lăn vào tai.

Tần Dã mỉm cười thỏa mãn, hắn liếm đi giọt nước mắt đó: "Nếu tôi là quỷ, thì anh chính là địa ngục mà con quỷ này muốn trầm luân mãi mãi."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co