Truyen3h.Co

Tước đoạt

Kỷ luật

VerlainTheGuy

Dưới ánh đèn chùm pha lê rực rỡ của phòng hiệu trưởng, ông Dũng đứng chắp tay sau lưng, phóng tầm mắt qua khung cửa kính sát đất nhìn xuống khuôn viên trường nội trú nam sinh cấp 3 rộng lớn. Ngôi trường này là một vương quốc thu nhỏ do chính tay ông kiến tạo, một trường học khép kín chuyên đào tạo ra những bộ óc tinh hoa nhất cho đất nước. Ông nở một nụ cười mãn nguyện khi nghĩ đến danh sách cựu học sinh của mình – những người đang nắm giữ các vị trí cốt cán trong các trường đại học hàng đầu thế giới, các tập đoàn đa quốc gia và bộ máy chính quyền. Họ thành công rực rỡ, mang theo vinh quang và những khoản tài trợ khổng lồ quay về bồi đắp cho uy danh của trường.

Thế nhưng, để đúc ra những khối vàng ròng hoàn hảo ấy, ông Dũng đã phải thiết lập một hệ thống giáo dục nằm ngoài mọi quy chuẩn thông thường. Trong tư duy sắc lạnh của ông, tuổi trẻ của nam giới là một mớ hỗn độn của hoóc-môn, sự bốc đồng và những dục vọng dư thừa. Để trí tuệ đạt đến độ thanh khiết và tập trung tuyệt đối, phần "con" mang tính nam đó phải bị kiểm soát bằng một kỷ luật tàn khốc.

Kỳ thi cuối học kỳ vừa khép lại, và bộ máy phân loại học sinh lập tức vận hành. Tại đại sảnh ngập tràn ánh sáng, những học sinh xuất sắc nhất đang nâng ly chúc tụng, tận hưởng những phần thưởng xa hoa và các đặc quyền thượng đẳng. Trong khi đó, ở một không gian hoàn toàn đối lập – tầng hầm của khu nhà kỷ luật – một thế giới u ám, nồng nặc mùi thuốc sát trùng và sự sợ hãi đang chờ đợi những kẻ thất bại.

Minh, một học sinh lớp 11 vừa trượt khỏi nhóm an toàn, đứng run rẩy trong hàng ngũ mười nam sinh có thành tích tệ nhất. Không gian dưới tầng hầm tĩnh lặng đến mức Minh có thể nghe rõ nhịp tim đang đánh những tiếng thình thịch liên hồi trong lồng ngực.

Thầy giám thị bước vào, khuôn mặt lạnh tanh không mang theo một tia cảm xúc. Trên tay ông ta là một cuộn dây cước trong suốt, dai chắc và một cuốn sổ bìa đen.

"Các cậu biết luật của trường rồi đấy," giọng thầy giám thị vang lên đanh thép, dội vào những bức tường đá lạnh lẽo. "Thành tích kém cỏi là minh chứng cho việc các cậu đã để bản năng lấn át lý trí. Tụt quần xuống!"

Không một lời phản kháng, mười nam sinh đồng loạt đưa tay run rẩy tháo thắt lưng. Tiếng khóa kéo rít lên khô khốc. Lớp quần ngoài và cả quần lót bị kéo tuột xuống tận mắt cá chân. Minh cắn chặt môi, nhắm nghiền mắt khi vùng hạ bộ trần trụi của mình phơi bày ra trong không khí buốt giá của tầng hầm. Sự nhục nhã cào xé tâm can, nhưng nỗi sợ hãi về những gì sắp diễn ra còn lớn hơn gấp bội.

Thầy giám thị chậm rãi bước đến trước mặt Minh. Ông ta đeo đôi găng tay cao su y tế, dứt khoát vươn bàn tay tóm gọn lấy phần túi bìu của Minh. Ngón tay lạnh ngắt của giám thị ấn mạnh, dùng lực kéo căng lớp da bìu ra phía trước khiến hai hòn tinh hoàn bên trong trồi lên, hằn rõ hình dáng. Minh khẽ rên lên một tiếng nghẹn ngào, toàn thân gồng cứng lại vì đớn đau và xấu hổ.

Nhanh như cắt, thầy giám thị rút ra một đoạn dây cước, quấn nhiều vòng quanh gốc bìu ngay sát bẹn của Minh và siết lại. Nút thắt được cố định một cách chính xác đến tàn nhẫn – không quá chặt để gây hoại tử ngay lập tức, nhưng đủ để tạo ra một vòng siết áp lực, bóp nghẹt các mạch máu.

