Chương 43
Vương Nhất Bác nói chuyện với Tiêu Chiến một lúc rồi cúp máy.
Cậu không biết hôm nay có xuất hiện tình trạng ký ức trống không này nữa hay không nên không dám lái xe đi dạo nữa, trực tiếp về nhà.
Buổi sáng cậu sửa chữa kịch bản, sau khi dùng bữa thì nghỉ ngơi một lát rồi chơi điện thoại.
Hot search hôm nay đều liên quan đến <Quãng đời còn lại>.
Dạo trước đoàn phim có tham gia tiết mục giải trí, tối hôm qua phát sóng gây nên một tràng ngạc nhiên cho người xem.
Vương Nhất Bác bật máy tính mở xem.
Dư An cũng đang xem lại, tối qua lúc phát sóng trên TV cậu ấy đã xem rồi nhưng vẫn chưa đã ghiền. Hôm nay ở văn phòng rảnh rỗi nên xem lại lần nữa.
Hôm nay Tinh Quang có một cuộc họp cấp cao, họp xong sẽ được nghỉ tết.
Cửa phòng làm việc đẩy ra, Dư An nghe được động tĩnh nên quay người, là Chu Khiêm. Cậu ấy không có văn phòng riêng nên đến công ty là ngồi ở phòng Chu Khiêm luôn.
"Chu đạo, họp xong rồi à?"
"Ừm."
Dư An tắt video, châm trà cho Chu Khiêm.
Còn có ba ngày nữa là ăn tết, chắc là hôm nay Minh Khiêm sẽ về nhà. Có lần nghe trợ lý nghiệp vụ của Chu Khiêm nói ba mẹ Chu đang ở nhà của ông bà nội Chu bên úc.
Nếu hôm nay Chu Khiêm cũng về nhà thì cậu ấy cũng được nghỉ.
"Chu đạo, tôi đặt trước vé máy bay cho ngài nhé?"
Chu Khiêm: "Nói sau đi."
Đúng lúc có điện thoại đến, là mẹ Chu. Anh cầm lên ra ngoài nghe.
Mẹ Chu hôm nay mới xem tiết mục giải trí mà Chu Khiêm tham gia, gọi điện tới để khen con trai. Cuối cùng cũng biết lo cho ba mẹ, còn biết quảng cáo trang sức cho nhà mình.
Khen ngợi xong, mẹ Chu hỏi: "Lúc nào con về? Con không về thì giao thừa sẽ đi mất."
Chu Khiêm không lên tiếng, anh không có ý định về nhà.
Mẹ Chu: "Con đừng nói với mẹ là con muốn đuổi kịp tiến độ quay phim. Mẹ đã gọi điện cho tiểu Dư rồi, bắt đầu từ hôm nay không có ai có lịch trình gì, cũng không có phim mới khai máy."
Chu Khiêm: "Mẹ, mẹ có biết Dư An là cô nhi không?"
Mẹ Chu sững sờ. Có lần bà đến phim trường thăm Chu Khiêm đã gặp qua Dư An. Tính cách không tệ, khí chất cũng được nhưng lại không nghĩ tới thân thế lại như vậy.
Chu Khiêm muốn châm điếu thuốc: "Giao thừa là sinh nhật cậu ấy. Cậu ấy cũng không có bạn bè ở Bắc Kinh."
Mẹ Chu: "Con có ý gì?"
Chu Khiêm: "Không có ý gì. Nếu đổi lại là mẹ và ba con lúc trẻ thì chắc chắn sẽ làm giống con bây giờ."
Mẹ Chu đã hiểu. Chu Khiêm không về nhà ăn tết mà ở lại Bắc Kinh cùng với trợ lý nhỏ của mình. Bà thử thăm dò: "Con đối với Dư An..."
Lời còn chưa nói hết đã bị Chu Khiêm cắt ngang: "Mẹ, mẹ suy nghĩ nhiều rồi. Con không phải thích cậu ấy như kiểu đó đâu."
Mẹ Chu cười "Ha ha" hai tiếng: "Chỉ mong là mẹ nghĩ nhiều."
Chu Khiêm: "Năm sau sẽ về thăm ba mẹ. Năm mới vui vẻ."
"Năm mới vui vẻ."
Chu Khiêm cúp điện thoại, thuốc lá cũng tắt, về văn phòng.
Dư An đã thu dọn bàn làm việc, lại hỏi: "Chu đạo..." đặt vé máy bay ngày nào.
Đột nhiên Chu Khiêm đùng đùng ném di động lên bàn "bụp" một tiếng chói tai.
Dư An chưa kịp chuẩn bị tinh thần, bị dọa đến run rẩy. Vừa rồi anh nhận điện thoại của mẹ Chu, cậu ấy có thấy hiển thị trên màn hình.
Xem ra anh và mẹ lại cãi nhau.
Tốt thật, còn có thể cãi nhau với người nhà.
Cách mấy ngày trước, người mà vừa cãi nhau với anh còn đến phim trường thăm anh.
Dư An giải bộ như không biết: "Chu đạo, sao vậy?"
Chu Khiêm: "Không cần đặt vé nữa, tôi không về. Cãi nhau với người nhà rồi." Dừng mấy giây: "Còn muốn làm phiền cậu chuẩn bị cho tôi một ít mì tôm bỏ trong tủ, ăn qua tết."
Tự nói mình khổ hơn khổ qua.
Dư An không đành lòng: "Ngày nghỉ tôi không đi du lịch, ở ngay Bắc Kinh, đến lúc đó tôi làm cho anh mấy món ăn. Không cần tiền làm thêm giờ đâu."
Trở bàn tay một cái là giải quyết xong chuyện này, Chu Khiêm gật gật đầu, làm bộ như mình rất mệt mỏi, ra hiệu cậu ấy có thể về. Hôm nay chính thức nghỉ tết, sau tết Nguyên đán bắt đầu làm việc lại.
