mười lăm
minh hùng tự biến mình thành một con thoi, điên cuồng lao đi giữa những sảnh tiệc lộng lẫy rực rỡ ánh đèn, những lịch trình dày đặc đến nghẹt thở và chuỗi cuộc họp thâu đêm suốt sáng với các khách hàng khó tính. cậu dùng công việc như một loại thuốc tê liều cao, dồn dập tiêm vào tâm trí để tê liệt mọi dây thần kinh, ép buộc bản thân phải rơi vào trạng thái kiệt quệ về thể xác. tất cả chỉ để bít kín mọi lối đi, không cho nỗi nhớ khánh vũ có lấy một cơ hội nhỏ nhoi nào len lỏi vào.
trong suốt nửa năm, hùng thực sự đã bước lên đỉnh cao, trở thành một ngôi sao của ngành tổ chức sự kiện tại sài thành. người ta chỉ còn nhìn thấy một minh hùng vô cùng sắc sảo, quyết đoán, đôi khi lại lạnh lùng và gai góc hơn xưa rất nhiều. cậu cắt tóc ngắn hơn để gương mặt thêm phần góc cạnh, khoác lên mình những bộ vest đứng dáng, lịch lãm và luôn xuất hiện trước khách hàng với vẻ ngoài hoàn hảo, chỉn chu đến mức không tìm ra nổi một tì vết. hội anh em mỗi lần tụ tập đều nhìn hùng bằng ánh mắt vừa nể phục, lại vừa lo lắng. duy khôi thỉnh thoảng lại khẽ chạm nhẹ tay hiền tuấn mỗi khi chứng kiến hùng uống cạn một ly rượu mạnh mà đôi mắt không hề chớp, còn sang hiếu thì chỉ biết lặng lẽ thở dài, bởi anh biết rõ hơn ai hết rằng đứa em của mình thực chất chỉ đang cố lấp đầy khoảng trống trong lòng bằng sự bận rộn.
thế nhưng, sài gòn về đêm thì luôn có những cách thức riêng để lột trần tất thảy những kẻ đang cố trốn chạy. đêm nay, sau khi vừa hoàn thành xong một hôn lễ cho một cặp đôi tại resort ven biển, hùng trở về căn hộ khi chiếc đồng hồ trên tường đã điểm hai giờ sáng. cậu mệt mỏi ném chiếc cà vạt xuống sofa, rồi buông thõng toàn bộ cơ thể đổ xuống lớp nệm êm ái. không gian xung quanh bỗng chốc phẳng lặng như một mặt hồ chết, và chính khoảng lặng nghẹt thở ấy lại hóa thành thứ âm thanh chói tai nhất, dội thẳng vào màng nhĩ cậu.
hùng nhắm chặt hai mắt để tìm giấc ngủ muộn, nhưng hình ảnh của khánh vũ bỗng hiện ra rõ mồn một. cậu nhớ vũ thường đứng ở góc sofa này ngày trước, tay cầm chăn, ánh mắt dịu dàng nhìn cậu rồi cười: "hùng ơi, sao không vào giường ngủ, nằm đây đợi vũ bế vào phòng là sao ta?". suốt nửa năm qua, hùng tốn biết bao tâm sức để xóa sạch hơi thở của vũ ra khỏi cuộc sống, nhưng đến giờ phút này cậu mới bàng hoàng nhận ra mình chỉ đang dọn dẹp phần bề nổi. dưới lớp vỏ bọc bận rộn, cái rễ sâu hoắm của mối tình bảy năm vẫn cắm sâu nơi đáy lòng, âm thầm hút cạn sinh khí của cậu mỗi khi màn đêm buông xuống.
cậu đứng dậy, bước về phía cửa sổ, nhìn xuống thành phố lấp lánh muôn vàn ánh đèn nhưng xa lạ dưới kia. ngay trong khoảnh khắc ấy, một ý tưởng điên rồ bỗng nhiên lóe lên trong đầu minh hùng. cậu tự hỏi bản thân, cậu đã làm việc không ngừng nghỉ suốt những năm tháng qua, đã tự tay gầy dựng một sự nghiệp vững chắc mà nhiều người mơ ước, cũng đã có đủ tiềm lực tài chính để không phải lo nghĩ gì về cuộc sống nữa. vậy thì tại sao cậu lại phải tiếp tục ép buộc mình sống trong cái vòng lặp mệt mỏi này khi mà trái tim cậu rõ ràng vẫn đang bị mắc kẹt lại ở nơi khác?
hùng quay lại bàn làm việc, mở cuốn lịch dày đặc ghi chú ra. cậu cầm lấy chiếc bút trên bàn, bắt đầu vạch ra một kế hoạch mà có lẽ nếu biết được, tất cả bạn bè và người quen sẽ đều đồng loạt nghĩ rằng cậu đã điên. cậu quyết định sẽ dồn hết toàn bộ sức lực và tâm huyết để hoàn thành nốt những hợp đồng, những sự kiện đã ký từ giờ cho đến hết tháng mười hai này. sau đó, cậu sẽ bàn giao lại việc điều hành studio cho người trợ lý thân cận để cho phép bản thân nghỉ ngơi — một kỳ nghỉ kéo dài một năm.