"Ah..." Minh nấc lên, hai đầu gối run rẩy chực khụy xuống.

Cơn đau buốt lan tỏa theo từng nhịp đập của trái tim. Minh cảm nhận rõ rệt sự tắc nghẽn của dòng máu nóng. Sợi cước mảnh khảnh găm sâu vào lớp da mỏng, trở thành một chiếc cùm khóa chặt nguồn sống của hai hòn dái.

"Đau đớn sẽ dạy các cậu cách tập trung," giám thị nói, vừa tiếp tục di chuyển sang học sinh tiếp theo. "Khi máu không thể nuôi dưỡng phần hạ bộ, hoóc-môn của các cậu sẽ giảm xuống. Các cậu sẽ không còn tâm trí đâu mà tò mò chuyện gái gú, không còn năng lượng để đánh lộn hay thủ dâm. Sợi dây này sẽ ép não bộ các cậu phải làm việc."

Những ngày sau đó với Minh là một chuỗi địa ngục kéo dài. Hình phạt bắt đầu phát huy tác dụng một cách khủng khiếp. Khi lượng máu lưu thông bị nghẽn lại, hai hòn dái của Minh dần bắt đầu teo tóp. Lượng testosterone sụt giảm khiến bản tính hiếu động của một nam sinh biến mất, nhường chỗ cho một sự điềm tĩnh, rụt rè đến đáng sợ.

Mỗi bước đi của Minh đều là một cực hình. Chỉ cần ống quần hay mép vải lót vô tình chạm nhẹ vào phần bìu đang bị thắt chặt, một cơn đau buốt thấu tận óc sẽ xẹt qua, ép cậu phải gập người lại. Nỗi đau ấy trở thành một chiếc roi quất liên tục vào tâm trí, buộc Minh phải vùi đầu vào sách vở, giải hàng tá đề toán lý hóa để quên đi sự hành hạ của thể xác. Cậu biết rất rõ quy luật ở đây: Nếu kỳ kiểm tra tới, điểm số được cải thiện, giám thị sẽ ban ân huệ nới lỏng hoặc tháo bỏ sợi cước, để dòng máu được lưu thông trở lại. Còn nếu điểm số dậm chân tại chỗ hoặc tụt dốc, sợi dây sẽ bị siết chặt thêm một nấc, tước đoạt nốt những tia hy vọng cuối cùng.

Nhưng điều khiến Minh cắm đầu vào học đến mức hộc máu mũi không chỉ là nỗi đau hiện tại, mà là tương lai của những kẻ đã thất bại hoàn toàn.

Một buổi chiều tại thư viện, Minh đang căng mắt giải đề thì tiếng xích sắt va vào nhau lanh canh vang lên. Tuấn – nam sinh thủ khoa toàn trường – sải bước đi ngang qua, vẻ mặt đầy ngạo mạn. Trên tay Tuấn nắm chặt một sợi xích da, đầu kia trói chặt vào cổ của một nam sinh đang bò bằng cả hai tay hai chân trên sàn gạch.

Minh rùng mình, bút chì trên tay rơi xuống. Kẻ đang bò dưới đất kia chính là Hoàng – cựu học sinh từng trượt hai kỳ kiểm tra liên tiếp. Sợi dây cước của Hoàng đã bị siết chặt trong suốt một thời gian quá dài. Không có máu nuôi dưỡng, các mô tế bào bên trong đã hoại tử. Hai hòn dái của Hoàng đã bị phá hủy hoàn toàn, teo rút lại chỉ còn là lớp da xẹp lép. Mất đi hoàn toàn nguồn testosterone, cơ bắp của Hoàng nhão ra, mọi đặc tính nam giới và sự tự tôn bị xóa sổ.

Tại ngôi trường này, Hoàng không còn là một nam sinh. Cậu ta đã trở thành "chó đĩ" – phần thưởng  mà thầy hiệu trưởng Mạnh Dũng dành tặng cho những học sinh giỏi. Tuấn dừng lại, giật mạnh sợi xích. Hoàng ngoan ngoãn ngẩng khuôn mặt bệ rạc, vô hồn lên, đôi mắt trống rỗng chờ đợi mệnh lệnh. Tuấn vuốt ve mái tóc Hoàng một cách trịch thượng, ánh mắt lóe lên sự thỏa mãn của một kẻ đang nắm giữ quyền sinh sát và sở hữu tuyệt đối một lỗ đụ không còn khả năng phản kháng.