Buổi tối Dư An đi siêu thị mua sắm tết. Nguyên liệu nấu ăn cậu ấy đều lấy hai phần, cho Chu Khiêm một phần. Từ siêu thị đi ra thì nhận được điện thoại của mẹ Vương.
Dư An vui vô cùng, điện thoại kết nối, Dư An và mẹ Vương trò chuyện tình hình đây rồi quan tâm bệnh tình của Vương Nhất Bác.
Lúc này mẹ Vương mới vào chủ đề: "Năm ngoái Tiểu Bác có dặn dì sau này hằng năm đều muốn đãi sinh nhật cho con. Sắp tới giao thừa đến nhà dì ăn cơm đi, nhiều người náo nhiệt."
Dư An cảm động không nói nên lời. Lần trước rơi nước mắt là đêm giao thừa năm ngoái lúc Vương Nhất Bác tổ chức sinh nhật cho cậu ấy.
Một năm trôi qua nhanh như cái chớp mắt nhưng nguyện vọng sinh nhật của cậu ấy vẫn chưa linh nghiệm.
Dư An thút thít cái mũi: "Cảm ơn dì." Cậu ấy không muốn đem thêm phiền phức tới cho Vương gia, bệnh của Vương Nhất Bác đã đủ làm họ sức đầu mẻ trán.
Cậu ấy nói dối: "Chu đạo và vài người đồng nghiệp của con năm nay không về nhà ăn tết, nói là muốn tổ chức sinh nhật cho con nên con không thể đến chỗ của dì được. Cảm ơn dì vẫn luôn nhớ sinh nhật của con."
"Không khóc không khóc. Đứa nhỏ này, con khóc cái gì chứ." Mẹ Vương hỏi: "Thật sự có người tổ chức sinh nhật cho con rồi à? Con đừng lừa dì."
Dư An: "Con không lừa dì thật mà. Chu đạo và vài đồng nghiệp cố tình ở lại cùng con, con chỉ có thể giả bộ không biết."
Mẹ Vương nói Dư An gửi địa chỉ cho bà, bà có chuẩn bị cho Dư An không ít quà sinh nhật.
Cuộc điện thoại này nói mãi một lúc sau mới dừng. Mũi Dư An cũng đông đỏ lên hết.
Ở khoảng khắc vừa rồi cậu ấy có chút hoảng hốt. Chu Khiêm không về nhà là do cãi nhau với người nhà hay là sợ cậu ấy một mình ăn tết rất đáng thương?
Có lẽ là cậu ấy nghĩ quá nhiều. Mặc kệ như thế nào thì vẫn có người ăn cơm cùng cậu ấy.
Tất cả mọi thứ cậu ấy có ở hiện tại là thứ mà đến nằm mơ cậu ấy cũng không dám nghĩ đến.
***
Cách đêm giao thừa hai ngày, Tiêu Chiến cũng nghỉ, cuộc chiến của anh và Tiêu Thắng cũng phải tạm hoãn vì lễ tết.
Một sáng nọ, mới sáu giờ, Tiêu Chiến đã bị Vương Nhất Bác lay tỉnh: "Chiến ca, mau tỉnh dậy."
Tiêu Chiến giật mình, lập tức tỉnh táo: "Sao vậy?"
Vương Nhất Bác vén chăn xuống giường tìm quần áo: "Hôm nay em muốn đi vẽ tranh, không dậy là sẽ muộn mất."
Tiêu Chiến không hiểu gì hết: "Em đăng ký lớp học vẽ à?"
Vương Nhất Bác lắc đầu, ai đăng ký lớp cho cậu, cậu cũng không biết, có điều hôm nay có tiết học: "Anh mua cho em một ít socola nhé, em chia cho bạn học cùng ăn. Lần nào cũng là em ăn socola của cô ấy."
Tiêu Chiến cảm thấy không đúng chỗ nào, cho dù cậu có đăng ký lớp thì cũng chưa học qua lần nào, sao lại cùng nhau ăn socola với bạn học được? Đột nhiên anh phát giác, ký ức của cậu bị rối loạn.
Trước kia cậu từng nói năm bốn tuổi có theo học một lớp mỹ thuật, lúc nào cũng ăn vụng với bạn học nhỏ ngồi bên cạnh.
Sao tự nhiên hôm nay ký ức lại chạy đến chỗ khi cậu còn bé vậy?
"Bảo Bảo, hôm nay em không có tiết. Đó là ký ức khi còn bé của em."
Vương Nhất Bác đang mặc quần áo, động tác dừng lại: "Anh nói cái gì?"
Tiêu Chiến: "Em xem bản ghi nhớ trên điện thoại đi." Anh đưa điện thoại cho cậu.
Vương Nhất Bác nghi nghi ngờ ngờ mở bản ghi nhớ. Hôm qua cậu xuất hiện một vài ký ức nhỏ nhặt, một cái chớp mắt, đầu óc trống rỗng. Tiêu Chiến còn nhắc nhở cậu có khả năng ký ức sẽ xuất hiện sai chỗ.
"Nhưng lỡ hôm nay em có lớp thì sao?"
Tiêu Chiến nắm đầu vai cậu: "Đừng gấp, nói anh biết bây giờ em đang suy nghĩ cái gì? Tại sao nhất định phải đi học?"
Vương Nhất Bác: "Không có gì khác, chỉ là 8 giờ rưỡi phải lên lớp. Đúng rồi, bài tập mà giáo viên cho em tiết trước em vẫn chưa làm xong đâu, em phải đi sớm một chút nhờ bạn học bổ sung giúp em. Còn muốn đem thêm nhiều kẹo socola cho cậu ấy nữa."
"Bây giờ trong đầu đều là những điều này?" Tiêu Chiến hỏi.
Vương Nhất Bác gật đầu.
Tiêu Chiến: "Địa chỉ lớp học, em mấy tuổi, ai đưa em đi?"
Vương Nhất Bác: "Học ở đâu thì em không biết, lần nào cũng do tài xế chở em đi. Em hai mươi bảy tuổi rồi đó, đâu phải anh không biết em bao nhiêu tuổi."
