Trộm Thương

Trộm Thương
2 lượt thích / 28 lượt đọc
Thế gian này có một loại tình yêu, ngay từ lúc bắt đầu đã định sẵn sẽ chết đi trong thầm lặng.
Đó là khi bạn đem lòng tôn thờ một mặt trời rực rỡ, nhưng lại quên mất bản thân mình chỉ là một cái bóng khuất lấp phía sau. Bạn dành hàng nghìn ngày để thuộc lòng từng nếp áo, từng ánh mắt, từng giai điệu mà người ấy vô tình ngân nga; thế nhưng người ấy lại dùng hàng nghìn ngày đó để tỏa sáng một cách công bằng cho tất cả mọi người, ngoại trừ việc nhận ra sự tồn tại của bạn.
Thanh xuân của bạn là những ngôi sao giấy chở nặng tâm tư bị giấu kín, là những bức họa dang dở chẳng bao giờ dám gửi đi. Bạn đứng giữa biển người, dùng ánh mắt ấm áp nhất để dõi theo hào quang của họ, để rồi đổi lại chỉ là một sự tử tế xa lạ, một cái gật đầu xã giao như dành cho một người khách lạ đi ngang đường.
Đến cuối cùng, khi ánh đèn sân khấu vụt tắt, người ấy vẫn bước đi trên con đường đầy hoa hồng, còn bạn vẫn ở lại với những bí mật đã hóa thành tàn tro.
"Trộm Thương" không phải là lấy đi thứ gì, mà là tự mình vay mượn một chút ánh sáng của người ta để sưởi ấm cho cả một đời đơn độc. Để rồi khi tỉnh mộng, thứ còn sót lại chỉ là một thanh xuân rực rỡ nhưng vĩnh viễn không có tên mình.