Đăng Quân
Đăng Quân, thiếu gia đích tôn của tập đoàn tài phiệt hàng đầu, là hiện thân của sự hoàn hảo mà thế giới thượng lưu luôn ao ước. Được sinh ra trong gia tộc có dòng dõi lâu đời, cậu là người duy nhất được ông nội, chủ tịch Lẫm lừng lẫy của tập đoàn, chọn làm người kế nhiệm. Mọi kỳ vọng của gia tộc đều dồn lên đôi vai của cậu. Từ nhỏ, Quân đã được đào tạo một cách vô cùng bài bản và khắc nghiệt. Các giáo sư giỏi nhất về kinh tế, quản trị, luật pháp được mời về riêng để dạy dỗ cậu. Cậu thông thạo bốn thứ tiếng, có thể chơi dương cầm ở mức độ chuyên nghiệp, và là một vận động viên kiếm thuật xuất sắc. Mọi thứ đều được chuẩn bị để cậu sẵn sàng tiếp quản một đế chế kinh tế khổng lồ.
Tuy nhiên, sự đào tạo bài bản đó lại tạo ra một lỗ hổng chết người. Quân lớn lên trong một môi trường biệt lập, được bao bọc bởi những người phục vụ và những người có địa vị, khiến cậu gần như không có kinh nghiệm xã hội với những người bình thường. Ông nội của cậu, một người đàn ông sắc sảo và có tầm nhìn, nhận ra điểm yếu này. "Một nhà lãnh đạo giỏi không chỉ cần trí tuệ," ông nói với Quân, "mà còn cần phải hiểu về con người, về cuộc sống. Con phải đi trải nghiệm." Vì vậy, ông đưa ra một yêu cầu mà Quân không ngờ tới: cậu phải trải qua bốn năm đại học như một sinh viên bình thường, sống trong ký túc xá, không dùng xe hơi riêng, không có người giúp việc.
Quân, vốn tò mò và háo hức với cuộc sống mà cậu chỉ thấy trên phim, đã đồng ý ngay lập tức. Cậu xem đây là một cơ hội để trui rèn bản thân.
Mẹ kế của Quân, bà Lan, một người phụ nữ xinh đẹp nhưng lòng dạ rắn rết, đã nghe được chuyện này. Bà ta luôn căm ghét Quân, vì cậu là trở ngại duy nhất cho con trai riêng của bà ta là Hoằng. Bà ta thầm nghĩ: "Đây chính là cơ hội của ta." Bà ta bắt đầu lên kế hoạch. Bà ta dùng tiền, tìm đến những người bạn cùng phòng tương lai của Quân, những chàng trai trẻ tuổi đang cần tiền và dễ bị mua chuộc. Lời đề nghị của bà ta rất hấp dẫn: một số tiền đủ để họ tiêu xài thoải mái suốt bốn năm đại học, đổi lại là họ phải thực hiện một "nhiệm vụ" - làm cho Quân mất đi khả năng kế thừa tập đoàn.
Vào ngày Quân xách hành lý bước vào phòng ký túc xá, ba người bạn mới thể hiện thái độ vô cùng thân thiện. Họ thay phiên nhau xách đồ, giúp Quân sắp xếp vật dụng cá nhân và nhiệt tình hướng dẫn cậu làm quen với nếp sống mới. Quân cảm nhận niềm vui dâng lên trong lòng. Cậu đánh giá những người bạn cùng phòng này thực sự tốt bụng và dễ mến.
