14.
Khi Jinwoo bước ra từ phòng tắm với khăn bông trên vai và một mái tóc đã sấy khô, anh liền trông thấy Seunghoon đang đứng bày biện thức ăn lên trên bàn, hắn đã nấu xong bữa sáng rồi.
Bước rón rén trong bộ áo choàng tắm, Jinwoo đã dự định sẽ thử nhào tới hù Seunghoon một trận xem sao, nào ngờ đâu lưng còn chưa kịp chụp lấy thì Seunghoon đã quay người lại. Bắt gặp điệu bộ hết sức khả nghi của anh, hắn chẳng những không biểu lộ chút ngờ vực nào trên nét mặt mà ngược lại, còn trông rất điềm tĩnh nhìn Jinwoo, rồi thông báo một câu nhẹ hẫng, khéo léo giấu sự tự hào dành cho thành phẩm của chính hắn.
"Cũng trễ rồi, ăn trưa luôn đi."
"Ờ..."
Có hơi xấu hổ, Jinwoo im lặng ngồi xuống, nhận lấy bát đũa từ Seunghoon. Đến lúc này thì mới nhịn không kịp phải phì cười, người ở đối diện chỉ mới vào nhà anh có mấy tiếng thôi mà đã trông ra dáng chủ nhà hơn anh rồi.
"Sao vậy? Vị thiếu hài hòa? Trình bày không được bắt mắt?"
Seunghoon nén hồi hộp vào trong để hỏi một cách bình thản hết sức có thể, dù thật lòng hắn đang rất quan tâm đến cảm nhận của Jinwoo trước bàn ăn này. Nhưng Jinwoo thì dường như không nhận ra được điều hắn đang xem trọng, anh chỉ toe toét cười rồi phẩy tay, lắc đầu.
"Không phải, chỉ là có hơi ngại. Vốn dĩ định chiêu đãi cậu một bữa, rốt cuộc lại thành cậu tự thân vận động thế này."
"Đừng khách sáo. Sau này không thiếu dịp."
Seunghoon nhẹ thở phào, hóa ra không phải là Jinwoo đang có ý chê bai gì tài nghệ nấu nướng của hắn.
"Nhất trí vậy đi!"
"Ừ."
"Chà! Thú thật là ngon ngoài sức tưởng tượng."
"Ừm..."
Seunghoon gật gù công nhận, cố gắng kiềm chế sự hạnh phúc trong đáy mắt khi hắn được nhìn thấy Jinwoo đang vô cùng vui vẻ và thoải mái chén sạch những gì hắn nấu, anh lại còn không tiếc lời ngợi khen.
"Cậu học nấu ăn từ mẹ à?"
"Không, là từ dì đầu bếp ở nhà ba mẹ. Từ hồi nhỏ tôi đã rất kén ăn, mà mẹ tôi thì lại cực kỳ dở chuyện bếp núc, nên để chắc chắn rằng mình sẽ không bao giờ bị đói, tôi đã theo dì ấy học nấu ăn."
Jinwoo nương theo lời kể của Seunghoon mà nhìn xuống từng món ở trên bàn, trong khoảnh khắc lại không tự nhận thức được chuyện anh đang nở một nụ cười buồn.
Còn nhớ lúc người mẹ quá cố của anh lâm bệnh nặng, phải nằm liệt ở trên giường, Jinwoo thường xuyên được người hàng xóm tốt bụng rủ sang nhà ăn cơm, nhưng tài nghệ nấu nướng của dì ấy khá tệ. Nhìn thấy con trai ngày một gầy đi, mẹ Jinwoo cứ tự oán trách bản thân suốt. Vậy nên để mẹ không tự dằn vặt nữa, Jinwoo đã luôn miệng nói dối rằng dì hàng xóm nấu ăn ngon hơn mẹ, và cố gắng hành xử như một đứa nhóc háu ăn để có thể mau chóng tăng cân. Hậu quả là sau đó anh đã có một khoảng thời gian bị sang chấn tâm lý tới mức đánh mất đi vị giác...
Thật may là những ngày tháng khổ sở đó đã qua, Jinwoo thầm nghĩ ngợi, thật may là hiện tại anh đã có diễm phúc gặp được một người bạn có thể nấu cho mình ăn những món ngon như thế này.
"Seunghoon à... mấy món này... lúc nào đấy... cậu dạy tôi nấu nhé?"
"Ừ."
Seunghoon nhỏ giọng đáp, phân vân không biết hắn liệu có nên hỏi thử xem là chuyện gì đang khiến đôi mắt Jinwoo đột nhiên trở nên hoen đỏ.
Thật ra lúc Seunghoon trả lời về chuyện vẫn còn nhiều dịp khác để Jinwoo thực hiện lời hứa chiêu đãi của anh, là hắn đang cố ý đề cập đến mong muốn được gặp gỡ Jinwoo nhiều hơn về sau, dù chỉ đơn giản là cùng ngồi lại với nhau, ăn một bữa cơm như thế này thôi cũng được.
"Jinwoo--"
"Niêm phong vẫn còn mà! Mày có chắc là anh ta đã về không??"
"Thì chính mắt lão bảo vệ thấy anh ta về rồi còn gì!"
Seunghoon nghiêm mặt nhìn về phía cửa nhà, nơi vừa phát ra hai giọng nói cắt ngang cuộc chuyện trò của hắn, theo sau đó là tiếng cạy mở ổ khóa, là bọn đã đột nhập vào nhà của Jinwoo.
