Truyen3h.Co

wj2iwkn djj

10

kimmchiiiiiiiii

CHƯƠNG 10

Hai người cuối cùng cái gì cũng chưa làm, Kim Thái Hanh tắm rửa xong ra tới, Điền Chính Quốc đã nằm trên giường ngủ thiếp đi.

Không biết vì sao, Kim Thái Hanh lại thở phào nhẹ nhõm.

Hắn không phải không muốn chạm vào cậu, khi hắn nhìn thấy Điền Chính Quốc vào trong thư phòng trộm văn kiện, hắn thậm chí đã nghĩ tới những phương thức tàn bạo nhất, nhưng hiện tại nhìn cậu nằm ngủ ngon lành ở trên giường mình, Kim Thái Hanh vẫn mềm lòng.

Kim Thái Hanh ngồi ở mép giường, ánh mắt cố chấp nhìn Điền Chính Quốc đang ngủ say, trong đầu không khỏi hiện lên hình ảnh cậu bé 6 tuổi năm đó được mẹ dắt tay, giống hệt như hiện tại, đều ngoan như vậy.

Kim Thái Hanh không thể hiểu nổi sự chấp nhất của mình đối Điền Chính Quốc rốt cuộc đến từ đâu, có lẽ là bởi vì hắn chưa từng được nhận tình thương của mẹ, cho nên năm đó thấy Điền Chính Quốc cười rạng rỡ ở bên mẹ như vậy, hắn rất hâm mộ.

Thật lâu sau hắn mới biết được, mẹ Điền Chính Quốc đã qua đời, khi gặp lại Điền Chính Quốc đã trưởng thành, nghĩ đến cậu bé hạnh phúc ngày hôm đó giờ đây lại giống như hắn mất đi tình thương của mẹ, Kim Thái Hanh liền nhịn không được đau lòng cậu.

"Nếu em có thể luôn ngoan như vậy thật tốt." Kim Thái Hanh nhéo nhéo đôi môi đang hé mở hô hấp kia một cái.

Nếu không thể, vậy đánh gãy đôi chân này đi, dù sao bên ngoài cũng không có ai đối tốt với em.

---

Ngày hôm sau Kim Thái Hanh bị người lộn xộn trong lòng ngực đánh thức, Điền Chính Quốc muốn thoát ra bên ngoài, nên cứ dịch tới dịch lui không chịu nằm im.

Kim Thái Hanh bị cậu quấy nhiễu, bàn tay to ấn mạnh lên eo cậu một cái.

"Ưm....." Điền Chính Quốc run run.

Người trong lòng ngực cuối cùng cũng nằm im, Kim Thái Hanh một lần nữa đem người vớt vào trong lòng: "Đừng lộn xộn."

Điền Chính Quốc cảm thấy người này hư muốn chết, biết rõ cậu sợ ngứa còn cố ý ấn vào eo cậu, xoa xoa một lúc mới nói, "Anh buông em ra."

Kim Thái Hanh mở mắt ra, liếc cậu, "Muốn đi đâu?"

Điền Chính Quốc rầm rì: "Đi toilet."

Kim Thái Hanh duỗi tay vào trong chăn sờ soạng cậu: "Là muốn đi toilet hay là làm gì khác?"

Điền Chính Quốc bị dụ dỗ một chút, cậu lẩm bẩm nói: "Trước tiên, đi vào toilet."

Kim Thái Hanh thả lỏng cánh tay buông cậu ra, "Mau đi."

Điền Chính Quốc quần lỏng lẻo treo ở trên eo, đi chân trần vào trong toilet, xả nước xong lại chạy trở về, tự mình chui vào ổ chăn, còn cọ cọ lên người Kim Thái Hanh, "Em rửa sạch rồi, không dơ."

Kim Thái Hanh: "......"

Sáng sớm, hắn thật sự không thể làm gì khác hơn là giúp cậu, hôm nay còn phải đi làm, không thể nghỉ được.

Hắn che miệng Điền Chính Quốc, tay còn lại kéo quần của cậu xuống, "Câm miệng."

...