Khi màn đêm buông xuống, ba người bạn đề xuất tổ chức một buổi tiệc nhỏ để chào mừng Quân. Họ lấy từ dưới gầm giường ra vài chai rượu và bày biện một ít thức ăn lên chiếc bàn giữa phòng. Nam chủ động rót đầy ly rượu đẩy về phía Quân, cất giọng thân tình: "Hôm nay đón thành viên mới, chúng ta uống cạn ly này để tình cảm thêm gắn bó nhé." Quân vui vẻ cầm ly rượu lên uống. Do đang vui và được đám bạn liên tục chuốc rượu, Quân lỡ uống quá chén. Tác dụng của cồn làm hệ thần kinh của Quân đình trệ, cậu bắt đầu ngà ngà say. Đôi mắt Quân lờ đờ, mí mắt sụp xuống. Cậu cất giọng lè nhè, đứt quãng: "Các cậu tốt quá... tớ... tớ...zzz...zzz...zzz." Quân gục hẳn đầu xuống mặt bàn gỗ. Huy, Phong và Nam lập tức đặt ly rượu xuống. Họ trao đổi ánh mắt với nhau và gật đầu ra hiệu. Huy lấy từ trong túi quần ra một lọ thủy tinh nhỏ chứa dung dịch chloroform. Cậu ta mở nắp, đổ dung dịch thấm ướt một chiếc khăn tay. Huy nhẹ nhàng bước vòng ra phía sau lưng Quân. Cậu ta vươn hai tay, ôm ghì chặt lấy hai bả vai Quân, đồng thời dùng bàn tay mang chiếc khăn tẩm thuốc mê úp thẳng vào vùng mũi và miệng của Quân. Cậu trai đáng thương do quá say nên chỉ có thể vùng vẫy một cách yếu ớt rồi rũ xuống, mất hoàn toàn ý thức.
Ba người bạn kiên nhẫn chụp thuốc Quân thêm một lúc để chắc chắn người bạn đã chìm sâu vào trạng thái hôn mê. Khi xác nhận Quân không còn phản ứng, họ hợp sức khiêng cơ thể vạm vỡ của cậu đặt nằm ngửa lên mặt giường. Huy cởi khóa quần jean của Quân rồi nắm chặt mép quần jean cùng quần lót, dùng lực kéo tuột xuống tận vị trí đầu gối. Toàn bộ đùm cu dái của Quân phơi bày ra ngoài không khí. Con cặc chưa cắt bao quy đầu của Quân khá dài, trắng trẻo, tiệp với màu da của cậu. Túi bìu có phần hơi sệ xuống, trông đầy đặn và săn chắc, một dấu hiệu rõ ràng của sức khỏe sinh lý tốt. Huy dán mắt nhìn vào bộ phận sinh dục của Quân, hạ giọng nói thầm với hai người bên cạnh: "Vừa giàu, vừa có khuôn mặt tuấn tú, lại có con giống tốt, thằng Quân này có tất cả mọi thứ tốt đẹp nhỉ?". Phong bên cạnh gật đầu đồng tình: "Ừ, nó hoàn hảo thật! Mà mày tiến hành nhanh lên kẻo nó tỉnh lại bây giờ".
Phong mở balo, lấy ra một chiếc kim tiêm đã được chuẩn bị sẵn, bên trong chứa đầy dung dịch hóa chất có khả năng tiêu hủy tế bào. Nam tiến sát lại gần, dùng hai bàn tay nắm lấy phần da bìu của Quân. Cậu ta dùng lực kéo căng lớp da mỏng ra phía trước, làm lộ rõ hai hòn tinh hoàn to lớn bên trong. Phong cầm chắc ống tiêm, cắm ngập phần mũi kim bằng kim loại xuyên qua lớp da bìu, từ từ đẩy pít-tông để bơm dung dịch thẳng vào hòn dái bên trái. Sau đó, Phong rút kim ra, lặp lại thao tác tương tự với hòn dái bên phải. Dung dịch hóa chất bắt đầu xâm nhập và phá hủy các mô bên trong dái. Khi thuốc bắt đầu ngấm, khuôn mặt Quân nhăn nhó vì đau đớn. Cơ bắp toàn thân cậu co thắt mạnh, phần lưng uốn cong nảy lên khỏi mặt giường. Huy và Nam lập tức chồm tới, dùng trọng lượng cơ thể đè ghì chặt hai cánh tay và hai chân Quân xuống nệm. Huy vớ lấy chiếc quần lót của Quân, nhanh chóng vo tròn lại rồi nhét sâu vào khoang miệng Quân để tránh cho cậu tự cắn lưỡi trong lúc cơ thể đang co giật. Cả ba người giữ chặt cơ thể Quân cho đến khi cơn đau đớn thuyên giảm và cơ thể của Quân dần giãn ra. Quân nằm yên trở lại. Ba người bạn thở phào.