Tiêu Chiến một tay ôm cậu, tay kia lấy điện thoại của mình gọi cho Hướng giáo sư rồi nói rõ chi tiết tình huống vừa rồi cho ông biết.
Hướng giáo sư: "Loại tình huống này trước kia tôi đã gặp qua rồi. Có điều không phải ở trên người có bệnh giống Vương Nhất Bác mà là người bị bệnh Alzheimer, ký ức cũng dừng lại ở lúc bé. Người bệnh cũng biết đây là năm nào, có thể những chuyện cậu ấy đã làm đều là làm khi còn bé. Đây là mệnh lệnh do đại não phát ra, người bệnh cũng không khống chế được."
*Bệnh Alzheimer là một chứng phổ biến nhất thường chỉ dùng để định bệnh cho những người mất trí tuổi 45 đến 65 ("lẫn trước khi già", "lẫn sớm"). (Nguồn: wikipedia).
Tiêu Chiến: "Vậy còn tình huống của Vương Nhất Bác thì sao?"
Hướng giáo sư: "Tôi có xem báo cáo chữa bệnh của đội ngũ y tế của Vương Nhất Bác gửi tới, theo như ghi chép thì hồi phục còn tốt hơn so với tôi tưởng tượng. Trên phương diện thần kinh não thì không xuất hiện bệnh biến, còn có dấu hiệu chuyển biến tốt đẹp. Hiện tượng này chỉ xảy ra trong khoảng thời gian ngắn thôi. Vất vả cho cậu rồi."
Tiêu Chiến thở phào: "Không có gì."
Hướng giáo sư: "Cậu ấy muốn làm cái gì thì cậu cứ để cậu ấy làm, vui vẻ là tốt nhất."
Ông lấy một ví dụ bình thường cho Tiêu Chiến dễ hiểu về trạng thái tâm lý hiện tại của Vương Nhất Bác: "Lấy ví dụ, tôi vừa mới tỉnh dậy, nghĩ đến nghiên cứu phát minh của dược phẩm A. Bởi vì bệnh tình của Vương Nhất Bác tăng lên, Thằng bé không nghe được nên tôi phải chạy đua với thời gian. Nhưng thật ra Vương Nhất Bác đã dùng thuốc của dược phẩm A, bây giờ thính lực đã bình thường trở lại nhưng đối với tôi mà nói thì trong đầu tôi chỉ toàn là: Hôm nay phải tới phòng thí nghiệm, Vương Nhất Bác vẫn còn đang chờ thuốc của tôi để cứu mạng. Cứ xem như người khác đã nói cho tôi thích lực của Vương Nhất Bác đã khôi phục, đang uống thuốc của dược phẩm A. Nhưng trong đầu tôi không phát tín hiệu tiếp nhận. Cậu hiểu loại cảm giác này chứ? Đại não phát ra chỉ lệnh, nó sai nhưng tôi lại cho rằng nó đúng. Cho dù người bên ngoài có nói cho tôi biết là chuyện đã qua nhưng trong lòng tôi vẫn không thể vượt qua nó và không thể tin tưởng được."
Tiêu Chiến: "Tôi hiểu rồi." Cũng tương tự như trí nhớ hai năm trước của em ấy nhưng khi đó ký ức của em ấy liên tục, còn bây giờ thì không. Thỉnh thoảng sẽ xuất hiện ký ức ngẫu nhiên.
Hướng giáo sư: "Ký ức của thần kinh não mà chúng ta nghiên cứu chỉ là một phần rất nhỏ, đến nay vẫn chưa nghiên cứu được nguyên nhân bệnh của Vương Nhất Bác và bệnh Alzhimer là gì. Y học vẫn luôn tiến bọ, bệnh của Vương Nhất Bác nhất định sẽ khôi phục."
Vương Nhất Bác nhìn điện thoại, sắp 6 giờ 20 phút rồi, cậu đẩy đẩy Tiêu Chiến, nhỏ giọng nói: "Em sẽ đến trễ mất."
Tiêu Chiến gật đầu, vội vàng kết thúc cuộc trò chuyện với Hướng giáo sư.
Vương Nhất Bác tựa trán lên vai Tiêu Chiến: "Xin lỗi. Em không khống chế được chính mình. Em biết bây giờ ký ức của em đang rất rối loạn, nhưng một giây sau em lại nghĩ tới bài tập giáo viên đưa em còn chưa làm xong."
Tiêu Chiến ôm cậu: "Không sao đâu. Sẽ tốt thôi, anh đã hỏi Hướng giáo sư rồi."
An tĩnh một lát, cậu lặp lại: "Nhanh đi, nếu không em sẽ trễ mất."
Tiêu Chiến nhất thời không có cách đối phó. Anh cũng không thể biến ra một lớp học mỹ thuật được. Cứ xem như có thể tìm được cô giáo, lớp học nhưng biết tìm đâu ra bạn học cho cậu.
"Anh mau buông em ra, em còn muốn đi rửa mặt, sẽ trễ thật đó."
Cái khó ló cái khôn, Tiêu Chiến: "Nghỉ đông, hôm nay giáo viên nói không có tiết, năm sau bổ sung." Anh gửi tin nhắn cho Hướng giáo sư: [Hướng giáo sư, làm phiền ngài gửi cho tôi một thông báo nghỉ cho tôi để tôi cho Vương Nhất Bác nhìn. Hiện giờ tôi không tìm ra được lớp học vẽ nào.]
Rất nhanh, Hướng giáo sư gửi tin nhắn qua.
Cậu nghi ngờ nhìn anh: "Giáo viên nói à?"
Tiêu Chiến: "Giáo viên của em họ gì?"
Vương Nhất Bác: "Họ Trương."
Tiêu Chiến: "Vậy thì đúng rồi."
Anh đổi tên gợi nhớ của Hướng giáo sư thành "Thầy Trương lớp mỹ thuật". Anh đưa di động cho cậu xem: "Giáo viên của em gửi tới, trong lúc nghỉ đông sẽ không có lớp. Hôm nay anh đưa em đi chơi nhé?"