Nhìn cảnh tượng kinh hoàng ấy, Minh nuốt nghẹn nỗi sợ hãi tột độ vào trong. Cậu run rẩy nhặt chiếc bút chì lên, cắm cúi viết như điên dại lên mặt giấy. Sự sống còn của một người đàn ông, sự bảo toàn của những hòn dái đang đau buốt dưới đũng quần phụ thuộc hoàn toàn vào những con số trên bài thi sắp tới. 

-----

Trước kỳ kiểm tra định kỳ, trong những góc khuất của ngôi trường, một niềm tin quái gở bùng lên: chạm vào dái của những nam sinh đang mang "vòng kim cô" ở hạ bộ sẽ mang lại vận may cho bài làm của mình. Minh, với sợi dây cước đang siết chặt vùng bìu tím tái, bỗng chốc trở thành túi đựng may mắn cho lũ bạn.

"Nào, chia cho tao chút vận khí để đậu đại học nhé, Minh!" Một cậu bạn vừa nói vừa thọc tay vào đũng quần Minh, không chút nể nang mà nắn mạnh vào hai hòn dái đang nhức nhối.

Cơ thể Minh giật nảy lên, một luồng điện đau buốt xẹt thẳng lên đỉnh đầu khiến cậu khuỵu xuống, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Từ sáng đến giờ, đây đã là đứa thứ năm thực hiện cái nghi thức cầu may tàn độc ấy. Mỗi lần một bàn tay thô bạo chạm vào, sợi dây cước lại như lún sâu thêm vào lớp da mỏng, bóp nghẹt những mạch máu vốn đã kiệt quệ. Minh run rẩy, đôi môi tím ngắt không thốt nên lời, chỉ biết ôm lấy hạ bộ mà rên rỉ.

Trong giờ kiểm tra, bất chấp những cơn đau hành hạ từng cơn, Minh dồn hết chút tàn lực còn lại vào mặt giấy. Cậu làm bài với một sự tập trung điên cuồng, một khát khao mãnh liệt được giải thoát khỏi vòng siết nghiệt ngã kia. Từng con số, từng phương trình hiện ra rõ rệt. Khi tiếng chuông kết thúc vang lên, Minh thở phào, niềm hy vọng len lỏi trong tâm trí. Cậu khấp khởi mừng thầm, đinh ninh rằng lần này mình chắc chắn nằm trong nhóm dẫn đầu. Cậu chỉ cần cố thêm vài ngày nữa thôi, kết quả sẽ đưa dòng máu nóng trở lại nuôi dưỡng hai "hòn cà" đang chết dần của cậu.

Thế nhưng, định mệnh đã giáng xuống đầu Minh một đòn chí mạng. Hai ngày sau, khi bảng kết quả được niêm yết tại đại sảnh, Minh sững sờ như hóa đá. Tên cậu nằm dưới cùng, đỏ chót với con số 0 tròn trĩnh. Do quá tập trung vào nội dung bài, Minh đã phạm một sai lầm sơ đẳng nhất: quên ghi số báo danh. Bài làm của cậu bị coi là phạm quy, không được công nhận. Minh sụp đổ hoàn toàn, cả thế giới như sụp xuống dưới chân cậu. Con số 0 ấy không chỉ là điểm số, nó là bản án tử cho bản năng đàn ông của cậu.

"Hạng bét khối: Minh. Hình phạt: Ba mươi cú búng dái từ tập thể nam sinh lớp 11A," tiếng thầy giám thị vang lên đều đều, lạnh lùng như tiếng máy chém.

Nỗi sợ hãi tột độ biến thành bản năng sinh tồn cuối cùng. Minh biết, với tình trạng bìu dái đang thiếu máu và nhạy cảm đến mức cực đoan hiện tại, ba mươi cú búng từ những cánh tay trai trẻ sẽ biến hạ bộ cậu thành đống thịt nát. Trong đêm tối, Minh liều mình leo qua tường rào, cố tìm đường trốn khỏi cái địa ngục danh giá này để bảo vệ chút tự trọng cuối cùng của một người đàn ông. Thế nhưng, khi vừa chạm chân đến cổng trường, những ánh đèn pin loang loáng quét tới. Đội sao đỏ – những kẻ trung thành và tàn nhẫn nhất của hệ thống – đã phục kích sẵn.