Huy nắm lấy cặc Quân bắt đầu sục cặc cho cậu. Theo chỉ thị từ người mẹ kế, họ bắt buộc phải kích thích Quân xuất tinh. Quá trình này nhằm mục đích loại bỏ lượng tinh trùng khỏe mạnh đang tồn tại, đồng thời tạo điều kiện để dung dịch tiêu hủy tế bào khuếch tán và phát huy công dụng triệt để hơn. Dưới lực ma sát từ bàn tay Huy, con cặc của Quân phản ứng lại, dần dần cương cứng lên. Dù vậy, Quân mãi và vẫn không xuất tinh. Đứng nhìn một lúc, Phong bắt đầu lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn. Cậu ta đẩy tay của Huy ra, càu nhàu:
"Mày sục thế đến sáng mai à? Tránh ra để tao."
Phong cúi gập người xuống, há miệng ngậm trọn lấy phần quy đầu đang căng cứng của Quân và bắt đầu bú. Nhìn thấy thế, Nam cũng chồm lên ngực Quân, há miệng ngậm lấy núm vú, liên tục dùng răng và môi cắn mút. Dưới sự kích thích dồn dập, trần trụi từ cả hai phía, cơ thể Quân bắt đầu phản ứng, rồi bất ngờ hông cậu giật nảy lên. Từ sâu trong niệu đạo, dòng tinh dịch đặc quánh, nóng hổi bắn thẳng vào trong khoang miệng của Phong.
Bị bất ngờ bởi lượng tinh dịch xuất ra quá nhiều, Phong không kịp nuốt. Thứ chất lỏng tanh nồng xộc thẳng vào cuống họng khiến cậu ta bị sặc. Phong ho rũ rượi, nước mắt trào ra. Hắn vội nhả con cặc Quân ra, khuôn mặt đỏ gay vì tức giận do phải uống tinh một đứa con trai. Bực mình, Phong vươn bàn tay bóp nghiến hai hòn dái vừa bị tiêm thuốc của Quân. Cơn đau khiến toàn thân Quân giật nảy lên vì cơn đau bất ngờ.
"Mày điên à!" Huy hoảng hốt chộp lấy cổ tay Phong, kéo giật ra. "Đừng có làm quá tay, mai dái nó bầm tím lên, nó đi viện khám mà phát hiện ra thì chết cả lũ đấy!"
Phong nghiến răng, hậm hực buông tay ra.
Để dọn dẹp hậu quả, Nam chạy đi lấy vài viên đá lạnh, cẩn thận bọc vào một chiếc khăn rồi chườm lên vùng hạ bộ đang tấy đỏ của Quân để làm xẹp vết bóp. Xong xuôi, chúng kéo quần lên, mặc lại cẩn thận cho Quân. Bọn chúng để hai chai bia lên đũng quần Quân dàn cảnh say xỉn lộn xộn để che mắt nạn nhân.
Sáng hôm sau, Quân nặng nề mở mắt. Đầu cậu đau như búa bổ. Xung quanh, ba người bạn vẫn đang giả vờ ôm gối ngủ ngáy pho pho mỗi đứa một góc. Quân chép miệng, tự trách bản thân đêm qua đã để hơi men kiểm soát. Đột nhiên, một cơn đau buốt truyền đến từ vùng hạ bộ. Cậu nhìn xuống đũng quần, thấy hai chai bia nặng trịch đang đè lên hạ bộ mình. Sự ngây thơ khiến Quân đinh ninh rằng trong lúc say bét nhè, cậu đã vô tình làm rớt mấy chai bia trúng vào chỗ hiểm. Không mảy may nghi ngờ về vở kịch của đám bạn, Quân khó nhọc gượng dậy, gọi lũ bạn thức giấc rồi tự ôm hạ bộ lết đến bệnh viện.
Sau khi xem xét cẩn thận, vị bác sĩ già lắc đầu kết luận dái Quân không hề có dấu hiệu sưng tấy hay bầm tím, chỉ kê cho cậu một đơn thuốc uống bổ trợ thông thường. Quân ôm bọc thuốc về phòng mà không hề biết sự thật tàn nhẫn: dái cậu không sưng, dù bị bóp mạnh đến thế, là bởi hóa chất lũ bạn tiêm vào đêm qua đã triệt tiêu hoàn toàn khả năng phản ứng viêm của cơ thể, đang âm thầm làm teo nhỏ các mô bên trong. Vài viên thuốc bổ rẻ tiền ấy uống vào cũng chỉ như muối bỏ bể.