Vương Nhất Bác thấy không cần lên lớp, tim bỏ lại vào bụng. Bài tập không cần làm, dây thần kinh kéo căng trong đầu cũng buông lỏng.
Sau một lát, trong dầu cũng không nhớ đến chuyện phải lên lớp nữa.
Cậu ôm Tiêu Chiến: "Cảm ơn anh. Sau này vật vả cho anh rồi, không biết em còn xuất hiện tình huống như thế nào nữa."
Tiêu Chiến xoa đầu cậu: "Chuyện anh nên làm." Bây giờ trí nhớ của cậu dần dần khôi phục, ký ức sai chỗ vừa rồi đã được giải quyết.
Hơn sáu giờ mùa đông, trời còn chưa sáng hẳn.
Vương Nhất Bác đổi lại quần áo, nằm xuống giường tính ngủ một chút. Trằn trọc, không ngủ được.
Tiêu Chiến tựa ở đầu giường đọc sách, thấy cậu mở mắt ra: "Không ngủ à?"
Vương Nhất Bác dứt khoát ngồi dây: "Hôm nay chúng ta làm gì? Anh cũng nghỉ à?"
Tiêu Chiến: "Đưa em ra ngoài chơi."
"Chỗ nào?"
"Phòng làm việc."
Tiêu Chiến mới vừa tìm bạn liên hệ với một phòng làm việc mỹ thuật, ở đó có không ít người trưởng thành tới họa sở thích của mình. Hôm nay là ngày cuối cùng của khóa trước ngày nghỉ.
Vương Nhất Bác hỏi tiếp: "Phòng làm việc gì?"
"Bí mật."
"Không nói là không xong."
Vương Nhất Bác còn tưởng liên quan đến kịch bản của cậu, chờ đến nơi rồi mới biết đây là một phòng vẽ tranh.
Quản lý biết tình trạng cụ thể của cậu nên không nhiều lời, sắp xếp cho cậu một chỗ ngồi với đầy đủ các dụng cụ vẽ tranh.
Vương Nhất Bác chuẩn bị vẽ màu nước, cậu hỏi Tiêu Chiến: "Anh thích con trai hay con gái."
Tiêu Chiến: "Con gái."
Vương Nhất Bác chuẩn bị vẽ một công chúa nhỏ: "Chờ khi nào em dừng thuốc, chúng ta sẽ sinh em bé."
Tiêu Chiến nhìn gò má của cậu, ánh mắt nhu hòa. Vương Nhất Bác nghiêm túc vẽ một chiếc váy cao cấp cho công chúa nhỏ, Tiêu Chiến ngồi cạnh phụ cậu.
Vương Nhất Bác: "Thật ra anh không cần dẫn em đến đây vẽ tranh. Ký ức đi qua, không có mong muốn vẽ tranh, trong lòng cũng không khó chịu."
Tiêu Chiến: "Dù sao ở nhà cũng không có chuyện gì làm." Anh dùng miếng bông ngoáy ngoáy màu vô tình vẩy sang cạnh cậu.
Ngày hôm sau, ký ức buổi sáng của Vương Nhất Bác bình thường, Tiêu Chiến thở phào nhẹ nhõm.
Cho dù nghỉ nhưng Tiêu Chiến vẫn không hoàn toàn buông bỏ công việc. Sau khi thị trường chứng khoán khai trương, cuộc chiến giữa anh và Tiêu Thắng càng nảy lửa hơn bao giờ hết.
"Cốc cốc" tiếng gõ cửa vang lên.
" Tiêu Chiến?" Âm thanh của Vương Nhất Bác truyền đến.
"Sao vậy?"
Vương Nhất Bác đẩy cửa thư phòng Tiêu Chiến ra: "Không quấy rầy công việc của anh chứ?"
Tiêu Chiến cảm giác cậu kì lạ chỗ nào, ánh mắt không ỷ lại anh như bình thường mà ngược lại có chút lạnh lùng, biểu cảm cũng thế. Vừa mới ngủ trưa dậy, không lẽ ký ức của cậu lại quay về trước kia?
"Có việc gì à?" Anh phối hợp với cậu.
Vương Nhất Bác: "Em có việc cần đi ra ngoài một chút, có thể cho em mượn xe không?"
Tiêu Chiến gật đầu, tìm chìa khóa xe đưa cho cậu.
Vương Nhất Bác: "Cảm ơn."
Vương Nhất Bác đi ra ngoài, Tiêu Chiến cho người đi theo cậu.
Vương Nhất Bác đi trung tâm thương mại mua thêm không ít quần áo và đồ ngủ. Sau khi Tiêu Chiến nhận được tin báo cáo mới vỡ lẽ ký ức của cậu đang ở đâu.
Sau khi lĩnh chứng, ngày đầu tiên bọn họ ở cùng nhau. Sau đó cậu nói quần áo mặc ở nhà của cậu quá trẻ con, không trưởng thành.
Mãi cho đến bảy giờ tối Vương Nhất Bác mới ra khỏi trung tâm thương mại. Trên đường về nhà, cậu ghé của hàng tiện lợi mua ít đồ rồi mới về nhà.
Về đến biệt thự đã là tám giờ, chuông báo điện thoại cậu vang lên nhắc nhở cậu nhìn bản ghi nhớ trên điện thoại. Xem hết bản ghi chú, cậu mới biết được ký ức của mình lại nhảy sai chỗ. Thế nhưng chưa được mấy phút lại không thèm bận tâm gì đến chuyện đó nữa, đại não phát ra chỉ thị, cậu không thể không làm theo. Mua thêm một đống quần áo và đồ ngủ.
Vương Nhất Bác vỗ đầu một cái, cậu và Tiêu Chiến đã kết hôn hai năm rồi, không phải mới lần đầu ở chung. Cậu lại tự nhắc nhở bản thân.
Tiêu Chiến từ biệt thự đi ra, mở cửa xe cho cậu: "Em mua gì vậy?"