"Phiền phức thật, vừa đúng lúc tôi mới được ăn no."
Jinwoo lắc đầu cười ngán ngẩm, anh không hề tỏ ra cảnh giác như Seunghoon.
"Thôi kệ, tôi lại đi với chúng một chuyến là được chứ gì, gặp lại cậu sau nhé!"
"Có tôi ở đây, anh không cần phải đi đâu hết."
Seunghoon giữ tay Jinwoo lại ngay khi anh vừa định đứng dậy, trong lúc Jinwoo còn đang thấy sững sờ trước thái độ kiên định của hắn, thì Seunghoon đã tiến tới bên rèm cửa sổ và dứt khoát giật nó xuống, dùng nó phủ lên bàn thức ăn, rồi xáo trộn lại đống đồ đạc ít ỏi của Jinwoo theo đúng như cảnh tượng hắn còn nhớ lúc mới bước vào nhà. Sau khi nhanh nhẹn tắt hết điện đóm, Seunghoon kéo Jinwoo vào trong tủ, cùng hắn đứng nép ở đằng sau hàng quần áo.
"Thấy chưa, có ai ở đây đâu! Mày nhìn đi, vẫn hệt như hôm trước còn gì!"
Trong bóng tối của chiếc tủ quần áo chỉ có chút ánh sáng len vào qua khe cửa, Jinwoo có thể nghe thấy bên tai chất giọng ngập tràn sự thất vọng và giận dữ của hai tên côn đồ ngoài kia, thế nhưng anh chẳng chút mảy may lo sợ bị phát hiện. Jinwoo khẽ chớp mắt, lặng thinh ngắm nhìn người đàn ông đang đứng ở gần ngay trước mặt, vẻ tập trung đề phòng và sự quyết đoán ánh lên trong đôi mắt khi Seunghoon âm thầm nhìn qua khe cửa, cẩn trọng dõi theo mọi nhất cử nhất động của những kẻ muốn lùng bắt Jinwoo.
Vào thời khắc nguy hiểm như thế này thì chỉ có người mù mới không nhìn thấy, hắn là đang muốn bảo vệ cho anh tới nhường nào.
"Đi! Xuống cho thằng già đó một trận! Dám lừa tụi mình!"
Sau khi đã không còn nghe thấy tiếng bước chân ngoài hành lang, Seunghoon mới đẩy cửa bước ra ngoài. Điều đầu tiên hắn làm là lôi điện thoại ra khỏi túi.
"Bọn chúng đang xuống phòng bảo vệ, anh di chuyển tới đó thu thập bằng chứng đi, nếu an toàn thì theo chụp biển số xe luôn giúp tôi. Xuất trình mọi thứ cho cảnh sát ngay khi anh thấy đủ, không cần phải gửi lại cho tôi đâu."
Trông thấy dáng Seunghoon đứng quay lưng về phía anh, tầm mắt hướng ra ngoài cửa sổ và nói chuyện điện thoại với cung cách bình tĩnh, lạnh lùng, đôi mắt Jinwoo chợt thấp thoáng tia yếu mềm.
"Vậy đi, tôi sẽ chuyển khoản nốt phần tiền còn lại ngay sau khi anh thuyết phục được cảnh sát."
Hình như đã từ rất lâu rồi kể từ lúc buộc phải chịu cảnh mồ côi mẹ, Jinwoo mới nhận thức được rõ rệt và trọn vẹn sự quan tâm vô bờ bến từ một ai đó nhiều như thế này, cảm giác được chở che, được lo lắng đầy chân thực.
"Tôi đã làm việc xong với thám tử rồi, phải có bằng chứng thì bên cảnh sát mới chịu vào cuộc điều tra cho tới cùng vụ này."
Seunghoon lơ đãng nói. Lúc đã xoay người lại và rời mắt khỏi màn hình điện thoại, hắn mới chợt phát hiện ra người từ nãy giờ không có động tĩnh gì cả đang cúi đầu nhìn chằm chằm xuống một bàn tay của hắn, làm Seunghoon cũng nhất thời cảm thấy hiếu kỳ muốn nhìn theo. Từ hướng mắt Jinwoo dẫn đến vết bầm tím trên mu bàn tay của Seunghoon, vết bầm tím mà hắn đã bất cẩn để dính phải trong trận ẩu đả hôm ở khách sạn.
"Trông cũng không đến nỗi tệ--"
Đang định nhoẻn miệng cười để trấn an Jinwoo thì anh lại bất ngờ lao đến ôm hôn hắn, Seunghoon bèn vòng tay giữ lấy để Jinwoo không té ngã, nhưng cuối cùng lại bị anh kéo bổ nhào xuống đất. Lưng Jinwoo chạm xuống nền nhà nhưng anh dường như không quan tâm đến cú va đập đó, Seunghoon cũng không có thời gian để lo khi mà tâm trí hắn đã bị cuốn theo cùng sự chủ động hết sức đường đột và cuồng nhiệt của Jinwoo.
Tất cả những gì Seunghoon có thể làm vào lúc này là đáp lại anh bằng vô vàn cảm giác ngây ngất đang nhảy múa rộn ràng trong tim hắn.
-------------
Deep in my heart, I'm concealing. Things that I'm longing to say. Scared to confess, what I'm feeling. Frightened you'll slip away...
You must love me.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co