Và đó chỉ là điểm khởi đầu cho một chuỗi ngày đen tối. Cứ mỗi lần phòng ký túc xá có dịp ăn uống tiệc tùng, Quân lại lặp lại kịch bản cũ: bị chuốc say hoặc lén bỏ thuốc mê vào ly nước. Khi cơ thể vạm vỡ ấy chìm vào bất tỉnh, dái cậu lại bị ba kẻ ác quỷ đè ra tiêm thêm hóa chất. Con cặc của Quân liên tục bị những người bạn chung phòng kích thích bằng tay và miệng, ép buộc phải xuất tinh cho đến cạn kiệt. Dần dà về sau, sự đồi bại càng lúc càng leo thang. Trong lúc Quân nằm mê man không biết gì, bọn họ bắt đầu lạm dụng thân xác cậu, bạo lực thọc cặc vào đụ lỗ đít và cắn mút núm ti cậu như một món đồ chơi tiêu khiển. Sáng hôm sau tỉnh dậy, Quân vẫn ngây thơ giữ trọn vẹn niềm tin với những người bạn. Cậu cảm thấy cơ thể rệu rã, có những thay đổi khác lạ nên vẫn đều đặn đi khám, nhưng mọi nỗ lực y tế đều vô vọng trước loại hóa chất tàn độc kia.
Một năm học khép lại, Quân đứng trước gương, sững sờ nhìn sự biến đổi kinh hoàng của chính mình. Hai hòn dái từng căng mẩy, sệ xuống đầy kiêu hãnh nay đã teo nhỏ lại một cách thảm hại. Phần túi bìu co rút, trống rỗng, chỉ còn lại một nhúm da lỏng lẻo. Con cặc của Quân sụt giảm kích thước, ngắn đi trông thấy và gần như đánh mất khả năng cương cứng. Ngay cả những khối cơ bắp cuồn cuộn trên ngực và cánh tay vốn được rèn luyện từ nhỏ cũng dần tiêu biến, mềm nhão ra, xóa nhòa đi những đường nét nam tính.
Sự tàn phá không chỉ dừng lại ở thể xác mà còn vặn vẹo cả tâm trí Quân. Mất đi lượng hooc-môn nam, Quân không còn cảm thấy bất kỳ sự hứng thú nào với cơ thể phụ nữ. Thay vào đó, một cảm giác quái gở dần xâm chiếm lấy cậu. Cậu bắt đầu thấy mê mẩn, khao khát khi nhìn ngắm thân hình trai tráng của ba người bạn cùng phòng, đặc biệt là những lúc họ cởi trần, chỉ mặc mỗi chiếc quần tà lỏn đi lại trong không gian hẹp. Đôi mắt Quân không tự chủ được mà lén lút dán chặt vào cặc và dái lộ ra qua lớp vải mỏng của lũ bạn. Trong thâm tâm, Quân cảm thấy một sự kích thích chạy râm ran khi ngửi mùi mồ hôi đàn ông nam tính của lũ bạn. Cậu thiếu gia hoàn toàn không hề hay biết rằng, chính những con cặc to khỏe mà cậu đang lén lút thèm khát ngắm nhìn đó, đã không biết bao nhiêu lần cắm vào lỗ đít cậu trong những giấc ngủ mê man không lối thoát.
Bước sang năm thứ hai đại học, bóng tối bao trùm lên cuộc đời Quân ngày càng đặc quánh và tanh nồng. Cậu thiếu gia ngày nào giờ đây đang dần vỡ vụn và rữa nát dưới bàn tay nhào nặn của ba kẻ ác quỷ. Sự thay đổi hooc-môn trầm trọng không chỉ tàn phá hình hài mà còn luồn lách vào từng nếp gấp của đại não, bóp méo mọi bản năng nam tính cuối cùng, biến Quân thành một sinh vật lạ lẫm, yếu ớt và đầy rẫy những khao khát bệnh hoạn.
Quân thèm khát hơi giống đực, thèm khát thứ uy lực áp đảo mà ba gã đàn ông kia tỏa ra, thứ uy lực mà chính cậu đã từng sở hữu nhưng nay đã bị phá hủy sạch sành sanh.
Huy, Phong và Nam nhận ra sự biến chuyển của "con mồi". Chúng không còn cần phải dùng đến thuốc mê thường xuyên như trước, bởi Quân giờ đây giống như một con nghiện đang khao khát những liều thuốc độc từ chính những kẻ đày đọa mình. Chúng bắt đầu công khai giễu cợt sự "nữ tính hóa" của Quân ngay trước mặt cậu.