Vương Nhất Bác: "Anh biết đấy."
Tiêu Chiến: " Quần áo và đồ ngủ?"
Vương Nhất Bác gật đầu, lại ôm anh: "Lại khiến anh lo lắng rồi."
"Không sao, dù sao anh cũng nhàn rỗi." Tiêu Chiến lấy hết mấy túi lớn túi nhỏ ở cốp xe xuống, một tay cầm túi một tay nắm tay cậu đi vào nhà.
Vương Nhất Bác về phòng ngủ, treo từng bộ từng bộ quần áo hôm nay mua vào tủ. Sau đó ký ức lại mạnh mẽ lội ngược về giai đoạn cậu mới vừa đến ở chung với Tiêu Chiến.
Tiêu Chiến không giải thích gì thêm, phối hợp nhịp nhàng với cậu, tìm lại cảm giác lúc ban đầu. Hai người tách ra tắm rửa, chuẩn bị nghỉ ngơi.
Trong lòng Tiêu Chiến và Vương Nhất Bác đều biết rõ đêm nay sẽ xảy ra chuyện gì. Cậu lấy đồ mua ở cửa hàng tiện lợi từ trong túi xách ra, đưa cho Tiêu Chiến.
Tiêu Chiến nhìn một chút là cỡ lớn nhất.
Chuông báo của Vương Nhất Bác vang lên lần nữa, mười giờ nhắc nhở. Xem hết, cậu bất lực nằm lên ngực Tiêu Chiến: "Mới vừa rồi em còn mừng thầm vì sắp chiếm được anh."
Tiêu Chiến không thể phản bác được, hỏi cậu: " Em chỉ mua có một cỡ này thôi à?"
Vương Nhất Bác gật đầu, hỏi: "Trước kia em mua mấy cỡ?"
Tiêu Chiến: "Hai cỡ, một lớn một nhỏ."
Vương Nhất Bác bật cười:"Chúc mừng. Anh không chỉ được tim nhớ kỹ còn được thân nhớ kỹ."
Tiêu Chiến: "..."
***
Đêm giao thừa năm nay của Vương gia hết sức náo nhiệt, Vương Nhất Bác và Tiêu Chiến cũng về bên nhà.
Tiêu Chiến và ba cha con họ Vương ngồi ở phòng khách đánh bài, Vương Nhất Bác dựa vào lưng Tiêu Chiến chơi game với Võ Dương.
Trong phòng bếp, đầu bếp vẫn đang bận việc.
Mẹ Vương cũng đang bận, tự mình xuống bếp chuẩn bị những món cậu thích.
Một ván kết thúc, Vương Nhất Hàm thua. Đến trưa anh ta cũng không thắng nổi một ván, lần nào cũng về bét.
Người thua phải chia bài.
Vương Nhất Hàm cảm giác mình không gặp thời. Năm nay không có chuyện gì khiến cho anh hài lòng, đến ngày cuối cùng của năm cũng bị nhét nước lạnh xuyên kẻ răng.
ba Vương nhìn Vương Nhất Hàm: "Con cứ như vậy thì đến vợ cũng không kiếm nổi đâu."
Vương Nhất Hàm bị lời nói của ba mình làm cho sặc, suýt nữa sặc chết. Người theo đuổi anh còn có thể quấn được mấy vòng trên đường Ngũ Hoàng, chẳng qua là anh muốn giữ mình trong sạch mà thôi.
"Nếu không kiếm được thì con học Tiêu Chiến đi xem mắt."
Tiêu Chiến: "..." Có ba vương ở bên cạnh, anh cũng không đốp chát lại Vương Nhất Hàm được.
Vương Nhất Hào nhịn không được, quan sát Vương Nhất Hàm: "Xem mắt cũng phải có nhân phẩm mới được."
Vương Nhất Hàm quăng bài lên bàn: "Không đánh nữa, mọi người tự chơi với nhau đi."
Ba vương không chịu: "Con không đánh nữa thì chúng ta biết ăn tiền của ai đây?"
Tiêu Chiến bật cười.
Vương Nhất Bác chơi xong một ván, bên kia người nhà Võ Dương gọi anh đi ăn cơm, cậu cũng thoát trò chơi.
Cậu quay đầu nói với Vương Nhất Hàm: "Ba còn muốn thắng tiền lì xì cho em, anh dám không chơi nữa?"
Ba Vương muốn lì xì tiền thắng được cho cậu thật, nhưng phát sầu vì chuyện tình cảm của Vương Nhất Hàm cũng là thật: "Bảo bảo, chẳng phải con viết nhiều lời thoại lắm sao? Tìm hai quyển cho anh hai của con xem để nó học hỏi tốt một chút."
Vương Nhất Bác dán lên lưng Tiêu Chiến, cằm đặt trên đầu vai anh, cậu lắc đầu: "Không thích hợp với anh ấy. Dạng người như anh hai đều là nam phụ trong kịch bản của con, đều là bad ending"
Vương Nhất Hàm xoa dạ dày, uống nửa ly nước ấm.
Ba Vương sắp xếp lại bàn bài xong, ván bài tiếp tục: "Bảo bảo, ba thấy trên tin tức giải trí nói Hoa Đáng và Trác Thành đang hẹn hò, là thật hay giả?"
Tay xòe bài của Vương Nhất Hàm dừng lại: "Ba, ba không thể vì muốn con thua mà làm con ngộp ngạt, lỡ tắc ngẽn cơ tim thì lấy ai đánh bài cho ba thắng?"
Ba Vương bất lực lắc đầu. Người chột dạ luôn cho rằng người khác nói xấu mình.
Điện thoại di động vang lên, thư ký Lương gọi tới.
Ba buông bài xuống: "Chú Lương của các con gọi cho ba."
Thư ký Lương bây giờ đang ở quê, bận rộn cả ngày lúc này mới có thời gian gọi cho ba Vương. Ông sợ sáng mai phải chăm sóc cho mẹ, không có thời gian nên hôm nay gọi điện chúc tết sớm.
