cậu
Jimin chán nản bước từng bước trên vỉa hè, hôm nay nó lại bị đuổi việc, vậy là không còn việc làm thêm, sẽ không có tiền lương, sắp tới còn phải đóng tiền phòng, tiền học phí, các loại tiền linh tinh khác nữa. Phải nhanh chóng kiếm việc khác nếu không chắc không còn đủ tiền tiêu nữa nhưng để mà tìm được việc mới ngay thì cũng rất khó, tạm thời tháng này lại phải cầu trợ giúp từ mẹ rồi. Thở dài ra một hơi dừng lại bước chân đến lúc ngẩng mặt lên đã thấy bản thân đứng trước cổng công viên nhỏ quen thuộc, nó không do dự bước vào trong bởi giờ này có về phòng cũng chẳng có việc gì làm.
Đảo quanh tìm kiếm một vòng liền tìm được một cái ghế trống nó đi đến ngồi xuống, mắt nhìn đồng hồ trên cổ tay: 08:30.
-Sớm thật - Jimin nhìn đồng hồ lầm bầm vài tiếng nhỏ.
Ngửa cổ lên nhìn bầu trời lấp ló sắc xanh sau tán lá cây um tùm, từng tia nắng nhỏ chiếu xuyên qua các kẽ hở của tán là khiến hai mắt nó phải nheo lại, lại buông thêm một tiếng thở dài rồi gục đầu xuống, tâm trạng thật nặng nề và tệ hại khi nghĩ đến việc sẽ lại phải gọi điện xin tiền mẹ, nó không muốn chút nào...
Cố gắng thả lỏng, không nghĩ đến nữa, nó nghĩ càng nghĩ sẽ càng thấy chán mà thôi nhưng dù không nghĩ thì tâm tình nó cũng chẳng thấy khá hơn là bao. Ngồi ngơ ngẩn một lúc đầu óc lại bất giác nghĩ về Taehyung, hôm nay là chủ nhật, như thường lệ thì Taehyung sẽ đến lớp học thêm ngoại ngữ cả ngày, chắc còn lâu mới xong, Jimin nghĩ. Đột nhiên điện thoại rung lên báo tin nhắn...
From: Chó con
Này thằng điên, hôm nay tao học có nửa ngày thôi nè, chiều đi chơi đi.
Jimin nhìn đọc xong tin nhắn liền nhắn lại.
From: Thằng điên
Chó con, bao giờ học xong ra đây, tao đang ở công viên mọi khi.
Taehyung đọc xong tin nhắn không khỏi hào hứng, hí hoáy nhắn lại luôn.
From: Chó con
Đợi bố, 10h học xong bố ra.
Jimin cười cười nhìn tin nhắn rồi cất điện thoại vào túi ngồi chờ, vừa ngẩng đầu lên thì mẹ nó Park Jimin thật muốn nhắn tin kêu Taehyung đừng có đến khi nó lại nhìn thấy cái dáng vẻ đáng ghét của thằng cha mọi khi vừa lướt qua trước mặt. Tâm tình vừa khá lên được đôi chút loáng cái biến mất sạch...
"Đm, ám quẻ hay sao, lại gặp giờ này, không có việc gì làm rồi ra đây rắc bả chó cho người khác đớp chắc"
Nó chán ghét lườm nguýt cái bóng lưng người vừa đi qua, trong đầu ân cần hỏi thăm mười mấy đời tổ tông nhà hắn.
______________________________________________________________________________
Jungkook khoác giá vẽ đi lòng vòng quanh hồ, hắn cứ cảm giác có ai đó đang nhìn theo mình nhưng vẫn giống lần trước ngẩng lên nhìn một lượt vẫn không thấy ai đặc biệt cả. Chẳng lẽ có quỷ, Jungkook đần độn nghĩ, thò tay vào túi quần móc điện thoại lên xem giờ, 09:30, hắn định bụng đi thêm mấy vòng nữa rồi về. Lúc ánh sáng màn hình tắt phụt đi, trên màn kính đen cảm hứng phản chiếu hình ảnh một cậu nhóc đang ra sức lườm nguýt khiến Jungkook giật mình xém chút đánh rơi điện thoại. Dùng tốc độ nhanh nhất ngoảnh đầu lại hòng bắt quả tang thì cậu nhóc kia đã cúi đầu xuống giả vờ nhìn vào hai chiếc giày dưới chân khiến hắn không khỏi có điểm tức cười. Thì ra cái cảm giác nhồn nhột mỗi lần đi dạo trong này là từ cậu nhóc lạ này mà ra, thế là hắn vẫn tiếp tục công cuộc đi vòng quanh của mình và lần này là kèm theo việc quan sát nhóc con lạ mặt kia. Đi thêm được vài vòng nữa hắn thấy cậu nhóc kia vẫn ngồi đó, mắt thao láo nhìn ngó đông tây, nhìn cậu nhóc này có điểm quen mắt hình như... hừm, Jungkook lục lọi trí nhớ mơ hồ. Vòng đi bộ của hắn vô thức tăng lên, phải mất một lúc khá là lâu thì Jungkook mới lơ mơ nhớ hình như cậu nhóc này thỉnh thoảng có đến đây vào buổi chiều và hình như còn đi cùng một cậu nhóc nữa thì phải. Vừa dứt khỏi đống trí nhớ mịt mù thì Jungkook liền thấy bên cạnh nhóc con xa lạ kia đúng lúc xuất hiện thêm một cậu nhóc nữa, vậy là cái trí nhớ xa xăm kia của hắn là đúng...
