Truyen3h.Co

[ViewJune] SUN AND EARTH

10

ngecutaan

trời đêm tĩnh lặng,
tôi nghe rõ nhịp tim của mình. nó đang đập vì sự rung động, vì sự biết ơn.

và rồi tôi nhận ra, từ khoảng khắc tôi cho đi chiếc bánh, tôi chưa từng một mình, chưa từng cô đơn như tôi vẫn nghĩ.
View đã ở đó từ rất lâu rồi, chỉ là tôi chưa từng nhận ra sự hiện diện của cậu trong cuộc đời tôi.

buổi tối hôm đó trôi qua rất chậm, những câu chuyện bị vùi lắp từ rất lâu dần được sáng tỏ.

nhưng cũng chính từ đó, khoảng cách giữa hai chúng tôi bắt đầu thay đổi.
không còn là nghệ sĩ vớ quản lý, mối quan hệ ấy trở nên mơ hồ, gần nhau thêm theo từng ánh mắt.
cuộc trò chuyện từ từ dài hơn. và sau những ngày làm việc mệt mỏi, chúng tôi luôn tìm đến nhau. đi chơi cùng nhau nhiều hơn.
cùng nhau call video lúc nấu ăn, lúc skin care đã trở thành thói quen giữa tôi và cậu ấy. tôi bắt đầu nhận ra những điều rất nhỏ, mà cậu ấy luôn dành cho tôi.

View luôn đi phía ngoài khi chúng tôi đi trên vỉa hè. cậu luôn đi phía sau, dòm ngó xung quanh thật kỹ khi tôi băng qua đường. luôn chắn giữa tôi và bất cứ thứ gì có thể gây nguy hiểm.

có lần tôi hỏi View

"cậu không mệt à"

cậu ấy chỉ đáp

"không sao, quen rồi"

lại là bốn chữ ấy.
rồi tôi chợt nhận ra, tình yêu không nằm trong những lời đường mật ngọt ngào, mà nằm trong những hy sinh lặng lẽ, âm thầm đến mức người ta đôi khi quên mất đó cũng là yêu.

Bright,
có những ngày anh gọi cho tôi rất lâu. tôi vẫn nghe, vẫn trả lời, vẫn cười.
nhưng khi cúp máy, khi tôi quay đầu lại, người đứng phía sau tôi vẫn là View.

cậu ấy không hỏi tôi nói chuyện với ai, có vui không. chỉ hỏi tôi một câu duy nhất

"cậu có đói không"

tôi gật đầu, còn cậu thì vào bếp, nấu món mì tôi thích ăn nhất.

đêm nọ, trời mưa rất lớn.

tôi mất ngủ, ngồi co ro trên giường nhìn những hạt mưa đập vào cửa kính.
cảm giác cô đơn lạnh lẽo làm tôi sợ hãi, ngó sang bên cạnh, màn hình điện thoại sáng lên, View nhắn

"tớ ở bên dưới"
"đừng sợ, ngủ đi"

tôi không trả lời cậu, chỉ khoác áo rồi đi xuống.

View đứng dưới mái hiên nhà, áo đã ướt nửa bên vai. tôi hỏi View

"sao không vào"

View khẽ lắc đầu

"sợ cậu không muốn"

tôi mỉm cười, đưa cho cậu ấy chiếc khăn

"tặng cậu"
"cứ xem nó như giấy thông hành đi"
"có nó, cậu có thể ra vào nhà tớ thoải mái"

View nhận lấy. đôi môi khẽ cong lên

"tặng tớ nhưng sao má cậu lại đỏ"
"là ngại sao ?"

tôi ngại. khẽ gục mặt xuống, View đưa tay lên, chạm vào má tôi.

từ ngày hôm đó, View không còn rụt rè khi bên cạnh tôi nữa.
cậu tự tin bước lên vị trí bên cạnh khi đi ngoài đường. khuôn mặt vốn ít biểu cảm dần trở nên biết cười.

tôi và View, hai tâm hồn vụn vỡ, từ từ xích lại gần nhau hơn. dần dần, tôi cảm nhận được tình cảm mà đối phương dành cho mình.

nhưng khi tôi hỏi View

"vậy thì chúng ta là gì ?"

cậu ấy chỉ khẽ xoa đầu tôi. rồi đáp, rất nhẹ

"không là gì"

có những lần, tôi và View ngồi trong xe rất lâu. không nói gì, chỉ để nhạc vang lên thật khẽ, chỉ nhìn dòng người ngoài kia lướt qua cửa kính.

nhưng tôi nhận ra, sự im lặng bên View không làm tôi thấy ngột ngạt. ngược lại, nó cho tôi một cảm giác an toàn và yên bình đến khó tả. tình cảm cứ như vậy mà lớn lên.
không ồn ào, không cần công khai. chỉ âm thầm, bền chặt, lặng lẽ như cách View đã đứng phía sau tôi từ rất lâu về trước.

tôi dần nhận ra, mỗi khi mệt mỏi, người tôi muốn tìm đến không còn là Bright nữa. mỗi khi có chuyện vui, người đầu tiên tôi muốn chia sẻ cũng không còn là Bright. người tôi thật sự muốn tìm đến là View, luôn là View.

tôi và cậu ấy, cứ như vậy mà đi cạnh nhau, rất gần, nhưng chưa từng bước qua ranh giới cuối cùng.

cho đến một ngày...

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co