Ba Vương hỏi thư ký Lương lão bà thế nào rồi.
Thư ký Lương có chút thở dài: "Vẫn còn mơ mơ hồ hồ. Cả một buổi chiều nhất định đòi chị của tôi dùng bọc nhựa quấn thêm vài vòng tủ sách cũ mới chịu. Nói là mưa lớn, nước nhiều sẽ gây ẩm mốc."
Cái giá sách đó vốn đã bọc mấy lớp bọc nhựa. Nhưng bà cứ nhất quyết nói vẫn chưa đủ, sẽ bị thấm nước..
Thật ra mùa hè năm trước cái giá sách đó mới vừa được thay bọc nhựa. Nội trong vòng ba năm tới sẽ không cần đổi lại, nhưng ông và chị gái vì muốn để mẹ vui nên đổi lại hết theo toàn bộ chỉ thị của lão bà.
Thư ký Lương còn nói: "Hôm nay mẹ tôi còn nhắc tới Tiểu Bác, nói là ở nhà hết nguyên liệu nấu thuốc Đông y rồi, bảo tôi đến hiệu thuốc trong trấn mua một ít về để sắc thuốc cho Tiểu Bác."
Nửa năm này cụ bà càng ngày càng lẫn, trí nhớ cũng không được rõ ràng, có điều có một số thứ đặc biệt nhớ kỹ, đều có liên quan đến cụ ông.
Ba hàn huyên với thư ký Lương một lúc rồi mới cúp máy.
Vương Nhất Bác chỉ biết chú Lương là thư ký của ba, những chuyện phát sinh sau này cậu đều đã quên hết, cũng không nhớ rõ lão bà là ai:"Ba, mẹ của chú Lương bị làm sao?"
Ba Vương lướt đoạn thời gian Vương Nhất Bác ở trên núi, chỉ nói: "Bị bệnh Alzheimer nhẹ, trước mắt vẫn có thể tự mình sinh hoạt nhưng đầu óc đã bắt đầu lẫn."
Rốt cuộc thì Tiêu Chiến đã biết vì sao thư ký Lương lại xin về hưu sớm vào tháng sáu năm nay.
Thư ký Lương đã công tác ở tập đoàn Vương gia hơn ba mươi năm, sau khi ba Vương rời khỏi cương vị, chú Lương trở thành thư ký của Vương Nhất Hào.
Năng lực và sự cống hiến của thư ký Lương ở tập đoàn Vương gia rõ như ban ngày. Sức hút cá nhân cũng giống như Lý đổng của Tiêu thị.
Để cho người khác tâm phục khẩu phục.
Lúc ấy anh còn thắc mắc vì sao thư ký Lương mới năm mươi tám tuổi mà đã nghỉ hưu.
Khi đó Vương Nhất Bác còn đang nằm viện, bệnh tình đang ở giai đoạn nghiêm trọng nhất nên anh không thể đi đâu được, quên hỏi Vương Nhất Hàm đã xảy ra chuyện gì.
Bây giờ đã biết rõ là do trí nhớ lão bà không tốt nên thư ký Lương về quên chăm sóc cho mẹ.
Ba Vương vẫn còn nói về lão bà: "Lúc trí nhớ vừa bắt đầu mơ màng, mỗi ngày đều nói muốn lên núi cắt cỏ cho heo ăn, còn muốn bắt châu chấu. Tất cả đều là những chuyện làm khi còn bé."
Vương Nhất Bác đề nghị: "Vậy ba mau nói chú Lương đón lão bà đến Bắc Kinh đi. Tình trạng của bà và con không khác nhau mấy, có thể để Hướng giáo sư xem thử."
Ba Vương lắc đầu: "Đã xem bệnh rồi, Hướng giáo sư cũng không có biện pháp nào. Y học toàn cầu cũng không có phương pháp điều trị. Bệnh của con và bà nhìn qua thì tưởng giống nhau nhưng vẫn có cái khác. Dù sao thì bà cũng đã lớn tuổi, tám mươi lăm tuổi rồi. Là bệnh của người già."
Vương Nhất Bác thở dài.
Tiêu Chiến: "Lão bà từng đến Bắc Kinh khám bệnh rồi ạ?"
Ba Vương gật đầu: "Cuối tháng sáu." Lúc đó tác dụng phụ của thuốc thí nghiệm lâm sàng làm cho Vương Nhất Bác ăn không ngon, ngủ không yên. Lúc đó Vương Nhất Bác không nhớ lão bà là ai nên không đề cập với cậu chuyện này.
Tiêu Chiến khẽ gật đầu.
Mấy hôm trước Hướng giáo sư từng nói có gặp được một người mắc chứng Alzheimer, ký ức bị lệch về hồi còn bé. Hóa ra là lão bà.
"Vậy ký ức của bà đang ở hiện tại hay trước kia?" Tiêu Chiến hỏi.
Ba Vương: "Không phải ở hiện tại. Tình huống này đã kéo dài được ba tháng rồi, có điều đầu óc vẫn mơ mơ hồ hồ, suốt ngày lẩm bẩm ba của thư ký Lương, cho rằng cụ ông vẫn còn sống. Hôm nay lão Lương phải bọc lại giá sách thêm lần nữa."
Tiêu Chiến vẫn còn nhớ cái giá sách đó, rất cũ kỹ. Trên đó bày các tập truyện ngắn của cụ ông, hồi trước khi Vương Nhất Bác ở đó rất thích đọc những cuốn sách đó.
Bốn chân giá sách đều dùng bọc nhựa quấn dày đặc nên tủ sách không có một chút tì vết.
Tiêu Chiến nhìn về phía cậu: "Chờ em bình phục, chúng ta sẽ đi thăm lão bà. Nơi lão bà đang sống cũng là quê của Nhạc lão tiên sinh, nhà của hai ông bà chỉ cách nhau một cái hồ."