"Định chạy trốn sao, thằng cu?" Tiếng cười nhạt của đội trưởng sao đỏ vang lên khi chúng đè nghiến Minh xuống mặt đất bùn đất.

Minh bị áp giải trực tiếp vào phòng kỷ luật, nơi Mạnh Dũng đang ngồi đợi với vẻ mặt không một chút gợn sóng.

"Thưa thầy, em xin thầy! Em làm bài rất tốt, chỉ là em quên ghi số báo danh thôi! Xin thầy tha cho hai hòn dái của em!" Minh quỳ rạp, tiếng van xin thảm thiết xé toạc không gian tĩnh lặng của căn phòng.

Mạnh Dũng không nhìn cậu, ông thản nhiên nhấp một ngụm trà, giọng nói vang lên khô khốc: "Quy tắc là quy tắc. Sai lầm của em là minh chứng cho việc tâm trí vẫn chưa đủ tĩnh lặng. Ngoài ba mươi cú búng dái để răn đe tập thể, vì tội bỏ trốn nên em sẽ chịu thêm hình phạt đặc biệt: bị nam sinh hạng nhất chiếm hữu lỗ đít ngay tại đây."

Tuấn – nam sinh hạng nhất khối, kẻ vừa đạt điểm số tuyệt đối – bước ra từ bóng tối. Hắn nhìn Minh bằng ánh mắt của một kẻ đi săn đang nhìn một con mồi đã bị bẻ gãy hoàn toàn. Hắn chậm rãi cởi bỏ thắt lưng, tiếng kim loại va chạm lanh canh như tiếng chuông báo tử.

"Thầy ơi! Không... xin đừng làm vậy!" Minh gào lên trong tuyệt vọng.

Nhưng Mạnh Dũng chỉ lạnh lùng quay lưng đi. Đội sao đỏ thô bạo lột sạch quần của Minh, đè nghiến cậu nằm sấp trên mặt bàn đá lạnh lẽo, phơi bày vùng hạ bộ đang sưng tím và lỗ đít tội nghiệp trước mặt tất cả.

Thằng lớp trưởng lớp 11A bước lên đầu tiên. Cậu ta xoa xoa hai bàn tay vào nhau, khóe môi nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn. Cậu ta đưa bàn tay phải ra, ngón cái giữ chặt lấy ngón giữa, gồng lực căng hết cỡ rồi vung tay hướng thẳng vào túi bìu tím tái của Minh.

Póc!

Một âm thanh khô khốc, sắc lẹm vang lên khi móng tay cứng cáp búng mạnh vào lớp da mỏng dính. Minh hét lên một tiếng đau đớn, cả cơ thể cong lên như một con tôm bị nướng chín. Cơn đau từ cú búng mạnh trực tiếp vào túi bìu đang bị thắt dây cước khiến hệ thần kinh của cậu như nổ tung. Cơn đau không chỉ dừng lại ở ngoài da, lực búng mạnh xuyên thấu qua lớp bìu, dội thẳng vào hai hòn tinh hoàn đang nhức nhối bên trong. Một luồng điện buốt óc truyền dọc theo thừng tinh, xộc thẳng lên vùng bụng dưới khiến toàn thân Minh nảy dựng lên bần bật. Nếu không có đội sao đỏ đè chặt, có lẽ Minh đã giãy giụa văng khỏi mặt bàn.

"Đếm đi, thằng ngu! Mới là cái thứ nhất thôi!" Thằng lớp trưởng cười khẩy, lùi lại nhường chỗ cho kẻ tiếp theo.

Kẻ thứ hai bước lên, không nói không rằng, lập tức giáng một cú búng thứ hai ngay vị trí cũ. Lần này, Minh không hét lên được nữa, cậu há hốc miệng, không khí kẹt cứng trong cổ họng, hai mắt trợn ngược trắng dã.