và điểm đến duy nhất trong kế hoạch điên rồ đó chính là ninh thuận.
hùng biết rõ, biết rất rõ căn nhà của vũ nằm ở đâu. cậu thuộc nằm lòng từng lối rẽ quanh co dẫn vào làng gốm cổ bàu trúc, nhớ căn nhà cấp bốn có giàn hoa giấy nở rộ và mùi khói bếp củi của mẹ hồng mỗi sớm mai. cậu nhớ cả cái xưởng gốm nhỏ phía sau nhà, nơi vũ từng dắt tay cậu vào một buổi chiều lộng gió, kiên nhẫn dạy cậu cách nhào đất sao cho dẻo, dù lúc đó cậu chẳng mảy may để tâm đến đất sét mà chỉ mải mê nhìn ngắm đôi bàn tay hắn. suốt nửa năm qua, hùng cố dùng mọi cách để diễn vai một người đã hoàn toàn buông bỏ và bước tiếp. thế nhưng, tin nhắn cụt lủn vỏn vẹn bốn chữ "mọi chuyện ổn chứ?" vũ gửi vẫn nằm trong mục lưu trữ, chưa một lần nào cậu có đủ can đảm để trả lời.
"mình sẽ đi tìm anh ấy" hùng thầm thì với chính mình giữa phòng khách vắng, đôi mắt cậu bỗng rực sáng lên một thứ ánh sáng mà suốt sáu tháng qua đã vụt tắt. cậu quyết định đi không phải để cầu xin một sự quay lại, cũng không phải đi để buông lời trách móc hay oán giận. cậu đi vì cậu cuối cùng đã chịu thừa nhận một sự thật rằng, sài gòn sẽ không bao giờ có thể trở thành nhà đúng nghĩa nếu như thiếu vắng vũ. cậu cần dũng cảm đối diện với sự thật, để tự mình chứng kiến xem liệu cái nắng của miền đất tháp hay cái lạnh của biển đêm ninh thuận có giúp cậu tìm lại được mảnh vỡ tâm hồn đang nằm lạc ở đâu đó trong túi áo của khánh vũ hay không.
ý tưởng điên rồ nhưng đầy hy vọng đó xuất hiện hệt như một liều thuốc kích thích mạnh mẽ khiến hùng không còn cảm thấy buồn ngủ hay mệt mỏi chút nào nữa. cậu bắt đầu lật mở sổ tay, liệt kê một loạt những việc cần phải hoàn thiện trước khi đi: bàn giao lại toàn bộ sổ sách, nhờ anh hiếu thỉnh thoảng qua để mắt văn phòng, và điều quan trọng nhất là cậu phải tự chuẩn bị cho mình một tâm thế vững vàng nhất để đối mặt với gia đình của vũ — những người mà suốt bảy năm qua cậu vẫn luôn xem như cha mẹ ruột của mình. cậu biết rất rõ tính cách của khánh vũ, hắn chắc chắn sẽ vô cùng ngạc nhiên, thậm chí có thể sẽ đuổi cậu đi ngay lập tức khi cậu xuất hiện, thế nhưng cái tôi và sự bồng bột của một minh hùng năm mười bảy tuổi — người từng chủ động nắm chặt lấy tay vũ dưới cơn mưa rào — đang trỗi dậy một cách mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
đêm tháng mười một, sài gòn đón những cơn gió đầu mùa tràn về qua các ngõ ngách. hùng đứng trong phòng ngủ, nhìn chăm chằm vào chiếc áo khoác màu xám cũ của vũ treo ngay ngắn trong tủ. cậu đưa tay vuốt ve lớp vải đã hơi sần theo năm tháng. lần này, không phải với sự đau đớn nữa, mà là một lời hứa được gửi vào khoảng không.
"đợi em, khánh vũ. tháng giêng này, em mang mùa xuân của sài gòn ra gặp anh."
hùng nằm xuống giường, và lần đầu tiên sau nửa năm, cậu đã có thể ngủ một giấc thật sâu. lòng cậu ngập tràn những mong chờ, háo hức về một chuyến hành trình phía trước để tìm lại chính mình ở nơi bắt đầu của mọi sự bắt đầu — làng gốm bàu trúc. sài gòn ngoài kia vẫn sẽ tiếp tục xoay vần, dòng người vẫn hối hả cuộn chảy theo quỹ đạo riêng, nhưng quỹ đạo cuộc đời của minh hùng từ giây phút này đã chính thức rẽ sang một hướng mới, hướng thẳng về phía mặt trời mọc trên vùng đất đầy gió và lửa của khánh vũ.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co