Kim Thái Hanh từ toilet đi ra, Điền Chính Quốc vẫn còn nằm ở trên giường sững sờ, tựa hồ rất hưởng thụ khoảng thời gian sau khi làm chuyện này, bộ dáng ngốc ngốc làm người đặc biệt muốn......

Kim Thái Hanh đứng ở mép giường nhìn cậu: "Đi xuống ăn sáng."

Điền Chính Quốc lắc đầu, kéo dài thanh âm mềm như bông nói: "Em muốn nằm thêm một lúc."

Kim Thái Hanh không quản cậu nữa, tự mình xuống lầu ăn sáng, sau khi ăn xong trực tiếp lái xe rời đi.

Hắn tự nhủ với bản thân, không thể bị Điền Chính Quốc dắt mũi.

Buổi sáng 10 giờ, tâm tư Kim Thái Hanh hoàn toàn không đặt lên việc công tác, chỉ muốn biết Điền Chính Quốc đang làm gì, hắn nhắn tin cho dì Trương, dì Trương nói Điền Chính Quốc vẫn luôn ở trên lầu không xuống, ngay cả bữa sáng cũng chưa ăn.

Giờ này mà còn chưa ăn sáng, Kim Thái Hanh nhíu mày.

Hắn buông văn kiện đang ký tên xuống, tìm được số điện thoại đã hai tháng chưa từng gọi đi lần nào.

Điện thoại vang lên vài tiếng mới nghe được thanh âm lười nhác của Điền Chính Quốc truyền đến, "Alo, anh tìm ai."

Kim Thái Hanh: "...... Tôi tìm em, em không lưu số điện thoại của tôi?"

Điền Chính Quốc nhìn thoáng qua màn hình điện thoại, phía trên là ba icon nôn mửa, "Em có lưu."

Kim Thái Hanh không tin: "Lưu lại lần nữa."

"...... Dạ."

Thấy cậu nghe lời như vậy, tâm tình Kim Thái Hanh không tệ, "Đang làm gì?"

"Em đang nằm." Điền Chính Quốc nói: "Phát ngốc."

Kim Thái Hanh nhìn thời gian, "Này nhà hiền giả thời gian, hình như thời gian nằm phát ngốc của em có chút lâu thì phải?"

"Không lâu." Điền Chính Quốc bị hắn nói đến mặt hồng hồng, ngày thường cậu cũng phát ngốc đến mấy giờ liền, nhưng hôm nay xác thật nằm lâu hơn một chút, hồi tưởng chút dư vị.

Kim Thái Hanh cười khẽ, tiếng cười xuyên qua điện thoại giống như hơi thở dán lên lỗ tai cậu vào sáng nay, Điền Chính Quốc "a" một tiếng.

"Làm sao vậy?" Kim Thái Hanh hỏi.

Điền Chính Quốc kẹp kẹp chân, "Em cúp điện thoại đây."

Mới vừa khai trai nếm tiên, tiểu xử nam giống như được bật công tắc, một chút trêu chọc cũng đủ khiến cậu không thể khống chế được nổi lên phản ứng, Điền Chính Quốc ném điện thoại qua một bên, ý đồ làm chính mình thư giãn một chút, sau đó phát hiện tự mình làm không thoải mái bằng Kim Thái Hanh làm.

Cậu thở dài, đột nhiên nghe thấy trong điện thoại truyền đến thanh âm của Kim Thái Hanh, "Lại muốn?"

Điền Chính Quốc hoảng sợ, vội vàng cầm lấy điện thoại nhìn thoáng qua, điện thoại cư nhiên không tắt!

"Anh anh anh, em em, em....."

Kim Thái Hanh thật sự không nghĩ tới Điền Chính Quốc còn ham thích chuyện này hơn hắn, nghe cậu thở dốc ở đầu dây bên kia, so với nghe trực tiếp còn mê người hơn.

"Đừng em nữa, mau rời giường xuống lầu ăn sáng." Kim Thái Hanh dừng một chút, "Buổi tối tôi sẽ trở về sớm một chút."

Điền Chính Quốc vốn yêu thích các loại vui sướng, nghe vậy thì ánh mắt sáng lên, tốc độ nói chuyện không khỏi nhanh hơn: "Được, em chờ anh."