Cứ thế, từng nam sinh trong lớp 11A lần lượt xếp hàng tiến lên. Cú thứ năm, cú thứ mười, rồi cú thứ mười lăm giáng xuống. Những ngón tay vung lên không chút thương xót, liên tục nã những đòn chí mạng vào hai hòn dái vốn đã kiệt quệ của Minh. Lớp da bìu dưới tác động của những cú búng bạo lực bắt đầu rạn nứt. Những vết bầm đen lan rộng ra, sưng vù lên một cách dị dạng. Quá trình sưng tấy khiến phần thịt bên dưới phình to ra, trong khi sợi dây cước ở gốc bìu vẫn giữ nguyên kích thước. Điều này tạo ra một sự chênh lệch áp lực kinh hoàng. Sợi cước dai chắc từ từ cắt xuyên qua lớp biểu bì, siết sâu vào phần thịt mềm, những giọt máu tươi đỏ thẫm rỉ ra, chảy dọc xuống hai bắp đùi trắng bệch của Minh.

"Á... ớ... tha cho tao... cầu xin tụi mày... dái tao nát mất..." Minh khóc nấc lên, nước mắt giàn giụa hòa lẫn với nước bọt chảy ròng ròng trên mặt bàn đá. Cậu cảm nhận rất rõ từng thớ thịt bên trong bìu đang bị nghiền nát, hai hòn tinh hoàn sưng vù, va đập vào nhau đau đớn đến mức muốn ngất lịm.

"Tha à? Lúc mày quên ghi số báo danh làm điểm trung bình của cả lớp bị kéo tụt xuống, mày có nghĩ đến lúc này không?" Một nam sinh khác rít lên, vung tay búng cú thứ hai mươi thật mạnh.

Máu từ vết cắt ở gốc bìu tứa ra nhiều hơn. Túi bìu của Minh lúc này đã to gấp rưỡi bình thường, mang một màu đen thẫm đáng sợ, căng bóng như quả bóng chực chờ nổ tung. Bất cứ một sự đụng chạm nào lúc này cũng đồng nghĩa với việc phá hủy hoàn toàn các mô tế bào bên trong. Cú búng thứ hai mươi chín, rồi thứ ba mươi kết thúc trong âm thanh chan chát rợn người. Hai hòn dái của Minh hoàn toàn bị đánh nát. Những ống dẫn tinh, những mao mạch mỏng manh bên trong đã bị dập nát, vỡ vụn dưới áp lực thô bạo. Nỗi đau đã vượt qua ngưỡng chịu đựng của con người, hệ thần kinh của Minh tê liệt, cậu rũ đầu xuống mặt đá, chỉ còn lại những tiếng thở hắt ra đứt quãng, yếu ớt.

Đúng lúc đó, Tuấn – nam sinh hạng nhất khối – bước lên từ phía sau lưng Minh. Hắn đã cởi bỏ toàn bộ quần áo dưới, để lộ con cặc to lớn, gân guốc đang cương cứng. 

Minh lúc này nằm sấp trên bàn, toàn thân run rẩy, mái tóc đen rối bời bết dính mồ hôi và nước mắt. Dưới ánh đèn, làn da của Minh trắng trẻo một cách mong manh, tương phản dữ dội với những vết lằn đỏ và vùng bìu dái đang sưng tấy, tím bầm vì những cú búng tàn khốc ban nãy. Tuấn đưa bàn tay to lớn, thô ráp của mình vuốt dọc từ gáy xuống tấm lưng trần đang co giật từng chập của Minh. Hắn cảm nhận được sự mịn màng của làn da thằng bạn, một vẻ đẹp mà hắn luôn khao khát được dẫm đạp và chiếm hữu.

Tuấn đưa tay xuống, bóp mạnh vào hai bên mông tròn lẳn của Minh, ép chúng dang rộng ra để lộ ra cửa hậu hồng hào, nhỏ xíu đang co thắt liên hồi vì sợ hãi.

"Đến lượt tao nhận phần thưởng," Tuấn gằn giọng.

Hắn không vội vã xâm nhập ngay mà muốn thưởng thức sự sợ hãi của con mồi. Tuấn dùng ngón tay cái miết mạnh quanh vành lỗ hậu của Minh, cảm nhận sự đàn hồi và độ khít khao của một nơi chưa từng bị ai chạm tới.

"Đít mày đẹp đến đáng kinh ngạc," Tuấn lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự khoái trá đê tiện. "Để xem sau đêm nay, nó còn giữ được vẻ quyến rũ này không."

Hắn tóm lấy hai bên hông của Minh, kéo hếch mông cậu lên cao. Không cần dạo đầu, không cần chất bôi trơn, Tuấn thô bạo ấn mạnh phần quy đầu vào thẳng cửa hậu của Minh và thúc mạnh một cú lút cán.