"Này cậu ấm, sao dạo này da dẻ mịn màng thế, ngực lại còn hơi nhú lên như con gái thế kia?" Phong vừa nói vừa thô bạo vươn tay bóp mạnh vào đầu vú của Quân.
Quân không hề né tránh, ngược lại, cậu khẽ rùng mình, đôi gò má ửng hồng và hơi thở trở nên dồn dập. Một sự nhục nhã ngọt ngào chạy dọc sống lưng, khiến cậu cảm thấy mình thật nhỏ bé và phụ thuộc. Huy đứng bên cạnh, ánh mắt chứa đầy sự khoái trá đê tiện, hắn đưa tay tóm lấy túi bìu giờ đây chỉ còn là một nhúm da nhăn nheo, lỏng lẻo của Quân:
"Cái giống của thiếu gia tập đoàn tài phiệt đây sao? Teo tóp như dái gà thế này thì còn làm ăn được gì nữa. Để anh em sục cho một phát xem còn tý tinh nào không hay thành nước lã cả rồi."
Bọn chúng đè nghiến Quân xuống sàn nhà ngay giữa ban ngày ban mặt. Quân chỉ biết nằm im, nhắm nghiền mắt, đón nhận những bàn tay thô ráp đang nhào nặn lên cơ thể mình. Con cặc của Quân, vốn đã ngắn đi và yếu ớt, giờ đây khó khăn lắm mới có thể cương cứng lên được chút ít dưới sự kích thích bạo lực của Huy. Chúng không còn lén lút nữa mà thay phiên nhau sục cặc và bóp dái Quân như đang chơi đùa với một món đồ chơi tiêu khiển. Khi Quân xuất ra những giọt tinh dịch loãng toẹt, trong vắt như nước, chúng cười rống lên đầy chế giễu. Sự nam tính của Quân đã thực sự chết hẳn, bị chôn vùi trong những hóa chất tàn độc và những đêm dài bị lạm dụng.
Trong khi đó, ở khu biệt thự sang trọng, người mẹ kế của Quân định kỳ nhận được những bản báo cáo chi tiết kèm theo hình ảnh về tình trạng của cậu. Bà ta mỉm cười hài lòng khi nhìn thấy người thừa kế của tập đoàn giờ đây chỉ còn là một kẻ bệnh hoạn, mất hết khả năng duy trì nòi giống và nhân cách bị hủy hoại hoàn toàn. Kế hoạch của bà ta đã thành công hơn cả mong đợi. Quân không còn là một mối đe dọa, cậu đã trở thành một phế nhân, một vết nhơ mà gia tộc tài phiệt kia sẽ chẳng bao giờ dám công khai thừa nhận.
Tại phòng ký túc xá, sự đồi bại đã đạt đến đỉnh điểm của sự tàn nhẫn. Ba gã thanh niên kia bắt đầu coi Quân như một món nô lệ tình dục phục vụ chung. Có những đêm, Quân bị bắt phải quỳ dưới chân giường, lần lượt phục vụ bằng miệng cho cả ba tên. Những con cặc to khỏe, gân guốc của chúng liên tục thúc mạnh vào cuống họng khiến Quân sặc sụa, nước mắt nước mũi trào ra, nhưng trong thâm tâm cậu lại cảm thấy một sự phục tùng tuyệt đối. Cậu yêu mùi mồ hôi nồng nặc, yêu cảm giác bị xâm chiếm và yêu cả những cơn đau xé toạc lỗ đít mỗi khi chúng thay nhau đụ cậu cho đến khi kiệt sức.
Quân hoàn toàn đánh mất bản ngã của một con người. Cậu không còn nhớ mình là ai, không còn quan tâm đến tập đoàn hay quyền thừa kế. Thế giới của cậu giờ đây thu bé lại trong căn phòng ký túc xá nồng nặc mùi tinh dịch và hơi men, xoay quanh những yêu cầu quái đở của Huy, Phong và Nam. Cậu thiếu gia từng được nuôi dạy để thống trị thương trường, giờ đây lại cảm thấy hạnh phúc nhất khi được nằm trần truồng dưới sàn nhà, chịu đựng sự giẫm đạp và xâm hại của những kẻ mà cậu gọi là "bạn thân".