Xấu hổ là cái gì? Thời điểm mông lung ban đầu là rụt rè, sờ cũng đã sờ rồi, còn e lệ nữa chính là làm điều thừa, mà Điền Chính Quốc cậu không bao giờ làm những điều thừa thãi.

Cho nên cậu thích cái gì, muốn cái gì, trước nay đều sẽ không che giấu, ví dụ như hiện tại, cậu muốn Kim Thái Hanh mang lại vui sướng cho cậu!

Điền Chính Quốc từ buổi chiều đã bắt đầu chờ Kim Thái Hanh, kết quả còn chưa chờ được Kim Thái Hanh, ngược lại chờ được một người phụ nữ.

Bởi vì vẫn đang xây nhà ấm trồng hoa nên cửa chính không có đóng, thời điểm người phụ nữ đi vào, Điền Chính Quốc đang ngồi ở trên sô pha cầm điện thoại mua mua mua.

Lâm Nghi bảo dưỡng cực tốt, nhìn từ xa vẫn thấy được nét quyến rũ, nhưng nhìn kỹ thì vẫn có thể thấy được dấu vết của năm tháng lưu trên mặt bà.

"Phu nhân?" Dì Trương giật mình, "Sao ngài lại tới đây?"

Điền Chính Quốc nhìn người phụ nữ một cái, lại nhìn dì Trương, dì Trương vội vàng nói: "Vị này chính là Kim phu nhân, là mẹ của Kim tiên sinh."

Điền Chính Quốc chớp chớp mắt, nhớ tới người cuồng loạn rống giận trong điện thoại đêm qua, đột nhiên có chút sợ hãi.

Lâm Nghi đi đến trước sô pha ngồi xuống, nói thật, cậu tưởng tượng không ra dáng vẻ la lối khóc lóc trên người vị nữ sĩ ưu nhã này.

"Cậu chính là đối tượng kết hôn của con trai tôi?" Lâm Nghi đánh giá Điền Chính Quốc, ngữ khí vẫn rất bình thản, nghe không ra vẻ táo bạo như ngày hôm qua.

Điền Chính Quốc đứng dậy rồi ngồi xuống, nhất thời không tìm được dép lê, chân trần đặt lên trên mặt đất, hai chân khép lại, tay đặt trên đầu gối, thân thể hơi hơi nghiêng về phía Lâm Nghi, "Chào ngài ạ."

Ánh mắt Lâm Nghi quét từ trên xuống dưới như đang đánh giá một vật phẩm: "Lớn lên cũng ra hình ra dạng đấy."

Điền Chính Quốc làm lơ lời châm chọc của bà, hỏi: "Xin hỏi ngài có chuyện gì sao?"

Trước lúc tới, Lâm Nghi đã tưởng tượng qua Điền Chính Quốc sẽ là cái dạng người gì, đơn giản chính là cái đồ đê tiện yêu nghiệt, lừa tiền lừa tình, bây giờ nhìn thấy được người thật, Lâm Nghi phát hiện mình sai rồi.

Lâm Nghi rất ít khi tới đây, hơn ba năm chỉ tới đúng hai lần, mỗi lần đều rời đi sau khi cãi nhau gay gắt với Kim Thái Hanh.

Dì Trương thầm nghĩ không ổn rồi, vị phu nhân này lợi hại cỡ nào bà không phải chưa từng lĩnh giáo qua, cũng chỉ có Kim tiên sinh mới có thể ứng phó được, nhưng mà lúc này Kim tiên sinh còn chưa trở về, sợ là Điền thiếu gia sẽ bị mẹ chồng bắt nạt mất.

Dì Trương trốn vào phòng bếp gọi điện thoại cho Kim Thái Hanh.

Ngữ khí Kim Thái Hanh trong nháy mắt trầm xuống: "Tôi sắp về đến nhà rồi."

Trong phòng khách, Lâm Nghi lấy tấm chi phiếu đã điền sẵn ném lên trên bàn trà, "Đây là 500 vạn, cầm tiền rồi ly hôn với Kim Thái Hanh."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co