Truyen3h.Co

[ViCho] - Si tình

Chương 29

bo0621

Mặc dù từ tận đáy lòng tôi cho rằng Choi Yeji chuyện bé xé ra to, khuếch đại việc nhỏ lên để xử lý, song tôi chỉ có thể nghe theo. May mắn thay tôi rút thăm được Min Yuna, một cô gái trước nay tôi luôn thấy rất thú vị.

Lúc tan học, tôi tự giác đi đằng sau Min Yuna. Dường như cô không vui lắm, quay đầu nhìn tôi và nói: "Chắc cậu sẽ không nhàm chán giống các bạn nữ đó chứ?"

"Tất cả mọi người đều có bạn đồng hành rồi." Tôi đáp, "Đi thôi, đi thôi."

Min Yuna nói: "Không cần đâu, tớ thật sự không sợ. Tớ một mét bảy, tớ thì sợ ai chứ?"

Chiều cao của nữ sinh chỉ có thể ngắm không thể so, của nam sinh chỉ có thể so không thể xem. Chiều cao của tôi tuyệt đối hơn Min Yuna rất nhiều, nhưng nếu đứng riêng thì lại có cảm giác không chênh nhau lắm.

"Cậu có tin rằng một bạn nam một mét sáu cũng có thể quật ngã cậu không hả?" Tôi bảo.

Min Yuna bất đắc dĩ nói: "Tớ cũng không tin mấy lời của các bạn ấy đâu. Từ đâu ra lắm tên biến thái thế được? Từ bao giờ đám biến thái lại giống như bán sỉ ngoài đường vậy?"

Tôi: "Vậy coi như tớ đưa cậu về vì tình cảm đồng học, được chưa?"

Min Yuna biết tôi thích làm trái ý người khác, dứt khoát không phản bác gì nữa, đi thẳng về hướng nhà cô, nhưng cũng không chịu để ý tới tôi.

Tôi biết, cô gái Min Yuna này không nói nhiều, trong lòng cũng không nhiều tâm kế, là một cô gái rất chân thật. Ký ức của tôi về dáng vẻ cô ném tạ ở hội thể thao vẫn chưa phai nhạt, tôi luôn cảm thấy cô gái này đặc biệt xứng đáng được trời cao đối xử tử tế.

Lớp chúng tôi thật sự tuân theo lịch trình sắp xếp của Choi Yeji, chấp hành loại nhiệm vụ không để nữ sinh trong lớp lạc đàn. Phải mất mấy ngày Han Taesung mới biết về hành động này của chúng tôi. Y không khỏi mỉm cười, trước tiên bày tỏ rằng, thứ nhất, chuyện này không phổ biến như vậy, thứ hai là biểu đạt sự yên tâm với ý thức an toàn cao của mọi người.

Xem như Han Taesung ngầm chấp thuận hoạt động này, vì thế mọi người tiếp tục kế hoạch tầm vài ngày. Trong những ngày đó, tôi và Park Dohyeon không về chung đường. Hắn phụ trách Wang Chaejin, tôi phụ trách Min Yuna.

Tôi và Min Yuna đi cùng nhau, dọc đường đi thật sự không nói với nhau được mấy câu. Bình thường thấy Min Yuna nói chuyện khá hợp cạ với những nữ sinh khác, mà đối với tôi, cô lại thường ít mở miệng. Đôi lúc tôi tìm chủ đề tán gẫu, cô cũng chỉ đáp câu được câu chăng.

Một tuần trôi qua, ngày nào tôi cũng phải đi thêm một vòng tròn lớn mới về tới nhà, dần thấy phiền, nhưng vẫn khá ngại việc tự ý quẳng gánh mặc kệ trước, nên đành chờ vị nghĩa sĩ nào đó dẫn đầu. Rất nhanh chóng, Park Dohyeon khiến tôi hiểu được cái gì gọi là thông minh. Hắn bắt đầu không tiễn Wang Chaejin, mà hàng ngày bắt taxi đúng giờ đưa cô về thẳng nhà khu nông thôn đô thị. Thực ra Park Dohyeon làm vậy cũng dễ hiểu, từ chỗ Wang Chaejin về nhà ít nhất mất hơn một tiếng, người bình thường thật sự chịu không nổi.

Những người khác cũng lục tục không làm nữa. Trái lại, tôi không hề nói gì song Min Yuna nhất quyết không chịu đợi tôi sau giờ học.

Mãi cho đến lúc học kỳ sắp kết thúc, thực hiện nhiệm vụ không lạc đàn này tầm hơn nửa tháng đến lúc sắp tan, cơ bản mọi người đều bình tĩnh lại, đồn đại cũng giảm đi rất nhiều. Tôi dự định lại bám theo Min Yuna từ đằng xa thêm một lần rồi không làm nữa.

Tuy nhiên cũng chính ở lần cuối cùng kia, chúng tôi gặp trúng.

Từ trường học tới nhà Min Yuna có một con ngõ rất dài, rất rộng và sáng sủa, thỉnh thoảng còn có tiếng rao hàng của xe hàng rong bán bánh rán đầu hẻm. Min Yuna đi phía trước, tôi cách cô khá xa, hơn nữa tôi còn đang chơi rắn săn mồi nên cũng không quá chú ý. Giữa chừng tôi ngẩng đầu lên, nhìn thấy một người đàn ông mặc áo khoác da không biết từ lối rẽ nào vào được đang theo sau Min Yuna, nhưng vẫn giữ khoảng cách. Lần thứ nhất, tôi không quan tâm lắm, tiếp tục cúi đầu chơi rắn săn mồi.

Một lát sau, tôi lại ngẩng đầu để hoạt động cổ. Người đàn ông kia chợt ngoái nhìn tôi, biểu cảm trên mặt giống như đang cười, nhưng trông có vẻ thật sự rất không bình thường.