Vương Nhất Bác không hiểu vì sao Tiêu Chiến lại muốn đi thăm lão bà, chắc là giao tình gì đó với chú Lương. Cậu đồng ý. Có điều cậu không biết đến năm nào mới có thể hồi phục.
Cơm tất niên đã chuẩn bị xong, mẹ Vương gọi bọn họ đến phòng ăn.
Ba Vương: "Ăn cơm xong chúng ta đánh tiếp." Ông ra hiệu cho Vương Nhất Hàm: "Con đừng có tráo bài đấy."
Vương Nhất Hàm: "..."
Tiêu Chiến đặt bài trong tay xuống, nắm tay cậu đi đến phòng ăn.
Vương Nhất Hàm nhìn tụ bài ở chỗ Tiêu Chiến, thừa dịp Tiêu Chiến không để ý, anh ta tráo bài của mình với Tiêu Chiến sau đó điềm nhiên như không có chuyện gì xảy ra.
Vương Nhất Bác ghé vào tai Tiêu Chiến nói nhỏ: "Em mới vừa thấy anh hai lén tráo bài của anh đó."
Tiêu Chiến: "Vừa hay tụ bài ván này của anh quá xấu, nếu anh ấy không tráo của anh thì ván này anh thua chắc."
Vương Nhất Bác cười ha ha ha.
Vương Nhất Hàm ngồi xuống cạnh cậu, lấy tay xoa đầu cậu: "Cười cái gì!"
Vương Nhất Bác: "Người ta vui nha, ai cần anh lo."
Trên bàn cơm, bọn họ lại trò chuyện về lão bà.
Vương Nhất Bác vẫn còn tâm tâm niệm niệm muốn để cho lão bà đến Bắc Kinh chữa bệnh, nói không chừng sẽ có tác dụng.
Mẹ Vương: "Bà không thể rời nơi đó được, lần trước mới đến Bắc Kinh có mấy ngày mà đã làm ầm lên đòi về nhà. Người sinh bệnh rất nhạy cảm."
Vương Nhất Bác: "Có phải tất cả những người già đều hi vọng lá rụng về cội hay không?"
mẹ Vương: "Còn một cách nghĩ khác. Mấu chốt là vì nơi đó có cụ ông của các con. Người cao tuổi, ký ức có mơ hồ một chút cũng không có gì, chỉ mong được sống trong vui vẻ, trụ cột tinh thần còn mạnh mẽ hơn bất cứ thứ gì."
mẹ Vương nhìn cậu, thấy Vương Nhất Bác không có chút ấn tượng gì về việc dưỡng bệnh trên núi. Sắp sang năm mới, bà cũng không nhiều lời, sợ cậu không nhớ ra được lại khó chịu trong lòng.
Thật ra bệnh này của lão bà đã sớm xuất hiện triệu chứng. Mỗi lần Vương Nhất Bác lên núi dưỡng bệnh, lão bà đều sẽ nướng bắp ngô cho cậu ăn.
Khi còn sống, cụ ông thích nhất là ăn bắp ngô nên ngày nào bà cũng nướng cho ông ăn.
Sau đó Vương Nhất Bác xuống núi về Bắc Kinh, lão bà vẫn nướng bắp mỗi ngày, nướng xong chất đầy bên trong.
Chú Lương về nhà thăm liền hết hồn, cảm thấy không đúng chỗ nào.
Loại tình huống này cũng giống như giai đoạn Vương Nhất Bác không nhớ được Tiêu Chiến nhưng ngày nào cũng đi dạo đến con đường cây ngô đồng, đi đến cửa hàng khoai nướng mua khoai về.
Là cậu muốn mua cho Tiêu Chiến, chỉ là cậu không biết mà thôi.
Đề tài này cuối cùng bị ba Vương cắt ngang, nói là năm mới nói chuyện vui.
Vương Nhất Bác: "Nói cái gì bây giờ? Hay là nói về anh hai của con?" Cậu cọ cù chỏ Vương Nhất Hàm: "Dạ dày anh còn đau không?"
Vương Nhất Hàm: "..." Anh gắp cho cậu một miếng thịt:"Chặn miệng lại đi."
Vương Nhất Bác cười ha ha.
Ván bài tiếp tục sau bữa ăn.
Vương Nhất Hàm xếp tụ bài mà mình tráo được, chết trong tim một chút. Bài nát như vậy, thua là chuyện không thể nghi ngờ. Trộm gà không xong còn mất một nắm thóc.
Một đêm, Vương Nhất Hàm thua không ít tiền.
Vương Nhất Bác in mã QR của mình ra thành bốn tờ, dán trước mặt mỗi người một tờ, ai thua thì tự giác chuyển tiền cho cậu.
Lần nào cũng là Vương Nhất Hàm chuyển tiền.
Vương Nhất Bác chơi điện thoại một lát, gửi tin nhắn chúc tết cho bạn bè. Bây giờ bạn bè của cậu không nhiều, Võ Dương, Trác Thành, còn có Tiêu Thắng.
Trong ký ức của cậu, cậu không nhớ Tiêu Thắng và Tiêu Chiến có quan hệ thế nào. Ghi chú trong danh bạ của cậu là tên tiếng Anh của Tiêu Thắng.
[Chúc mừng năm mới. Hi vọng sang năm tôi vẫn có thể nhớ được anh, còn có thể chúc tết anh nữa.]
Tiêu Thắng đang ở nhà ông bà nội, ba mẹ hắn cũng có mặt. Bầu không khí trong nhà cũng không tính là tốt.
Ba và mẹ hắn chiến tranh lạnh hơn mấy tháng đến giờ vẫn chưa nói lời nào. Bởi vì kiêng kỵ ông nội nên họ mới giả vờ rằng quan hệ vẫn rất tốt.
Ông nội cũng đã sớm nhận ra ba mẹ bằng mặt không bằng lòng, nhưng cũng chỉ coi như không thấy, cũng lười hỏi đến.
Trên bàn cơm tất niên, tất cả đều không nói quá mười câu, đều liên quan đến đồ ăn.