Sự việc nhanh chóng bị đẩy lên đến đỉnh điểm của nỗi nhục nhã khi đoạn clip ghi lại cảnh tượng đồi bại trong phòng ký túc xá bị rò rỉ và phát tán với tốc độ chóng mặt trên mạng xã hội. Trong đoạn phim mờ tối, vị thiếu gia đích tôn của tập đoàn tài phiệt lừng lẫy đang trần trụi, quỳ rạp dưới sàn nhà và bò trườn như một con vật dưới sự điều khiển của ba gã bạn cùng phòng. Hình ảnh Quân với ánh mắt đờ đẫn, phục tùng tuyệt đối trong khi lỗ đít bị xâm hại bạo lực đã tạo nên một cơn địa chấn kinh hoàng trong dư luận.
Tin tức này ngay lập tức ập đến văn phòng của Chủ tịch tập đoàn như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào danh dự dòng họ. Vị chủ tịch lão luyện, người từng đặt bao kỳ vọng vào đứa cháu nội, đã hoàn toàn đổ sụp khi chứng kiến sự tha hóa đến mức không thể cứu vãn của Quân. Đối với một gia tộc coi trọng thanh danh và sự kế thừa huyết thống hơn cả sinh mạng, sự việc này là một vết nhơ không bao giờ có thể tẩy sạch.
Tại biệt thự chính, người mẹ kế không giấu nổi nụ cười đắc thắng khi cầm trên tay bản thông báo khẩn cấp từ hội đồng quản trị. Bà ta đứng bên cạnh chủ tịch, giả vờ đau xót nhưng lời nói lại sắc lạnh như dao:
"Ba xem, chúng ta không thể để một kẻ mang nhân cách vặn vẹo, thậm chí không còn khả năng duy trì nòi giống như thế này đứng đầu đế chế được. Điều này sẽ hủy hoại lòng tin của cổ đông và làm sụp đổ cả tập đoàn."
Trước áp lực nghẹt thở từ dư luận và sự thật rành rành về cơ thể đã bị hủy hoại của Quân, vị chủ tịch đã đặt bút ký vào văn bản nghiệt ngã nhất. Quân chính thức bị tước bỏ mọi quyền thừa kế, bị xóa tên khỏi gia phả và bị trục xuất hoàn toàn khỏi gia tộc. Toàn bộ gia sản và quyền điều hành tập đoàn được chuyển giao sang cho con trai của người mẹ kế – kẻ giờ đây danh chính ngôn thuận bước lên ngai vàng.
Khi nhận được tin dữ ngay tại phòng ký túc xá, Quân không hề gào khóc hay phẫn uất. Cậu ngồi bất động trên giường, ánh mắt trống rỗng nhìn vào khoảng không. Đối với một người mà cả thể xác lẫn linh hồn đã bị bẻ gãy, việc mất đi ngai vàng d dường như không còn quan trọng bằng nỗi ám ảnh về những con cặc đã thống trị cậu suốt một năm qua.
Huy, Phong và Nam nhìn nhau cười hô hố. Chúng biết nhiệm vụ đã hoàn thành xuất sắc và phần thưởng kếch xù từ người mẹ kế đang chờ đợi phía trước.
"Nghe chưa 'thiếu gia'? Giờ mày chỉ là một kẻ tay trắng, một con chó hoang thực thụ rồi," Huy vừa nói vừa dùng chân đạp mạnh Quân ngã xuống sàn. "Nhưng đừng lo, bọn tao vẫn sẽ giữ mày lại đây để 'chăm sóc'. Dù sao thì, một thằng nô lệ biết nghe lời như mày cũng khó tìm lắm."
Quân lồm cồm bò dậy, hai tay ôm lấy bắp chân của Huy, gục đầu xuống với một sự tuyệt vọng cùng cực. Cậu đã mất tất cả: danh dự, tương lai, quyền lực và cả bản dạng con người. Giờ đây, trong căn phòng nồng nặc mùi vị của sự tội lỗi, Quân hoàn toàn cam chịu số phận của một kẻ bị ruồng bỏ, mãi mãi chìm đắm trong sự đày đọa của những kẻ đã biến cậu thành một phế nhân không dái, không danh phận.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co