________________________________________________________________________________
-Mày không phải đi làm à? - Taehyung cười toe ngồi xuống cạnh Jimin.
-Tao nghỉ việc rồi - Jimin đáp - Sắp tới chắc phải kiếm việc mới.
-Ohhh, tao sẽ để ý mấy nơi tuyển nhân viên part-time cho mày - Taehyung nói.
-Ờm, cảm ơn mày - Jimin nhìn thằng bạn bên cạnh đáp, nó ấn tượng với Taehyung chính là ở điểm này - luôn làm những gì có thể để giúp đỡ nó. Nó còn nhớ rõ, khi cả hai chưa thân thiết như bây giờ thì Taehyung đã luôn nhiệt tình giúp đỡ nó rồi, nó có cảm giác như chỉ cần là yêu cầu nó đưa ra thì Taehyung cũng sẽ thuận theo không hề nghi ngờ gì cả, dù cho nhiều lúc nó đã thử lừa Taehyung để rồi há hốc khi cậu biết là bị lừa nhưng vẫn tin theo vô điều kiện...
-Mày ơi - Taehyung lay lay cánh tay kéo Jimin ra khỏi dòng suy nghĩ - Anh ấy kìa...
-Đm, thằng thần kinh đó hãn còn lượn - Jimin mặt đấy hắc tuyến nhìn cái gã đang ung dung đi qua trước mặt hai đứa và nó thề trong vài giây ngắn ngủi nó đã trông thấy một cái nhếch mép đểu nhất trong các loại bố láo.
-Càng nhìn càng thấy thích - Taehyung mơ màng nhìn theo.
-Mày cuồng thằng cha đó rồi hả? - Tâm tình cậu Park có điểm ngứa ngáy.
-Thích thật - Taehyung hồn nhiên đáp.
-Ra mà làm quen - Jimin cơ hồ nghe thấy giọng mình có điểm đanh đá.
-Đéo nhé - Taehyung quay lại hất mặt lên kiêu ngạo - Trai đẹp chỉ để ngắm thôi.
-Mày điên mẹ rồi
-Thế mày nghĩ tao bình thường à?
-Thằng thần kinh
-Tao sẽ chụp hình anh ấy về ngắm - Taehyung lôi điện thoại ra hướng cái dáng người phía xa xa điều chỉnh hướng camera.
-Đm, xa thế nhìn thấy mẹ gì? - Jimin bất lực nhìn đứa dở bên cạnh.
-Chỉ chụp phía sau lưng thôi - Taehyung nói, tay bấm máy liên tục - A, bị rung tay rồi.
-Nó mà biết sẽ coi mày là biến thái chính hiệu - Jimin tự nhiên cảm thấy buồn cười, nó không thấy tức nữa khi cứ nhìn Taehyung nghịch ngợm như thế này.
-Yeb, tối về up Instagram - Taehyung liếm môi nói - Nhớ tối về thả tim cho bố.
-Biết rồi - Jimin cười.
"Cứ nhìn khuôn mặt này mãi là tôi lại không kiểm soát được trái tim cứng đầu này"
-À này, gần đây tao quen được với một chị lớn hay lắm, cái gì chị ý cũng biết, chị ý bình thường nhìn nghiêm túc thế mà khi nói chuyện lâu lại lộ ra bản tính tự luyến vô đối mày ạ, nói chuyện với bà ý mà buồn cười vl - Taehyung vừa nhìn điện thoại vừa kể chuyện cho Jimin nghe.
-Mày bắt đầu biết kết bạn rồi đấy - Jimin nhìn Taehyung mỉm cười - Kết bạn nhiều vào, tạo ra nhiều mối quan hệ tốt đi.
-Tao không thích - Taehyung lại dở thói cứng đầu - Chị ấy là trường hợp đặc biệt nên tao mới kết bạn cùng thôi...
-Vậy... - Jimin ngập ngừng - ...mày đối với chị ấy, ừm, ý tao là mày với chị ấy kết thân có giống như mày với tao không?
-Tất nhiên là không, mày khác, mày là duy nhất với tao - Taehyung quệt mũi kiên định nói.
-Ờm - Jimin cảm giác bản thân có một chút gì đó kiêu ngạo hơn khi nghe câu nói của Taehyung.
"Với Kim Taehyung thì Park Jimin nó là người được ưu tiên hàng đầu nhưng...nó lại muốn hơn nữa..."
Cả hai yên lặng ngồi cạnh nhau, Taehyung mải mê kể chuyện trên trời dưới đất còn Jimin thì chăm chú nghe rồi vừa bình luận vài câu dìm hàng thằng bạn, vừa kể thêm vài chuyện của mình cho cậu nghe, chàng trai mặc T-shirt trắng đằng kia đã rời đi từ bao giờ không ai hay...
-Mày là bạn thân thân nhất của tao, Jimin à - Taehyung đều đều nói, Jimin nghe không thiếu một chữ.
Trái tim xẹt qua một tia cảm xúc kì lạ, Taehyung như cũ nhìn về phía trước, Jimin chỉ còn thấy góc nghiêng của khuôn mặt cậu và nó không đáp lại gì thêm...
"Ánh mắt của Taehyung lúc đó rất khác mọi khi, không có vẻ trong veo mà thay vào đó là sự sâu thẳm đến đáng sợ và điều đó khiến Jimin không dám đối diện..."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co