Ăn không nói, cuối cùng cũng xong bữa.
Mấy người bạn của Tiêu Thắng đều ở nước ngoài, bọn họ không đón tết âm. Đêm nay nhận được tin nhắc chúc phúc của vài người hợp tác làm ăn, không có ai thật lòng.
Hắn không nghĩ tới Vương Nhất Bác lại nhắn tin cho hắn.
Tiêu Thắng trả lời: [Cảm ơn. Chúc mừng năm mới, khỏe mạnh bình an.]
Vương Nhất Bác chuẩn bị gửi tin nhắn cho Trác Thành nhưng nghĩ một hồi lại thôi. 12 giờ cậu sẽ gọi điện thoại Trác Thành.
Còn mấy phút nữa là đến 12 giờ.
Một ngày nay Vương Nhất Hàm không thắng một ván nào. Sau khi chuyển khoản cho Vương Nhất Bác xong, pin điện thoại của anh cũng cạn, anh ta ngẫm nghĩ một chút rồi dứt khoát tắt máy.
"Tiểu Bác, cho anh mượn điện thoại em một chút, anh nói thư ký chuyển tiền."
Vương Nhất Bác: "Nhanh lên, em còn muốn gọi điện cho Trác Thành nữa."
Vương Nhất Hàm cầm điện thoại của cậu đi đến phòng ăn, ở đây tương đối yên tĩnh.
Anh nhìn đồng hồ đeo tay, 11 giờ 59 phút, anh gọi cho Trác Thành. 12 giờ gọi có thể sẽ không gọi được, nói không chừng Hoa Đáng còn nhanh hơn một bước.
Mấy chục giây sau, điện thoại kết nối, anh còn chưa kịp mở miệng thì giọng nói ôn nhu của Trác Thành đã truyền đến: "Bảo bối, chúc mừng năm mới. Tớ yêu cậu."
Vương Nhất Hàm cảm giác một năm xui xẻo cuối cùng cũng có thể nhìn thấy ánh bình minh. Mặc dù ánh bình minh này là do anh trộm được.
Trác Thành không nghe thấy động tĩnh, nhưng cuộc gọi vẫn đang được thực hiện. Cậu ấy không khỏi nhíu mày. Chẳng lẽ có nhiều cuộc gọi chúc tết 12 giờ quá nên tín hiệu không tốt?
"Alo? Bảo bối? Cậu có nghe được không?"
Trên TV đếm ngược tới một.
Vương Nhất Hàm lên tiếng: "Chúc mừng năm mới, anh yêu em."
Trác Thành giật mình, nửa ngày mới phát giác được chuyện gì xảy ra, lập tức kết thúc cuộc trò chuyện.
Ở một diễn biến khác, Vương Nhất Bác tính đòi lại điện thoại thì bị Tiêu Chiến cản: "Thương anh hai của em một chút đi."
12 giờ, Tiêu Chiến nhận được video của Khương Duy và Vu Bân. Mấy ngày nay Khương Duy gửi không ít video trượt tuyết của hắn và Vu Bân vài nhóm nhỏ ba người.
Tiêu Chiến xem video, trả lời Khương Duy: [Hình như cậu mập lên. Mấy ngày nay rốt cuộc ăn bao nhiêu thứ vậy, cái cằm thứ hai cũng xuất hiện rồi.]
Khương Duy tức giận ném di động qua một bên. Hắn lại nói Vu Bân: "Cậu có thể chọn góc độ tốt một chút để chụp không hả!"
Vu Bân đang trả lời tin nhắc, không chú ý.
Khương Duy huơ huơ tay trước mặt anh mấy cái: "Đang nói chuyện với cậu đấy." Hắn nhìn màn hình của Vu bân, tên hiển thị là Hướng Thiên.
"Hai người các cậu bắt đầu trò chuyện từ khi nào vậy?"
Vu Bân: "Tôi nào có thời gian rảnh trò chuyện với người khác chứ. Chúc tết nên đáp lễ thôi."
Khương Duy để điện thoại của Vu Bân sang một bên: "Cậu nhìn tôi xem có phải xuất hiện nọng rồi không?"
Vu Bân im lặng mấy giây, ý chí sống và được sống trỗi dậy mạnh mẽ: "Cậu muốn tôi nói thật hay nói dối?"
Khương Duy: "... Thôi cậu khỏi cần nói nữa."
Hắn gửi tin nhắn cho Tiêu Chiến: [Tôi-với-cậu-không-xong-đâu!]
Tiêu Chiến không có thời gian xong hay không xong với Khương Duy. Anh mới vừa nhận được tin nhắn chúc tết của Dư An.
Dư An đã sớm gõ một tin chúc phúc, chờ 12 giờ gửi đi. [Tiêu tổng, năm mới vui vẻ. Chúc ngài và Bác ca hạnh phúc mỹ mãn, cũng hi vọng Bác ca sớm ngày bình phục. Tôi mong rằng sang năm tôi có thể gửi tin nhắn chúc tết đến Bác ca lúc 12 giờ.】
Chu Khiêm còn tưởng Dư An cầm điện thoại là muốn gửi lời chúc đến cho anh, bởi vì ngoài anh ra thì cậu ấy cũng không có bạn bè nào.
12 giờ đúng, anh còn chạm cốc cùng Dư An nói cảm ơn.
Nào biết được mấy phút trôi qua rồi mà điện thoại cũng không có một tin nhắn đến.
Điện thoại Dư An vang lên, xem hết, khoé miệng cậu ấy mỉm cười, ngẩng đầu nói với Chu Khiêm: "Tiêu tổng vừa mới trả lời tin nhắn của tôi, anh ấy nói tình trạng của Bác ca mấy ngày nay rất tốt."
Chu Khiêm "Ừm" một tiếng, nhấp một ngụm rượu.
Dư An tiếp tục ăn bánh ngọt. Nguyện vọng sinh nhật năm nay của cậu ấy là: Hi vọng nguyện vọng sinh nhật năm ngoái trở thành hiện thực.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co