"Aaaaa!"

Minh gào lên một tiếng thê lương khi lớp niêm mạc phía sau bị xé rách tàn nhẫn. Sự xâm nhập bạo lực đẩy cơ thể Minh trượt về phía trước, nhưng đội sao đỏ đã giữ chặt lại, khiến sự ma sát càng thêm khốc liệt. Tuấn bắt đầu nhấp hông liên tục, những cú đâm chọc như búa tạ nện thẳng vào vách ruột non nớt. Mỗi lần Tuấn thúc mạnh tới, hai hòn dái to lớn của hắn lại va đập chát chúa vào phần bìu dái sưng đen, tướp máu của Minh.

"Chết tiệt, mày khít quá Minh ạ! Như muốn bóp nát cặc tao vậy!" Tuấn nghiến răng, những thớ cơ trên lưng hắn nổi lên cuồn cuộn.

Tuấn say mê tận hưởng cảm giác lỗ hậu của Minh đang mút chặt lấy mình, hắn càng đụ càng hăng, những cú va chạm thịt da vang lên chát chúa hòa cùng tiếng rên xiết của nạn nhân.

Những giọt máu tươi từ lỗ hậu bị xé rách của Minh chảy dọc xuống bắp đùi Tuấn, hòa lẫn với những giọt máu rỉ ra từ gốc bìu đang bị dây cước siết chặt. Tuấn chẳng hề quan tâm, hắn vươn tay xuống, bóp nghiến lấy túi bìu đang sưng đen của Minh trong khi phần dưới vẫn không ngừng đâm chọc.

"Nhìn mày bây giờ thảm hại chưa Minh? Mày không còn dái nữa đâu, mày phế thật rồi," Tuấn vừa đụ vừa nhục mạ.

Minh đờ đẫn mở mắt. Trí não cậu dần đình trệ. Cậu nhận ra một sự thật tàn khốc: Cậu không còn cảm nhận được sự tồn tại của hai hòn dái bên dưới nữa. Sợi dây cước, những cú búng, và lực đập của Tuấn đã hoàn toàn hủy diệt bộ máy sinh sản của cậu. Dòng máu nóng nuôi dưỡng bản năng đàn ông đã bị cắt đứt vĩnh viễn. Không còn dái, không còn testosterone, sự kiêu hãnh và phản kháng của một nam sinh đã bị đánh gục hoàn toàn.

Dưới nhịp độ đụ tàn bạo của Tuấn, trước sự chứng kiến lạnh lùng của thầy hiệu trưởng và ánh mắt hả hê của tập thể lớp 11A, tâm trí Minh vỡ vụn. Một cảm giác cam chịu, đê hèn dần len lỏi vào tâm hồn đang trống rỗng. Minh không gào thét nữa, cậu há miệng thở dốc, vùng hông vô thức buông lỏng, để mặc cho Tuấn muốn làm gì thì làm. Nước mắt lã chã rơi trên mặt bàn, nhưng không phải vì phản kháng, mà là nước mắt của sự khuất phục. Cậu đã chấp nhận số phận. Từ giây phút này, Minh chính thức bị tước đoạt thân phận nam sinh, vĩnh viễn biến thành một "chó đĩ" ngoan ngoãn.

-----

Dưới ánh đèn mổ trắng lóa của phòng y tế đặc biệt, Minh nằm bất động, đôi mắt trống rỗng nhìn lên trần nhà bằng kim loại lạnh lẽo. Sau những cú búng dái tàn bạo và màn đụ của Tuấn, hai hòn dái của cậu đã không còn hình dạng ban đầu, chỉ còn là một khối thịt dập nát, đen thẫm và rỉ máu. Ông Dũng đứng phía sau tấm kính ngăn cách, lạnh lùng ra hiệu cho đội ngũ y tế bắt đầu quy trình chuyển đổi cuối cùng.

Lưỡi dao phẫu thuật sắc lẹm lướt qua, dứt khoát cắt bỏ toàn bộ phần tinh hoàn đã nát bấy. Nhưng sự tàn nhẫn chưa dừng lại ở đó. Để biến Minh thành một công cụ dục vọng hoàn hảo cho kẻ thắng cuộc, các bác sĩ bắt đầu thực hiện kỹ thuật tạo hình lỗ lồn nhân tạo ngay tại gốc cặc của cậu. Lớp da và cơ thịt ở vùng bẹn bị rạch mở, khoét sâu, tạo thành một khe hở nhân tạo hồng hào, nơi sẽ là điểm đến mới cho sự xâm nhập của chủ nhân cậu sau này. Mọi dây thần kinh nhạy cảm nhất ở vùng hạ bộ của Minh được nối kết tỉ mỉ với khe hở mới này, biến nơi đây thành điểm tập trung khoái cảm duy nhất trên cơ thể.