Trong nhất thời tôi chưa dám đưa ra quyết định chắc chắn. Đúng lúc này người đàn ông đó tăng tốc hướng về phía Min Yuna. Min Yuna đằng trước hình như vẫn luôn chú ý, nghe được tiếng bước chân cũng đột nhiên giống như chim sợ cành cong, bỏ chạy.

"Mẹ kiếp!" Tôi chửi nhỏ một tiếng, vội đuổi theo.

Trong ngõ hẻm, ba người chúng tôi cứ thế rượt đuổi nhau, tôi cách tên kia và Min Yuna một khoảng. Thấy tên đó sắp đuổi tới Min Yuna, trong lòng tôi quýnh lên, nhặt miếng gạch ven đường ném qua. Miếng thứ nhất không đập trúng, miếng thứ hai đập thẳng lên lưng người đàn ông đó.

Gã dường như đau đớn, dừng bước quay đầu nhìn tôi, hung hăng chạy tới chỗ tôi, bộ dáng trông như muốn đánh nhau.

Tôi cũng đang nổi nóng. Từng là tiểu bá vương Yinsung, tôi chưa bao giờ sợ đối đầu chính diện. Hơn nữa tuy tên kia nhìn có vẻ hung ác, nhưng xem xét kỹ thì phát hiện trạng thái tinh thần của gã bất thường. Tôi còn sợ đánh không lại một kẻ điên sao? Tôi trực tiếp chạy đến, sắp tới gần thì tung một cước như bay ——

Tư thế đẹp trai nhất trong đời tôi có lẽ chính là vào thời điểm này.

Tôi cho rằng mình tung một cước như bay, nhưng thực tế thì không cao bao nhiêu. Vị trí đặt chân chính là thằng em bé nhỏ của gã đàn ông, cú đá rất nặng, nặng đến mức phỏng chừng cả đời gã đều khó mà gieo giống. Vì vậy một giây sau truyền đến tiếng gã đàn ông kêu thảm thiết, rồi gã ôm thân dưới của mình vừa nhảy vừa la.

Bấy giờ Min Yuna mới phản ứng được, quay đầu nhìn tôi, mặt đầy mồ hôi vì sợ hãi.

"Có tớ đây, bảo vệ cậu!" Tôi vỗ ngực, làm một động tác "Hãy tin tớ".

Min Yuna đơ như khúc gỗ.

Tôi lấy điện thoại chụp người đàn ông này vài tấm, sau đó đá thêm hai cú rồi mới chạy tới chỗ Min Yuna, kéo tay cô đi về phía trước.

Hiển nhiên Min Yuna chưa kịp phản ứng lại, bị tôi lôi kéo ra khỏi ngõ, trên mặt cô vẫn tràn đầy ngơ ngác.

"Đăng ảnh tên này lên diễn đàn trường và nhóm chat của lớp đi!" Tôi nói, "Về sau mọi người nhìn thấy gã là sẽ nhận ra, tiện thể gửi cả cho bên Yinsung nữa."

Min Yuna lên tiếng, "Không, chúng ta liên hệ bệnh viện tâm thần đi. Đầu óc gã tuyệt đối có vấn đề. Bây giờ tạm thời chưa xảy ra chuyện lớn, nhưng nếu sau này có chuyện gì thì ai chịu trách nhiệm?"

Tôi thật sự không nghĩ tới điều này, hỏi: "Liên hệ bằng cách nào?"

"Ngày mai nói cho thầy Han Taesung biết, xem trường có thể ra mặt liên lạc không. Bằng không tên này cứ lang thang quanh trường học cả ngày, ai mà chẳng sợ hãi chứ." Min Yuna nói.

Đúng vậy, đây không phải là việc xảy ra một hai lần, trường học không thể không quản lý. Tại thời điểm này, trong đầu Min Yuna vẫn suy tính rất nhanh.

"Đi thôi, hôm nay nhất định phải đưa cậu đến tận cửa nhà." Tôi cất lời.

Lần này Min Yuna không từ chối nữa, gật đầu.

"Min Yuna, tớ là ân nhân của cậu..."

Cô không để ý tới tôi.

"Min Yuna, ban nãy có phải là cậu cực kỳ sợ hãi không?"

"Thật ra tớ vẫn luôn ở phía sau, yên tâm đi..."

"Min Yuna, tại sao cậu lại bơ tớ?"

"Ôi ân nhân..."

"...."

Đang lúc tôi đang tự nói chuyện một mình, chơi rất vui vẻ, tưởng Min Yuna sẽ không để ý đến tôi, cô bỗng nói khe khẽ, hai chữ ngắn ngủn, "Cảm ơn..."

Tôi nở nụ cười, "Aiya, không nghe rõ..."

Cô hơi bực bội, "Không nghe rõ thì thôi!"

"Nói lại lần nữa đi mà." Tôi đùa cô.

"Không nghe rõ thì thôi." Min Yuna nói, "Lời hay sẽ không nói lần thứ hai. Cậu thích nghe rõ hay không thì kệ cậu..."

"Không được không được, tớ phát hiện trêu cậu còn vui hơn nhiều so với trêu Alexander nhà tớ!"

"Alexander?"

"À, là con poodle nhỏ mà mẹ tớ nuôi!"

Min Yuna càng giận hơn, tăng nhanh tốc độ bước chân, bỏ tôi lại đằng sau.

Lần này tôi không đi theo, vì Min Yuna đã sắp đến nhà. Khi cô chuẩn bị lên tầng, tôi hô lớn, "Mới vừa nói rồi đó, về sau tớ sẽ bảo vệ cậu!"

Không biết Min Yuna có nghe rõ không, nhưng cô không quay đầu lại.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co