Trong khi đó, một mũi khoan vi phẫu nhẹ nhàng xuyên qua hộp sọ của Minh. Một con chip sinh học nhỏ xíu được cấy trực tiếp vào vùng dưới đồi và hạch hạnh nhân – những nơi điều khiển cảm xúc và sự phục tùng. Con chip này sẽ liên tục phát ra các xung thần kinh, triệt tiêu mọi ý định phản kháng và thay thế bằng một cảm giác lệ thuộc, khao khát được phục vụ chủ nhân. Kể từ giây phút này, Minh không còn là một con người với ý chí tự do, mà là một cỗ máy sinh học được lập trình để trở thành "chó đĩ".

Cùng lúc đó, tại phòng tiếp khách của trường, cha mẹ Minh ngồi chết lặng trước những tờ văn bản lạnh lùng. Người mẹ òa khóc nức nở, đôi bàn tay run rẩy chạm vào tấm hình con trai trong bộ đồng phục nam sinh chỉnh tề. Cha Minh nghiến răng đến bật máu, nỗi đau khổ và nhục nhã cào xé tâm can. Tuy nhiên, tờ cam kết mà họ đã ký khi gửi con vào ngôi trường nội trú hàng đầu này là một gông cùm không thể tháo gỡ. Pháp luật và quyền lực của ông Dũng bao trùm lên tất cả.

"Để bảo vệ danh tiếng của gia đình và tương lai của những đứa trẻ khác, đây là cách tốt nhất," giọng Mạnh Dũng vang lên, không một chút gợn sóng.

Với đôi tay run bần bật và trái tim tan nát, họ buộc phải đặt bút ký vào tờ giấy từ bỏ quyền nuôi dưỡng. Minh chính thức bị xóa tên khỏi sổ hộ khẩu, trở thành tài sản riêng của trường, hay đúng hơn là vật sở hữu của Tuấn.

Khi vết thương vừa lên da non, Minh được đưa về phòng của Tuấn. Nhờ sự điều khiển của con chip, ngay giây phút nhìn thấy Tuấn bước vào, não bộ Minh lập tức tiết ra một lượng lớn dopamine, tạo thành một cơn hưng phấn đầy dục vọng.

"Quỳ xuống," Tuấn ra lệnh, giọng đầy vẻ trịch thượng.

Minh lập tức quỳ rạp, hai đầu gối chạm xuống sàn đá, đôi mắt đờ đẫn ngước nhìn chủ nhân. Cậu không còn cảm thấy nhục nhã, chỉ có một nỗi khát khao được ban phát sự đau đớn và khoái lạc. Tuấn bước tới, đẩy cậu nằm ngửa lên giường. Hắn dang rộng hai chân Minh, để lộ lỗ lồn nhân tạo đỏ hỏn đang co thắt đầy mời gọi ngay dưới gốc cặc.

"Thưa chủ nhân, xin hãy đụ lồn chó đĩ của ngài," Minh cất giọng thanh mảnh, yếu ớt, hoàn toàn mất đi âm sắc của một nam sinh.

Tuấn mỉm cười, tháo thắt lưng, con cặc to lớn và gân guốc bật ra, cứng ngắc. Hắn không cần dạo đầu, thẳng tay ấn mạnh đầu khấc vào lỗ lồn của Minh.

"A... chủ nhân..."

Minh rên lên một tiếng nghẹn ngào khi cảm nhận được sự xâm nhập bạo lực xé rách lớp niêm mạc mới tạo hình. Sự khít khao bao trọn lấy thân cặc Tuấn, tạo ra ma sát nóng bỏng khiến hắn gầm lên thỏa mãn. Tuấn bắt đầu dập hông liên tục, mỗi cú thúc lút cán lại khiến Minh quằn quại, đôi tay bám chặt vào ga giường, hoàn toàn đắm chìm trong thân phận của một sinh vật bị thiến hoạn, sẵn sàng chịu đựng mọi sự giày vò để làm hài lòng chủ nhân của mình.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co